Lúc Ôn Ninh còn chưa kịp phản ứng, lại nghe thêm một tiếng hô:
“Thẩm tướng quân!”
Bõm —
Lại một người nữa rơi xuống nước.
Hôm nay là thế nào đây? Từng người một nối đuôi nhau nhảy xuống hồ như thả bánh trôi?
Dù có muốn nhảy thì cũng đừng kéo nàng theo chứ!
Một là nàng không biết bơi, hai là cực kỳ sợ lạnh — cái tên... khốn kiếp nào vậy chứ, lại dám đẩy nàng xuống hồ!
Trong khoảnh khắc tiếp theo, nước hồ lạnh thấu xương đã nhấn chìm nàng, chẳng để nàng kịp suy nghĩ điều gì nữa, trong đầu chỉ còn một câu lặp đi lặp lại:
“Mất công bao nhiêu mưu tính, chẳng ngờ kiếp này lại chết yểu thế này sao?”
Ôn Ninh không biết bơi, lại càng không biết nín thở hay vùng vẫy, đã đoán trước sẽ phải đứng lâu ngoài trời đêm nay, nên nàng mặc áo dày. Mà áo vừa dày vừa ướt thì chẳng khác nào khoác chì lên người.
Mới quẫy đạp được hai cái, cả người nàng đã chìm hẳn xuống nước.
Không khí cạn kiệt, cái lạnh cắt da cắt thịt — tất cả đều khiến nàng chẳng còn sức phản kháng.
Ngay lúc ý thức mơ hồ dần, một cánh tay rắn chắc bất ngờ kéo nàng lên. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cơ thể nàng còn nhanh hơn cả ý chí, theo phản xạ mà bám chặt lấy người kia.
Là Thẩm Tấn sao?
Đúng rồi, vừa nãy có người gọi “Thẩm tướng quân”, hẳn là y thấy nàng rơi xuống, nên lập tức nhảy theo.
Hồi nhỏ nàng từng bị rơi xuống nước một lần, cũng là Thẩm Tấn nhảy xuống cứu nàng.
Nhờ vào sức người kia, rất nhanh Ôn Ninh được kéo lên khỏi mặt nước. Vừa hít được không khí, nàng lập tức phun ra một ngụm nước, rồi ho sặc sụa không ngừng. Người đã không biết bơi, lại bị nước sặc vào cổ họng, chẳng thể làm gì ngoài việc tiếp tục co giật ho dữ dội. Để giữ thăng bằng, nàng càng ôm chặt lấy người kia.
Nhưng rồi, nàng nhận ra… có gì đó không đúng lắm.
Hơi thở này… nàng quen thuộc lắm.
Nàng và Thẩm Tấn quen nhau từ lâu, đính hôn cũng đã mấy năm, nhưng từ sau khi lớn lên, họ chưa bao giờ vượt quá giới hạn, càng không thân thiết đến mức có thể phân biệt được hơi thở của nhau.
Ôn Ninh cố nén cơn ho, len lén nghiêng mắt liếc nhìn người đang ôm mình.
Vừa nhìn thấy, nàng lại càng ho dữ hơn.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, gương mặt của Bùi Hựu hiện ra lạnh lùng, nước nhỏ giọt trên mặt khiến làn da trắng của hắn càng thêm nổi bật, ngay cả nốt ruồi nhỏ trên sống mũi cũng trở nên rõ ràng lạ thường.
Nghe nàng đột ngột ho dữ dội hơn, Bùi Hựu khẽ quay đầu, liếc nàng một cái, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt.
Cái... cái gì vậy trời?!
Ôn Ninh chỉ muốn lập tức buông tay, nhưng lý trí lại lên tiếng: Không được manh động.
Tình hình bây giờ là sao? Để nàng phân tích chút nào.
Nhưng nàng vừa bị rơi xuống nước, lạnh đến mức răng va vào nhau lập cập, đầu óc như đặc quánh lại. Thứ duy nhất nàng còn phân biệt được là... Với thân phận một nữ tử si mê Bùi Hựu, lúc này nàng không nên chán ghét hắn.
