“ Trưởng công tử của nhà Quang Lộc Tự khanh năm nay vừa tròn mười tám, dung mạo đoan chính, phẩm hạnh lại rất tốt, quan trọng hơn là lão gia nhà họ còn thân thiết với lão gia nhà ta, phẩm cấp cũng ngang nhau nữa đó! Công tử của Thái y viện chính thì năm nay cũng vừa vào Thái y viện, chỉ lớn hơn tiểu thư một tuổi, nghe nói y thuật được chân truyền từ phụ thân, xuất quỷ nhập thần, tiền đồ không thể xem thường! Còn nữa…”
Tối qua Linh Lan đã cất công sang chỗ Ôn Lam dò hỏi lại một lượt, thuộc làu từng “hồ sơ nhân vật”, giờ đang ngồi trong xe ngựa thao thao bất tuyệt, cứ như thể phải ôn bài sát nút vậy.
Sang năm là tiểu thư sẽ tròn mười sáu, nếu vẫn chưa định thân, chẳng mấy chốc sẽ thành gái lớn chưa chồng mất thôi!
“Còn có công tử họ Lưu, Lưu Dạ đó!” Linh Lan đặc biệt nhấn mạnh, cảm thấy Ôn Ninh nhất định sẽ quan tâm, trước đó nàng còn từng dự đoán chàng ta sẽ đậu Tiến sĩ nhị giáp nữa kìa, “Hồi trước thế tử Bùi Hựu được điều đến Công bộ Đô Thủy ty làm Lang trung, thì công tử họ Lưu ấy cũng được phong làm Hàn lâm viện tu soạn. Tuy nhà hơi nghèo một chút, nhưng học vấn và phẩm cách chắc chắn không thua kém gì Bùi thế tử!”
( Công bộ Đô Thủy ty: Cơ quan quản lý việc thủy lợi, cầu cống.
Lang trung, một chức quan chính ngũ phẩm thời xưa)
Ôn Ninh ôm lấy túi sưởi, ban đầu bị Linh Lan lải nhải đến ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vừa nghe đến cái tên “Lưu Dạ”, nàng lập tức mở mắt ra.
Không phải vì nàng có hứng thú với Lưu Dạ.
Mà là bởi trong lòng nàng lúc này, cái tên “Lưu Dạ” chính là tương đương với năm ngàn lượng bạc! Không mở mắt sao được?
Nhưng ngay sau đó nàng lại nhớ ra — số bạc ấy nàng gần như đã tiêu sạch rồi, thế là nàng lại nhắm mắt, mặc cho Linh Lan tiếp tục thao thao bất tuyệt.
Gả chồng à? Gả cho ai chứ?
Nếu có thể, kiếp này nàng thật sự chẳng muốn lấy chồng nữa.
Ở Ôn phủ, phụ thân yêu thương, hai vị ca ca cưng chiều, ngày tháng yên bình, thong thả mà thoải mái.
Chứ một khi đã lấy chồng rồi thì sao?
Kiếp trước, nhà họ Thẩm của Thẩm Tấn – cả gia thế lẫn phẩm hạnh đều tốt, hai người quen nhau từ nhỏ, cũng có chút cảm tình. Nhưng rốt cuộc thì sao?
Nàng từng không hiểu nổi rằng, bên trong những cánh cổng sâu hun hút ấy, lại có thể khiến một nữ nhân héo mòn dễ đến như vậy.
Nàng vẫn còn nhớ rõ năm đầu tiên vừa về nhà chồng, tháng Hai Thẩm Tấn rời kinh, đến tháng Ba thì Kinh thành lại đổ trận tuyết trái mùa.
Nàng vốn sợ lạnh, bèn sai Linh Lan đi lấy thêm than sưởi.
Thế mà bà mẹ chồng – bà Lương lại bảo: trời sang xuân rồi, số than dư đều đã nhập kho, không còn nữa. Nhưng phòng bà ta thì vẫn sưởi ấm đầy đủ.
Vài ngày sau, hai gót chân của nàng nổi cả mảng phồng do lạnh, đêm đến ngứa ngáy không chịu nổi.
