Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 12

Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 12

 Chương 12

Đến lúc lấy được giấy chứng nhận ly hôn và chia tài sản đúng như mong muốn thì đã hơn nửa tháng trôi qua.

Ngay ngày hôm sau, tôi đem toàn bộ chứng cứ cùng lời khai nộp cho cơ quan chức năng, chính thức tố cáo Tần Thao có hành vi hối lộ.

Xin lỗi nha.

Con người tôi vốn chẳng có bao nhiêu đạo đức, làm chuyện gì cũng chỉ dựa vào việc bản thân có vui hay không thôi.

Khi Tần Thao bị còng tay, còn tôi mỉm cười bước ra khỏi đám đông, anh gần như trợn trừng hai mắt, điên cuồng muốn nhào tới.

“Con đàn bà khốn nạn! Cô gạt tôi!”

Tần Thác lập tức chắn trước mặt tôi, kiên định như một hiệp sĩ bảo vệ công chúa.

Tôi bất đắc dĩ dang hai tay.

“Xin lỗi nha, tôi chỉ hứa sẽ giữ im lặng nếu anh đồng ý ly hôn thôi, chứ đâu có hứa chuyện gì khác.”

Chú Trần đứng bên cạnh nhìn màn náo loạn này, thở dài một hơi.

“Cha cô càng ngày càng hồ đồ, ngay cả con thuyền giặc của nhà họ Tần mà cũng dám bước lên.”

Tôi mỉm cười tiếp lời:

“Cho nên ông ấy chìm rồi, còn tôi sẽ chứng minh mình thích hợp nắm quyền nhà họ Ôn hơn ông ấy.”

Tôi và chú Trần nhìn nhau, không cần nói thêm cũng hiểu rõ ý đối phương.

Chú nhắc:

“Đừng quên chuyện cô đã hứa với chúng tôi.”

Tôi vuốt phẳng nếp nhăn trên váy, mỉm cười đáp:

“Tôi nhớ mà.”

Cách đó không xa, Tần Thao càng lúc càng tức giận, giống như một con sư tử sắp chết, gặp ai cũng muốn cắn.

“Không thể nào! Cô không thể có chứng cứ được! Rõ ràng tôi đã giao nó cho...”

Anh đột nhiên mở to mắt.

Tôi kéo dài giọng “ồ” một tiếng đầy ẩn ý rồi vỗ tay.

Một cô gái mặc bộ váy công sở màu đen lặng lẽ bước ra.

Là Lâm Tích Tuyết.

“Tôi biết anh đã giao cuốn sổ riêng cho cô ấy giữ.”

Tôi khoanh tay trước ngực, cười nói:

“Chắc anh không ngờ cô ấy quay đầu giao nó cho tôi đâu ha?”

Trước ánh mắt như muốn giết người của Tần Thao, tôi càng cười vui vẻ hơn.

“Anh đã tự tay đưa chứng cứ phạm tội của mình tới tay tôi đó.”

Thời gian quay trở lại hơn nửa tháng trước.

Hôm đó, tôi hẹn Lâm Tích Tuyết ra ăn cơm, tò mò hỏi cô ấy:

“Tại sao cô lại đi theo Tần Thao?”

“Tôi đã xem hồ sơ của cô rồi, tốt nghiệp trường danh tiếng, thành tích cũng rất giỏi, cho dù không làm tình nhân của Tần Thao, cô vẫn có thể có một tương lai rất tốt.”

Lâm Tích Tuyết lạnh mặt, dùng sức cắt từng miếng bò bít tết.

“Mẹ tôi bệnh, cần một triệu tệ.”

Cô mím môi.

“Tôi không giống cô, gia đình tôi không có tiền, chuyện gì cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.”

“Muốn kiếm tiền nhanh thì chỉ có vài con đường đó thôi.”

“Tổng giám đốc Tần bỏ ra một triệu để bao nuôi tôi, tôi giao thân thể cho anh ta.”

“Đó là một vụ mua bán công bằng.”

Cô ấy tỉnh táo đến lạnh lùng, thẳng thắn bày những ưu điểm của mình ra để cân nhắc.

Xinh đẹp.

Trẻ tuổi.

Sạch sẽ.

Dễ kiểm soát.

