Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 04

Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 04

 Chương 4

Sau lần chủ động đó, Tần Thác bắt đầu né tránh tôi.

Dù tôi gọi điện hay nhắn tin, cậu đều giả bộ không thấy.

Mãi đến khi cô tình nhân mới của Tần Thao tìm tới tận nhà kiếm chuyện, tôi mới giả bộ hoảng sợ, gọi điện cho cậu.

“Tần Thác, tôi sợ.”

Tần Thác tới rất nhanh.

Cậu đau lòng xử lý những vết cào trên người tôi, vừa làm vừa tức giận mắng:

“Đúng là thằng khốn!”

Tôi ngăn cậu gọi điện cho Tần Thao, dịu dàng tựa sát vào người cậu.

“Bây giờ anh ta còn không biết đang nằm trên giường của ai nữa.”

“Anh ta sẽ không về đâu.”

Cả người Tần Thác cứng lại.

Đuôi mắt tôi còn đọng nước, tôi ghé sát tai cậu, nhỏ giọng thì thầm:

“Tần Thao không yêu tôi.”

“Cậu yêu tôi một chút, được không?”

Sau đó, mọi chuyện hoàn toàn mất kiểm soát.

...

Có lúc Tần Thao sẽ gọi điện hỏi tôi bằng giọng say khướt:

“Tại sao em không ghen?”

Anh đã lâu lắm rồi không về nhà.

Mỗi lần dự tiệc, anh đều dẫn theo một cô gái khác nhau.

Có người ngoan ngoãn.

Có người xinh đẹp quyến rũ.

Nhưng bọn họ đều có chung một danh phận.

Tình nhân của Tần Thao.

Tần Thao không về nhà bao lâu, tôi và Tần Thác lén lút bên nhau bấy lâu.

Tôi nghĩ ngợi một chút, sau đó vẫn mỉm cười dịu dàng, dù anh không thể nhìn thấy.

“Có chứ, nhưng vì em yêu anh quá mà.”

Mẹ từng nói, những chuyện tình cảm không thể giải thích rõ ràng đều có thể đẩy sang cho câu “vì quá yêu đối phương”.

Nhưng cách này lại không có tác dụng với Tần Thao.

“Ôn Doanh Lung, em vốn không có trái tim.”

Trước lúc Tần Thao cúp máy, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ.

Tôi biết anh đang giận, nhưng lại không hiểu tại sao.

Vậy nên tôi quay sang hỏi Tần Thác đang nằm bên cạnh:

“Cậu có cảm thấy tôi là người không có đạo đức không?”

Thế giới này coi sự chung thủy là thứ bắt buộc phải có trong hôn nhân.

Nhưng nó chỉ dùng để ràng buộc phụ nữ, chưa bao giờ ràng buộc đàn ông.

Tần Thác bật cười, hơi thở có phần gấp gáp.

“Vậy em quyến rũ chị dâu của mình, chị có thấy em là người không có đạo đức không?”

Những sợi dây trói buộc cậu đã sớm bị đập vỡ tan tành.

Cậu trả ngược câu hỏi cho tôi, sau đó tự mình nói tiếp:

“Hai đứa mình đều xấu xa như nhau, không ai được quyền chê ai.”

Đó là một câu trả lời nằm ngoài dự đoán của tôi.

Nhưng tôi lại từ từ mỉm cười.

Từ nhỏ, khả năng cảm nhận cảm xúc của tôi đã rất kém.

Cho dù nhìn thấy người khác bị thương, tôi cũng tỏ ra vô cùng lạnh nhạt.

Bạn bè cùng tuổi vừa xa lánh tôi, vừa lén gọi tôi là quái vật nhỏ.

Chính mẹ đã dạy tôi trong mỗi hoàn cảnh phải biểu lộ cảm xúc thế nào thì mới được người khác yêu thích.

Nhưng bây giờ, con người chân thật nhất của tôi lại có người thích rồi.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box