Chương 22
Họ trò chuyện không lớn tiếng, nhưng cũng chẳng cố tình né tránh ánh mắt của Phùng Đại Thanh.
Ngu Thanh Vũ mỉm cười, nhón chân khẽ ghé sát tai người đàn ông thì thầm, còn Tạ Bách Ngạn cũng phối hợp cúi nhẹ người, nghiêng đầu lắng nghe cô nói.
Bàn tay lớn đặt lên lưng cô, nhẹ nhàng áp sát đường cong mềm mại ấy vào lòng mình.
Vừa có chừng mực, lại vừa đầy thân mật.
Giống hệt một cặp vợ chồng son đang chìm đắm trong mật ngọt.
Đến mức ngay cả Phùng Đại Thanh cũng khó lòng phủ nhận — tình cảm giữa họ là thật.
Anh nhìn đến đỏ mắt, đặc biệt là khi bắt gặp ánh nhìn hờ hững mà Tạ Bách Ngạn vô tình liếc qua — càng khiến anh cứng người, ánh mắt muốn né tránh, lại như bị đóng đinh tại chỗ.
Còn Tạ Bách Ngạn, vẫn luôn ung dung điềm tĩnh. Đôi mắt trầm lặng, môi mỏng khẽ nhếch một nụ cười nhẹ — như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay anh.
Biểu cảm trên mặt Phùng Đại Thanh rốt cuộc cũng không giữ nổi nữa, khóe môi khẽ trùng xuống, anh bật cười nhạt.
Người đàn ông họ Tạ này càng điềm tĩnh, lại càng khiến anh lộ rõ sự chật vật. Nhưng cảm giác bị kìm nén trong lòng vẫn âm ỉ gào thét – anh vẫn không cam lòng.
Vẫn là... không cam lòng.
“Còn định đưa tôi về nhà không? Hay là để tôi ở đây ngồi xem hai người tình chàng ý thiếp đến sáng?” – Mắt hơi nheo lại, giấu đi mọi cảm xúc, Phùng Đại Thanh hất tóc ra sau, vẻ mặt pha chút ngông nghênh bất cần.
Người này đúng là mặt dày. Dù Ngu Thanh Vũ cố tình nấn ná đã lâu, Phùng Đại Thanh vẫn chưa từ bỏ ý định bám theo để đi nhờ xe.
Bàn tay đang đặt nơi thắt lưng cô dịu dàng truyền hơi ấm. Chỉ khẽ siết nhẹ, Ngu Thanh Vũ đã bị kéo gần vào lòng anh thêm chút nữa.
Giọng Tạ Bách Ngạn nhàn nhạt:
“Vậy thì đi thôi, kẻo làm lỡ mất... sinh hoạt đêm của Tổng giám đốc Phùng.”
Bốn chữ “sinh hoạt đêm” được anh nhấn nhá rõ ràng, khiến mặt Phùng Đại Thanh hơi tái đi, cả dòng suy nghĩ gần như rối loạn.
“...Sinh hoạt đêm”? Ý ai chứ?
Phùng Đại Thanh ngồi thẳng lưng ở ghế phụ, mắt chăm chú dán vào gương chiếu hậu – nơi phản chiếu hình ảnh hai người ngồi ở ghế sau đang dựa sát vào nhau.
Anh cau mày khó chịu. Ngu Thanh Vũ xưa nay rất chú ý đến khoảng cách và lễ nghi, vậy mà vừa lên xe đã dính sát với người khác như vậy?
Sự đoan trang đâu rồi?
Anh cố tình hắng giọng hai lần, muốn nhắc nhở cô chú ý tư thế ngồi.
Ngu Thanh Vũ nhướng mày ngạc nhiên, không rõ ý đồ của anh:
“Hay là... anh muốn xuống xe tại đây?”
Cô chẳng muốn đoán xem Phùng Đại Thanh đang nghĩ gì, chỉ muốn nhanh chóng đuổi anh ra khỏi xe mà thôi.
Vừa nói, cô lại nghiêng đầu, cố tình tựa sát Tạ Bách Ngạn thêm một chút.
Phùng Đại Thanh ôm trán, không kiềm được lại ho khẽ một tiếng nữa.
