Gả Cho Biểu Ca - Chapter 16

Gả Cho Biểu Ca - Chapter 16

 Chương 16: Hiền thục

Tần Gián đáp:

“Nhị thẩm là người bảo thủ cố chấp, nàng không cần để tâm đến bà ấy, dù sao nàng cũng chẳng phải tức phụ của bà.”

Trình Cẩn Tri nghe vậy mới yên lòng, rồi nói tiếp:

“Nhưng bà ấy lại nói mấy lời đó ngay trước mặt mẫu thân, khiến mẫu thân bị ảnh hưởng, bảo thiếp đừng qua lại với cô nương nhà họ Diêu nữa. Khéo thay hôm nay chúng ta đã hẹn nhau mấy ngày nữa sẽ đến vườn hoa mẫu đơn nhà họ Triệu. Không biết lần sau nàng ấy mới lại vào kinh là khi nào, mà thiếp đã trót miệng hứa rồi…”

Tần Gián giờ mới hiểu ra, nàng từng bước dò xét, muốn nhờ hắn giúp.

Hắn bật cười khẽ, nói:

“Có gì đâu. Ta đưa nàng đi, nàng chỉ cần bảo là cùng ta đi ngắm mẫu đơn là được. Đến nơi nàng và nàng ấy cứ thoải mái vui chơi, tối ta lại tới đón nàng về.”

Trình Cẩn Tri vốn mong như vậy, nhưng nghe hắn đáp thuận miệng đến vậy vẫn không khỏi bất ngờ, ánh mắt sáng lên, dường như chưa tin hẳn:

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật. Ta sẽ dời ngày nghỉ sang hôm đó. Chỉ là…”  hắn nhướng mày trêu ghẹo – “ta cũng phải xem cô nương nhà họ Diêu kia có đúng là cô nương không, chớ lại là tình lang thì hỏng.”

Rõ ràng Tần Gián đang đùa.

Trình Cẩn Tri khẽ hờn dỗi:

“Nói bậy gì đó!”

Tần Gián bật cười.

Hắn nghiêm túc nắm tay nàng:

“Cẩn Tri, nàng với ta là phu thê, vinh nhục cùng chia, có gì cứ nói với ta. Về sau có chuyện gì, đều có thể cùng ta bàn bạc.”

Trình Cẩn Tri nhìn hắn, không rõ lời này là thoáng hứng khởi hay thật lòng. Nghĩ tới ngày trước hắn cũng từng trở mặt lạnh lùng, nàng không dám tin trọn vẹn, nhưng vẫn khẽ gật đầu ngoan ngoãn:

“Dạ.”

Tần Gián cúi xuống, khẽ chạm môi vào khóe môi nàng.

Hắn nói là làm. Vài ngày sau quả thật xin nghỉ, cùng nàng ra ngoài.

Hắn sửa soạn rất nhanh, ra sân chờ. Một lúc lâu Trình Cẩn Tri mới từ trong đi ra, vui vẻ gọi:

“Thiếp xong rồi!”

Tần Gián quay đầu lại liền thấy nàng mặc một bộ áo giao lĩnh tay hẹp nhẹ nhàng áo trên xanh ngọc nhạt, váy dưới trắng tinh; búi tóc phân tiêu linh hoạt, không cài đầy trâm phượng rực rỡ như mọi ngày, chỉ cài một chiếc bộ dao khảm ngọc bích điểm vài hạt trân châu nhỏ. Cộng thêm vẻ tươi vui nhẹ nhõm hôm nay, nàng trông thật duyên dáng động lòng, như có gì đó khẽ đập vào ngực hắn khiến hơi thở chậm lại.

Hắn cố giữ vẻ bình thản nhưng khóe môi đã ẩn hiện nụ cười:

“Đi thôi.”

Trình Cẩn Tri đi tới bên Tần Gián, cùng sánh bước ra ngoài.

Trước đó nàng đã nói với di mẫu chuyện ra ngoài cùng Tần Gián. Di mẫu rất hài lòng, cho rằng như thế là biết khéo léo nắm được lòng phu quân.

Hai người đến vườn nhà họ Triệu. Diêu Vọng Nam đã tới trước, đứng chờ ngoài cổng.

