Thuận Nước Đẩy Thuyền - Chapter 06

Thuận Nước Đẩy Thuyền - Chapter 06

 Chương 6: Ngày hôm sau

Khu vườn rộng lớn, từng góc đều được chăm chút kỹ lưỡng, quanh năm có người quét tỉa, trông nom.

Kỳ Triều Chu đẩy xe dì Vân đến một chòi nghỉ tên là Quan Lam, phía dưới là hồ nước xanh ngắt, cá chép bơi lượn nhàn nhã.

Vân Sở đưa tay mở chiếc hộp đựng thức ăn cho cá đặt trên bàn đá, lấy một nhúm rồi quay đầu đưa cho Kỳ Triều Chu.

Cậu đón lấy, vòng ra từ phía sau xe lăn, ngồi xuống chiếc ghế tựa trong chòi, cánh tay dài tựa lên lan can, ngón tay khẽ hé, để thức ăn rơi chậm rãi qua kẽ tay.

Đám cá chép trong hồ liền bơi tới, chẳng mấy chốc mà cả một mảng đỏ tụ lại dưới nước, quẫy đuôi qua lại.

“Vệ sĩ lúc nãy là sao vậy?” Vân Sở dịu dàng hỏi, mắt vẫn nhìn về phía cháu mình.

Kỳ Triều Chu ánh mắt dừng trên mặt hồ, một con cá nhỏ đang ngẩng đầu, há miệng chờ thức ăn:

“Ông ta tự mời tới.”

Dì Vân khẽ gật đầu, như đã hiểu rõ:

“Ông ấy con lo cho con đó.”

Kỳ Triều Chu tiếp tục rải phần thức ăn còn lại, im lặng nhìn con cá nhỏ kia nuốt gọn từng miếng.

“Triều Chu, dì không còn nhiều thời gian nữa.” Ánh mắt dì Vân mang theo chút phức tạp, nhưng khi nhìn cháu trai vẫn luôn dịu dàng. “Sau này dì sẽ thay chị chăm sóc con…”

“Dì Vân, bên ngoài gió lớn, để con đưa dì về.” Kỳ Triều Chu nói dứt lời, lau tay sạch sẽ rồi đứng dậy, cắt ngang lời bà.

“Triều Chu, ngồi xuống.” Giọng dì Vân nghiêm lại, cảm xúc vừa dâng lên thì lập tức ho khan.

Anh lập tức nhíu mày, bước đến vỗ nhẹ sau lưng bà:

“Dì đừng giận.”

Dì Vân hít một hơi, nắm lấy tay cậu kéo đến trước mặt, ngẩng đầu:

“Nghe dì nói hết đã.”

Kỳ Triều Chu chủ động cúi người, nửa ngồi trước mặt bà.

“Con giống mẹ con lắm.” Bà đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt cháu trai, ánh mắt đượm vẻ hoài niệm. “Cả sở thích cũng gần như nhau… nếu mẹ con còn sống, nhất định sẽ rất vui.”

Hàng mi Kỳ Triều Chu khẽ rung, vẫn không nói gì.

“Chuyện của người lớn không liên quan đến con.” Dì Vân siết chặt tay cậu. “Triều Chu, con còn trẻ, nhất định phải sống cho đàng hoàng. Những thứ khác đều không quan trọng. Dì chỉ mong con đừng hủy hoại bản thân mình.”

“Con hiểu rồi.” Cậu khẽ đáp.

Dì Vân lắc đầu:

“Triều Chu, con phải hứa với dì.”

Kỳ Triều Chu ngước nhìn người phụ nữ gầy gò, xanh xao đang ngồi trên xe lăn. Bà là em gái của mẹ anh, đã chăm sóc anh lớn. Vậy mà giờ đây… cũng sắp rời xa anh.

Cuối cùng, trong chòi vang lên một giọng nói trong trẻo mà khàn khàn, mang theo nét rõ ràng nhưng lẫn chút nghẹn ngào:

“...Dạ.”

Lúc này trên mặt dì Vân mới hiện ra nụ cười. Bà vỗ vỗ tay anh, ra hiệu bảo cậu đẩy mình quay về.

Trên đường đi, bà cúi đầu ngửi nhành lan chuông đặt trên đầu gối, rồi mới cất tiếng:

“Con bé Vân Phỉ bây giờ cũng lớn rồi, có suy nghĩ của riêng nó.”

