Thuận Nước Đẩy Thuyền - Chapter 05

Thuận Nước Đẩy Thuyền - Chapter 05

Hạ Bách không ở lại nhà Trình Lưu lâu.

Sau khi giúp cô bôi thuốc xong, lại bị chấn động vì sự hờ hững của cô đối với bạn trai, trêu ghẹo mấy câu rồi mới rời đi.

Trong lòng, Trình Lưu cũng đã thấu hiểu sâu sắc cho thái độ lạnh nhạt của bạn trai dạo gần đây.

Cô thực sự đã sai rồi.

Thế nhưng, vừa tự kiểm điểm xong, Trình Lưu lại lập tức xoay người đi vào thư phòng, in bản báo cáo tổng kết quý ra, cố ép mình đọc hết mới chịu đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Trình Lưu dậy sớm đến công ty.

Thần Ẩn là một công ty công nghệ chuyên về trí tuệ nhân tạo (AI), do chính tay Trình Lưu sáng lập nên.

Những năm gần đây, với việc Thần Ẩn liên tiếp đạt thành tích xuất sắc trong các lĩnh vực ứng dụng AI, giá trị cá nhân của Trình Lưu cũng không ngừng tăng cao.

Từ đầu năm nay, Thần Ẩn bắt đầu chuẩn bị tiến quân vào lĩnh vực xe tự lái.

Sáng hôm qua, nơi Trình Lưu đến chính là một phòng thí nghiệm thuộc một tập đoàn xe hơi lớn ở G thị, chuyên cung cấp cơ sở nghiên cứu cho công nghệ tự động lái.

Hiệu quả — không được như mong đợi.

Hiện nay, ngành công nghiệp ô tô đang trong cuộc đua nghiên cứu công nghệ tự lái:

Một số hãng xe chọn hợp tác với các công ty công nghệ AI như Thần Ẩn, dùng hệ thống do các công ty này phát triển.

Một số khác, tiềm lực tài chính dồi dào, thì mạnh tay chiêu mộ nhân tài, tự mình xây dựng đội ngũ nghiên cứu riêng.

Dù vậy, đến giờ phút này, chưa một hãng nào thực sự phát triển được công nghệ tự động lái đạt chuẩn L4.

Muốn tiến tới tự động hóa hoàn toàn, con đường phía trước vẫn còn rất dài.

Trình Lưu đứng trong phòng nghiên cứu của Thần Ẩn, nhìn những cỗ máy thử nghiệm trước mắt, ánh mắt bình tĩnh.

Công ty của cô đã gần như giải quyết xong rào cản kỹ thuật then chốt.

Bên cạnh, Hạ Bách bước đến, đưa cho cô một chiếc máy tính bảng:

"Công ty xe hơi bên G thị đã gửi email qua."

"Tháng sau hết hạn hợp đồng, họ quyết định không gia hạn."

Trình Lưu nhận lấy máy tính bảng, ngón tay lướt nhẹ, nhanh chóng đọc hết nội dung email, trên mặt không lộ chút cảm xúc:

"Họ không đợi nổi nữa."

Sáng hôm qua, sau lần thử nghiệm cuối cùng thất bại, ngoại trừ cô ra, sắc mặt tất cả mọi người trong phòng đều cực kỳ khó coi.

Có lẽ ngay khi cô vừa rời khỏi, đám lãnh đạo bên kia đã lập tức họp gấp, rồi đưa ra quyết định ngưng phát triển dự án tự lái.

Thực ra, nhìn sắc mặt của họ tại chỗ hôm qua, Trình Lưu đã lường trước được kết cục này.

"G thị còn hai công ty xe hơi khác, quy mô tương đương, thậm chí bộ phận R&D của một bên còn mạnh hơn."

Hạ Bách chỉnh lại mắt kính, nói: 

"Có cần tôi liên hệ thử không?"

Trình Lưu nhét máy tính bảng trả lại cho tổng trợ lý:

"Không cần gấp. Đợi khi nào chúng ta hoàn toàn phá vỡ được rào cản kỹ thuật, rồi mới quyết định sẽ hợp tác với hãng xe nào."

Cô quay đầu nhìn Hạ Bách, ánh mắt dừng lại vài giây trên cặp kính của anh:

"Hơn nữa, đâu chỉ G thị mới có hãng xe, tôi nhớ ở S thị cũng có một tập đoàn xe hơi lớn."

"Được, vậy tôi sẽ đi xử lý việc giải hợp đồng với bên kia trước."

Sau đó, Hạ Bách hơi nhướng mày, tiện miệng nói một câu ngoài lề:

"Sao hôm nay Trình tổng lại nhìn tôi kỹ thế?"

"Anh đổi kính."

Trình Lưu xác nhận.

