Chương 18
Giọng nói của Triệu Nhất Mặc thấp trầm, không còn cái lạnh nhạt xa cách thường ngày. Lúc này, khóe mày khóe mắt anh đều mang ý cười, lời nói vừa mập mờ vừa nghiêm túc.
Tim Đường Hương Diệp giật thót một cái, trong đầu tức khắc hiện ra hình ảnh hai người từng cùng nhau xem qua. Khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng, xấu hổ đến mức chẳng nói nổi, chỉ có thể đưa tay che mặt, không dám nhìn anh, cảm giác nóng ran nơi gò má như sắp bỏng tay.
Triệu Nhất Mặc cúi mắt nhìn, vành tai trắng ngần của cô bé đã đỏ hồng. Khóe môi anh cong lên, biết cô da mặt mỏng nên không tiếp tục trêu chọc, chỉ khẽ cúi người, cánh tay dài rắn rỏi chống ở hai bên, dễ dàng vây chặt lấy cô gái đang ngồi.
Anh ghé sát bên tai cô, giọng nói trầm thấp:
“Chiều nay có rảnh không?”
Hương Diệp mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.
Triệu Nhất Mặc nhướng mày, giọng trầm khàn mà bình tĩnh:
“Đi hẹn hò nha.”
Cô ngơ ngác một chút, tầm mắt men theo cánh tay anh ngẩng dần lên, chạm vào đôi mắt sâu thẳm, như cười như không kia. Tim bỗng loạn nhịp, mặt đỏ bừng:
“… Được ạ.”
Chiều cuối tuần, rạp chiếu phim đông nghịt. Hai người đội mũ lưỡi trai thấp, vẫn là một đen một trắng – kiểu tình nhân nhìn vào đã thấy xứng đôi.
Khán giả xung quanh đa số là các cặp đôi, tay trong tay, thỉnh thoảng trao nhau ánh nhìn ngọt ngào. Hương Diệp nhìn thấy cũng mỉm cười, thì ra yêu đương là như thế này.
Không biết nghĩ tới gì, cô ngẩng đầu nhìn người bên cạnh. Triệu Nhất Mặc đang lấy vé, chiếc mũ lưỡi trai thấp che đi hàng lông mày dài và đôi mắt đẹp, để lộ đường viền gương mặt tuấn tú, góc cạnh rõ ràng.
Anh là ngôi sao nổi tiếng. Nếu bị phóng viên chụp được, hay fan hâm mộ nhìn thấy họ cùng đi xem phim… thì phải làm sao?
Nỗi lo ập tới, Hương Diệp mới sực nhớ: sau khi được anh tỏ tình, cô gần như chìm đắm trong hạnh phúc 24/24, suýt quên mất bạn trai mình không phải người bình thường, mà là idol trong lòng hàng triệu fan!
Nếu tình cảm bại lộ, chắc chắn sẽ gây ra một trận sóng gió, fan của anh nhất định sẽ sụp đổ.
Cô lại nghĩ đến việc trước đây có nam nghệ sĩ công khai yêu đương, chỉ sau một đêm, tài khoản Weibo rớt hơn trăm vạn người theo dõi. Còn bạn gái trong giới của anh ta thì bị dân mạng chửi đến thảm không nỡ nhìn.
Giới giải trí, vốn dĩ cô chẳng quan tâm. Nhưng giờ trở thành nhân vật chính, trái tim cô lập tức treo lơ lửng: nếu mọi người biết quan hệ của cô và Triệu Nhất Mặc, liệu có ảnh hưởng tới sự nghiệp của anh?
Cô không sợ những lời công kích trên mạng. Nhưng điều cô lo hơn cả là anh sẽ vì yêu cô mà phải đứng mũi chịu sào, đối mặt với chất vấn của fan và áp lực dư luận.
Triệu Nhất Mặc lấy vé xong, tự nhiên nắm lấy tay cô. Thấy cô gái mím môi, ánh mắt trong veo ngẩng lên nhìn anh, đôi con ngươi sáng rỡ giấu kín cảm xúc.
Anh nhanh chóng nhận ra sự khác thường, cúi mắt chăm chú nhìn khuôn mặt thanh tú trắng trẻo ấy. Trái tim bỗng mềm hẳn, giọng cũng dịu dàng hơn:
“Đang nghĩ gì đó?”
Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt rối rắm, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo anh, khẽ lắc. Môi hồng mấp máy, muốn nói lại thôi.
Triệu Nhất Mặc nhướng mày, rất phối hợp cúi người xuống, đưa tai sát lại gần, môi khẽ nhếch:
“Muốn thì thầm bí mật à?”