Bà quay lại nhìn Kỳ Triều Chu, dịu dàng dặn:

“Nó là nó, con là con. Không cần vì dì mà bị nó ảnh hưởng.”

“Dạ.” Lần này Kỳ Triều Chu đáp ngay, không do dự.

Người phụ nữ trên xe lăn khẽ đưa tay vén lại lọn tóc bị gió thổi rối bên tai, lúc này cơ thể mới thật sự thả lỏng.

Trong phòng khách biệt thự, Trình Lưu đã ngồi trên ghế salon một lúc.

Người hộ lý lúc nãy đưa cô vào đây ngồi rồi lại rời đi.

Trình Lưu có hơi căng thẳng.

Cô thật không ngờ bạn trai lại trực tiếp đưa mình về nhà.

Người phụ nữ ngồi trên xe lăn khi nãy có vài nét giống bạn trai cô, chắc là người thân trong gia đình.

Mọi chuyện diễn tiến nhanh quá!

Cô còn chưa kịp chuẩn bị gì cả.

Trình Lưu cẩn thận hồi tưởng lại, phát hiện mình chẳng có kinh nghiệm gì với việc “ra mắt nhà bạn trai”. Trước giờ mấy anh đối tác trung niên kia chưa từng nói đến chuyện này.

Thế là Trình Tổng âm thầm quan sát phòng khách, chắc chắn không có ai mới lén lút móc điện thoại ra, định lên mạng tra thử.

Nhưng cô vừa rút điện thoại, chưa kịp gõ chữ nào thì người hộ lý ban nãy đã quay lại, tay còn bưng theo một khay trà điểm tâm.

Người hộ lý cười khách sáo với cô, rồi bày bánh trái trước mặt:

“Trà này là từ vườn nhà của phu nhân, cô thử xem.”

“Cảm ơn.” Trình Lưu cũng mỉm cười đáp lại, trong lòng bắt đầu tính toán xem có thể moi được chút tin tức gì từ người hộ lý này không – xem thử vị trưởng bối kia thích gì.

Đúng lúc này, hộ lý chủ động bật tivi lên để bớt đi sự ngượng ngùng của cô.

“…Công nghệ Thần Ẩn trong vài năm gần đây đã đạt được những thành tựu gây chấn động trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo…”

Vừa bật tivi lên là một chương trình khoa học công nghệ. MC đang giới thiệu về công ty Thần Ẩn, đồng thời màn hình bắt đầu phát những hình ảnh hiếm hoi mà truyền thông có được về Trình Lưu — đoạn ghi hình bài phát biểu của cô tại lễ kỷ niệm ba năm thành lập công ty. Riêng khoản trang điểm và tạo kiểu hôm đó cũng mất đến hai tiếng đồng hồ.

Vì vậy về sau cô chẳng còn hứng thú tham gia mấy hoạt động kiểu này nữa, truyền thông đương nhiên cũng không lấy được thêm tư liệu gì mới.

Nhưng hiện tại, Trình Lưu lập tức ngồi thẳng người, ánh mắt liếc nhanh sang người hộ lý bên cạnh — quả nhiên bị bắt gặp rồi!

Ông trời đúng là đang giúp cô!

Đợi lát nữa khi cô và bạn trai quay lại, kiểu gì người hộ lý này cũng sẽ kể lại chuyện mình vừa thấy với dì Vân.

— Người sáng lập Thần Ẩn.

Trình Lưu thầm nghĩ, năm ngoái bao nhiêu bảng xếp hạng lớn nhỏ đều đánh giá tài sản của cô rất cao.

Cô cúi đầu nhìn xuống đôi chân mình, khá dài, gương mặt cũng không đến nỗi, miễn cưỡng được xếp vào hàng nữ thanh niên ưu tú trẻ tuổi, có tài, có sắc.

Người lớn chắc sẽ hài lòng chứ?

Huống hồ, tivi vẫn đang ra rả khen cô hết lời mà chẳng mất đồng xu nào!

Trình Lưu bỗng cảm thấy có khi sau này nên lên tivi nhiều hơn cũng không tệ.

Người hộ lý thỉnh thoảng lại nhìn lên màn hình nơi chiếu hình ảnh vị sáng lập trẻ tuổi của Thần Ẩn, rồi lại kín đáo liếc sang Trình Lưu bên cạnh.