Ngu Thanh Vũ bắt đầu thấy bực:
“Anh rốt cuộc muốn làm gì vậy?”
Tạ Bách Ngạn vốn im lặng, lúc này cũng khẽ ngẩng đầu, giọng điềm tĩnh:
“Phùng tổng, dưới ngăn hộp giữa ghế có chai nước.”
Ngay sau câu nói ấy, lòng bàn tay anh khẽ lướt qua những ngón tay Ngu Thanh Vũ, cuối cùng dừng lại nơi đầu gối cô.
Ánh mắt Phùng Đại Thanh cũng khựng lại theo. Giọng anh không còn giữ được bình tĩnh:
“Cậu...”
Một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn anh, ánh lên một tia cười nhẹ.
Ánh nhìn ấy như có chút lạnh lùng lặng lẽ, quét thẳng về phía Phùng Đại Thanh, khiến anh không kìm được phải ngoảnh đi chỗ khác, trong lòng dấy lên một nỗi bối rối mơ hồ.
Ngoài cửa sổ, những hàng dương lặng lẽ lướt qua phía sau. Bất chợt anh như sực nhớ điều gì:
“Thanh Vũ, em còn nhớ cây dương già trước cổng nhà cũ không?”
Anh cúi đầu cười khẽ:
“Lúc nhỏ, em trèo lên đó để lấy diều. Khi nhảy xuống, anh không kịp đỡ, kết quả là cả hai cùng bị bó bột ba tháng.”
Một câu chuyện quen thuộc.
Ngón tay Tạ Bách Ngạn hơi cong, đầu ngón tay đang đặt trên đầu gối cô nhẹ nhàng gõ hai nhịp, như xác nhận.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn sang Ngu Thanh Vũ đang hơi mệt mỏi – thì ra, tối hôm đó ở Paris, trong lúc say rượu, câu chuyện cô hồi tưởng lại... là cùng người đàn ông này ngã gãy chân?
Một tia tối âm u lặng lẽ dâng lên trong đáy mắt anh.
Ngu Thanh Vũ nhíu mày:
“Không nhớ nữa.”
Hình như máy lạnh trong xe hơi lạnh, cô bất giác lại tựa sát về phía Tạ Bách Ngạn. Hôm nay cô mặc mỏng, chỉ có bàn tay anh đặt trên đầu gối là mang lại chút ấm áp.
Phùng Đại Thanh không để ý đến những cử chỉ nhỏ ở hàng ghế sau, giọng anh theo dòng hồi ức mà trầm xuống:
“Không hiểu sao lớn rồi vẫn thấy thời thơ ấu tốt hơn, ít nhất muốn làm gì thì làm, chẳng cần tính toán quá nhiều.”
Ngu Thanh Vũ khẽ ngáp một cái, tựa hẳn lên vai Tạ Bách Ngạn. Sao đoạn đường này hôm nay lại dài đến vậy?
Mùi hương thanh mát từ người đàn ông bên cạnh nhẹ nhàng lan tỏa, như giúp xoa dịu cơn đau đầu âm ỉ.
Tạ Bách Ngạn hơi thẳng lưng, vai nghiêng xuống để cô tựa thoải mái hơn.
Anh nâng tay, dịu dàng vuốt qua đỉnh đầu cô. Hơi thở ấm áp kề cận, không gian lặng lẽ mà ấm áp.
Giữa ánh mờ dịu trong xe, một dòng tình cảm thầm lặng len lỏi sinh sôi.
Phùng Đại Thanh khẽ thở dài, đột nhiên quay đầu lại, nhìn cô:
“Thanh Vũ, thời gian qua anh mới nhận ra một chuyện rất quan trọng…”
Ánh mắt anh liếc qua Tạ Bách Ngạn, khóe môi hơi cong lên, tiếp tục:
“Cảm xúc được xây dựng theo năm tháng, thường rất khó quên. Tuổi trẻ nếu từng gặp một người quá đỗi rực rỡ, thì về sau, tất cả những cuộc gặp gỡ khác đều sẽ trở nên nhạt nhòa.”
“Em nghĩ sao?”
Ngay lúc đó, bản nhạc đang phát cũng khựng lại. Trong khoảng lặng ấy, dường như cả hơi thở cũng trở nên rõ ràng.