Nhưng khi thấy Tần Gián đi phía sau Trình Cẩn Tri, nàng hơi sững người, không hiểu.

Trình Cẩn Tri nhỏ giọng giải thích:

“Biểu ca chỉ đưa ta tới thôi, lát nữa chúng ta vào chơi riêng.”

Rồi nhanh chóng giới thiệu với Tần Gián:

“Đây là cô nương nhà họ Diêu mà thiếp nói.”

Quay sang Vọng Nam:

“Đây là biểu ca ta.”

Diêu Vọng Nam cười:

“Biểu ca gì chứ, chẳng phải phu quân sao?”

Trình Cẩn Tri và Tần Gián cùng bật cười.

Vọng Nam khẽ hành lễ:

“Gặp Tần công tử, đã nghe danh từ lâu, nay mới thấy quả thật phong thái phi phàm, khiến người ta khâm phục.”

Tần Gián từng nghe nói thê tử mình thân thiết với vị tiểu thư họ Diêu này nên vẫn thấy lạ, nay trông thấy càng hiếu kỳ.

Rõ ràng Diêu tiểu thư là người rất đặc biệt: là nữ tử mà dám thẳng thắn khen một nam nhân trẻ tuổi, lại không hề bối rối hay kiểu cách, lời khen ngay thẳng đường hoàng.

Hắn càng thấy thú vị vì thê tử mình và cô nương này tính cách quá khác nhau, tưởng như hai thế giới, vậy mà lại thành bạn thân.

Tần Gián đáp lễ:

“Các nàng cứ thoải mái dạo chơi, lúc hoàng hôn ta sẽ tới đón Cẩn Tri.”

Diêu Vọng Nam nhìn sang Cẩn Tri, rồi gật đầu với hắn:

“Đa tạ công tử.”

Tần Gián rời đi.

Diêu Vọng Nam kéo tay Cẩn Tri, hai người nhanh nhẹn bước vào vườn. Đợi thấy xe ngựa Tần Gián đi xa, Vọng Nam lập tức nhỏ giọng trêu:

“Họ Tần trông thế đó à. Người thì không ra gì, nhưng dáng vẻ thật không tồi.”

Cẩn Tri mỉm cười:

“Ừ, chẳng thế mà khinh thường nhà ta.”

“Thế ở bên ấy ngươi thế nào?”

Cẩn Tri nghĩ một lát:

“Cũng… tạm ổn. Mẫu thân phu quân là di mẫu ta, mấy đệ muội đều là biểu thân, còn biểu ca… thật ra cũng khá tốt. Nghĩ kỹ, đến đây rồi, cũng không tệ như ta tưởng trước kia.”

“Nhưng ngươi vẫn không vui?” – Vọng Nam hỏi.

Cẩn Tri nhìn xa xăm, trầm ngâm rồi nói khẽ:

“Dù sao cũng chẳng phải cuộc sống ta mong muốn. Mỗi ngày đều theo ý di mẫu, hầu hạ bà, lấy lòng phu quân. Từng bước một biến Trình Cẩn Tri thành dâu nhà họ Tần. Trước kia ta sợ mang thai, sợ đột ngột làm mẫu thân. Giờ lại mong chờ… Cảm giác có con rồi, cuộc sống có lẽ sẽ đổi khác một chút.”

Vọng Nam lặng im, chẳng biết đáp gì.

Cẩn Tri biết bạn mình cũng khó tìm lời an ủi hay chỉ bày kế sách, bèn hỏi:

“Còn ngươi? Dạo này thế nào?”

Vọng Nam thở dài:

“Vẫn thế thôi. Không dám về gặp mẫu thân, ngày ngày bị nhắc chuyện hôn sự; theo phụ thân ra ngoài buôn bán thì gặp ai cũng hỏi: đây là tiểu thư nhà ai, sao lại theo ra ngoài? Ồ, nàng ấy biết xem hàng, tính sổ à? Nhưng con gái vẫn nên lấy tướng công sớm…

“Nhà ta có bí quyết chế mực. Lần trước phụ thân định dạy ta, thì tam thúc công chạy tới khuyên, cùng phụ thân ta uống rượu suốt đêm, nói nữ nhi cuối cùng cũng là người nhà khác, không nên mạo hiểm. Ông còn bày cho phụ thân ta chuyện nạp thêm thiếp, hoặc nhận nhi tử của ngũ thúc làm con thừa tự. Kết quả phụ thân ta lại do dự.

