Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 46 - Chuyện Xưa ( tám )

Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 46 - Chuyện Xưa ( tám )

 Sau khi Bạch Tô rời đi, cuộc sống của Khương Vu lại trở về với nhịp thường nhật.

Nàng cùng Bạch Tô có thư từ qua lại đôi ba lần, đều là thông qua tay Sở Lăng chuyển giao. Khương Vu cũng có chút ngại ngùng, dù gì người ta cũng là đại nhân bận trăm công nghìn việc, thế nên về sau nàng cũng hạn chế viết nhiều.

Sang xuân năm sau, nhà họ Khương lại xảy ra một chuyện lớn.

Đệ đệ của Khương Vu vượt qua kỳ thi Hội, lại được quý nhân ở kinh thành để mắt, nhờ đó được vào Quốc Tử Giám học tập, còn đính hôn với con gái nhà Thượng thư, cả nhà vì thế dọn cả đến kinh thành sinh sống.

Khương Vu cầm lá thư ấy, đọc đi đọc lại mấy lần, rồi mới không chắc chắn mà gọi:

“Lương Khiêm, chàng xem thử, ở đây nói là... Khương Canh sao?”

Lương Khiêm vốn đang ngồi đọc sách bên bàn, nghe nàng gọi thì đặt sách xuống, bước đến ngồi cạnh mép giường với nàng.

Hắn đã xem qua từ sớm rồi, giờ chỉ cười:

“Không phải hắn thì còn ai vào đây nữa?”

Thằng nhóc đó mà cũng nên thân được như vậy sao?

Tình cảm giữa Khương Vu và đệ đệ vẫn luôn rất tốt, hai người kém nhau không bao nhiêu tuổi, xem như lớn lên cùng nhau.

Cho nên sau cơn kinh ngạc, vẫn là vui mừng:

“Thật không ngờ, phụ thân thường nói muốn con cái làm rạng rỡ tổ tông, lần này đúng là rạng rỡ thật rồi.”

Hồi nhỏ phụ thân nàng ngày nào cũng mong thằng con trai ấy có thể nở mày nở mặt, đặt tên ở nhà cho hắn là "Diệu Tổ", giờ đúng thật là "diệu tổ" rồi.

“Chỉ có điều, phụ mẫu cũng theo hắn lên kinh... Vậy là xa quá rồi.”

Khương Vu thoáng có phần xót xa.

Kinh thành xa nơi này hàng trăm dặm, sau này muốn gặp lại e rằng chẳng dễ dàng gì.

Điều nàng không ngờ là, nhà họ Khương vừa dọn đến kinh thành chưa được một tháng, đã gửi thư đến báo tin, nói rằng mẫu thân mắc bệnh nặng, muốn gặp con gái một lần.

Trong thư nói không rõ ràng, cũng chẳng biết bệnh tình nặng nhẹ thế nào, khiến Khương Vu đọc xong càng thêm lo lắng.

Lương Khiêm vừa cho người thu xếp việc lên kinh, vừa an ủi nàng:

“Lúc mẫu thân đi, chẳng phải nàng cũng có gặp rồi sao? Người vẫn khỏe mạnh, chắc sẽ không đến nỗi chỉ một tháng mà trở nặng đâu. Có lẽ là do mới đến nơi lạ, chưa quen thủy thổ mà thôi.”

Những lời ấy khiến lòng Khương Vu nhẹ đi đôi phần.

Thật ra nàng và mẫu thân chung sống cũng không hẳn gọi là hòa thuận, đôi khi trò chuyện nhiều quá, bản thân nàng lại dễ nổi nóng.

Nhưng cách chung sống là một chuyện, tình cảm mẫu tử lại chẳng hề giả dối.

Chuyến đi đến kinh thành lần này, nàng buộc phải đi rồi. Ban đầu Lương Khiêm cũng định đi cùng, nhưng đúng lúc mùa nước lên đầu xuân, gần đây hắn luôn bận rộn cùng vài huyện lân cận tu sửa đê điều ở thượng nguồn, nhất thời không thể rời khỏi.