Ngu Thanh Vũ chẳng buồn phản ứng, mắt vẫn nhắm, tựa như không hề nghe thấy.
Câu hỏi kia, e rằng chẳng phải dành cho cô.
Phùng Đại Thanh nhanh chóng chuyển mục tiêu:
“Còn Tổng giám đốc Tạ, anh nghĩ sao?”
Tạ Bách Ngạn vẫn điềm tĩnh như cũ, gương mặt thanh lãnh không gợn sóng, mắt đen bình lặng, như hồ nước tĩnh.
“Có lẽ đúng vậy.”
Phùng Đại Thanh như bắt được ưu thế, khóe môi nở nụ cười:
“Quả nhiên, người ta mới nói — mối tình đầu thường là điều khó quên nhất trong đời.”
Ngu Thanh Vũ không muốn để tâm, hai tay vòng qua tay Tạ Bách Ngạn, đầu ngón tay mơn man chiếc nhẫn cưới nơi ngón áp út của anh, nhẹ nhàng vuốt ve từng khớp tay lạnh mảnh ấy.
Khi đã không còn để tâm đến ai, thì đến cả lời nói của họ... cũng tự động bị xóa khỏi đầu.
Và đó chính là cảm giác cô đang trải qua.
Tạ Bách Ngạn khẽ gật đầu, giọng nhẹ như gió:
“Phùng tổng nói rất đúng.”
“Bản thân tôi cũng thấy... mối tình đầu luôn có gì đó khiến người ta lưu luyến.”
Giọng anh trầm thấp, lan nhẹ trong không gian hẹp của xe, nghe như lời thì thầm ẩn ý — mà lại sâu đến tận đáy lòng.
Hình như có gì đó không đúng, Phùng Đại Thanh khẽ nhíu mày.
Ngay lúc ấy, giọng Tạ Bách Ngạn cất lên, chậm rãi mà rõ ràng:
“Giữa tôi và vợ, tình cảm quả thật rất sâu đậm.”
Bàn tay anh đang đặt trên đầu gối thon gầy của cô bỗng siết nhẹ. Đầu ngón tay như ngọc khẽ lướt qua khớp xương, mang theo từng đợt tê dại âm ỉ.
Chỉ ngăn cách bởi một lớp vải mỏng, đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt qua hàng ngọc trai đính trên váy cô, từng viên tròn mịn theo lực tay anh áp nhẹ xuống làn da mịn màng.
Sự tương phản giữa vải thô và ngọc mềm dệt nên một loại cảm giác nhồn nhột như dòng điện nhỏ chảy dọc sống lưng, khiến cô không khỏi rùng mình.
Ngu Thanh Vũ ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt đón lấy một hồ nước sâu không đáy. Ánh đèn neon ngoài cửa xe phản chiếu lạnh lẽo trong mắt anh – một cái nhìn mang hàm ý ngầm.
Ngón tay cô đang vòng nơi cổ tay anh trượt xuống, vô thức chạm vào khớp xương lạnh mảnh ấy.
Hơi ấm từ đầu gối nhanh chóng lan tỏa, cuốn trôi cơn lạnh trong xe.
Cảm giác như bị lửa bén tới, Ngu Thanh Vũ khẽ hít vào một hơi, cuối cùng vẫn cố kìm nén không vùng ra.
Cô nuốt xuống một ngụm hơi, chậm rãi dựa vào ngực người đàn ông bên cạnh, bất chấp hai ánh nhìn đầy ẩn ý đang chiếu thẳng vào mình.
Khóe môi cong lên, cô mỉm cười tươi tắn, ngước mắt nhìn Phùng Đại Thanh:
“Cảm ơn lời chúc của anh nhé. Cảm giác lần đầu yêu – với chồng tôi – thật sự rất tuyệt.”
Tình đầu? Khó quên?
Vậy thì… với một cặp lần đầu yêu và cũng là lần đầu cưới, chẳng phải càng đáng ghi nhớ hơn sao?
Lời nói như một lưỡi dao quăng đi – không ngờ lại quay ngược trở lại đâm thẳng vào chính lòng Phùng Đại Thanh.
Anh không còn hứng nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào con đường phía trước.