“Cẩn Tri, ta không hiểu, trong mắt họ, nữ nhi ruột của mình còn thua xa một đứa nhi tử chẳng chung huyết thống!”

Cẩn Tri lặng người, rồi thở dài:

“Chỉ trách ông trời sinh nữ nhân thông tuệ chẳng kém nam nhân, nhưng lại cho sức lực kém hơn. Mà đời này coi trọng sức mạnh: đánh trận, mưu sinh… đều do nam nhân nắm quyền. Nữ nhân ở địa vị thấp, không phải súc sinh đần độn, vẫn có suy nghĩ nên mới đau khổ.”

Vọng Nam suy nghĩ rồi hỏi:

“Ý ngươi là nữ nhân hoặc phải mạnh hơn cả nam, hoặc yếu đến mức chẳng nghĩ gì, cứ thuận theo, thì mới bớt khổ?”

Nói rồi nàng cười buồn:

“Vậy ta sẽ mạnh hơn! Chỉ cần ta giỏi hơn hai người đệ đệ vô dụng, phụ thân vẫn sẽ cần ta. Ta biết ông không tin ai khác. Huống chi, ông tuổi này rồi mà còn mơ sinh thêm con, mơ hão thôi!”

Cẩn Tri bật cười, rồi khẽ nói:

“Còn ta thì trái lại. Có lẽ ta chỉ có thể yếu hơn, bớt nghĩ, bớt lo, ai bảo làm gì thì làm, như vậy sẽ nhẹ lòng.”

Nàng đứng trước một khóm mẫu đơn hồng phấn:

“Như bông mẫu đơn này, sinh ra là để cho người ta ngắm. Nếu nó nói ‘ta không muốn bị nhìn, ta muốn thành cây cổ thụ, kết trái to’, thì chẳng phải là tự chuốc diệt vong sao.”

Tóm lại, nam nhân có ngàn con đường để chọn, nữ nhân chỉ có một, mà còn là con đường người khác vạch sẵn.

Vọng Nam khẽ cười chua chát:

“Đáng lẽ ta nên tên là ‘Nhược Nam’ chứ không phải ‘Vọng Nam’. Nếu ta là nam nhân, đâu ai dám phiền ta chuyện này. Biết đâu giờ ta đã là thiếu gia nhà họ Diêu, rồi cưới ngươi, sự nghiệp thành công, phu thê ân ái, thật tốt biết bao.”

Cẩn Tri bật cười:

“Nếu ngươi là nam, ta nhất định không lấy.”

“Tại sao?” Vọng Nam ngạc nhiên.

Cẩn Tri đáp:

“Vì nếu ngươi là nam, chắc đã có không biết bao nhiêu thiếp thất phòng hầu. Đã phải lấy phu quân thì ta thà lấy nhà quan lại, ít nhất quan phải giữ thanh danh, giữ gia phong, không thể nạp quá nhiều thiếp, cùng lắm hai ba người. Còn thương nhân như các ngươi, chắc đâu đâu cũng để tình, mỗi thành một mái nhà, thê thiếp chẳng đếm xuể. Ta sẽ chỉ thành oán phụ giữ con ở nhà.”

Diêu Vọng Nam cãi lại ngay, không chịu thua:

“Làm gì có chuyện đó, ta chắc chắn sẽ không! Nếu ta là nam nhân, ta cũng chỉ cưới mỗi ngươi, tuyệt không nạp thiếp, cũng chẳng thu phòng.”

Trình Cẩn Tri khẽ cười lắc đầu:

“Đó là vì bây giờ ngươi đang là nữ nhân nên mới nói vậy thôi. Nếu ngươi sinh ra đã là nam nhân, ngươi sẽ thấy mình là người đi thưởng hoa vườn đầy mẫu đơn này, thích thì nhìn, thích thì mua, mua đóa hồng phấn rồi cũng chẳng vì sợ đóa hồng phấn ‘ghen’ mà thôi không mua thêm đóa vàng.”

Diêu Vọng Nam đành chịu, bật cười bất lực:

“Đúng là nên để ngươi đi làm ăn, sao ngươi nói khéo quá, ta không cãi lại nổi.”

