Chương 13
Ngày Tần Thao bị đưa vào tù, tôi tới viện dưỡng lão thăm cha.
Ông thỉnh thoảng mới tỉnh táo, phần lớn thời gian đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Hôm tôi tới, vừa hay gặp lúc ông còn tỉnh.
“Cha, chắc cha vẫn chưa biết đâu ha.”
“Bây giờ nhà họ Ôn đã nằm trong tay con rồi.”
Ông đột nhiên nổi giận, trừng mắt nhìn tôi không chớp.
Tôi thong thả gọt táo, chậm rãi nói tiếp:
“Còn người anh họ tốt bụng, ngu như heo của con đó, cha cứ yên tâm.”
“Vừa nghe tin cha xảy ra chuyện, anh ta đã cuỗm một đống tiền rồi bỏ trốn, đến đối đầu với con còn không dám.”
Người cha tốt của tôi...
Thà giao công ty cho anh họ, cũng không chịu để tôi tiếp quản.
Rõ ràng trong người đều chảy dòng máu nhà họ Ôn.
Dựa vào đâu tôi lại không được?
Tôi vui vẻ mỉm cười.
“Cha hối hận vì đã nói mật mã két sắt cho con rồi phải không?”
“Nhờ vậy con mới có thể lập tức xé bỏ bản di chúc chưa được công chứng đó.”
“Tiện thể trả lại toàn bộ số cổ phần cha dùng thủ đoạn cướp được cho những cô chú đã cùng cha gây dựng công ty suốt nửa đời người.”
Cha mặc kệ kim truyền trên tay, gương mặt dữ tợn, vùng vẫy muốn nhào tới.
“Đồ con bất hiếu!”
“Tao... tao giết mày!”
Đáng tiếc, ông đã quá già, cũng quá yếu.
Trong mắt tôi, sức đó còn không bằng mèo con cào ngứa.
Sự không cam lòng cùng căm hận trên mặt ông lúc này...
Giống hệt tôi năm đó, khi bị ông đem tặng cho nhà họ Tần.
“Cha à.”
“Trong người hai cha con mình chảy cùng một dòng máu đó.”
Tôi ghé sát tai ông, nhẹ giọng nói:
“Hèn hạ.”
“Độc ác.”
“Không từ thủ đoạn.”
“Ngày cha biến con thành món hàng rồi đẩy lên bàn đàm phán, cha có từng nghĩ một ngày nào đó chính mình cũng sẽ bị con đem ra làm điều kiện để thương lượng với mấy cô chú trong công ty không?”
Tôi chỉnh lại giá truyền dịch cho ông, rồi kéo chăn đắp ngay ngắn.
“Nhưng con vẫn có lương tâm hơn cha một chút.”
“Ít ra con chưa từng làm chuyện hại mạng người.”
Mấy năm trước, công trường của nhà họ Ôn xảy ra tai nạn lao động, làm mấy người té từ trên cao xuống chết tại chỗ.
Cha dùng thủ đoạn ém nhẹm mọi chuyện, mỗi gia đình chỉ được bồi thường qua loa vài ngàn tệ.
Chính chuyện đó đã dẫn tới cuộc trả thù của tài xế xe tải sau này.
Ông ta cố ý tông vào xe tôi, vì muốn cha tôi cũng nếm thử cảm giác tuyệt vọng khi mất đi đứa con mình thương nhất.
Đáng tiếc...
Sau khi tôi thoát chết, cha không hề biết sợ.
Ông chỉ vui vì tôi bị mất trí nhớ.
Bởi vì từ đó trở đi, tôi sẽ không còn vì Tần Thác mà chống đối ông nữa.
Ông dùng mẹ để uy hiếp tôi, bắt tôi gả vào nhà họ Tần.
Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.
“Con sẽ công khai vụ bê bối năm đó.”
“Sau đó cố gắng bồi thường cho gia đình các nạn nhân, để nỗi đau của họ phần nào được xoa dịu.”
Tôi nhìn vào đôi mắt đục ngầu của ông.
Đột nhiên cảm thấy người đàn ông này cũng không đáng sợ như trong trí tưởng tượng của mình.
“Dĩ nhiên...”
“Mọi chuyện đều sẽ được công bố dưới tên cha.”
Tôi bật cười.
Cha lập tức càng giận dữ hơn.
Ông luôn coi danh dự quan trọng hơn trời.
Còn tôi lại muốn phơi toàn bộ chuyện dơ bẩn của ông ra trước mặt thiên hạ, để ai cũng có thể chửi rủa.
Ngay lúc ông gào thét, muốn nhào tới, tôi nhanh tay nhấn chuông gọi.
Nhân viên y tế lập tức chạy vào.
Vị bác sĩ dẫn đầu nhanh chóng tiêm thuốc an thần cho ông.
“Cô Ôn, tinh thần của cha cô hiện giờ không ổn định.”
“Sau này khi tới thăm, tốt nhất cô nên có nhân viên chăm sóc đi cùng.”
Bác sĩ thở dài.
Cha vẫn không cam lòng, trợn mắt nhìn tôi, miệng lẩm bẩm những lời không rõ.
Nhưng chẳng sao.
Dưới tác dụng của thuốc, ông nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tôi lấy khăn giấy lau đi giọt nước mắt vốn không hề tồn tại, làm ra vẻ đau lòng đến tuyệt vọng.
“Không đâu.”
“Sau này tôi sẽ không tới thăm ông ấy nữa.”
“Chắc ông ấy cũng không muốn gặp tôi.”
“Nếu không, ông ấy đâu giận dữ tới vậy.”
Trong ánh mắt thương cảm của bác sĩ, tôi xoay người rời đi.
Tôi sợ mình còn đứng lại thêm chút nữa...
Nụ cười trên mặt sẽ không giấu nổi.
Nhận xét Box