Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 59

Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 59

 Chương 59: Lồng son dát vàng (bốn)

Cuối cùng, Khương Vu đi theo Sở Yên đến dự yến tiệc, dưới thân phận là nha hoàn của nàng ta.

Nàng lặng lẽ bước sau Sở Yên, nghe nàng ta lên tiếng chào hỏi Trưởng công chúa. Quả nhiên đúng như lời Sở Yên từng nói, Trưởng công chúa đối với nàng ta vô cùng thân thiện, nắm tay cười nói một hồi lâu, đầy vẻ ân cần nhưng khách sáo.

Khương Vu thì tranh thủ lúc này quan sát tình hình xung quanh.

Đây là lần đầu tiên nàng đặt chân đến một yến hội như thế này, nhưng trong lòng chỉ tràn đầy một điều duy nhất — kế hoạch của mình. Trong lúc nóng lòng chờ đợi, cuối cùng cũng nghe thấy giọng truyền báo của hạ nhân:

“Công chúa Thanh Dương giá lâm!”

Ánh mắt Khương Vu theo quán tính cũng nhìn theo mọi người,truyennhabo.com quả nhiên trông thấy vị công chúa trong cung phục lộng lẫy, được cung nhân vây quanh bước vào.

Trước kia từng gặp một lần, khi đó có lẽ cảm giác còn chưa rõ ràng.

Nhưng giờ đây, nàng mới thật sự cảm nhận được…

Vị tiểu cô nương từng trú chân trong viện nhỏ của nàng ngày trước, kỳ thực vốn nên được nâng niu như châu ngọc giữa muôn vàn ánh mắt. Mà nàng – đúng ra chẳng nên có chút dây dưa nào với người như vậy.

Cô ấy là…

Sở Lăng cũng là…

Nếu ngày đó không từng gặp gỡ, liệu có phải sau này đã không xảy ra biết bao chuyện như thế?

Không biết có phải đã cảm nhận được ánh nhìn lặng lẽ mang theo tia tiếc nuối kia hay không, mà Thanh Dương cũng quay đầu nhìn sang.

Ánh mắt nàng khẽ dừng lại, sắc mặt thoáng hiện nét kinh ngạc, rõ ràng là đã nhận ra người này – chính là nữ tử từng đi bên cạnh Sở Lăng vào hôm nàng bố trí ám sát hắn.

Chẳng phải do trí nhớ của Thanh Dương tốt đến thế, mà là bởi nữ tử kia mang lại cho nàng một cảm giác quá đặc biệt… giống như họ vốn dĩ đã từng quen biết.

Ngay hôm đó, khi sát thủ của nàng liên tục suýt nữa làm người ấy bị thương, trong lòng nàng lại không khỏi dấy lên một tia lo lắng không tên.

Và lúc này, khi chạm phải ánh mắt của đối phương, trong lòng nàng lại một lần nữa khẽ gợn lên cảm giác xao động kỳ lạ.

Khương Vu không để tâm đến ánh mắt của Thanh Dương hàm chứa điều gì, chỉ biết chắc một điều — công chúa quả nhiên đã để ý đến nàng.

Sở Yên ở bên cạnh đã nhanh chóng cáo từ với Trưởng công chúa.

Nàng và Thanh Dương vốn không thân thiết gì, phần lớn cũng bởi vì Thanh Dương đối với tất cả người nhà họ Sở đều không có thiện cảm. Sở Yên cũng chẳng dại gì đụng vào, liền tranh thủ lúc Thanh Dương còn chưa bước đến thì kéo Khương Vu rời khỏi yến tiệc.

Dù sau đó Sở Yên bám sát lấy nàng, giống như sợ nàng chạy mất, Khương Vu vẫn tìm được cách gửi được tin đến tay công chúa Thanh Dương.

Mãi đến khi trở về phủ, lòng bàn tay nàng vẫn rịn ra một tầng mồ hôi mỏng vì căng thẳng.

Hiện tại, tất cả hy vọng nàng đều gửi gắm vào Thanh Dương. Giữa Thanh Dương và Sở Lăng vốn chẳng ưa gì nhau, nay nàng chủ động dâng đến một nhược điểm thế này, công chúa chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Trong bức thư gửi cho Thanh Dương, nàng còn nói rõ: nếu cần thiết, nàng có thể tự mình ra mặt làm chứng.

Khương Vu vừa lo sợ, lại vừa ôm lấy tia hy vọng mong manh.

Nàng chỉ có thể tự an ủi bản thân, có lẽ trước kia là do nàng quá bi quan, chỉ biết nghĩ mình xuất thân dân thường, chẳng có cách nào chống lại người như Sở Lăng.

