Chương 10
Sau chuyện đó, Tần Thác còn nói cậu đã chờ tôi nhiều năm như vậy rồi, chờ thêm chút nữa cũng không sao.
Nhưng tôi vẫn thuê luật sư soạn sẵn đơn ly hôn rồi gửi cho Tần Thao.
Đường Hy hẹn tôi đi ăn.
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi đầy hiền từ, như vừa thấy một cây cải lạc đường cuối cùng cũng biết quay về.
"Mình cứ tưởng cậu định làm rùa rụt cổ cả đời luôn chứ."
"Cũng may chịu ly hôn rồi."
"Không thôi sớm muộn gì mình cũng tức chết."
Tôi cười, uống cạn ly nước chanh trong tay.
Trước khi nhớ lại Tần Thác, tôi từng nghĩ cả đời cứ sống hờ hững, không yêu không hận như vậy cũng chẳng sao.
Nhưng bây giờ...
Tôi không muốn phụ người đã đứng nguyên tại chỗ chờ tôi quay đầu nữa.
"Chưa kịp chúc mừng cậu lấy lại tự do."
"Hay vậy đi."
"Mình rủ mấy đứa bạn mở tiệc độc thân cho cậu."
Đường Hy vốn thích náo nhiệt, thấy tôi chưa trả lời cũng chẳng để bụng.
"Uống nước chanh làm gì."
"Uống chút rượu mới vui."
Vừa nói, cô ấy vừa chụp lấy ly nước của tôi.
"Không được."
Tôi vội vàng đậy miệng ly lại.
"Mình mang thai thật rồi."
Đường Hy ngơ ngác.
"Hả?"
"Của ai?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô ấy đã giơ tay ngăn lại rồi tự suy luận.
"Mày sắp ly hôn với Tần Thao rồi."
"Nếu còn muốn giữ đứa nhỏ..."
"Vậy chắc chắn không phải con anh ta."
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Ừ."
"Là con tôi."
Tần Thác chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, bình thản ngồi xuống cạnh tôi.
Phần bò bít tết vừa được bưng lên còn bốc khói nghi ngút.
Cậu cầm dao nĩa, tỉ mỉ cắt thành từng miếng nhỏ rồi mới đặt qua trước mặt tôi.
Đường Hy nhìn tôi.
Rồi nhìn sang Tần Thác.
Vẻ mặt như sắp đứng hình.
Bữa cơm này...
Tôi ăn rất vui.
Vì Tần Thác ngồi kế bên, hết rót nước trái cây cho tôi lại cắt trái cây, chăm sóc từng chút một.
Đường Hy thì hoàn toàn ngược lại.
Cô ấy ngồi như người mất hồn.
Rất lâu sau mới khó khăn thốt được một câu:
"Dân thành phố mấy người... biết chơi thiệt."
Sau khi Đường Hy rời đi, tôi bất đắc dĩ véo nhẹ gương mặt người bên cạnh.
"Em hù cô ấy làm gì?"
"Chị còn chưa nghĩ ra phải nói chuyện này thế nào."
Tần Thác lập tức tỏ vẻ tủi thân.
"Cô ấy nói muốn mở tiệc độc thân cho chị mà."
"Còn nói sẽ rủ đàn ông tới nữa."
Tôi bật cười.
"Em nghĩ đi đâu vậy?"
"Đường Hy chỉ nói dẫn bạn bè tới thôi."
Tần Thác "ừ" một tiếng, vẫn lẩm bẩm:
"Thì cũng vậy thôi."
Bạn trai mới của tôi...
Vẫn giống như trước.
Chiếm hữu rất mạnh.
Lại còn hay ghen.
Tôi chỉ có thể quen tay dỗ dành:
"Được rồi."
"Vậy chị không đi nữa."
Nghe được câu trả lời vừa ý, Tần Thác lập tức áp sát lại, gần như dính hẳn vào người tôi.
Cậu nhướng mày, cười hỏi:
"Vậy..."
"Chừng nào chị mới cho em một danh phận đây?"
Nhận xét Box