Chương 3
Chắc tôi điên rồi nên sau khi đưa Đường Hy lên taxi, tôi mới quay lại nhìn Tần Thác.
“Cậu có muốn thử với tôi không?”
Tần Thác nhướng mày, cắn điếu thuốc giữa môi, nói không rõ tiếng:
“Chị dâu, anh của em vẫn còn đó.”
Tôi nhạy bén nhận ra lúc nói câu này, cậu hoàn toàn không nhẹ nhàng như vẻ ngoài.
Thậm chí còn có chút buồn bã.
Tại sao chứ?
Tôi và Tần Thác chỉ gặp nhau có vài lần.
Lần đầu tiên là trong đám cưới của tôi với Tần Thao.
Tôi không hiểu nổi, nhưng vẫn làm theo tiếng lòng của mình.
“Anh cậu đang vui vẻ với cô thư ký ở đâu đó rồi, không cần quan tâm anh ta.”
Tần Thác suýt bóp gãy điếu thuốc trong tay.
Ánh lửa lập lòe lướt qua đầu ngón tay cậu. Cậu hơi cúi đầu, bóng tối phủ lên gương mặt, làm đường nét vốn sắc bén càng thêm lạnh lùng.
Cảnh tượng này vô cùng quen thuộc.
Hình như tôi cũng từng im lặng giằng co với chàng trai trong giấc mơ như vậy.
Kết quả chắc không được tốt lắm.
Nếu không, tôi cũng chẳng vừa có ý định nhớ lại đã đau đến mức tưởng như muốn ói cả ruột gan ra ngoài.
Tôi co nhẹ ngón tay, bước lên phía trước, lặp lại:
“Vậy cậu có muốn thử với tôi không?”
Tần Thác nhìn tôi thật lâu.
Sau đó, cậu dụi tắt điếu thuốc, cúi xuống hôn tôi vừa dữ dội vừa quyết liệt.
...
Trong khoảnh khắc hai người ở gần nhau nhất... trước mắt tôi liên tục hiện lên những mảnh ký ức vụn vặt.
Những buổi ở lại học riêng sau giờ tan trường.
Miếng sườn bị gắp mất trong hộp cơm.
Đêm hai đứa cùng ngồi trên đỉnh núi ngắm sao.
Và cả tiếng gọi đã thấm sâu vào tận xương tủy.
“Bạn học Ôn...”
Nhưng dù cố gắng thế nào, tôi vẫn không nhìn rõ gương mặt của người đó.
Tôi mơ màng hỏi Tần Thác:
“Hình như tôi đã quên một người.”
“Một người rất quan trọng, rất quan trọng với tôi.”
Tần Thác im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng cậu sẽ không trả lời câu hỏi vô nghĩa này.
Nhưng cuối cùng, cậu vẫn lên tiếng:
“Đã quên rồi thì chứng tỏ người đó không quan trọng tới vậy.”
“Người không quan trọng, quên thì cứ quên đi.”
Cậu nói những lời có phần lạnh lùng, nhưng lại lưu luyến vùi mặt vào cổ tôi, nhẹ nhàng cọ tới cọ lui.
Thật vậy sao?
Tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nhưng rất nhanh, cảm xúc mãnh liệt nhanh chóng lấn át mọi suy nghĩ.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe Tần Thác nói:
“Người nhớ hết mọi chuyện mới là người đau khổ nhất.”
“Cho nên cứ quên đi.”
“Có những ký ức, chỉ cần một người nhớ là đủ rồi.”
Nhận xét Box