Nhưng… lẽ trời công bằng, những việc mà Sở Lăng đã làm, ai dám chắc sẽ không có báo ứng?

Nàng ngồi đó, để mặc tâm trí miên man nghĩ ngợi hết hồi lâu, mà bên kia, Sở Yên vẫn âm thầm quan sát sắc mặt của nàng.

Rõ ràng có thể nhìn ra, Khương Vu hôm nay không có chút hứng thú gì.

Sở Yên nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Khương Vu – khi ấy, nàng ta đứng bên mấy tỷ muội nhà họ Khương, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

Không phải vẻ quý khí kiểu tiểu thư kinh thành, mà là nơi đầu mày cuối mắt, khẽ hé môi liền toát ra một loại… hạnh phúc rất tự nhiên.

Thứ hạnh phúc không cách nào ngụy trang cũng không cách nào giấu đi, khiến cho vẻ đẹp của nàng mang một độ ấm dịu dàng rất đặc biệt.

Chứ không phải như bây giờ.

Như bụi cỏ dại bị đá tảng đè lên, chỉ còn đủ sức để giãy giụa sống sót, chứ nào còn hơi sức để mà cảm nhận hạnh phúc?

Trong lòng nàng thoáng dâng lên một cảm giác rất khó tả.

Không biết có phải vì đã có chút hy vọng hay không, mà dẫu trong lòng còn chất chứa bất an và giằng co, đêm ấy Khương Vu lại hiếm hoi được một giấc ngủ trọn vẹn.

Nói “ngủ ngon” thì không hẳn đúng, chỉ là so với những đêm mất ngủ triền miên trước đó, rốt cuộc lần này cũng được ngủ một mạch đến sáng. Dù thực chất, giấc ngủ ấy cũng chẳng mấy yên ổn.

Trong cơn mộng mị, nàng cảm thấy có thứ gì đó đè nặng trên thân mình.

Cả người nàng như bị giam hãm giữa một biển lửa.

Trên thân thể kia phảng phất một mùi hương mà Khương Vu vô cùng chán ghét — giống hệt mùi của người nam tử đó. Nàng giãy dụa muốn thoát ra, nhưng dẫu cố sức đến đâu, ngọn lửa ấy vẫn cứ bủa vây lấy nàng.

Cuối cùng, trong tiếng lửa cháy, nàng nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.

Khương Vu giật mình tỉnh giấc.

Trên giường chỉ có một mình nàng. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa chiếu rọi vào phòng, Khương Vu ngồi ngẩn ra hồi lâu, hơi thở vẫn còn gấp gáp, mãi mới từ từ thoát khỏi dư âm của cơn ác mộng.

------------Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Bữa sáng hôm ấy, nàng dùng cùng với Sở Yên.

Dưới mắt Sở Yên hằn rõ quầng thâm mờ nhạt, thần sắc có phần mệt mỏi và thiếu ngủ. Khương Vu thấy vậy, liền cất lời hỏi:

“Làm sao thế? Sở Yên muội muội không ngủ ngon à?”

Sở Yên hơi mấp máy môi, như muốn nói gì đó lại thôi. Sau cùng chỉ nhàn nhạt mỉm cười, đáp:

“Không có gì đâu.”

Một lát sau, không biết nghĩ tới điều gì, Sở Yên chợt như lơ đãng hỏi:

“Khương tỷ tỷ… mấy hôm nay ca ca ta không đến sao?”

Nhắc đến Sở Lăng, tâm trạng Khương Vu liền sụp xuống thấy rõ.

Nàng chỉ khẽ ừ một tiếng.

Thật ra trong lòng Khương Vu còn mong Sở Lăng mãi mãi đừng đến mới tốt.(truy ennh ab o.co m) Chỉ là giữa lúc tâm trí rối bời, nàng không để ý đến tia khác thường thoáng hiện trong mắt Sở Yên.

Đêm qua, Sở Yên vì áy náy với Khương Vu mà gần như không ngủ được. Sáng sớm hôm nay, nàng dậy rất sớm.

Nào ngờ lại tình cờ chạm mặt ca ca mình đang bước ra từ phòng của Khương Vu.

Nàng hoảng hốt không ít: “Đại ca?!”

Sở Lăng rõ ràng cũng không nghĩ sẽ gặp nàng, vẻ mặt nghiêm túc thường ngày thoáng lộ ra chút ngạc nhiên hiếm hoi, nhưng chỉ một thoáng rồi nhanh chóng biến mất.