Anh thoạt nhìn tâm trạng rất tốt, hoàn toàn không có vẻ lo lắng. Hương Diệp khẽ kéo tay áo anh, môi nhỏ chạm bên tai, thấp giọng thì thào đầy lo âu:
“Nếu chúng ta đi hẹn hò bị người khác phát hiện thì phải làm sao?”
Trong mắt Triệu Nhất Mặc vẫn ánh lên nụ cười, giọng trầm ổn lại dịu xuống, không đáp mà hỏi ngược:
“Em có sợ không?”
Hương Diệp ngẩn ra, rồi khẽ lắc đầu, sau đó lại cuống quýt gật đầu. Khuôn mặt nhỏ nhăn lại, vẻ vừa mâu thuẫn vừa hối hận.
Cô có thể không sợ gì, nhưng anh thì khác. Anh là người của công chúng, gánh trên vai bao nhiêu người hâm mộ và ánh nhìn, rõ ràng sẽ khó khăn hơn cô rất nhiều.
Đoán được nỗi lo trong lòng cô gái, tim Triệu Nhất Mặc mềm nhũn thành nước. Ánh mắt anh dịu lại, ngón tay dài khẽ cong, cẩn thận gõ nhẹ vào chiếc mũi nhỏ của cô, giọng nói ấm áp đầy trấn an:
“Anh sẽ bảo vệ em. Đợi đến khi thời điểm thích hợp, anh sẽ công khai với mọi người.”
Người đàn ông trước mặt khẽ dừng lại, giọng nói đặc biệt nghiêm túc, từng chữ từng câu rành mạch vang lên bên tai:
“Anh sẽ nói cho tất cả mọi người biết — bạn gái của anh là Đường Hương Diệp, cô gái mà anh đã thích từ rất lâu rồi.”
Tim Hương Diệp khẽ run, gương mặt trắng trẻo thoáng chốc đỏ ửng, vừa ngượng ngùng vừa bối rối.
Cô không đáp lại, chỉ cúi nhẹ mắt xuống, tầm nhìn dừng trên đôi tay đang nắm chặt của hai người. Cô khẽ mím môi, từ từ mở bàn tay mềm mại trắng mịn, lồng vào kẽ tay anh, biến thành mười ngón đan xen.
Nụ cười khẽ nở, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt trong veo, cô thì thầm rất khẽ nhưng lại hết sức chân thành:
“Vậy thì em cũng không sợ nữa.”
Nếu đã chọn ở bên nhau, vậy thì phải đi cùng nhau đến cuối, cùng nhau dũng cảm.
Khi tới phòng chiếu, ngay cửa ra vào đặt một tấm poster lớn. Nhìn thấy hình ảnh nam nữ chính trên đó, Hương Diệp mới sực nhớ bộ phim hôm nay họ xem lại chính là tác phẩm do Triệu Nhất Mặc và nữ diễn viên An Sở Sở đóng chính.
Người ra vào rạp nườm nượp, ai nấy vừa đi vừa bàn luận:
“Trời ơi, hôm nay công chiếu Cực Dạ! Mình còn trốn cả lớp học thêm để đến đây đó.”
“Cảm giác Mặc Mặc với An Sở Sở thật sự đẹp đôi ghê, đúng chuẩn couple nhan sắc cao!”
“Tiếc ghê, bạn gái Mặc Mặc lại là người ngoài giới, không biết cô gái may mắn đó là ai.”
“Mình còn tưởng anh ấy thích An Sở Sở chứ, thật không ngờ đề phòng được người trong giới lại không đề phòng được người ngoài giới!”
“Ấy nói sớm quá đó, quanh Mặc Mặc nào có mấy bóng nữ, sao lại từ trên trời rơi xuống một cô bạn gái chứ! Chắc chắn là bị hack nick rồi!”
Mấy fan vừa nói vừa cười rồi bước vào trong rạp. Còn “nam chính nữ chính” thực sự thì vẫn đang đứng cạnh poster, âm thầm nhìn nhau.
Triệu Nhất Mặc khẽ kéo khóe môi, trong ánh mắt hiền hòa xen lẫn chút bất lực.
Hương Diệp ngẩn ngơ nhìn tấm poster. Trên đó, anh và An Sở Sở đứng quay lưng vào nhau, nền cảnh là màn đêm vô tận của vùng cực, như ám chỉ một chuyện tình bi thương.
Cô nhìn thêm một lát, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Không ngờ nhìn cũng có cảm giác couple thật đó.”
Triệu Nhất Mặc chỉ liếc sang cô một cái, khóe môi cong thành một nụ cười nhạt. Giọng anh cố tình đè thấp, mang theo chút mập mờ:
“Đường Đường… đang ghen sao?”