Chỉ là, những gì cô ấy nghĩ, lại không giống tưởng tượng của Trình Lưu cho lắm.

Vừa rồi nhìn thấy người sáng lập công ty Thần Ẩn trên truyền hình, hộ lý cảm thấy quen mắt. Mất vài giây mới nhận ra người kia… lại có đến bảy, tám phần giống với cô vệ sĩ đi theo cậu chủ.

Nhưng mà… hai người này, thân phận cách nhau xa quá.

Một người là người sáng lập công ty công nghệ lớn, trên truyền hình, cô ta để tóc xoăn nâu nhạt dài ngang vai, rẽ ngôi giữa, đuôi tóc lượn sóng rũ xuống vai. Mặc một bộ vest xám nhạt bằng vải thô, áo khoác mở khuy, để lộ chiếc sơ mi màu cà phê — toàn thân sắc sảo, chỉnh tề.

Cô đứng trên sân khấu nói năng đĩnh đạc, ánh đèn sân khấu như sinh ra để chiếu rọi riêng cô.

Còn...

Hộ lý quay sang nhìn nữ vệ sĩ bên cạnh cậu chủ. Người này chỉ mặc một bộ đồ thể thao đen bình thường, nhăn nhúm, không trang điểm, hoàn toàn mộc mạc.

Có lẽ cũng thấy mình giống người trong tivi, cô ta khẽ cúi đầu, có vẻ hơi tự ti.

Hộ lý chợt thấy thương cho cô vệ sĩ này. Người bình thường như họ mới là đa số, đâu phải ai cũng trẻ trung, toả sáng như vị sáng lập trên màn ảnh kia.

Nghĩ vậy, cô dịch lại gần, vỗ nhẹ vai nữ vệ sĩ như để an ủi, rồi với tay lấy điều khiển tivi.

Trình Lưu bị cái vỗ vai của hộ lý làm cho ngơ ngác. Cô ngẩng đầu lên nhìn thì đúng lúc bạn trai đang đẩy dì Vân bước vào. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, bất giác có chút căng thẳng, trong đầu nhanh chóng nghĩ:

Dì Vân sắp nhìn thấy mình trên tivi rồi. Lát nữa tự giới thiệu, có nên đứng dậy không ta?

“Tách—”

Hộ lý vừa cầm được điều khiển, lập tức bấm nút đỏ chót tắt nguồn. Mọi hình ảnh trên màn hình lập tức biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại một màu đen sì. Cô ta quay sang cười với “vị vệ sĩ trẻ” kia, vẻ mặt đầy đồng cảm, như thể rất hiểu sự ngượng ngùng của đối phương.

Trình Lưu từ từ quay đầu sang nhìn hộ lý, kinh ngạc phát hiện đối phương đang cười với mình — là một nụ cười mang hàm ý khiêu khích rõ ràng.

...Hộ lý này đang ra oai phủ đầu?

Trình Lưu khó hiểu. Cô chẳng nhớ mình từng đắc tội gì với người này.

Thôi kệ, dù gì bạn trai cô cũng biết cô là ai. Sau này còn nhiều dịp để giới thiệu.

“Con về đi.” Vừa vào nhà, dì Vân liền nắm tay Kỳ Triều Chu dặn dò, “Dì không giữ con lại ăn cơm đâu.”

Bà đang bệnh, khẩu phần ăn cũng khác người bình thường, cần phối hợp theo chế độ riêng.

“Dạ.” Kỳ Triều Chu cúi người chỉnh lại khăn choàng cho dì, “Vài hôm nữa con lại đến thăm dì.”

Dì Vân vỗ nhẹ tay cháu trai, khẽ gật đầu, rồi quay sang nhìn Trình Lưu:

“Con giúp dì chăm sóc nó cho tốt.”

Trình Lưu vừa nghe câu ấy liền hiểu ngay đây là lời dặn dò chính thức của trưởng bối. Cô lập tức đứng dậy, nghiêm túc nói:

“Dạ, con sẽ.”

Sau khi Kỳ Triều Chu và Trình Lưu rời đi, hộ lý mới đẩy dì Vân đi, vừa đi vừa nói:

“Phu nhân, hồi nãy người đi theo cậu chủ trông giống y như một nhà sáng lập công ty đó ạ.”

“Người giống nhau trên đời này thiếu gì.” Dì Vân không mấy hứng thú với chủ đề này. Buổi trò chuyện dài vừa rồi đã khiến bà mỏi mệt, “Đưa tôi về phòng nghỉ đi.”