“Ừ.”

Hắn nhàn nhạt đáp một tiếng, định quay người rời đi. Nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của ca ca, Sở Yên cắn môi, rốt cuộc vẫn lấy hết dũng khí gọi hắn lại:

“Đại ca!”

Sở Lăng dừng bước. Dù không mở miệng, nhưng biểu cảm đó của hắn đủ để Sở Yên hiểu — hắn đang hỏi: “Chuyện gì?”

Từ nhỏ, Sở Yên đã vừa kính vừa sợ vị ca ca này. Thậm chí phần kính trọng chiếm phần lớn hơn, khiến nàng rất hiếm khi nghi ngờ hành vi của hắn.

Nhưng lần này… có lẽ là ngoại lệ.

“Đại ca, ép buộc một người chẳng thể có kết quả tốt. Khương tỷ tỷ trong lòng không có huynh, huynh cứ giữ tỷ ấy lại bên mình như vậy, cả hai người đều sẽ không hạnh phúc. Huynh có thể giữ lấy thân thể tỷ ấy, nhưng không thể có được trái tim của tỷ ấy đâu.”

Nàng cắn răng, cố nói ra những điều mình luôn giấu kín trong lòng:

“Huynh không nên chia rẽ… tỷ ấy và phu quân của mình.”

Đến câu cuối, giọng nàng nhỏ dần, vì rõ ràng thấy được khi mình nhắc tới “phu quân của Khương tỷ tỷ”, trong mắt đại ca thoáng hiện lên vẻ không vui.

Nhưng tia không vui ấy thoáng qua rất nhanh, gần như chỉ như một ảo giác.

Sở Lăng không nổi giận, chỉ hờ hững ừ một tiếng, giọng điệu dửng dưng, như thể không để tâm:

“Ta cần gì trái tim của nàng ta?”

Hắn nói,

“Ta chỉ cần thân thể nàng ấy. Nàng ấy ngoan ngoãn dâng hiến thân thể là đủ.”

Cứ như thể thật sự không để tâm vậy, lời của Sở Yên dường như chẳng có sức nặng gì đối với hắn.

Nhưng… có thật là vậy không?

Lúc đó, Sở Yên đã mơ hồ nghi ngờ, mà giờ đây, mối nghi ngờ ấy lại càng sâu sắc hơn.

Nếu như… quả thật hắn chỉ muốn có được thể xác.

Nếu như… hắn thật sự không quan tâm đến trái tim của Khương tỷ tỷ,(truy enn ha bo.com) thì tại sao đêm hôm khuya khoắt lại lén lút đến đây, mà không để tỷ ấy biết? Tại sao đã ở lại qua đêm, lại chẳng hề làm gì?

Rõ ràng là… chỉ để thỏa nỗi nhớ nhung sau mấy ngày không gặp mà thôi.

Sở Yên buồn bực húp một muỗng cháo, lòng dậy lên một mớ phiền muộn rối bời. Chuyện này… rốt cuộc phải làm sao mới được?

Mà người đang phiền lòng, đâu chỉ có mỗi mình nàng.

Khương Vu mỗi ngày đều sống trong thấp thỏm lo âu.

Thư nàng gửi cho công chúa Thanh Dương đã mấy hôm, vậy mà không hề có chút hồi âm, khiến nàng càng lúc càng lo lắng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nàng không hay biết rằng — sau khi Thanh Dương nhận được thư, việc đầu tiên chính là lập tức cho người điều tra thân phận của nàng.

Sau khi xác nhận Khương Vu quả thật đã có phu quân, hơn nữa còn là thê tử của một mệnh quan triều đình, nàng tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

Không hiểu tên chó chết kia sao lại nhịn giỏi đến vậy. Đến chuyện bị ám sát hôm trước mà hắn cũng không chủ động nhắc đến việc giải trừ hôn ước. Hắn không nói, mẫu hậu cũng giả vờ hồ đồ, rõ ràng mang dáng vẻ nhất định phải gả nàng cho hắn cho bằng được.

Lần này, không nói đến chuyện khác, ít nhất cũng phải cắt đứt hôn ước giữa hai người.

Còn về phần Sở Lăng có chết hay không, điều đó không quan trọng, chỉ cần lần này khiến hắn bị lột một lớp da, danh tiếng bị bôi tro trát trấu, thế là đủ.

Phụ hoàng nàng là người che chở người nhà, nếu biết nàng phải chịu uất ức như vậy, chắc chắn sẽ sinh lòng bất mãn với Sở Lăng.

