Chương 6
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy gương mặt Tần Thao méo mó vì tức giận.
Anh thở hổn hển, nắm tay siết chặt đến nổi gân xanh.
"Ôn Doanh Lung."
"Hôm nay em nhất định phải giải thích cho anh."
Tôi giả bộ ngạc nhiên rồi che miệng cười.
"Anh muốn tôi giải thích cái gì?"
"Tôi với em trai anh..."
"Chẳng qua chỉ là chơi đùa thôi mà?"
"Tần Thao."
"Đều là người lớn cả rồi."
"Có vài chuyện đâu cần nói trắng ra."
Suốt từ đầu đến cuối, Tần Thác không nói một lời.
Nhưng cả người cậu căng cứng như một con thú đang chờ lao tới.
Chỉ cần Tần Thao dám động tay.
Cậu sẽ lập tức xông lên.
Tôi dịu dàng xoa đầu cậu, rồi thong thả bước đến trước mặt Tần Thao.
"Nếu anh vẫn chưa hiểu..."
"Thì để tôi nói rõ hơn."
"Tôi với em trai anh..."
"Đang làm đúng những chuyện anh từng làm với nhân tình của mình."
Tần Thao cứng đờ.
Ánh mắt anh rơi xuống bụng tôi, vẫn còn bằng phẳng như cũ.
Đôi mắt lập tức đỏ lên.
"Không phải em nói em có thai sao?"
Tôi suýt nữa bật cười vì không theo kịp suy nghĩ của anh.
Đến khi nhìn thấy vẻ mặt vừa đau đớn vừa thất vọng của anh, tôi thật sự bật cười.
Lúc tôi mang thai...
Anh có thể chẳng chút áy náy mà ra ngoài ngoại tình.
Bên ngoài còn nuôi hết cô này tới cô khác.
Để mặc họ giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi.
Thế mà...
Đến lượt tôi.
Lại giống như phạm phải tội ác tày trời.
Tôi cầm tay anh, đặt lên bụng mình.
"Anh mong đứa bé này lắm sao?"
Tần Thao cười lạnh.
"Ai mà không mong con ruột của mình?"
"Em tưởng ai cũng máu lạnh như em chắc?"
Nghe mà nực cười.
Tôi chậm rãi lặp lại từng câu...
Đều là những lời anh từng nói với tôi.
"Em mang thai rồi."
"Anh cũng phải tự tìm chút niềm vui chứ."
"Em nên vận động nhiều vào."
"Mập lên xấu lắm."
"Sao bữa nào em cũng nấu lạt vậy?"
"Sau này khỏi cần chuẩn bị cơm tối cho anh nữa."
"Anh ăn ở công ty."
...
Tần Thao chậm rãi quay mặt đi.
Tôi mỉm cười.
"Nhưng tôi thì không mong."
"Tôi thấy..."
"Có một người cha như anh mới là điều thất bại nhất của đứa bé."
Câu nói đó giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh.
Tần Thao nghiến răng lao tới định bóp cổ tôi.
Nhưng ngay lập tức bị Tần Thác giữ chặt.
Tần Thác còn trẻ còn trẻ, sức vóc khỏe mạnh.
Những đường cơ bắp săn chắc khiến cậu chẳng tốn chút sức nào đã khống chế được Tần Thao.
"Ai cho anh đụng tới chị ấy?"
Giọng Tần Thác đầy sát khí.
Tôi vòng tay ôm lấy eo cậu từ phía sau.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Tần Thao.
Trông anh thật thảm hại.
Hoàn toàn khác với người đàn ông luôn bình tĩnh, nắm mọi thứ trong lòng bàn tay trên bàn đàm phán.
Ngày trước...
Tôi cũng giống như một món hàng.
Bị cha đưa đến trước mặt nhà họ Tần, mong đổi lấy lợi ích.
Tần Thao khi đó chỉ hờ hững đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
"Ôn Doanh Lung..."
"Tôi nhớ cô."
Chỉ một câu nói đầy ẩn ý ấy đã làm cha tôi mừng rỡ ra mặt.
Hai nhà ngồi đó, dùng cuộc hôn nhân của tôi để mặc cả từng chút lợi ích.
Có lẽ...
Họ cũng không ngờ.
Con thỏ bị dồn vào đường cùng...
Cũng biết cắn người.
Tôi đưa tay lau vết son trên cổ áo Tần Thác.
"Xin lỗi nha."
"Lần trước tôi nói mình mang thai..."
"Là gạt anh."
Đón lấy ánh mắt như muốn giết người của Tần Thao, tôi chậm rãi mỉm cười.
"Nhưng bây giờ..."
"Tôi thật sự có rồi."
"Chỉ tiếc..."
"Đứa bé không phải con của anh."
Nhận xét Box