Trái lại, được hắn cứu một mạng, nàng nên thể hiện... biết ơn đến rơi lệ, xúc động đến mức không nói nên lời mới phải.
Ôn Ninh khẽ rùng mình một cái.
May mà Bùi Hựu cũng chẳng cho nàng cơ hội để "diễn".
Hiển nhiên hắn không muốn dính dáng gì thêm với nàng, hoặc cũng có thể là để tránh lời đàm tiếu, nên thay vì đưa nàng lên bờ gần nhất, hắn lại cõng nàng lội hẳn một đoạn rất xa mới chịu ghé vào.
Chỗ họ lên bờ chẳng có đèn đuốc, cũng không thấy bóng người, chỉ lờ mờ thấy được vài gốc cây và một bồn hoa dưới ánh trăng lặng lẽ.
Vừa lên khỏi mặt nước, Bùi Hựu đã buông tay, hất nàng xuống đất không một chút lưu tình.
May mà Ôn Ninh mặc dày, bằng không ngã cú đó chắc chắn thân thể sẽ đầy vết bầm.
Nhưng nghĩ lại cũng tốt, ít ra nàng khỏi phải giả vờ rưng rưng nước mắt — vì thật sự đang đau gần chết.
Ôn Ninh "nước mắt lưng tròng" ngẩng đầu nhìn Bùi Hựu.
Quần áo hắn bị nước làm ướt sũng, dính sát vào người. Khác với nàng đang run cầm cập, hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, mặt mày trầm lạnh đến đáng sợ.
Dựa vào bao năm từng ở bên hắn, Ôn Ninh chỉ cần liếc một cái đã biết — hắn đang nổi giận.
Hơn nữa, là nổi giận thật sự.
Nàng mím môi, cảm thấy mình nên nói gì đó, ví dụ như: "Không thể nhẹ tay một chút sao?" Nhưng rõ ràng, câu đó không hợp lắm với một người vừa được "ý trung nhân" cứu mạng.
"Quậy đủ chưa?" — là hắn lên tiếng trước, giọng u ám lạnh buốt, mang theo áp lực khiến người khác khó mà chống đỡ. So với dáng vẻ ung dung nửa năm trước tại Vân Thính Lâu, khi cúi người hành lễ và gọi một tiếng "gặp qua Ôn cô nương", giờ đây cứ như hai người xa lạ.
Bị gió lạnh thấu xương làm cho đầu óc đờ đẫn, nhưng nghe câu nói đó, Ôn Ninh cũng gắng gượng tỉnh táo lại đôi chút.
Ý của hắn là… thấy nàng vừa nhìn thấy tiểu thư họ Triệu rơi xuống nước, hắn lập tức nhảy theo, rồi vì lo lắng nên nàng cũng nhảy luôn? Nghĩ vậy sao?
Ờm...
Cũng phải, nửa năm trước nàng đúng là đã "gây dựng" cho mình một hình tượng hơi điên cuồng...
Nhưng nghĩ cho cùng, cách hiểu đó cũng là một kiểu khiến hắn càng thêm chán ghét nàng.
"…Bùi công tử, trong lòng chàng… quả nhiên là có thiếp…" — Ôn Ninh cất tiếng yếu ớt, nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Chỉ thấy Bùi Hựu khẽ nhíu mày, môi mím chặt, hàm răng cũng cắn khẽ lại.
Trông hắn như cực kỳ bực bội.
Nếu không phải gương mặt lạnh buốt vì gió rét, Ôn Ninh thật sự sợ mình sẽ bật cười mất.
Bùi Hựu — người luôn điềm tĩnh như thể mọi chuyện đã được tính toán sẵn, chưa từng có biểu cảm nào như thế cả. Vậy mà nàng — một nữ tử thầm mến hắn — giờ lại đang ở đây nhìn rõ hết mọi phản ứng ấy, mà hắn thì chẳng thể làm gì được.