Linh Lan vừa xoa chân cho nàng, vừa rơm rớm nước mắt: “Tiểu thư, sao lại ra nông nỗi này…”
Hồi đó nàng cũng không hiểu, vì sao rời khỏi nhà rồi, mọi thứ lại biến thành thế này.
Nhưng con gái đã gả đi thì như bát nước đổ đi. Một là vì nể tình Thẩm Tấn, nàng lúc nào cũng cố giữ thể diện, không muốn khiến hắn khó xử với mẫu thân.
Hai là không muốn khiến phụ thân và hai người ca trong nhà lo lắng, mỗi lần người nhà đến thăm hỏi, nàng đều cười nói “mọi chuyện đều ổn”.
Kết quả chính là: bà Lương càng được đà lấn tới, ngày tháng càng thêm khốn khó.
Nghĩ đến đây, Ôn Ninh vẫn còn thấy nghẹn trong lòng.
Vốn dĩ đã sợ lạnh, nàng liền kéo cửa sổ xe ra một chút, để gió lạnh lùa vào cho bớt ngột ngạt.
Kiếp này nàng đã lui hôn với Thẩm Tấn, đoán chừng chẳng thể tìm được người nào gia thế tốt hơn hắn, lại vừa lòng nàng như thế nữa.
Nếu cứ ép buộc bản thân lấy chồng, thì e rằng cuộc sống sau đó… cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Đã vậy… thì cần gì phải lấy chồng?
Nghĩ vậy cũng hơi “trái đạo”, nên Ôn Ninh chẳng dám nói ra, chỉ để mặc Linh Lan tiếp tục thuyết phục bên tai.
May mà không bao lâu sau cũng đã đến cổng cung. Bên ngoài cửa Tây đã đậu sẵn không ít xe ngựa.
Ôn Ninh được Linh Lan đỡ xuống xe, vừa nhìn liền thấy xe của đại ca và nhị ca cũng đang dừng ngay phía trước.
Chỉ là… xem ra hai người đã vào trong trước rồi, chẳng hề chờ nàng.
Hừ.
Người trong lòng ở bên trong kia, nôn nóng đến không đợi được nữa sao?
Người ngoài mỗi khi nhắc đến nhà họ Ôn, đều khó giấu được kinh ngạc, bởi Ôn Đình Xuân mất thê tử đã nhiều năm mà không tái hôn, cả hai người con trai đều đã đến tuổi thành thân, vậy mà đến nay vẫn chưa cưới thê tử.
Ngay cả Ôn Đình Xuân cũng đành bó tay, tưởng rằng hai người con chưa khai thông lòng dạ, khuyên nhủ thế nào cũng chẳng chịu bàn chuyện hôn nhân.
Kỳ thực không phải vậy.
Cả hai người bọn họ, mỗi người đều có người thương nhớ nơi đáy lòng. Nhất là đại ca, sang năm mới là hai nhà sẽ nghị thân, chỉ tiếc rằng…
Ôn Ninh siết lại áo choàng, ngẩng đầu nhìn những mái cung điện phủ tuyết trắng xóa, nguy nga tráng lệ.
Cũng đừng trách nàng sống lại một đời, đến cả chuyện phong hoa tuyết nguyệt cũng không hiểu nổi. Giờ này… thật chẳng phải lúc nói chuyện yêu đương hay bàn chuyện cưới hỏi.
Nửa năm nữa thôi, một tai họa lớn sẽ ập xuống nhà họ Ôn.
Buổi dạ yến đêm nay là do Hoàng hậu đề xuất, nhưng bản thân người lại không tham dự. Nghe nói từ tháng Ba năm nay, Hoàng hậu đã mang bệnh rất lâu rồi.
Tuy vậy, Hoàng đế Gia Hòa và công chúa Chiêu Hòa đều có mặt. Mà lần này tiệc lại không phân biệt nam nữ ngồi riêng, nên dù chưa nhập tiệc, bầu không khí đã vô cùng náo nhiệt.