Cô mím môi, khẽ “ừm” một tiếng mơ hồ, không nói thêm gì, chỉ nắm chặt lấy tay anh, theo dòng người đi vào rạp.
Anh cúi đầu, ánh mắt dừng trên đôi tai trắng muốt của cô gái nhỏ, lúc này đã nhuộm một tầng đỏ hồng. Anh bất giác bật cười khẽ — bạn gái anh đang thẹn thùng rồi.
Phòng chiếu chật kín. Hai người chọn hàng ghế sau cùng, khá khuất trong góc. Khi họ tay trong tay đi qua, có người vô tình liếc nhìn, rồi nhíu mày lẩm bẩm:
“Cậu thấy kia kia có giống Triệu Nhất Mặc không?”
“Có hơi giống, nhưng mình đọc trên mạng bảo anh ấy đang ở B thị tham gia lễ khởi quay phim mới mà, chắc không phải đâu.”
Nghe vậy, người kia cũng gạt bỏ nghi ngờ, chuyên tâm xem phim.
Cực Dạ kể về một viên cảnh sát tình cờ cứu một cô gái định nhảy sông tự tử. Từ đó hai người có mối duyên kỳ lạ. Trong quá trình đồng hành, cô gái dần được chữa lành, rồi đem lòng yêu anh. Nhưng ngay lúc họ khao khát một tương lai hạnh phúc, tình yêu ấy lại phải đối diện bi kịch.
Cô gái phát hiện năm xưa cha mình ngồi tù, thực chất là gánh thay cha nam chính. Sự thật phũ phàng này như ngòi nổ, sẵn sàng châm ngòi bất cứ lúc nào.
Đến khi em trai cô biết được chuyện, không có chứng cứ trong tay, liều lĩnh dùng dao khống chế chị gái và nam chính để uy hiếp, muốn cứu cha ra tù. Trong tình thế nguy hiểm, nam chính buộc phải ra lệnh cho lính bắn tỉa hạ gục kẻ đang đe dọa.
Em trai chết, cha được giải oan, tình cảm đôi bên cũng tan vỡ.
Bộ phim mang gam màu u ám, bi thương. Trên đời ngoài sinh ly tử biệt, còn có một kiểu đau khổ khác: chia xa khi vẫn còn sống. Tình yêu của họ, như màn cực dạ dài dằng dặc không thấy ánh sáng.
Trong cảnh nữ chính suy sụp đến mức ngất lịm, nam chính chỉ có thể đỏ hoe mắt, nhẫn nhịn hôn lên giữa mày cô trong tuyệt vọng. Phòng chiếu lặng đi, chỉ còn tiếng sụt sùi xen lẫn tiếng nức nở.
Trên màn ảnh, Triệu Nhất Mặc khắc họa nam chính dịu dàng mà sâu nặng tình cảm, dẫu bị chia tay vẫn chỉ có thể chôn giấu tất cả trong tim. Diễn xuất xuất sắc, nhập vai đến tận xương tủy.
An Sở Sở tuy là tân binh nhưng không hề bị lép vế, những phân cảnh tình cảm với anh khiến người xem xúc động.
Hương Diệp vốn là tác giả, đã xem không biết bao nhiêu kịch bản ngược tâm, vốn dĩ miễn dịch với kiểu cốt truyện này. Nhưng khi thấy gương mặt anh trên màn ảnh, với đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng, cô lại nhói tim — rõ ràng là đang diễn, nhưng vẫn khiến cô thương xót.
Cô chớp chớp mắt, cố gắng nuốt xuống vị mặn nơi khóe mi, trong lòng tràn ngập xót xa: thật sự không nỡ nhìn thấy anh đau như thế, cho dù chỉ là trong phim…
Bên tai vang lên những tiếng bàn tán khe khẽ:
“Trời ơi sao mà ngược thế này! Khóc chết mất thôi!”
“Mặc Mặc đáng thương quá, yêu mà chẳng có được, đau lòng quá trời.”
“Bỗng nhiên muốn ship cặp này ghê, nếu bạn gái Mặc Mặc là An Sở Sở thì chắc mình còn thấy đỡ tủi hơn đó.”
“Chuẩn luôn, nếu họ mà thành đôi ngoài đời thì thật là viên mãn rồi.”
Nghe những lời bàn tán trong rạp, Đường Hương Diệp theo phản xạ liếc sang người bên cạnh. Triệu Nhất Mặc lúc này đã tháo mũ lưỡi trai, ánh sáng mờ ảo hắt lên gương mặt tuấn tú, khắc họa rõ từng đường nét góc cạnh của anh, khiến tim cô lỡ nhịp.