Cô đem thân thể mình bán đi để đổi lấy tiền chữa bệnh cho mẹ.

Tôi chống cằm, nhìn cô ấy.

“Vậy cô có đồng ý giúp tôi một chuyện không?”

“Sau khi mọi chuyện thành công, cô qua công ty tôi làm việc.”

“Tôi cho cô mức lương một triệu mỗi năm.”

“Không chỉ là một triệu duy nhất, mà sau này còn có rất nhiều cái một triệu khác nữa.”

“Chắc cô biết nên chọn thế nào rồi chứ?”

Lâm Tích Tuyết im lặng một lúc mới hỏi:

“Cô muốn tôi làm gì?”

Cô ấy rất thông minh.

Đối mặt với một lời đề nghị hấp dẫn như vậy, phản ứng đầu tiên vẫn là hỏi rõ điều kiện.

“Hôm nay tôi vừa giăng bẫy thử Tần Thao.”

“Vài ngày nữa, rất có thể anh ta sẽ giao sổ sách cho một người khác giữ, không để tôi có cơ hội đụng tới.”

“Nếu cô lấy được cuốn sổ đó, tôi cần cô lập tức giao nó cho tôi.”

Lâm Tích Tuyết siết chặt những ngón tay.

“Tôi làm lộ bí mật của công ty, như vậy là phạm pháp đúng không?”

Tôi lắc đầu, chậm rãi mỉm cười.

“Trong cuốn sổ đó có ghi chép chuyện anh ta hối lộ.”

“Cô đâu có phạm pháp.”

“Cô chỉ vô tình nhìn thấy cuốn sổ, rồi lại vô tình phát hiện một khoản ghi chép đáng ngờ thôi.”

“Là một công dân tốt, biết tuân thủ pháp luật, cô lập tức nghĩ rằng mình phải giao chứng cứ cho cơ quan chức năng, nếu không cả đời sẽ bị lương tâm cắn rứt.”

“Nhưng cô biết sức của một người bình thường quá yếu, nên cô nghĩ tới tôi, vợ của Tổng giám đốc Tần, người gần đây cũng đang điều tra chuyện này.”

“Vì vậy, dưới sự thúc đẩy của lòng chính nghĩa, cô đem cuốn sổ giao cho tôi.”

Cuối cùng, Lâm Tích Tuyết đồng ý.

Trước lúc đi, cô hỏi tôi:

“Tại sao cô lại chọn tôi?”

“Thật ra tôi đã gặp hết những người phụ nữ của Tần Thao rồi.”

“Tôi cũng đưa ra những điều kiện khác nhau cho từng người.”

“Nhưng cô là người đặc biệt nhất.”

Tôi lấy chiếc khăn choàng đặt bên cạnh, quàng lên chiếc cổ mảnh mai của cô.

“Tôi nhìn thấy trong mắt cô sự không cam lòng chịu thua.”

“Cũng nhìn thấy nguyên tắc công tư rõ ràng của cô.”

Lâm Tích Tuyết chưa từng giống những người phụ nữ khác, vừa được Tần Thao cưng chiều một chút đã lập tức tới gây chuyện với tôi.

Cô luôn giữ thái độ lễ phép với tôi.

Ngoài thân thể đã giao cho Tần Thao, tình cảm và lòng tự trọng của cô chưa từng vượt quá giới hạn dù chỉ nửa bước.

“Cô chưa từng nghĩ tới sao?”

“Tại sao xã hội này lại khắt khe với phụ nữ tụi mình đến vậy?”

“Đàn ông không có tiền thì vẫn có người sẵn lòng đầu tư cho họ, mong sau này nhận được lợi nhuận cao hơn từ họ.”

“Nhưng tới lượt phụ nữ, hình như chỉ còn mỗi con đường bán thân thể, ngoài ra chẳng còn lựa chọn nào khác.”

Lâm Tích Tuyết hơi sững người.

Trong đôi mắt vốn lạnh nhạt ấy, dường như có một ngọn lửa đang từ từ cháy lên.

Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt khích lệ.

“Tôi đánh giá cao cô.”

“Tôi sẵn lòng đầu tư vào cô.”

“Lý do này, cô thấy hài lòng chưa?”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box