Chương 8
"Bạn học Ôn, bài này anh giảng cho em mấy lần rồi, em còn làm sai nữa là anh mất mặt lắm đó."
"Bạn học Ôn, miếng sườn này anh gắp nha, phần gà xé để lại cho em."
"Bạn học Ôn..."
"Tối nay trăng đẹp quá."
Gió đêm mát rượi.
Tôi khoác chiếc áo của cậu, ngơ ngác nhìn lên.
Chàng trai trước mặt nhẹ nhàng ôm lấy sau gáy tôi, hơi thở hai đứa quấn lấy nhau.
Một lúc lâu sau, cậu khẽ cười.
"Anh định nói..."
"Hôm nay sao sáng thật."
...
Có người từng nói, mỗi ngôi sao con người nhìn thấy đều là ánh sáng phát ra từ hàng triệu năm trước của một tinh cầu đã lụi tàn, vượt qua không gian và thời gian mới chiếu đến võng mạc của chúng ta.
Những tia sáng kéo dài vô tận.
Xuyên qua năm tháng.
Rồi dừng lại...
Ngay khoảnh khắc này.
Bên ngoài cửa sổ, muôn vàn ánh đèn rực rỡ.
Từng luồng sáng phản chiếu trong đôi mắt Tần Thác.
Đẹp hệt bầu trời đầy sao trên đỉnh núi bảy năm trước.
Tôi không kìm được, đưa tay vuốt nhẹ khóe mắt đã đỏ hoe của cậu.
Một tầng nước mỏng phủ lên hàng mi dài, giống hệt cánh bướm đọng đầy sương sớm.
"Tần Thác..."
"Đêm nay trăng đẹp quá."
Tôi mỉm cười.
"Ý tôi là..."
"Hôm nay sao sáng thật."
Đúng lúc đó, pháo hoa bên bờ sông đồng loạt nở rộ.
Tiếng reo hò theo cơn gió ùa vào tai hai đứa.
Hàng mi dài của Tần Thác khẽ run.
Giống như một góc sâu kín trong lòng cậu cuối cùng cũng được mở ra.
Bao nhiêu cô đơn.
Bao nhiêu chờ đợi.
Bao nhiêu nhớ nhung suốt những năm qua...
Đều hiện rõ trước mắt tôi.
"Tần Thác..."
"Cậu không định ôm tôi sao?"
Tôi nhìn cậu, khẽ hỏi.
Ngay khi chùm pháo hoa tiếp theo nổ tung trên bầu trời.
Cậu đột ngột kéo tôi vào lòng.
Ôm chặt đến mức như muốn hòa tôi vào tận xương máu.
Trong cùng một khoảnh khắc.
Hai nhịp tim dần hòa làm một.
Tôi ngẩn người cảm nhận...
Bờ vai mình đã ướt bởi những giọt nước ấm nóng.
"Bạn học Ôn..."
"Lâu rồi không gặp."
Tần Thác khẽ thở dài.
Nỗi cô độc suốt bảy năm qua cùng niềm vui sướng khi mất rồi lại tìm thấy đều bao trùm lấy tôi.
"Anh thật sự..."
"Nhớ em lắm."
Nhận xét Box