Anh vốn phân biệt rất rõ giữa công việc diễn xuất và đời sống riêng tư. Những tiếng xì xào quanh đó, anh đều nghe hết, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, dường như chẳng có chút dao động.
Chỉ đến khi nghe người ta lại lôi anh và An Sở Sở ra bàn về “cảm giác couple”, hàng lông mày anh mới khẽ nhíu lại. Bờ môi mỏng mím chặt, không vui. Anh lập tức liếc sang cô gái bên cạnh — người vẫn im lặng không lên tiếng.
Cô đang nhìn anh, đôi mắt trong trẻo, long lanh hơi ướt. Trong nhịp sáng tối thay đổi liên tục, ánh nhìn ấy lại càng sáng ngời. Triệu Nhất Mặc khẽ cúi mắt, im lặng nhìn cô. Khi bắt gặp ánh lệ mỏng manh nơi khóe mắt, hơi thở anh chợt nghẹn lại.
Anh đưa tay, đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lướt qua đuôi mắt cô, chậm rãi lau đi giọt lệ.
Khẽ cau mày, anh cúi giọng, vừa bất đắc dĩ vừa đầy thương xót:
“Đường Đường, đừng khóc. Tất cả chỉ là diễn thôi.”
Mặt Hương Diệp bỗng đỏ bừng, vội chớp mắt, lí nhí nói:
“Anh diễn… rất hay.”
Anh mím môi, có lời muốn thốt ra rồi lại nuốt xuống. Người đông, anh quyết định đợi khi phim kết thúc sẽ giải thích rõ với cô.
Phim đi đến đoạn cuối. Trên màn ảnh, là cánh đồng tuyết trắng mênh mông vô tận. Hai nhân vật chính lặng lẽ quay lưng rời xa, mỗi người một hướng, để lại trên nền tuyết dấu chân tạo thành hình chữ “nhân (人)”.
Ống kính đặc tả khuôn mặt — nữ chính khóc như mưa, nam chính thì như bị gió tuyết đóng băng, gương mặt trống rỗng, đôi mắt đỏ hoe tràn đầy tuyệt vọng.
Tiếng nhạc phim vang lên, cả rạp vang đầy tiếng sụt sùi. Nhưng nam chính thực sự ngồi giữa đám đông lại chẳng hề biểu lộ cảm xúc nào. Trong mắt Triệu Nhất Mặc, đây chỉ là một bộ phim mà thôi.
Khi khán giả lần lượt ra về, Hương Diệp nắm tay bạn trai chuẩn bị đi, lại bất ngờ bị anh kéo mạnh vào lồng ngực.
Trong rạp lúc này chỉ còn hai người. Nhưng có thể bất cứ lúc nào nhân viên rạp sẽ bước vào, tim Hương Diệp đập thình thịch.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp khàn khàn:
“Đường Đường.”
Cô ngẩng lên, cả người rơi gọn trong vòng tay anh, tư thế thân mật đến mức mập mờ. Cô lo lắng, sợ hãi bị bắt gặp.
Triệu Nhất Mặc thì dường như chẳng bận tâm. Anh cúi thấp môi, hơi thở nóng hổi phả nơi vành tai cô, khiến vành tai đỏ bừng, nhột nhột.
Anh cười khẽ, giọng nói lại vô cùng nghiêm túc:
“Những cảnh hôn trong phim… đều là dùng thế thân.”
Hương Diệp sững lại. Cô không ngờ anh lại chủ động giải thích điều này. Hồi nãy xem cảnh thân mật kia, trong lòng cô có chút khó chịu, nhưng cứ nghĩ mình đã giấu kỹ. Nào ngờ, vẫn bị anh nhìn thấu.
Cô phải thừa nhận, Triệu Nhất Mặc đúng là người rất tinh tế, đặc biệt trong chuyện tình cảm. Anh luôn biết cách làm thế nào để cô yên lòng.
Tim Hương Diệp mềm nhũn. Cô không nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu, nhanh như chớp đặt một cái hôn nhẹ lên gò má anh, rồi vội rụt lại.
Cử chỉ vội vàng như thể sợ anh lại “đè người” như tối hôm qua. Triệu Nhất Mặc bật cười, để mặc cô kéo đi, ánh mắt dừng trên mái tóc mềm mại bồng bềnh, khóe môi anh cong lên, cười lặng lẽ.
Sau bữa tối, anh đưa cô trở lại trường. Ngày mai anh phải vào đoàn phim, hai người sẽ lại xa nhau một thời gian.