Trong mắt hắn đầy vẻ áy náy, khẽ hôn lên trán Khương Vu:

“Trước hết để Triệu Tứ đưa nàng đến kinh thành, nàng cứ yên tâm ở bên chăm sóc mẫu thân. Đợi bên này xử lý xong, ta sẽ vào châu phủ xin phép, rồi đến đón nàng.”

Cũng chỉ có thể như vậy.

Nàng phải đi gấp, nên hành lý đều do Lương Khiêm lo liệu. Còn Khương Vu thì tranh thủ chút thời gian cuối cùng để nhìn ngắm con gái cho thật kỹ.

Giờ đây nữ nhi đã có thể tập tễnh bước đi, gọi nàng cũng rõ ràng hơn trước.

Nhìn con bé bước những bước không vững, miệng gọi:

“Nương, nương.”

Điều Khương Vu không nỡ nhất khi rời đi chính là đứa nhỏ này. Nàng vội vàng bế con gái lên:

“Ôi chao, Minh Châu của nương.”

Nàng ôm lấy cái thân thể mềm mại như bông ấy vào lòng, lòng ngổn ngang trăm mối:

“Phải làm sao bây giờ? Mẫu thân còn chưa rời khỏi mà đã bắt đầu nhớ con rồi.”

Minh Châu đưa đôi tay bé xíu nắm lấy gương mặt nàng, lực không mạnh, miệng thì bập bẹ nói:

“Không đi, không đi.”

Khương Vu bật cười, cúi đầu hôn thật mạnh lên má con bé một cái.

Tâm tình của Lương Khiêm cũng chẳng khá hơn.

Không hiểu sao trong lòng hắn cứ thấp thỏm không yên, động tác thu dọn hành lý cũng ngập ngừng mấy lần.

Một chuỗi sự việc gần đây như thể có người sắp đặt sẵn, khiến hắn thoáng có suy nghĩ... hay là bỏ hết mọi thứ, cùng nàng lên kinh thành.

Nhưng lý trí vẫn níu hắn lại. Hắn cố không để bản thân suy nghĩ linh tinh. Thu xếp xong xuôi hành lý, chuẩn bị cả xe ngựa, giao phó mọi việc cho người hầu đi theo, rồi mới quay lại tìm Khương Vu.

Vừa bước vào phòng, hắn liền thấy cảnh vợ con đang cười đùa vui vẻ.

Khoảnh khắc ấy, nỗi buồn trong lòng Lương Khiêm cũng dịu đi đôi phần.

“Phụ thân!” – Minh Châu đưa đôi tay nhỏ xíu ra về phía hắn.

Chỉ có điều mẹ của đứa nhỏ, tuy miệng nói:

“Phụ thân tới rồi phải không?”

— nhưng đôi mắt vẫn chưa từng rời khỏi bảo bối nữ nhi trong lòng.

Lương Khiêm hiểu rất rõ, nàng là không nỡ rời con, thế nên mới muốn tranh thủ nhìn thêm một chút nữa.

Hắn ngồi xuống bên cạnh, vốn dĩ là muốn thông cảm, nhường cho nàng thêm thời gian, nhưng đợi một lúc vẫn không đợi được ánh mắt nào của nàng rơi lên người hắn, rốt cuộc vẫn là không cam tâm mà đưa tay ôm lấy vòng eo thon của nàng, cúi đầu hôn nhẹ lên một bên má, cuối cùng cũng khiến nàng quay sang nhìn.

Khương Vu lại chẳng phát hiện ra tâm tư kia của phu quân, chỉ thuận miệng hỏi:

“Đều chuẩn bị xong cả rồi?”

“Ừ.”

Nghe hắn đáp, trong lòng nàng lại càng thêm không nỡ, cúi đầu hôn lên trán Minh Châu, lưu luyến không rời mà khẽ dỗ dành:

“Minh Châu, nương sẽ sớm trở về thôi.”

Minh Châu từ trước đến nay chưa từng rời khỏi nương, vẫn chưa ý thức được đây là một cuộc chia ly xa, vẫn cười khanh khách mà đưa đôi tay mũm mĩm ra níu lấy nương.

Khương Vu nhìn nụ cười của con, lòng như mềm nhũn ra, đang định cúi xuống thêm lần nữa thì bàn tay bỗng bị người bên cạnh nắm lấy.