Không chỉ đổi kính, hôm nay anh còn mặc một bộ vest đen chất liệu cao cấp, trên cổ thắt một chiếc cà vạt họa tiết đỏ trầm, càng làm tôn lên vóc dáng vai rộng eo thon, phong thái lịch thiệp.

Dưới ánh đèn trắng của phòng nghiên cứu chiếu thẳng từ trên xuống, Hạ Bách đứng đó, trông chẳng khác gì một người mẫu vừa bước xuống sàn diễn thời trang — đúng chuẩn "cây móc áo" trời sinh.

Không chỉ hôm nay, nếu chịu khó để ý, sẽ thấy Hạ Bách chưa từng mặc lại cùng một bộ vest lần thứ hai, số lượng kính mắt của anh thì càng không đếm xuể.

"Hiếm khi Trình tổng chịu để ý đến tôi đổi kính."

Hạ Bách cong môi cười:

"Xem ra cặp kính này hợp với tôi hơn hả?"

Trình Lưu quay đầu nhìn anh một cái, tỏ vẻ kỳ quái:

"Tại kính hôm qua của cậu lóa quá, vừa nhìn vào trông chẳng khác gì hai cái bóng đèn pha."

Nụ cười trên môi Hạ Bách cứng đờ:

"…Sao tối qua chị không nói luôn?"

"Thấy cậu đeo vui vẻ quá, nên tôi không nỡ."

Trình Lưu chậm rãi bước đi, còn thuận tay vỗ vai tổng trợ lý, như an ủi:

"Đèn flash của đám phóng viên tôi còn chịu nổi, huống hồ chỉ là... một cái kính nhỏ nhoi."

"……"

Chỉ là... một cái kính nhỏ nhoi.

Từng chữ như dao cứa vào tim.

Hạ Bách siết chặt tay lên lan can hành lang, nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi:

"Tôi… cảm ơn chị."

Đến lúc anh mở mắt ra lần nữa, Trình Lưu đã đi khuất rồi.

Đối với kiểu người cuồng công việc như Trình Lưu, dù công ty không có việc, cô cũng có thể ở lại văn phòng suốt hai mươi bốn giờ.

Nhưng hôm nay thì hơi khác.

Mười giờ sáng, Trình Lưu nhận được tin nhắn từ bạn trai.

Bạn trai:

【Mười một giờ tới đón tôi.】

Lúc nhận được tin nhắn này, Trình Lưu đang nghe một trưởng bộ phận báo cáo tiến độ.

Cô ngồi sau bàn làm việc, tay phải xoay cây bút nước màu đen, thỉnh thoảng đầu bút vạch lên ống tay áo mà chẳng hề để tâm; tay còn lại thì lật xem báo cáo tiến độ đặt trên bàn.

Ánh mắt cô vô tình lướt qua màn hình điện thoại vừa sáng lên — chỉ trong một khoảnh khắc, Trình Lưu lập tức ngồi thẳng người.

Bạn trai chủ động nhắn tin cho cô!

Lần này tuyệt đối không thể chậm trễ!

Cô phải làm tốt mọi việc, thỏa mãn mọi yêu cầu của bạn trai!

Trưởng bộ phận kia đang thao thao bất tuyệt, thấy phản ứng đột ngột của cô, còn tưởng mình vừa nói trúng điểm mấu chốt, giọng càng lớn hơn mấy phần.

Trình Lưu nhìn đồng hồ, sau đó giơ tay ngăn lại:

"Được rồi, tôi nắm được đại khái rồi. Anh về trước đi, chuyện còn lại lần sau nói."

"À?"

Trưởng bộ phận ngơ ngác rời khỏi phòng — anh ta còn chưa báo cáo xong mà?

Trình Lưu ngồi trong ghế làm việc, cúi đầu nhìn chăm chú vào tin nhắn ấy, nhớ lại dáng vẻ lạnh nhạt của bạn trai tối qua trong phòng bao ở tiệm ăn nhỏ, tim cô lại bắt đầu đập thình thịch.

Cô ngồi thẳng tắp, lập tức trả lời tin nhắn: Được

Để thể hiện sự nghiêm túc của mình, Trình Lưu còn thêm một icon chào nghiêm chỉnh.

Ngay sau đó, cô đứng dậy, chuẩn bị tan ca sớm.

Công ty Thần Ẩn cách khu chung cư Văn Hưng cũng không gần.

Đã quyết tâm làm một cô bạn gái tốt, Trình Lưu tuyệt đối không thể để bạn trai phải đợi.

Bên ngoài văn phòng của cô còn có một phòng làm việc nhỏ, nơi tổng trợ lý Hạ Bách ngồi.

Thấy cô xách túi laptop đi ra, Hạ Bách ngẩng đầu, theo thói quen hỏi:

"Chị đi đâu vậy?"