Nghĩ tới đó, Thanh Dương sợ mẫu hậu thiên vị Sở Lăng mà làm hỏng việc, liền cố ý đi đường vòng, không báo qua hoàng hậu, mà tự mình tung tin đồn trong kinh thành, sau đó kết hợp với Ngự sử đài, liên tiếp dâng tấu hạch tội hắn.

Vốn dĩ Ngự sử đài có quyền dâng tấu dựa trên tin đồn trong dân gian.

Tấu chương thì có thể dựa vào phong thanh mà dâng lên, nhưng để định tội, hoàng đế đương nhiên không thể chỉ dựa vào vài lời đồn thổi. Sau khi các quan viên im lặng hồi lâu, rốt cuộc hoàng đế cũng truyền Sở Lăng vào ngự thư phòng yết kiến.

Sở Lăng được tuyên triệu, vừa bước vào ngự thư phòng, liền thấy sắc mặt hoàng đế nặng nề, công chúa Thanh Dương vẻ mặt hả hê, hoàng hậu thì như không nắm rõ tình hình, cùng với mấy vị lão hồ ly của Ngự sử đài.

Hắn điềm nhiên hành lễ, hoàng đế liền đưa tấu chương của Ngự sử đài cho hắn xem.

“Ái khanh có gì muốn giải thích không?”

Nhà họ Sở hiện tại là một quân cờ trọng yếu giúp hoàng đế cân bằng thế cuộc.(truyennhabo.com) Với Sở Lăng, hoàng đế vừa có ý muốn sử dụng, lại cũng có chút trân trọng tài năng. Vì vậy, ông vẫn để hắn có cơ hội biện giải.

Thanh Dương đứng bên nín nhịn sự phấn khích, chỉ chờ xem tên kia toan tính giải thích thế nào. Dù cho Sở Lăng có giảo hoạt đến đâu, hôn sự lần này cũng xem như tan tành rồi chứ?

Sở Lăng lật tấu chương xem, bề ngoài có vẻ đang chăm chú đọc từng câu từng chữ, nhưng kỳ thực trong lòng lại đang cân nhắc một chuyện khác.

Thật khéo, hắn nghĩ đến điều giống như Thanh Dương — cuối cùng cũng có thể kết thúc chuyện hôn sự này một cách “hợp lý”.

Thật sự phải cảm ơn sự “nhiệt tình không mệt mỏi” của công chúa. Về phần trong tấu chương viết gì, hắn chẳng cần xem cũng đoán ra được phần lớn. Chỉ có tên ký dưới tấu là hắn ngó lâu thêm vài lần.

Sau đó, hắn mới gập tấu chương lại, thong thả mở lời:

“Tâu bệ hạ, vi thần quả thực có điều muốn thưa, nhưng khẩn cầu được nói riêng với hoàng thượng và hoàng hậu nương nương.”

Tất cả đều ngẩn người.

Người phản ứng đầu tiên là Thanh Dương:

“Ngươi lại muốn giở trò gì? Có gì thì cứ nói trước mặt mọi người, sao cứ nhất quyết đòi nói riêng? Có phải lại muốn nhân cơ hội dụ dỗ phụ hoàng, mẫu hậu?”

“Đủ rồi!” Hoàng đế giận dữ quát lớn.

Vốn dĩ ông cũng có phần lưỡng lự, nhưng vừa nghe Thanh Dương nói mấy lời ấy liền nổi giận. Ý nàng là gì? Nói chẳng khác nào ông là hôn quân không phân thị phi, dễ bị Sở Lăng mê hoặc đến mức mù quáng, phải nhờ nàng đứng bên chỉ điểm?

“Phụ hoàng!” Thanh Dương còn định nói tiếp, nhưng hoàng đế đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.

“Ra ngoài!”

Giờ phút này, nhìn đứa con gái được nuông chiều đến mức không còn giới hạn, ông chỉ thấy nhức đầu. Bao nhiêu lần gây họa, đều đến tay ông thu dọn. Những chuyện nàng làm, có việc nào mà không đủ để rước lấy họa sát thân?

Hoàng hậu tất nhiên cũng nhận ra hoàng đế đã nổi giận, vội ra hiệu cho Thanh Dương bằng ánh mắt.

Lúc này nàng mới miễn cưỡng lui ra ngoài. Còn lại mấy người khác, đâu ai dám trái lệnh.

Trong ngự thư phòng, cuối cùng chỉ còn lại ba người.

Hoàng đế lúc này mới lại nhìn về phía Sở Lăng:

“Được rồi, ái khanh có gì muốn nói, cứ nói đi.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box