Ôn Ninh căn cứ theo phẩm cấp của Ôn Đình Xuân và vị trí của hai ca ca mình là Ôn Lam và Ôn Kỳ để đoán chừng vị trí chỗ ngồi, vừa định hướng bước tới thì đã có cung nhân đến dẫn đường.
Vì đây là trường hợp quan trọng, Ôn Ninh không dẫn theo Xuân Hạnh – người dễ lỗ mãng, mà chỉ mang theo mỗi mình Linh Lan. Hai người đang chầm chậm bước đi, thì rất trùng hợp, đụng phải Bùi Hựu, lúc này bên người chỉ có mỗi Vương Cần Sinh đi theo.
Chỉ thoáng thấy hắn, phản xạ đầu tiên của Ôn Ninh là muốn lùi lại hai bước, tránh đi.
Nhưng rồi nàng chợt tỉnh ra — đây là kiếp thứ hai của nàng, không phải đời trước.
Chỉ mới nửa năm không gặp, vậy mà dáng vẻ hiện giờ của Bùi Hựu lại quá đỗi quen thuộc. Kiếp trước, lúc nàng quen hắn, hắn cũng đã là bộ dáng này rồi. Y phục lộng lẫy, đai ngọc kim quan, đôi mắt sâu đen thăm thẳm, dù không nói lời nào cũng tự mang theo khí chất quyền quý trời sinh.
Chỉ trong nửa năm, Vương Hựu năm nào, đã hoàn toàn trở thành Bùi Hựu rồi.
Ôn Ninh siết chặt chiếc túi gấm bên hông, trong lòng lướt qua những chuyện mình từng làm nửa năm trước, rồi chầm chậm thả lỏng. Nếu là ngày thường, nàng đáng lẽ phải hành lễ, nhưng nàng vẫn luôn tự nhủ bản thân là một nữ tử “yêu sâu không được” – đã nửa năm không gặp, sao có thể tỏ ra quá bình thản?
Thế là nàng chỉ đứng yên tại chỗ, để mặc cho ánh mắt lạnh nhạt của Bùi Hựu quét qua mình, rồi hắn đưa Vương Cần Sinh vào trong dự yến.
“Vị thế tử này cũng thật là…” Linh Lan chẳng vừa lòng với ánh nhìn ấy, nhưng ngẫm thân phận người ta cao quý, nàng cũng không tiện nói gì, chỉ nhỏ giọng lầm bầm: “Quá là vô lễ rồi…”
Thế nhưng Ôn Ninh lại cảm thấy ánh nhìn đó khiến nàng thấy… cực kỳ sảng khoái. Những tính toán của nửa năm trước xem như không uổng phí, mất mặt khi ấy cũng chẳng uổng công!
Các vị tông thất, quan viên cùng người nhà lần lượt vào ngồi yên vị. Trời đông tối sớm, cung đình rực rỡ ánh đèn, lồng đèn giăng đầy, phủ lên cung điện nét uy nghi rực rỡ. Ánh sáng vàng ấm áp hắt lên nền tuyết trắng, tựa như khiến mùa đông cũng trở nên ấm áp thêm vài phần.
Tuy những năm trước cũng từng tổ chức dạ yến mừng năm mới, nhưng chưa từng mời đích danh các nam nữ chưa kết hôn như lần này, bởi vậy bầu không khí hôm nay lại càng đặc biệt hơn.
Ôn Ninh nhìn đám nữ tử đỏ mặt e thẹn, các nam tử thì ai nấy đều ngồi thẳng lưng, ra dáng ra vẻ, còn mình thì nép vào một góc, thúc Linh Lan rót thêm một ly rượu ấm.
Nàng… thật sự rất sợ lạnh.
Nếu muốn chọn người để thành thân, đợi đến yến xuân sang năm chẳng phải tốt hơn sao? Gió đông thổi vù vù, trời tối đen như mực thế này, nhìn thấy được cái gì chứ?
Linh Lan vừa rót rượu xong, liền nhẹ nhàng kéo tay áo nàng. Ôn Ninh theo ánh mắt nàng nhìn sang, liền bắt gặp Thẩm Tấn đang xuyên qua đám đông, dõi mắt nhìn mình không rời.
Nhận xét Box