Chương 11
Muốn có được danh phận thì trước hết cũng phải xem người chồng cũ của tôi có chịu buông tay hay không.
Đáng tiếc...
Tần Thao vẫn chưa ký vào đơn ly hôn.
Tôi đành tranh thủ thời gian đến tận công ty tìm anh.
Lần này, trong văn phòng không còn thấy Lâm Tích Tuyết, cũng chẳng thấy Jenny hay cô tình nhân nào khác.
Tần Thao đeo cặp kính gọng vàng, trông lịch thiệp đến mức không ai có thể liên tưởng với gã khốn nạn ngày trước.
"Ôn Doanh Lung."
"Em muốn ly hôn với anh?"
Đáy mắt anh phủ đầy vẻ u ám.
"Đừng có mơ."
Tôi cố ý sờ nhẹ bụng mình.
"Vậy là... anh chấp nhận làm cha rồi hả?"
"Cũng được."
"Dù sao đứa nhỏ không phải con anh..."
"Nhưng ít nhất cũng mang dòng máu nhà họ Tần."
Sắc mặt Tần Thao lập tức đen sì.
Một lúc lâu sau, anh tháo kính xuống, thong thả lau từng chút một.
"Ngoan."
"Đi bỏ đứa nhỏ đi."
"Anh bảo đảm từ nay về sau chỉ có một mình em."
"Nếu không..."
"Nhà họ Ôn đang lung lay thế nào, chắc em cũng biết."
Tôi biết ngay mà.
Tần Thao vẫn là tên khốn như trước.
Chỉ có điều...
Bây giờ, mấy lời uy hiếp đó chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa.
"Tự soi gương lại đi."
"Ai thèm cái thứ dưa leo héo như anh."
Tôi thản nhiên ngồi xuống sofa, mỉm cười nhìn thẳng vào ánh mắt đầy giận dữ của anh.
"Nhà họ Ôn lung lay hả?"
"Hay là anh đoán thử xem..."
"Nếu tôi đem chuyện khu đất phía Nam thành phố tố cáo lên cơ quan điều tra..."
"Liệu nhà họ Tần có còn lung lay dữ hơn không?"
Gương mặt méo mó của Tần Thao lập tức cứng đờ.
Trông buồn cười vô cùng.
Chú Trần, đối tác làm ăn lâu năm với tôi, từng nói cho tôi biết.
Việc nhà họ Tần chuyển nhượng khu đất phía Nam thành phố cho nhà họ Ôn là hợp pháp.
Nhưng...
Chính nhà họ Tần có được khu đất đó lại không hề hợp pháp.
Bọn họ đã dùng hối lộ để thắng thầu.
Chú Trần vốn là người cùng cha tôi gây dựng công ty từ những ngày đầu.
Chỉ tiếc, sau này tham vọng của cha càng lúc càng lớn.
Ông dùng đủ mọi thủ đoạn ép những người cũ phải rời đi.
Ngay cả chú Trần cũng đứng bên bờ vực bị loại bỏ.
Trong một lần sang nhà họ Tần bàn giao sổ sách, chú vô tình phát hiện chuyện này.
Nhưng chú hiểu rõ...
Nếu báo với cha tôi thì mọi chuyện cũng sẽ bị ém xuống.
Thậm chí ngay cả bản thân chú cũng khó giữ nổi.
Sau khi cha tôi bệnh nặng, tôi đã bí mật thỏa thuận với chú Trần.
Tôi trả lại cho những người cũ số cổ phần vốn thuộc về họ nhưng đã bị cha tôi chiếm mất.
Đổi lại...
Chú giao cho tôi chứng cứ đủ sức kéo Tần Thao xuống.
Hai mắt Tần Thao đỏ ngầu.
Anh thở gấp, trợn mắt nhìn tôi.
"Em đang nói nhảm cái gì vậy?"
Tôi tiếc nuối cất cây bút ghi âm đi.
Đúng là lão hồ ly lăn lộn thương trường bao nhiêu năm.
Anh không hề mắc bẫy để tôi moi thêm bất cứ lời nào.
Tôi chỉ cười nhạt.
"Anh có làm hay không..."
"Tự anh biết."
"Dù sao tôi cũng có đủ chứng cứ rồi."