Trình Cẩn Tri giả vờ vô tội:

“Ta chỉ nói sự thật thôi mà.”

Vọng Nam bắt đầu nhăn mặt:

“Thật ra ta cũng định mua mấy đóa mẫu đơn đem về… Vậy ngươi bảo ta nên mua mấy đóa đây?”

Cẩn Tri đáp thản nhiên:

“Ngươi thích mua bao nhiêu cứ mua, chúng vốn đâu có tâm tư.”

Dù cho có, cũng chẳng phải thứ con người cần bận lòng.

Hai người men theo lối đi ven sông. Diêu Vọng Nam bỗng hỏi nhỏ:

“Hắn có nhắc gì đến chuyện ngoại thất kia không?”

Cẩn Tri lắc đầu:

“Chưa từng nói, nhưng trước đây biểu ca từng ngủ bên ngoài, chắc là qua đó thôi.”

“Vậy là chưa đề cập gì cả à…”

“Rồi cũng sẽ có ngày phải vào cửa thôi. Ta nghĩ, đợi lúc ta có thai, ta sẽ chủ động nói ra, rồi đón người đó về. Như vậy ít ra còn mang tiếng hiền thục, biết nghĩ cho phu quân.”

Vọng Nam tức tối nắm chặt tay nàng:

“Nếu là ta, ta đã sai người đến đập tan cái ổ ngoại thất đó rồi!”

Cẩn Tri khẽ lắc đầu, giọng nhẹ như gió:

“Đập làm gì. Có giỏi thì đi đập đầu đi đập đầu phu quân của ngươi kia kìa.”

Không xa vườn hoa nhà họ Triệu là trà lâu Kim Lộ. Trên tầng hai, Thẩm Di Thanh vừa bước vào đã thấy Tần Gián đang ngồi nơi cửa sổ nhàn nhã uống trà.

Y tiến lại ngồi đối diện, tiện tay rót cho mình một chén, nhấp ngụm đầu rồi hỏi:

“Hôm nay nhàn rỗi quá vậy? Còn rủ ta ra đây uống trà.”

Tần Gián mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, chậm rãi đáp:

“Hôm nay ta rảnh tới mức có thể ngồi uống trà cùng ngươi cả ngày đó.”

Thẩm Di Thanh nhìn theo ánh mắt hắn ra ngoài kia chính là vườn Triệu gia, nghe nói bày vô số mẫu đơn đẹp. Y liền hỏi:

“Sao không nhân tiện xuống vườn dạo chơi?”

Tần Gián khẽ lắc đầu:

“Phu nhân ta đang ở đó. Nàng có một người bạn từ xa đến kinh thành rủ dạo vườn, ta không muốn quấy rầy.”

“Ra là đi hộ tống phu nhân à.” Thẩm Di Thanh cười đầy ẩn ý – “Dạo này miệng toàn ‘phu nhân’ với ‘nương tử’, nghe bảo cũng chẳng ghé ngõ Liễu Chi nữa. Thế còn Tú Trúc? Bao giờ rước nàng ta vào cửa? Đừng nói là quên mất rồi nhé?”

Tần Gián suýt sặc, ho khẽ mấy tiếng mới đáp được:

“Chưa quên… chỉ là để sau rồi tính. Kế mẫu ta đã nhắn, ít nhất phải đợi cháu gái bà cũng tức là phu nhân ta có thai đã.”

“Thế nếu nàng ấy không chịu thì sao?” Thẩm Di Thanh nhướng mày.

Y biết rõ kế mẫu của Tần Gián là nhân vật thủ đoạn, trấn áp cả phủ họ Tần, ngay cả lão gia cũng bị bà ta nắm chặt. Duy nhất chỉ từng dung nạp được một a hoàn làm thiếp, nhưng a hoàn đó cũng là người trong tay bà ta.

Còn cháu gái bà Trình Cẩn Tri không biết có giống bà không, liệu có phải cũng là người khó đối phó. Nếu là hai kẻ lợi hại giống nhau, e chẳng phải đàn ông bình thường nào chịu nổi.

Tần Gián lắc đầu, giọng đầy tin chắc:

“Không đâu. Nàng khác hẳn bà ấy, dịu dàng, hiền thục, biết điều.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box