Chương 15
Tranh thủ lúc bụng tôi còn chưa lớn, tôi và Tần Thác tổ chức đám cưới.
Địa điểm chính là cánh đồng hoa tulip mà năm xưa hai đứa chưa kịp cùng nhau đến.
Biển hoa trải dài bất tận.
Chiếc váy cưới trắng khẽ lướt qua những nụ tulip vừa hé nở.
Tần Thác đứng chờ tôi ở cuối con đường hoa.
Khóe môi cậu cong lên thành nụ cười dịu dàng.
"Bạn học Ôn."
"Em có bằng lòng cùng anh bỏ trốn không?"
Năm đó...
Vì mẹ, tôi đã không thể đồng ý.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết cảm giác đau lòng là như thế nào.
Để rồi hai đứa bỏ lỡ nhau suốt mười năm.
Nhưng lần này...
Tôi đặt bàn tay mình lên tay cậu.
Mỉm cười.
"Được."
---
Tám tháng sau, con gái của chúng tôi chào đời.
Con bé rất đáng yêu, cũng rất xinh xắn.
Tôi và Tần Thác đặt tên con là Tần Vô Ưu.
Hy vọng cả đời con sẽ không ưu không lo, bình an và hạnh phúc.
Tôi và Tần Thác đều lớn lên trong bùn lầy và bóng tối.
Cho nên...
Chúng tôi càng mong con gái mình sẽ nở thành một đóa hoa trắng tinh khôi, được đón lấy tia nắng đầu tiên của buổi sớm.
Nghe tin tôi sinh con, Đường Hy lập tức xách theo một đống quà đòi làm mẹ nuôi.
Cô ấy luống cuống ôm đứa nhỏ.
"Doanh Doanh..."
"Sao mình thấy như đang ôm cục bông vậy?"
"Trời ơi! Hình như mình sắp làm rớt con bé rồi!"
Bất đắc dĩ, tôi đành nhờ Lâm Tích Tuyết vừa tới đưa tài liệu bế giúp.
Cô ấy thành thạo nhận lấy đứa bé, vừa vỗ nhẹ lưng con vừa báo cáo tình hình công việc.
Chỉ trong vòng một năm, bằng chính năng lực của mình, cô đã được thăng chức lên làm giám đốc.
Đợi Lâm Tích Tuyết đặt Vô Ưu trở lại nôi, tôi mới nhẹ giọng hỏi:
"Chi nhánh ở thành phố C sắp thành lập."
"Cô có muốn sang đó phụ trách không?"
Lâm Tích Tuyết khựng lại.
Ngay sau đó, ánh mắt cô sáng bừng lên.
"Tổng giám đốc Ôn..."
"Tôi đồng ý!"
Tôi rất vui khi nhìn thấy sự thay đổi của cô.
Hoa hồng...
Không nhất thiết phải được trồng trong nhà kính.
Nó càng nên tự do nở rộ giữa đồng hoang.
Sau khi Đường Hy và Lâm Tích Tuyết rời đi, Tần Thác mang cơm trưa tới.
Cậu chơi với con gái một lúc rồi vui vẻ báo cho tôi một tin.
Bác sĩ chăm sóc mẹ nói...
Dạo gần đây bà đã có dấu hiệu sắp tỉnh lại.
Tôi mong sẽ có một ngày...
Mẹ mở mắt nhìn tôi lần nữa.
Nhìn cháu ngoại của mình.
Nhìn thế giới tốt đẹp này...
Một thế giới không còn người cha ấy nữa.
Tôi còn đang mải suy nghĩ chuyện công ty thì thấy Tần Thác cứ liên tục ra hiệu bảo tôi mở gói đồ trước mặt.
Cậu không nói gì.
Chỉ dùng đôi mắt hoa đào đẹp đến nao lòng nhìn tôi đầy mong chờ.
Tôi bật cười, chậm rãi mở lớp dán bên ngoài.
Bên trong là một chiếc nhẫn bạc rất giản dị.
Được cất cẩn thận trong chiếc hộp nhung đỏ.
"Nhẫn cưới thì mình đã chọn rồi."
"Nhưng anh vẫn muốn tặng em chiếc này."
"Chính tay anh khắc đó."
Tần Thác chăm chú đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.
So với chiếc nhẫn kim cương bên cạnh...
Nó đơn giản hơn rất nhiều.
Nhưng tôi lại cảm thấy...
Trái tim mình như được lấp đầy bởi một thứ ngọt ngào và bình yên.
Mẹ đã cho tôi hơi ấm của tình thân.
Đường Hy cho tôi niềm vui của tình bạn.
Còn Tần Thác...
Đã cho tôi vị ngọt của tình yêu.
Cậu huýt sáo khe khẽ rồi cúi đầu hôn lên mu bàn tay tôi.
"Bạn học Ôn."
"Chúc mừng mười năm chúng ta quen nhau."
Thì ra...
Hai đứa đã cùng đi qua mười năm rồi.
Ngày trước...
Núi cao biển rộng chia cách, yêu nhau mà chẳng thể ở bên nhau.
Còn bây giờ...
Chúng tôi nắm tay nhau.
Cùng nhau đi đến bạc đầu.
Mọi chông gai.
Mọi khổ đau.
Rồi cũng sẽ bị thời gian xóa nhòa.
Còn chúng tôi...
Nhất định sẽ sống ngày một hạnh phúc hơn.
**— HẾT —**
Nhận xét Box