Phu quân nàng từ nãy đến giờ dường như cứ muốn dính sát bên người nàng, ban đầu nàng cũng không để ý, giờ mới cảm thấy có điều lạ, liếc mắt nhìn sang, quả nhiên thấy vẻ mặt hắn phủ đầy u sầu, thế là khẽ nghiêng người hỏi:

“Chàng làm sao vậy?”

“Nàng không nỡ xa Minh Châu, chẳng lẽ không nỡ xa vi phu ư?”

Hắn xưa nay không như vậy — không hay dùng giọng điệu u oán, cũng không tranh sủng với con trẻ bao giờ.

Khương Vu bị dáng vẻ trẻ con hiếm có của hắn chọc cười, nhẹ nhàng nói:

“Nói gì vậy chứ? Cùng lắm là ba tháng qua lại. Trẻ con chóng quên, ta không nhìn kỹ một chút, e là lúc trở về nó lại không nhận ra ta.”

Nói đoạn, lại nghiêng đầu liếc hắn một cái:

“Chàng cũng sẽ không nhận ra ta sao?”

Lương Khiêm không nói một lời, chỉ ôm chặt nàng vào lòng.

Nàng là người hắn chẳng thể nào quên nổi.

Cả đời này hắn chẳng mơ mộng gì xa xôi, chỉ có nàng là quan trọng nhất trong cuộc đời hắn.

“Nàng chẳng từng nghe trong tuồng hát sao? Thư sinh vào kinh, liền ruồng bỏ thê tử tóc bạc ngày xưa.” – Giọng Lương Khiêm có phần không vui, “Nàng đến kinh thành rồi, đừng để bị phồn hoa nơi đó làm mờ mắt.”

Khương Vu dở khóc dở cười, khẽ véo tay hắn:

“Biết rồi, trượng phu đầu bạc của thiếp.”

Thế nhưng Lương Khiêm quả thực quá mức quyến luyến, Khương Vu phải đợi đến khi Minh Châu thiếp đi mới lặng lẽ rời đi, sợ con bé tỉnh dậy rồi lại khóc.

Mãi đến lúc nàng đặt chân lên xe ngựa, phu quân mới chịu buông tay ra, chỉ là ánh mắt vẫn không nỡ rời.

“Sau khi đến nơi, nhớ gửi thư cho ta một phong, kể thêm về tình hình của mẫu thân.”

“Trên đường đi cẩn thận một chút, cũng đừng quá vội vàng.”

Hắn dường như có vô số lời muốn dặn dò, nói mãi không dứt. Mãi cho đến khi Khương Vu cúi đầu, khẽ hôn lên má hắn một cái:

“Chàng ở nhà chăm sóc Minh Châu cho tốt, thiếp sẽ sớm trở về thôi.”

Mọi lời trong cổ họng Lương Khiêm đều nghẹn lại, hắn ngẩn ra một chốc, rồi bật cười khẽ.

Hắn biết chứ — cho dù không phải vì hắn, chỉ vì Minh Châu thôi, thì A Vu nhất định cũng sẽ trở về.

Tâm cũng yên lòng, hắn lùi lại vài bước, mặc cho xe ngựa chậm rãi lăn bánh.

Lúc còn nhìn thấy người thì không cảm thấy gì đặc biệt, nhưng đến khi bóng dáng khuất hẳn, Khương Vu mới bất chợt nhận ra — nỗi nhớ thương đã len vào trong lòng từ khi chưa kịp rời xa.

Nàng nhớ con gái.

Nhớ ngôi nhà này, nhớ vùng đất này…

…và nhớ cả phu quân của mình.

Chỉ mong bệnh của mẫu thân không quá nghiêm trọng, để nàng có thể sớm quay về.

---------------

Tại phủ Quốc công.

Phòng giữ thư trong phủ, mỗi ngày đều phân loại thư từ theo tên người nhận, rồi lần lượt sai người đưa đến từng viện.

Hôm ấy, khi nhìn thấy một phong thư có đóng dấu tư ấn của Đại công tử, gã giữ thư lập tức không dám chậm trễ, bỏ hết những bức khác sang một bên, đích thân cầm thư đi về hướng viện của Đại công tử.