Dù sao lịch trình của Trình Lưu đều do anh sắp xếp, mà giờ này rõ ràng không có lịch ra ngoài.

"Không có việc gì quan trọng."

Trình Lưu nhanh chân đi ra, giọng nhẹ bẫng:

"Tôi đi tìm bạn trai."

Hạ Bách sững người tại chỗ.

Đợi đến khi cô hoàn toàn khuất bóng, anh mới chậm rãi tiêu hóa được câu trả lời.

Chẳng phải trước giờ còn lạnh nhạt với bạn trai sao?

Lần này trở về... thế nào lại khác hẳn rồi?

--------

Trình Lưu hoàn toàn không biết tổng trợ lý của mình đang nghĩ gì.

Cô hớn hở lái xe thẳng đến khu chung cư Văn Hưng, dừng lại dưới lầu rồi gửi tin nhắn cho bạn trai.

Số Sáu:

【Em tới rồi!】

Trên lầu.

Khi điện thoại rung lên sáng màn hình, Kỳ Triều Chu đang cúi đầu ngồi trước bàn.

Những ngón tay thon dài, sạch sẽ đang quấn giấy mềm quanh gốc một bó hoa linh lan, bọc lại từng lớp từng lớp cẩn thận.

Sau khi tối qua quyết định không rút lại việc để Kỳ Mộ Sơn sắp xếp vệ sĩ nữa, sáng nay Kỳ Triều Chu đã nhắn tin cho cô.

Anh chuẩn bị đi thăm dì Vân.

Trình Lưu ngồi trong xe, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía cửa ra vào, mong ngóng bạn trai xuất hiện.

Chờ khoảng mười phút, cuối cùng cô cũng thấy bạn trai bước ra từ cửa đơn nguyên.

Chỉ một cái liếc mắt — Trình Lưu lập tức ngây người.

Bạn trai hôm nay khoác một chiếc áo gió đen mỏng, cài kín từng chiếc cúc.

Bên trong là sơ mi trắng, cổ áo kiểu bèo nhún đứng ôm lấy chiếc cổ dài thanh mảnh của anh.

Quần âu đen thẳng tắp, chân mang giày trắng đơn giản.

Trên tay, anh còn ôm bó hoa linh lan trắng quen thuộc.

Anh lặng lẽ bước ra từ bóng tối tiến vào ánh sáng, như một quý công tử vừa bước ra từ bức tranh sơn dầu thời Trung cổ.

Toàn thân anh gần như đều được che kín, chỉ để lộ nửa chiếc cổ dài cùng cổ tay trắng muốt mảnh dẻ như sứ mỏng.

Thế nhưng, chỉ nhìn cảnh ấy thôi, Trình Lưu đã cảm thấy choáng váng.

Bạn trai cô… đúng là… quá mức gợi cảm.

Trình Lưu lấy lại tinh thần, vội vàng xuống xe mở cửa cho anh.

Nhưng vừa tiếp cận gần, lại bị nhan sắc anh "tấn công" ở cự ly gần — khiến cô bất giác cảm thấy mũi mình nóng lên.

Cô đưa tay lên lau theo bản năng, kết quả — toàn máu.

Kỳ Triều Chu vừa nghiêng đầu định bảo cô rằng mình sẽ ngồi ghế sau, thì đã thấy cô vệ sĩ này đang chảy máu mũi, cau mày hỏi:

"Cô... sao vậy?"

Trình Lưu bịt mũi, giọng nghèn nghẹn đáp:

"Không sao, anh ngồi vào trước đi."

Kỳ Triều Chu vừa khép cửa xe, Trình Lưu cũng vòng từ bên kia vào trong, ngồi xuống ghế lái.

Cô mở hộp đựng đồ dưới bệ tỳ tay trung tâm, rút liền mấy tờ khăn giấy, lau sạch máu mũi.

May mà máu ngừng chảy nhanh, Trình Lưu thầm thở phào.

Sau đó cô lại cúi người lục tìm trong xe, lấy ra khăn ướt, cẩn thận lau sạch vết máu dính trên tay.

Cảm giác bên cạnh có ánh mắt đang dõi theo, Trình Lưu không nhịn được quay sang nhìn.

Bắt gặp bạn trai đang bình tĩnh nhìn mình, cô lập tức cuống cuồng giải thích:

"Trước đây em thức đêm nhiều quá… nên mới thế."

Tuyệt đối không phải vì quá mê trai mà chảy máu mũi!

Đúng vậy, chắc chắn chỉ là do thức khuya quá mức mà thôi!

Kỳ Triều Chu thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong lòng anh ngầm đoán: có lẽ cô vệ sĩ này còn trẻ, con cái còn nhỏ, nên thường xuyên phải thức khuya chăm con.