Ngược lại, Ngu Thanh Vũ – nãy giờ im lặng – lại bắt đầu lên tiếng nhiều hơn. Cô nghịch tay anh, giọng nhẹ tênh:
“Chồng ơi, khi nào mình về Hương Cảng vậy?”
Tạ Bách Ngạn cúi mắt nhìn gương mặt nhỏ của cô – hàng mi dài khẽ chớp, đẹp như cánh bướm vừa đậu xuống.
Giọng anh cũng nhẹ đi, như lời thì thầm của người tình:
“Em nóng lòng về nhà rồi à?”
“Em nhớ mấy chú cá nhỏ của em.”
“Nhớ vườn hoa mới trồng.”
“Nhớ mẹ với em gái nữa.”
Ngồi ở ghế trước, Phùng Đại Thanh lặng lẽ quay đầu đi, ánh mắt lạc trôi theo hàng dương đang dần khuất sau xe.
—
Xe dừng lại trước biệt thự nhà họ Ngu, Phùng Đại Thanh gọi với theo khi Ngu Thanh Vũ vừa định vào nhà.
“Có thể nói chuyện một chút không?”
Ngu Thanh Vũ theo bản năng quay sang nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh. Tạ Bách Ngạn khẽ gật đầu, tao nhã nhường lại không gian cho cô.
Cô khẽ thở dài. Đợi đến khi bóng dáng anh khuất sau cánh cửa, cô mới mở lời:
“Đừng cố nữa, Phùng Đại Thanh. Anh đã khiến tôi cảm thấy rất phiền rồi.”
Ánh mắt Phùng Đại Thanh thoáng xẹt qua một tia tự giễu, bật cười:
“Anh biết em không muốn nói về chúng ta, vậy thì… đổi chủ đề. Nói về Tống Chấp Duệ nhé?”
“Người chồng hờ của em… biết chuyện giữa em và Tống Chấp Duệ chứ?”
Đúng như dự đoán – lại là mấy chuyện cũ kỹ chán ngắt đó.
Ngu Thanh Vũ lập tức nghiêm mặt, giọng dứt khoát, đôi mắt trong veo giờ ánh lên chút lạnh lùng:
“Thứ nhất, tôi đã kết hôn.”
“Thứ hai, những người khác không còn liên quan gì tới tôi.”
“Cuối cùng, làm ơn đừng nói bậy bạ trước mặt chồng tôi.”
Ánh mắt sắc lạnh nghiêng về phía anh:
“Vô duyên, vượt ranh giới.”
“Và rất phiền.”
Giọng lạnh nhưng không mất đi sự rõ ràng – như một lời cảnh cáo không khoan nhượng.
Phùng Đại Thanh chưa bao giờ thấy Ngu Thanh Vũ như vậy.
Cô đã thay đổi, là học từ người đàn ông họ Tạ kia sao? Cô gái trước mặt đã không còn là người trong ký ức anh nữa.
Anh cười lạnh:
“Giờ gọi ‘chồng’ một cách ngọt xớt như vậy à? Em nghĩ Tống Chấp Duệ nghe thấy sẽ cảm thấy thế nào?”
Ánh mắt Ngu Thanh Vũ trầm xuống, khoanh tay trước ngực, lộ rõ vẻ khó chịu:
“Anh yêu mà không được, tức tối nên muốn phá hoại, phải không?”
Giọng Phùng Đại Thanh lạc đi đôi chút, như người bị tổn thương:
“Dù gì em cũng chẳng thèm để ý tới anh...”
Ngu Thanh Vũ nhíu mày, muốn tìm lại chút lý trí giữa mớ rối ren:
“Phùng Đại Thanh, rốt cuộc anh thật sự thích tôi, hay chỉ đang dùng tôi để ganh đua với Tống Chấp Duệ?”
Hai người đứng cách nhau vài mét dưới ánh đèn vàng nhạt ngoài cổng biệt thự. Bầu không khí như đóng băng giữa màn đêm tĩnh mịch.
Phùng Đại Thanh không biết phải biểu hiện thế nào. Có lẽ trên đời không có gì đáng buồn hơn việc người con gái mà anh theo đuổi bao năm lại nghi ngờ động cơ tình cảm của anh.
Ngu Thanh Vũ im lặng vài giây rồi khẽ đáp:
“Ừ, tôi cũng không phải kẻ ngốc.”