“Trưa nay mình ăn gì?” Vừa lên xe, Trình Lưu liền chủ động hỏi.

Kỳ Triều Chu tựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt lại, lạnh nhạt đáp:

“Tuỳ cô.”

Anh vừa mới hứa với dì Vân, không muốn nuốt lời.

“Vậy mình đến chỗ nào đông vui một chút nha?” Trình Lưu dò hỏi.

Bạn trai không đáp, cô đành coi như anh đồng ý.

Cuối cùng, họ dừng lại ở một quán cơm bình dân nhỏ. Không gian không lớn, chỉ có hai gian nhà, nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Bên trong khách ngồi kín hết chỗ.

Vừa bước vào, âm thanh ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt, không hiểu vì sao.

Phải một lúc sau, tiếng người mới dần trở lại.

“Anh chị là người nổi tiếng hả?” Nhân viên phục vụ cầm thực đơn bước lại, hơi do dự hỏi.

Trình Lưu nhận lấy thực đơn, khẽ lắc đầu với cô bé phục vụ:

“Dạ không phải.”

“Em cũng nghĩ vậy á.” Bị Trình Lưu nhìn, cô phục vụ ngại ngùng nói nhỏ:

“Anh chị đẹp vậy, nếu là người nổi tiếng thì em chắc chắn nhận ra rồi.”

“Anh chị cứ chọn món nha, lát nữa em quay lại lấy thực đơn.” Cô đưa bút chì cho Trình Lưu, liếc trộm Kỳ Triều Chu một cái, rồi chạy biến đi như gió.

“Không biết anh có hợp khẩu vị ở đây không, thử trước xem sao.” Trình Lưu đẩy thực đơn về phía Kỳ Triều Chu. “Không hợp thì lần sau mình đổi quán khác.”

Còn vụ nhỏ lúc nãy, Kỳ Triều Chu như chẳng nghe thấy gì, hoặc có thể là anh vốn không quan tâm đến mấy chuyện xung quanh.

Anh lật thực đơn bằng đầu ngón tay, mắt cúi nhìn một lúc, rồi tiện tay chọn hai món ăn.

Trình Lưu liếc qua, đúng như cô đoán, toàn món thanh đạm.

Hai người đang ngồi trong quán gọi món, thì bên ngoài, trên con phố kế bên, một chàng trai trẻ đang đi ngang qua. Trên môi vẫn còn vết son chưa kịp tẩy, tay trái kẹp nửa điếu thuốc, tay phải cầm chai nước mới mua, bước chân thoải mái, khuôn mặt sáng sủa khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn.

Vừa vặn mở nắp chai, Uông Hồng Dương ngửa đầu uống ừng ực vài ngụm. Cả buổi sáng chụp hình tạp chí, chẳng ai thèm đưa cho anh ta chai nước, cuối cùng phải tự ra ngoài mua.

Anh ta nhăn mặt, vặn chai nhựa cho bẹp dúm lại rồi ném vào thùng rác bên cạnh, trong lòng thầm mắng: một lũ khinh người theo sắc.

Vừa ném xong, ánh mắt Uông Hồng Dương vô tình quét qua quán cơm đối diện — hình như thấy ai đó trông quen quen. Nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì nhân viên phục vụ đã đứng chắn mất nửa mặt người kia.

Xì, sao có thể là Trình Lưu được.

Cô ta đâu rảnh rỗi đến mức ra ngoài ăn cơm, lại còn là cái quán phải xếp hàng này nữa chứ.

Mỗi lần ăn với anh, cô ta chẳng khác gì đang họp. Gần như lúc nào cũng ôm theo laptop, điện thoại kêu liên tục.

Nghĩ đến Trình Lưu, Uông Hồng Dương vừa đi vừa lôi điện thoại ra gọi cho cô. Kết quả là không ai bắt máy, chắc lại bận gì đó ở công ty.

Anh ta ném luôn đầu lọc thuốc xuống đất, dùng chân đạp mạnh, rồi cúi đầu lướt danh bạ, tìm thấy một cái tên, bấm gọi. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

Anh hẹn người ta tối cùng đi bar chơi, giọng bên kia là một cô gái vừa e thẹn vừa hào hứng đồng ý.

Quả nhiên, trên đời này chỉ có Trình Lưu là vô vị đến vậy.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box