Không phải vì gì khác, mà là từ mấy tháng trước khi Đại công tử trở về từ bên ngoài, đã từng dặn rõ: hễ thấy thư có đóng tư ấn của ngài, nhất định phải lập tức trình lên.

Ban đầu, thư từ gửi về còn khá đều đặn, nhưng gần hai tháng trở lại đây bỗng im bặt. Mấy hôm trước, Đại công tử còn đích thân hỏi thăm. Khi ấy, gã chỉ biết thưa là “không có”, vẻ mặt của công tử lúc đó chợt thoáng hiện một nét cảm xúc khó phân biệt — như có như không, không rõ là thất vọng hay trống vắng.

Quả là hiếm có.

Vì vậy khi trông thấy phong thư ấy, gã giữ thư chẳng khác nào nhặt được bảo vật, vội vàng đem đến cho Đại công tử như thể dâng báu vật.

Sở Lăng vừa luyện võ xong.

Hắn chỉ mặc một thân y phục mỏng nhẹ, trán phủ một lớp mồ hôi mịn. Tay còn cầm khăn tay định lau qua, lại bắt gặp bức thư trong tay người hầu.

Mặt thư có đóng tư ấn của hắn, nhưng giờ đây, con dấu ấy lại mang một ý nghĩa khác hẳn.

Từ sau khi Công chúa Thanh Dương bị đưa về cung và giam lỏng trong nội viện, những bức thư như thế này, Sở Lăng đều không còn chuyển giao nữa.

Hắn trực tiếp mở thư ra.

Bút tích bên ngoài là của Lương Khiêm, nhưng khi mở ra, nét chữ bên trong lại là của Khương Vu — nét bút tuy không phải quá đẹp, nhưng thanh tú vừa vặn, như chính con người nàng vậy. Sở Lăng thậm chí cảm giác như có thể ngửi thấy hương thơm trên trang giấy.

Tất nhiên, đó chỉ là một ảo giác.

Là ký ức đang không ngừng được mỹ hóa, bởi vì chưa từng có được, nên mới khiến lòng chẳng lúc nào yên, càng nghĩ càng thêm nhung nhớ.

Thư là Khương Vu viết từ trước khi rời đi, xem ra còn đến nơi trước cả nàng.

Gã giữ thư đứng một bên, không rõ có phải vì Đại công tử vừa luyện võ xong hay không, mà cảm thấy hôm nay trên người công tử — người vốn luôn trầm ổn, không ưa phô trương — lại mơ hồ toát ra một loại khí tức dữ dội, như dã thú chực chờ xâm chiếm lãnh thổ của mình.

“Ngày mai có cần đến lấy thư hồi đáp không ạ?” – hắn cẩn trọng hỏi.

Trên mặt Sở Lăng thoáng hiện một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể phân biệt rõ ràng.

“Không cần.”

— Chào mừng nàng đến lãnh địa của ta, Khương Vu.

---------------

Bên phía Khương Vu.

Sau mười ngày rong ruổi vất vả, Khương Vu cuối cùng cũng đến được kinh thành.

Xe ngựa còn chưa vào đến cổng thành, nàng đã cảm nhận rõ sự khác biệt giữa nơi đây và tiểu huyện Đồng Hoài.

Quan đạo được trải phẳng và rộng thênh thang, hai bên đường không cách bao xa lại có một trà quán sạch sẽ, rộng rãi.

Nghe nói, trà quán mở được ở đoạn đường này đều là của những thương nhân giàu có.

Dù sao cũng liên quan đến bộ mặt của kinh thành, thế nên cách bài trí phải thật sang trọng, mà vệ sinh cũng phải tinh tươm.

Hai bên đường trồng đầy hoa cỏ, cây cảnh mà Khương Vu cũng không gọi được tên. Tóm lại, tất thảy đều là những thứ mà nơi nhỏ như Đồng Hoài không thể sánh kịp.