Không khí đột nhiên trĩu nặng.
Cô cúi đầu nhìn gấu váy, định quay về thì anh lại lên tiếng:
“Thôi, để anh bù lại món quà cưới chưa đưa.”
Giọng điệu của anh có gì đó bất thường, khiến cô thấy hơi bất an.
Quả nhiên — câu tiếp theo khiến cô nhíu chặt mày:
“Hay là… tặng luôn cho người thân thiết nhất của em – Tống tiên sinh ấy.”
Ngu Thanh Vũ nhíu mày, vẻ khó hiểu chưa kịp tan thì anh đã nói tiếp:
“Như vậy em cũng khỏi phải phiền hà để Đại Đại đi đầu tư làm gì… Dù sao cũng là tiền của anh, vẫn là lợi cho nhà họ Phùng. Em không thấy... trò chơi đó thú vị hơn cái kiểu tranh giành khoe mẽ kia sao?”
“…Anh bị bệnh thì nên đi chữa sớm.”
Cô chẳng còn hứng nói chuyện, xoay người bỏ đi. Đi được vài bước, vẫn không nhịn được mà quay lại nói thêm:
“Anh đúng là... có bệnh thật đó.”
Nói chuyện với anh – chỉ phí thời gian.
Nhưng người đàn ông phía sau vẫn chưa chịu buông tha, đột nhiên cất cao giọng:
“Em có biết vì sao có người dựa vào cả mạng lưới quan hệ ở thủ đô mà khi quay lại thương trường... lại chọn Hương Cảng làm nơi bắt đầu không?”
“Muốn anh giúp em hỏi xem Tống Chấp Duệ làm vậy là vì ai không?”
Ngu Thanh Vũ không hề dừng bước, làm như chẳng nghe thấy gì, cứ thế bước thẳng về phía trước.
Giống như đã từng vô số lần trước đó, cô thản nhiên rời đi, còn anh – chỉ biết lặng nhìn bóng lưng ấy khuất dần.
Nụ cười trên mặt Phùng Đại Thanh dần tắt. Ngay sau đó, anh đá mạnh vào viên đá tròn trang trí trước cửa nhà cô.
Một vết rạn hiện ra trên mặt đá chạm khắc, rồi chỉ vài giây sau, vỡ nát thành từng mảnh vụn.
—
Khi cởi giày cao gót ra, Ngu Thanh Vũ mới phát hiện Tạ Bách Ngạn đang ngồi ở ghế sofa trong phòng khách.
Rèm cửa hành lang được kéo ra, từ vị trí của anh có thể nhìn thấy rõ mọi chuyện diễn ra trước cửa nhà.
Chắc họ nói chuyện nhỏ giọng, hy vọng anh không nghe thấy gì…
Trong lòng cô có chút chột dạ.
Nhưng người đàn ông kia lại tỏ ra rất điềm nhiên, đôi mắt thâm trầm liếc nhẹ sang cô, giọng hờ hững:
“Bà xã, sau này em cũng sẽ không có quá nhiều những ‘Yến Yến Uyển Uyển’ tự nguyện chen chân vào đâu nhỉ?”
Câu này... quen thật. Gần như nguyên văn lời cô từng nói với anh lần trước, khi họ cãi nhau vì Ngụy Tuyết Kiều.
Ngu Thanh Vũ cười khan hai tiếng, chân trần bước vào phòng khách, rút gọn người ngồi khoanh chân trên sofa đối diện:
“Yên tâm đi, anh Tạ. Tôi vẫn còn biết giữ giới hạn.”
“Vừa hay, anh có một lần, tôi có một lần – coi như huề nhau.”
Tạ Bách Ngạn buông xấp tài liệu trên tay, cười nhẹ:
“Cuộc hòa này chẳng có nghĩa lý gì cả.”
“Tạ phu nhân à, anh là thương nhân. Mục tiêu của việc nhường nhịn không bao giờ là để ‘công bằng’.”
Ngu Thanh Vũ chớp mắt, vừa như hiểu, lại vừa như không. Cô đặt chân xuống đất, ngồi ngay ngắn hơn:
“Vậy anh muốn gì?”