Trên đường về, Hương Diệp bất giác nhớ lại nội dung phim. Diễn xuất của Triệu Nhất Mặc quá mức chân thật, khiến giờ phút này cô vẫn cảm giác người bên cạnh chính là nhân vật nam chính kia.
Cô nghiêng đầu nhìn anh rất lâu, rồi khẽ hỏi:
“Nhất Mặc… nếu là anh trong tình huống đó, anh có chọn rời xa người mình yêu không?”
Nghe vậy, anh chỉ khẽ nhếch môi cười, tay thản nhiên xoay vô lăng. Gương mặt điềm tĩnh, đôi mắt lại ánh lên sự dịu dàng:
“Anh sẽ không.”
Trong kịch bản, nam nữ chính vì thù hận đời trước mà bị buộc phải chia lìa. Nhưng nếu là anh, cho dù phải trả giá đắt thế nào, cũng tuyệt đối không buông tay người mình yêu. Tình yêu của anh gần như cố chấp, ngay cả cùng nhau giày vò cũng được, anh nhất định phải giữ cô ở bên cạnh.
Trở lại trường, cuộc sống của Hương Diệp dần về quỹ đạo. Còn Triệu Nhất Mặc sang B thị đóng phim, hễ rảnh là gọi điện cho cô.
Sáng thứ Ba, trong tiết học chung, Hạ Lâm cuối cùng cũng bắt gặp Hương Diệp. Cô nàng đưa mắt đầy ẩn ý quét một vòng từ đầu đến chân bạn mình, rồi lập tức kéo cô sang một bên, nhỏ giọng gấp gáp:
“Đường Đường, mình hỏi thật, cậu phải trả lời thành thật.”
Hương Diệp gật đầu: “Ừ.”
Xung quanh vẫn còn nhiều bạn học, Hạ Lâm ghé sát tai cô, giọng đầy kích động:
“Cậu có biết không, Triệu Nhất Mặc có bạn gái rồi!”
Nghe vậy, tim Hương Diệp chợt giật thót. Cô mím môi, hơi chột dạ, nhưng vẫn gật đầu:
“Mình biết.”
Hạ Lâm hắng giọng, vẻ mặt trang nghiêm:
“Hôm bữa ở buổi liên hoan câu lạc bộ, mình thấy cậu đi cùng anh ấy.”
Cô nheo mắt, tiếp lời:
“Hai người… quen nhau hả?”
Đến giờ Hạ Lâm vẫn chưa hết sốc. Bạn thân của mình lại quen được đại minh tinh trong giới giải trí, hơn nữa còn là thần tượng cô đã mê suốt bao năm!
Hương Diệp không định giấu giếm, bèn thành thật:
“Mình và Triệu Nhất Mặc từng là bạn cùng bàn. Nói đúng ra thì là bạn học cũ.”
Hạ Lâm nghe xong thì tròn mắt:
“Sao trước giờ cậu chưa từng nói với mình?!”
Đường Hương Diệp vẫn điềm nhiên:
“Vì cậu chưa từng hỏi mà.”
Hạ Lâm lặng người vài giây, rồi lập tức mở Weibo đưa cho cô xem, giọng vừa hóng hớt vừa tò mò:
“Thế cậu có xem Weibo chưa? Mặc Mặc rốt cuộc có bị hack tài khoản không vậy?”
Cả ngày hôm nay Hương Diệp chưa hề vào mạng. Lúc này nhận lấy điện thoại, ánh mắt cô lướt qua màn hình, dừng lại ở hai bình luận mà Triệu Nhất Mặc để lại cho fan.
Chủ đề về “bạn gái thần bí” của Triệu Nhất Mặc đã leo top nóng suốt hai ngày liền, độ thảo luận cao không hề hạ nhiệt.
Rất nhiều người suy đoán xem cô gái đó là ai, nhưng chẳng có bất kỳ manh mối nào.
Hương Diệp trầm mặc một chút, chậm rãi đáp:
“Không phải bị hack tài khoản.”
Nghe vậy, Hạ Lâm lập tức nhảy dựng:
“Ý cậu là… Mặc Mặc thật sự có bạn gái?!”
Hương Diệp chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Là fan cứng nhiều năm, Hạ Lâm như bị sét đánh ngang tai, trong lòng chấn động dữ dội. Cô hít sâu, lại truy hỏi:
“Vậy… cậu có biết bạn gái anh ấy là ai không?”
Trước mặt, cô gái nhỏ mím môi cười khẽ. Trong đôi mắt sáng long lanh thoáng gợn ánh sáng dịu dàng, cô đáp rất nhẹ mà nghiêm túc:
“Là mình đó.”
Hạ Lâm: ???
Nhận xét Box