Với tính đa nghi của Tần Thao, chắc chắn sau hôm nay anh sẽ lập tức chuyển hết sổ sách đi nơi khác.
Không cho tôi bất kỳ cơ hội nào tiếp cận nữa.
Nhưng tiếc là...
Lưới tôi đã giăng sẵn.
Tôi phủi nhẹ váy rồi đứng dậy.
"Bây giờ..."
"Anh còn muốn ly hôn với tôi không?"
"Đồ đàn bà độc ác!"
Tần Thao hoàn toàn mất bình tĩnh.
"Đưa thứ đàn bà hư hỏng như cô vào nhà..."
"Chính là sai lầm lớn nhất đời tôi!"
Tôi nhướng mày, chậm rãi bước đến.
Tay đặt lên vai anh.
"Anh biết tôi với Tần Thác từng yêu nhau."
Đó không phải câu hỏi.
Mà là một lời khẳng định.
Anh...
Đã biết từ rất lâu rồi.
Tần Thao ngả người ra ghế, ôm mặt cười càng lúc càng điên dại.
"Rõ ràng..."
"Là tôi gặp em trước."
"Tại sao em lại yêu nó?"
Tôi nhìn anh, ký ức nhiều năm trước dần hiện về.
Trong con hẻm trên đường tan học.
Một cậu thiếu niên gầy gò, u ám bị mấy đứa khác xô ngã xuống đất.
Chúng cười cợt không ngừng.
"Con của con giáp thứ mười ba."
"Nhìn y như mẹ nó, đúng là đồ rẻ tiền."
"Nghe nói mẹ nó giỏi dụ đàn ông lắm."
"Đến chồng người ta cũng cướp được."
"Nhìn cái gì?"
"Coi chừng tao móc mắt mày bây giờ."
Tôi nhíu mày.
Chỉ thấy bọn chúng quá ồn.
"Đủ rồi."
"Không thôi tôi gọi thầy cô đó."
Đám nhóc lập tức chửi vài câu rồi bỏ chạy.
Cậu thiếu niên nắm chặt góc áo bẩn thỉu, cố chấp hỏi tôi:
"Cảm ơn."
"Bạn tên gì?"
"Ôn Doanh Lung."
Tôi chỉ để lại tên rồi quay lưng bỏ đi.
Phía sau vang lên tiếng hét đến khản cổ.
"Tôi tên Tần Thao."
"Đừng quên tôi nha!"
Tôi vẫn luôn không hiểu.
Tên của anh...
Thì có liên quan gì tới tôi?
Ánh mắt Tần Thao lại đầy hoài niệm.
Giống như đang nhớ về quãng thời gian đẹp nhất.
"Hôm đó..."
"Em mặc váy biểu diễn."
"Đẹp lắm."
"Tôi nhớ suốt nhiều năm."
"Đến khi cha em đưa em tới trước mặt tôi..."
"Tôi hoàn toàn không thể khống chế ý muốn cưới em."
Tôi nghiêng đầu hỏi rất nghiêm túc:
"Vậy..."
"Anh từng yêu tôi sao?"
Tần Thao im lặng.
Xem như thừa nhận.
Anh cười lạnh.
"Đáng tiếc."
"Em chẳng khác gì một con búp bê."
"Vô vị."
"Còn hủy hoại cả tôi."
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Đàn ông...
Sao luôn kỳ lạ như vậy?
Khi thích một bông hoa...
Họ không để nó tiếp tục nở rực rỡ trên cành.
Mà chỉ muốn hái xuống, giữ làm của riêng.
Đến khi phát hiện bông hoa ấy có một vết xước...
Họ lập tức vứt bỏ, giẫm nát nó dưới bùn.
Cuối cùng...
Lại còn trách bông hoa.
Tại sao không sớm cho họ thấy khuyết điểm của mình.
"Cho nên..."
"Đó là lý do khiến anh cảm thấy mình có quyền ngoại tình sao?"
Tần Thao không trả lời.
Mà tôi...
Cũng chẳng còn hứng nghe những lời biện minh ghê tởm của anh nữa.
Tôi xoay người mở cửa.
Phía sau lưng, giọng nói đầy mệt mỏi của anh vang lên.
"Tôi đồng ý ly hôn."
"Em đừng công khai chuyện đó."
Tôi chậm rãi nở nụ cười.
"Được."
Nhận xét Box