Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 05

Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 05

 Chương 5

Sau khi biết mình thật sự mang thai, tôi vừa mừng vừa lo.

Ít ra cũng không cần phải diễn thêm một màn kịch chỉ để cho Tần Thao xem nữa.

Nhưng ngay sau đó, tôi lại bắt đầu đau đầu.

Đứa bé này...

Rốt cuộc nên giữ hay không?

Đã gần bốn tháng rồi.

Muốn bỏ cũng đâu còn dễ.

Trong lúc tôi còn chưa quyết định được, cha tôi lại bất ngờ hôn mê không một dấu hiệu báo trước.

Khi tỉnh lại, ông không còn là người đàn ông quyết đoán, tàn nhẫn như trước.

Ông trở nên ngơ ngẩn như một đứa trẻ.

Bác sĩ tiếc nuối thông báo:

"Đây là chứng teo não không thể hồi phục."

Nhìn cả căn phòng đầy những gương mặt mang tâm tư khác nhau, tôi chợt nghĩ...

Cơ hội để tôi được giải thoát cuối cùng cũng đến rồi.

Mấy ngày nay, tôi luôn mơ hồ nhớ lại vụ tai nạn xe của năm năm trước.

Không giống như lời cha và Tần Thao từng nói...

Rằng hôm đó tôi một mình ra ngoài rồi bị xe tải do tài xế ngủ gật tông trúng.

Trong ký ức của tôi...

Bên cạnh tôi còn có một người đàn ông.

Tay phải anh đặt trên vô lăng.

Trên cổ tay có một vết sẹo hình lưỡi liềm rất sâu.

Cùng với tiếng gọi quen thuộc:

"Bạn học Ôn."

Giọng anh mang theo ý cười.

"Hôm nay anh dẫn em đi ngắm cánh đồng hoa tulip."

"Đẹp lắm."

Một người vốn luôn hờ hững với mọi cảm xúc như tôi...

Vậy mà trong lòng cũng dâng lên chút ngọt ngào.

Chiếc xe lao vun vút trên đường lớn.

Ngay sau đó...

Chiếc xe tải như định mệnh lao thẳng tới.

Trong khoảnh khắc ấy, qua gương chiếu hậu, tôi thấp thoáng nhìn thấy một đôi mắt.

Tỉnh táo.

Lạnh lùng.

Và đầy ác ý.

...

Tôi giật mình tỉnh dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi, nằm trên sofa rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Tần Thác ngồi bên cạnh, không giấu nổi vẻ lo lắng.

"Chị không nghe điện thoại. Em sợ chị xảy ra chuyện."

Ánh mắt tôi dừng trên chiếc đồng hồ ở cổ tay phải của cậu.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng hốt khó tả.

Tôi túm lấy cổ áo cậu rồi bất ngờ hôn lên môi.

Nhưng Tần Thác lại cứng người, nhẹ nhàng đẩy tôi ra.

"Tối nay anh ấy sẽ về."

Tình hình nhà họ Ôn sắp thay đổi.

Là người có khả năng thừa kế lớn nhất, Tần Thao chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Nhưng vừa mới trải qua cơn ác mộng nghẹt thở, tôi chẳng muốn nghĩ nhiều.

Ví dụ như...

Tôi muốn hôn Tần Thác.

Thì hôn thôi.

"Cậu hôn hay không?"

Tôi lười biếng nhìn cậu.

"Nếu không hôn, tôi tìm người khác."

Đúng lúc đó, Tần Thao đẩy cửa bước vào.

Thứ đầu tiên anh nhìn thấy...

Là tôi và Tần Thác ôm chặt lấy nhau, hôn đến mức chẳng nỡ rời.

Chỉ trong chớp mắt...

Anh phát điên.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box