"Không rảnh thì không cần tới."

Kỳ Triều Chu nói nhàn nhạt.

Anh cho cô ta tới chẳng qua chỉ để có cớ báo cáo lại với Kỳ Mộ Sơn, vốn dĩ không thực sự cần thiết.

Nghe thấy câu đó, Trình Lưu lập tức nghiêm mặt, vội vàng bày tỏ thái độ:

"Em lúc nào cũng rảnh! Anh có việc gì cứ tìm em, lúc nào cũng được!"

Kỳ Triều Chu không đáp, chỉ lạnh nhạt báo địa chỉ cần đến, rồi ôm bó hoa linh lan, ngả người tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trình Lưu lén liếc anh một cái — lại không dám nhìn lâu.

Cô sợ chỉ cần mình liếc thêm chút nữa...

Cảm xúc lại bùng lên — rồi lại chảy máu mũi mất!

Mất mặt lắm!

-------

Nơi họ đến hơi xa trung tâm một chút, nhưng khung cảnh lại vô cùng tuyệt vời.

Cuối cùng, Trình Lưu dừng xe trước một căn biệt thự.

Không đợi cô kịp mở cửa xe cho bạn trai, anh đã tự mình xuống trước.

Trình Lưu vội vàng theo sát phía sau.

Bạn trai dường như rất quen thuộc với nơi này, anh đi thẳng qua sảnh biệt thự, hướng về phía khu vườn phía sau.

Trình Lưu bước theo anh.

Cô thấy bước chân bạn trai dần chậm lại, liền ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Trong vườn, một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh nhạt đang ngồi trên xe lăn.

Bà khoác thêm một chiếc khăn choàng đỏ thẫm trên vai, lúc này đang cúi người tưới nước cho hoa.

Mái tóc bà búi gọn gàng, cài một cây trâm ngọc tinh xảo, bên tai đeo một đôi bông tai ngọc trai.

Dù khuôn mặt có chút gầy gò, nhưng những đường nét vẫn thấp thoáng vẻ đẹp thanh tú thuở nào.

Bên cạnh người phụ nữ còn có một y tá chăm sóc đứng canh.

"Dì Vân."

Nghe thấy tiếng gọi, người phụ nữ trên xe lăn quay đầu lại.

Khuôn mặt ấy, dù đã trải qua bệnh tật giày vò, vẫn giữ được nét thanh tú đoan trang.

Bà nhìn thấy Kỳ Triều Chu, liền nở một nụ cười hiền hòa:

"Hôm nay sao lại đến thăm dì?"

"Không phải dì từng nói muốn hoa linh lan do cháu trồng sao?"

Kỳ Triều Chu bước tới, hai tay dâng bó linh lan trắng cho bà.

Người phụ nữ trên xe lăn đón lấy bó hoa, cúi đầu khẽ ngửi:

"Dì chỉ buột miệng nói một câu thôi mà.

Lại để Vân Phi làm phiền cháu rồi sao?"

Gương mặt vốn luôn lạnh nhạt, cao quý của Kỳ Triều Chu lúc này cũng dịu đi đôi phần:

"Chuyện của dì, không phiền chút nào."

Trình Lưu đứng phía sau, lặng lẽ nhìn hai người, bất giác rơi vào trầm ngâm.

... Khuôn mặt hai người họ có nét rất giống nhau.

Bạn trai đưa mình tới gặp trưởng bối rồi sao?

Vậy mà cô lại không mang theo quà!

Đúng lúc đó, người phụ nữ trên xe lăn cũng phát hiện ra Trình Lưu, quay đầu hỏi Kỳ Triều Chu:

"Đây là ai vậy?"

"Vệ sĩ."

Kỳ Triều Chu đáp đơn giản, rồi đi tới phía sau xe lăn, nhẹ nhàng đẩy dì Vân về phía trước.

Dì Vân hơi sững lại, nhưng cũng không mấy bận tâm đến vệ sĩ, chỉ nhẹ nhàng nói với y tá:

"Cô đưa cô ấy vào phòng khách ngồi chờ."

Trình Lưu tất nhiên nghe rõ rành rành — bạn trai gọi mình là vệ sĩ.

Nhưng cô hoàn toàn không có phản ứng gì — ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

Mấy đối tác kinh doanh từng nói với cô, khi vợ giận dỗi, thỉnh thoảng sẽ cố ý cho chồng một danh phận khác, giả vờ như người lạ...

Đó là gia vị của tình yêu!

Hơn nữa lần này cô đến tay không, không chuẩn bị gì cả.

Bạn trai chỉ giới thiệu mình là "vệ sĩ", ngẫm lại... hình như còn hợp tình hợp lý.

‘Vệ sĩ’ cũng nghe hay phết đấy chứ!


Danh Sách Chương

Nhận xét Box