Đôi mắt đen thẳm kia khẽ chuyển hướng, rơi xuống bàn chân trần của cô – đặt lên nền gạch lạnh mà không mang dép.
Lại không đi dép.
Tạ Bách Ngạn đứng dậy, bước đến vài bước, ngồi nửa người lên mép bàn trà trước mặt cô.
“Tôi muốn nghe ý kiến của em.”
“Ý kiến gì chứ?”
Bất ngờ, tay anh nắm lấy cổ chân cô, khẽ nâng lên. Đầu ngón tay lướt nhẹ qua làn da mịn, mang theo cảm giác nhột nhạt len lỏi khắp nơi.
“Người từng đồng hành thời thơ ấu – thật sự đáng trân trọng đến vậy sao?”
Giọng anh thấp, khẽ cười:
“Thì ra thời thơ ấu của bà xã… cũng nhiều màu sắc quá nhỉ.”
Ngu Thanh Vũ bị anh bất ngờ nắm chân thì giật mình vài giây, lập tức rụt chân về.
Cẳng chân trắng mịn rơi xuống – vô tình dừng ngay trên mu bàn chân anh.
Cô chẳng còn tâm trí để ý điều đó, vội vàng giải thích:
“Sao mà thế được? Chỉ là mấy chuyện trẻ con thôi mà.”
Rồi như nhớ ra gì đó, cô đổi đề tài:
“À đúng rồi, anh từng nói từng sống ở Bắc Kinh phải không?”
“Biết đâu... hồi nhỏ anh cũng từng là một phần ký ức tuổi thơ của tôi ấy chứ.”
Khóe môi anh cong lên một nụ cười khó đoán – trong vẻ bình lặng, dường như có cơn giông đang âm thầm kéo tới.
Cô cắn nhẹ môi dưới, cảm giác bất an dâng lên, ngón chân vô thức cong lại, khiến đường nét đôi chân càng thêm căng mảnh quyến rũ.
Thấy anh vẫn im lặng không phản ứng, cô cụp mắt, kéo nhẹ vạt áo anh, giọng mềm như nước:
“Ý kiến gì chứ… Tôi làm gì có ý kiến gì.”
“Ý tôi là ý của em.”
“Ồ?” – giọng anh ngân dài đầy ẩn ý.
Anh cúi người xuống, ánh mắt dừng lại nơi bàn chân trắng mịn đang giẫm nhẹ lên đôi dép của anh – mềm mại như không có xương.
Đôi mắt sâu đen lặng lẽ dâng trào cảm xúc.
Khoảng cách rút ngắn làm mọi chi tiết trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khuôn mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt, Ngu Thanh Vũ ngẩng đầu, vừa vặn đối diện – ánh nhìn của cô dừng lại trên môi anh.
Môi Tạ Bách Ngạn màu nhạt, hơi lạnh, hình như… cũng rất mềm.
Không còn mùi nước hoa rẻ tiền hay mùi rượu nồng, trong đầu cô mơ hồ hiện lại lần chạm môi khi trước – rõ ràng mà cũng lờ mờ như ảo ảnh.
“Bà xã… dường như rất muốn có một đoạn ‘ký ức’ với tôi?”
Cô nuốt nước bọt, không rời mắt khỏi làn môi mỏng ấy, cảm giác nóng ran len lỏi trong lòng.
Trước khi chất giọng lạnh lùng kia lại vang lên…
Ngu Thanh Vũ đột ngột ngẩng đầu – chặn môi anh bằng chính môi mình.
“Hôn thì đừng nói chuyện.”
Đầu lưỡi cô nhẹ nhàng lướt qua môi anh – lạnh lạnh, ẩm mềm, mang theo cảm giác tê dại.
Giống như chiếc lông vũ nhẹ tênh khẽ lướt qua da thịt – muốn níu lại thì đã theo gió tan biến.
Nhưng Tạ Bách Ngạn đã nắm bắt được chiếc lông vũ ấy.
Ngay khoảnh khắc dư âm hương hoa còn chưa kịp tan, anh đã giữ lấy eo cô.
Một tay đè nhẹ bờ vai, cô bàng hoàng mở to mắt…
Đáp lại cô, là một nụ hôn sâu, kề trán, thật chậm rãi và thật chắc chắn.
Nhận xét Box