Nhưng... tại sao người hắn cứu lại là nàng?
Chẳng lẽ tối quá, nước đục, nhầm người?
Đúng rồi.
Kiếp trước nàng không đến dự yến tiệc này, người rơi xuống chỉ có Triệu Tích Chỉ. Khi ấy hắn không thể cứu lầm được. Nhưng bây giờ thì khác, nàng rơi xuống, Thẩm Tấn cũng nhảy theo, hồ nước lúc đó có đến bốn người, nhầm lẫn cũng là chuyện thường tình.
Nghĩ đến đây, Ôn Ninh lại thầm mắng kẻ đã đẩy nàng một trận — cái lực đó tuyệt đối là cố ý! Không biết rốt cuộc đang mưu tính điều gì.
"Bùi công tử, giờ phút này chàng và thiếp..." — Nhân lúc tình cảnh thuận lợi, Ôn Ninh định thuận nước đẩy thuyền, diễn tiếp một màn...
Nàng còn chưa nói hết câu, đã bị Bùi Hựu cắt ngang:
"Xin cô nương tự trọng. Người ta định cứu, vốn không phải là cô. Chỉ vì nước quá tối, nhìn lầm mà thôi."
Đúng như nàng đoán.
Ôn Ninh vẫn giữ nét mặt yếu đuối: "Nhưng mà…"
"Không có nhưng gì hết. Giữa cô và ta hôm nay không hề có chuyện gì xảy ra. Nếu có, thì cũng chỉ là cô rơi xuống nước, rồi tự bơi lên được." Giọng hắn lạnh đến mức như có thể kết thành băng.
Hừ, thật là tuyệt tình.
Nhưng cũng tốt thôi.
Ôn Ninh "tủi thân", "bị tổn thương" mà cụp mắt, thân người run rẩy trong gió. Mà run này là thật, chứ chẳng phải diễn. Giữa mùa đông mà rơi xuống hồ, ai chẳng lạnh đến thế?
"Chuyện này nếu truyền ra, chẳng có lợi gì cho cô cả. Ta chỉ khuyên cô mấy chữ — người nên biết thân biết phận."
Từ khi lên bờ đến giờ, Bùi Hựu chưa từng nhìn nàng lấy một cái, chỉ đứng đó, tay chắp sau lưng, mắt hướng về mặt hồ sóng gợn. Thấy nàng không đáp lời, hắn lại lạnh giọng:
Ôn Ninh bị gió thổi đến mức nước mũi cũng muốn chảy ra, liền hít hít một cái, đảo mắt một vòng, dứt khoát giả vờ khóc, vừa hít mũi vừa lấy tay áo lau khoé mắt.
Dù sao trời cũng tối thế này, hắn đâu nhìn ra nàng khóc thật hay giả.
Bùi Hựu liếc nàng một cái, rồi xoay người định rời đi.
Ngay lúc ấy, từ sau gốc cây phía xa đột nhiên có người bước ra:
“Công tử.”
Người đó khom mình, đưa tới một chiếc áo choàng.
Tuy ánh trăng mờ mịt, Ôn Ninh vẫn nhận ra ngay — là Đồ Bạch.
Kiếp trước, mười lần nàng bỏ trốn thì hết tám lần bị Bùi Hựu bắt lại, còn hai lần còn lại chính là do Đồ Bạch. Hình dáng người này, nàng không thể nào quên.
Kiếp này, quả nhiên hắn vẫn ở bên cạnh Bùi Hựu, chỉ là vai trò có vẻ hơi khác trước.
Bùi Hựu nhận lấy áo choàng từ tay Đồ Bạch, khẽ khựng lại, cúi mắt suy nghĩ gì đó, rồi xoay người lại.
Ánh mắt vẫn không mấy thân thiện, hắn ném áo choàng lên người Ôn Ninh, rồi nói với Đồ Bạch:
“Tìm cho cô ta một bộ y phục.”
Sau đó không chần chừ gì, hắn xoay người, sải bước rời đi.
Nhận xét Box