Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 07

Sau Khi Ly Hôn Tôi Mang Thai Con Của em Trai Anh Ta - Chapter 07

 Chương 7

Tần Thao tức giận đến mức mất hết lý trí, nên tôi và Tần Thác đành dùng một cách đặc biệt để bắt anh im miệng.

Tần Thác chỉ cần bổ một cú vào gáy, Tần Thao lập tức ngất xỉu, mềm nhũn ngã xuống sofa.

Nguồn gây ồn ào lớn nhất biến mất, cả căn phòng lập tức yên tĩnh hẳn.

"Đứa bé... là con của chúng ta sao?"

Tôi nghe tiếng hít thở của Tần Thác càng lúc càng gần, trong đó còn xen lẫn sự hoảng hốt và không dám tin đến muộn.

Cậu ngồi xổm xuống trước mặt tôi, dụi nhẹ đầu vào bụng tôi như một chú chó lớn.

"Thật tốt..."

Giọng Tần Thác nhẹ như lông vũ, nhưng lại khiến đầu tim tôi đau âm ỉ.

Tôi cũng từ từ ngồi xổm xuống đối diện cậu.

Ở khoảng cách gần như vậy, đôi mắt hoa đào của cậu càng giống hệt đôi mắt trong giấc mơ của tôi.

Chỉ là...

Trong đó có thêm vài phần u tối và nỗi buồn vô tình để lộ mỗi khi cậu không phòng bị, giống như đang cất giấu quá nhiều bí mật đủ sức đè sập cả con người mình.

Tôi nhìn cậu, mặc cho cảm giác chua xót trong lòng không ngừng lan rộng.

"Tôi sắp ly hôn với Tần Thao rồi."

Tôi ngừng một chút, vừa quan sát vẻ mặt cậu vừa nói tiếp.

"Tôi cũng nhớ lại được vài chuyện."

"Về người từng rất yêu tôi."

Tần Thác đột ngột mở to mắt.

Một lúc lâu sau, cậu chỉ khẽ "ừ" một tiếng rồi cố lấy lại vẻ bình tĩnh.

Chỉ có những đầu ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt mới tố cáo tâm trạng rối bời của cậu.

Đúng lúc đó, Lâm Tích Tuyết chạy tới.

Vừa bước vào đã thấy Tần Thao nằm bất tỉnh trên sofa.

Tôi nhanh chóng thu lại cảm xúc, mỉm cười dịu dàng.

"Cô Lâm, phiền cô đưa Tổng giám đốc Tần đến..."

Tôi bỗng khựng lại.

"Dạo này anh ta hay ở chỗ ai vậy?"

Lâm Tích Tuyết còn chưa kịp phản ứng, cứ theo bản năng trả lời.

"Hình như là cô Jenny. Tháng này Tổng giám đốc Tần qua đó bốn, năm lần rồi."

Tôi gật đầu, cười rất hiền.

"Vậy đưa anh ấy qua đó đi."

"Tiện thể nói với cô Jenny giúp tôi, trước khi Tổng giám đốc Tần tỉnh lại thì nhờ cô ấy chăm sóc."

Cú đánh của Tần Thác hơi mạnh.

Sau gáy Tần Thao đã bầm tím cả một mảng.

Tôi cũng không biết anh ta phải ngủ mấy ngày mới tỉnh.

Lâm Tích Tuyết ngơ ngác đến, rồi cũng ngơ ngác kéo người đi.

Với thân hình nhỏ xíu đó, chắc ngay cả con Labrador tôi nuôi cũng dắt không nổi.

Tôi vung tay ra lệnh.

"Tần Thác, giúp cô ấy đưa người lên xe."

Đáng tiếc...

Bộ vest đặt may riêng của Tần Thao bị kéo lê trên nền đá trước cửa, cọ đến mức xù cả vải.

Khi Tần Thác quay lại, cậu đã thấy tôi cười đến mức ôm bụng.

Cậu định bước tới ôm tôi.

Nhưng tôi đưa một ngón tay chặn ngay trước ngực cậu.

"Đi tắm trước đi."

"Toàn mùi mồ hôi."

"Thúi muốn chết."

"Được."

Cậu ngoan ngoãn đi lấy bộ áo choàng tắm mới mà tôi đã chuẩn bị sẵn.

Tắm được một lúc, Tần Thác bỗng gọi vọng ra.

"Ờm... em quên lấy khăn tắm."

Tôi đáp lớn.

"Để tôi lấy cho."

Chiếc khăn mới tinh nằm ngay trong cái túi bên cạnh tôi.

Tôi cố ý để đó.

Bởi vì chỉ lúc tắm, Tần Thác mới tháo đồng hồ xuống.

Nhưng cậu lại không cho tôi bước vào phòng tắm.

Dưới mặt đồng hồ lạnh lẽo ấy...

Rốt cuộc có phải đang che giấu vết sẹo quen thuộc kia không?

Lần đầu tiên trong đời...

Tôi khao khát biết đáp án đến vậy.

"Mở cửa."

Tôi chỉ nói ngắn gọn.

Cánh cửa khóa kín hé mở một khe nhỏ.

Tần Thác vừa đưa tay phải ra thì lập tức đổi sang tay trái.

Làn hơi nước mờ mịt che khuất mọi thứ.

Tôi khẽ chớp mắt, làm như không nhìn thấy.

"Đây."

"Cẩn thận kẻo cảm."

Thấy tôi không hỏi gì, vẻ căng thẳng trên mặt cậu mới dịu xuống.

Phòng tắm chỉ cách cửa sổ sát đất vài bước chân.

Tôi chậm rãi bước tới.

Ánh đèn rực rỡ khắp thành phố lấp lánh như sao.

Những ký ức bị tôi lãng quên bỗng ào ạt ùa về.

Ngày Tần Thao đeo nhẫn cưới cho tôi.

Ngày anh hôn tôi trước mặt tất cả mọi người.

Ngày các bậc trưởng bối cười nói mong tôi sớm sinh con nối dõi cho nhà họ Tần.

Suốt quãng thời gian đó...

Tần Thác vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc.

Đôi mắt cụp xuống, chẳng ai nhìn ra được cậu đang nghĩ gì.

Đến khi ánh mắt hai đứa chạm nhau...

Cậu lại nở nụ cười bất cần quen thuộc, từ xa nâng ly về phía tôi.

"Chào chị dâu."

Thì ra...

Suốt những năm đó...

Sự cô đơn và nhẫn nhịn của cậu chưa từng biến mất.

Chỉ là hôm nay...

Tôi mới hiểu hết.

Nước mắt bất chợt rơi xuống.

Tôi giơ tay lau đi.

Lau mãi vẫn không hết.

"Sao vậy?"

Giọng Tần Thác lười biếng vang lên phía sau.

Cậu vừa lau tóc vừa đi tới.

Tôi nghẹn giọng.

"Tôi nhìn thấy vết sẹo hình lưỡi liềm trên cổ tay cậu rồi."

Tiếng bước chân phía sau lập tức dừng lại.

Sự im lặng lan khắp căn phòng rộng lớn.

Lạnh đến nghẹt thở.

Tôi quay người nhìn cậu, sống mũi cay xè.

Nhẹ nhàng, dè dặt, nhưng đầy hy vọng, tôi hỏi:

"Tần Thác..."

"Cậu gọi tôi một tiếng..."

"'Bạn học Ôn'..."

"Được không?"


Danh Sách Chương

Nhận xét Box