Lần đầu tiên đặt chân đến một nơi phồn hoa như thế, nàng không kìm được lòng hiếu kỳ, cứ luôn tay vén rèm xe, say mê ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

Đang mải mê ngắm nhìn, chợt nghe gần đó có người hô lớn:

“Tránh sang hai bên! Mau tránh đường! Có quý nhân đi qua, đừng chắn lối!”

Khương Vu lập tức hiểu ra — ở chốn hoàng thành này, tùy tiện gặp một người thôi cũng đủ để ép Lương Khiêm đến gãy lưng, nàng vội vàng bảo phu xe cho xe ngựa nép sát vào lề.

Vừa mới dừng lại, một con hắc mã lao vút qua, xem ra chỉ là người mở đường, tiếng hô khi nãy cũng chính là phát ra từ hắn.

Ngay sau đó là một đoàn mã đội theo sát phía sau.

Ngựa nhiều màu sải vó rầm rập kéo đến, tiếng vó ngựa dội xa như tiếng trống thúc quân. Trên lưng ngựa đều là những thiếu niên tuấn tú, tuổi không lớn, nhưng chỉ liếc qua đã biết ngay: hoặc là con cháu nhà quyền quý, hoặc là thế gia công tử.

Cảnh tượng ấy khiến Khương Vu có phần sững người, vô thức nhìn thêm vài lượt, trong lòng không khỏi thầm than — đúng là mở rộng tầm mắt.

Nàng vừa định thu lại ánh nhìn khi đội mã gần tới nơi, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc lọt vào mắt.

Người cưỡi ngựa dẫn đầu — chẳng phải chính là Sở Lăng đó sao?

Lúc này, hắn không còn mang vẻ nghiêm nghị như thường ngày khi giữ chức Ngự sử đại nhân, giữa đám thiếu niên cùng trang lứa, hắn như được nhuốm thêm khí sắc của tuổi trẻ, tràn đầy sức sống và hào khí — đúng là một nam tử phong lưu, ý khí bừng bừng.

Khương Vu không nhìn lâu thêm nữa, vội vàng lui vào trong xe ngựa.

Ngay trước khi rèm xe buông xuống, dường như ánh mắt Sở Lăng cũng liếc về phía này một cái.

Nàng không chắc, liệu hắn có trông thấy mình, hoặc có nhận ra hay không.

Nhưng nàng cũng chẳng quá để tâm.

Vốn dĩ giữa hai người đã chẳng còn giao tình, trong thư gửi Bạch Tô, nàng cũng đã nói rõ rằng mình sẽ đến kinh thành. Nay người kia đã là công chúa, nếu Bạch Tô bằng lòng gặp mặt nàng, thì tốt, được an lòng cũng là điều may.

Còn nếu không muốn gặp, thì cũng không sao. Nàng thăm mẫu thân xong rồi sẽ rời đi.

Khi Khương Vu đang nghĩ như vậy, tiếng vó ngựa rền rĩ vang bên tai — là đoàn mã đội kia vừa đi ngang qua xe nàng.

Người đông, nên phải một lúc sau mới dần yên tĩnh trở lại.

Khương Vu lúc này mới nhẹ giọng dặn:

“Đi thôi.”

Trước cổng thành kinh đô, đã có hàng dài xe ngựa xếp hàng. Nghe nói khách từ phương xa đến đều phải đăng ký tên họ, mà gọi là đăng ký, thì cũng không thể thiếu lệ phí “thông đường”.

Ở nơi như hoàng thành, Khương Vu vốn dĩ đã có tâm nguyện "tránh được rắc rối thì tránh", nên phí qua cửa thế nào, nàng đều sẵn lòng bỏ ra.

Xe ngựa của nàng xếp cuối hàng, bản thân nàng ngồi yên bên trong, không ngờ lại bất chợt nghe có người gọi:

“Có phải là Lương phu nhân, phu nhân của huyện lệnh Đồng Hoài không?”

Khương Vu thoáng sửng sốt, lập tức vén rèm nhìn ra ngoài — bên cạnh xe ngựa là vài tên quan binh đang tra hỏi, cạnh đó còn có một nam tử đứng lặng.

Hắn vận hắc y, dung mạo không nổi bật, tuổi cũng không lớn, nhưng khí chất lạnh như sương, toàn thân tựa như sinh ra đã mang sát khí.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box