Ôn Ninh chớp mắt, giấu đi tâm tư. Giờ phút này, mọi chuyện vẫn chưa xảy ra, hôn sự giữa họ cũng tan vỡ, có lẽ từ đây số phận của Thẩm Tấn cũng sẽ đổi khác.
“Nhị công tử.” Trông thấy Thẩm Tấn đã bước tới gần, Ôn Ninh lễ phép khẽ cúi người.
Thẩm Tấn thì chẳng khách khí chút nào, vừa vươn tay liền nắm lấy cổ tay nàng, bước nhanh kéo nàng về phía hành lang.
“A Ninh, có phải hôm qua mẫu thân ta nói gì không phải khiến muội buồn lòng?” Hai người tới một góc vắng, ánh mắt Thẩm Tấn đỏ hoe, vội vã hỏi.
Ôn Ninh đã kịp thu lại cảm xúc. Nên nói gì với Thẩm Tấn, thật ra nàng đã nghĩ kỹ từ trước.
Nàng rút tay về, lùi lại hai bước, giữ một khoảng cách với hắn, rồi lại khẽ khom người nói: “Nhị công tử, không phải lệnh đường nói gì khiến người khác khó chịu, mà là…”
Ôn Ninh hơi dừng lại, hàng mi rũ xuống: “Mà là từ hôm nghe nói Thẩm bá phụ, bá mẫu đến nhà đàm hôn sự, lòng A Ninh vẫn luôn bất an. Nghĩ kỹ mới phát hiện… thì ra bao năm qua, A Ninh đã luôn xem nhị công tử như người thân, như một vị ca ca ruột thịt. A Ninh thật lòng không sao tưởng tượng được cảnh mình bái đường thành thân với người đã xem như huynh trưởng…”
“Nhị công tử…” Ôn Ninh cắn nhẹ môi, ánh mắt mang theo chút hy vọng, “Nói vậy, ngài có thể hiểu không?”
Thẩm Tấn nhập ngũ từ năm mười lăm tuổi, so với đám công tử ở kinh thành thì nước da ngăm hơn một chút, nhưng khí chất vẫn ôn hòa, chẳng giống người lăn lộn nơi sa trường.
Nghe Ôn Ninh nói thế, vẻ nóng lòng trên gương mặt hắn dần nhường chỗ cho nỗi thất vọng, mắt càng đỏ, giọng cũng mềm xuống: “A Ninh, những lời này… muội thật lòng sao?”
“Nhị công tử, A Ninh quả thực nghĩ vậy.” Ôn Ninh cúi đầu nhẹ giọng đáp, “Thật lòng xin lỗi, ta cũng không rõ từ bao giờ lại xem huynh như huynh trưởng… nên vừa nghe đến chuyện thành thân liền thấy hoảng loạn… Hôm qua những lời nói với bá phụ, bá mẫu, đúng là có phần thất lễ, sau này gặp lại, ta nhất định sẽ tự mình xin lỗi.”
Việc Thẩm Tấn tìm nàng hôm nay, nào phải để nghe nàng xin lỗi.
Thế nhưng, những lời này của nàng thật khéo léo, thần sắc động tác đều không chê vào đâu được, không hề có chút giả tạo.
Huống hồ…
Thẩm Tấn lặng lẽ quan sát Ôn Ninh. Tối qua nghe mẫu thân nói chuyện, hắn gần như thức trắng, đến tận giờ vẫn còn thấy bàng hoàng.
Nhưng Ôn Ninh lại trông vô cùng tươi tắn, dù có là nhờ son phấn đi chăng nữa…
Nghĩ vậy, hắn không cam lòng hỏi: “A Ninh, hôm nay muội đặc biệt trang điểm, có phải vì…” vì muốn che đi vẻ mỏi mệt sau một đêm mất ngủ?
Chưa kịp nói hết câu, Ôn Ninh đã kinh ngạc ngẩng đầu: “Nhị công tử cũng nhận ra sao? Hôm kia Linh Lan giúp ta mua một hộp phấn má của Kỳ Hương Cư, rất đẹp. Mai mốt ta có chị dâu rồi, nhất định sẽ tặng vài hộp.”
Nàng hoàn toàn không hiểu ý hắn, mà rõ ràng cũng không phải vì che đi vẻ tiều tụy mà trang điểm. Ánh sáng vừa lóe lên trong mắt Thẩm Tấn liền tắt ngấm.
Phải rồi. Đã ba tháng rồi họ chưa gặp. Hơn một tuần trước hắn vừa hết phiên gác biên cương, tranh thủ nghỉ phép trở về, mới giục Thẩm Cao Lan đến nhà họ Ôn dạm hỏi.
Tưởng rằng lần gặp lại này, mối quan hệ giữa hai người đã khác xưa, nào ngờ…
Ôn Ninh hôm nay, đúng là không giống như trước.
Trước kia nàng nói chuyện với hắn là đỏ mặt, hận không thể nấp sau lưng Linh Lan. Sao giờ lại có thể thản nhiên nói những chuyện nữ nhi như vậy?
Chỉ ba tháng thôi, tình cảm năm xưa của nàng với hắn đã tan biến hết sao?
“A Ninh, muội có phải… có phải…”
Thẩm Tấn định hỏi nàng có ẩn tình gì không thể nói, nhưng nhìn Ôn Ninh mở to đôi mắt long lanh, kiên nhẫn chờ hắn nói tiếp, thì chẳng thấy chút gì gọi là giấu giếm khổ tâm cả…
Hỏi cũng không hỏi nổi, Thẩm Tấn dời mắt đi, sắc mặt càng thêm u ám.
Ôn Ninh nhẹ giọng, vừa cẩn thận vừa quan tâm: “Nhị công tử, cũng gần đến trưa rồi, đại ca đang chuẩn bị cơm chay ở phía trước, ngài có muốn cùng ăn với chúng ta? Chắc chắn đại ca cũng rất nhớ ngài.”
Thẩm Tấn cụp mắt, lắc đầu: “Không cần…”
“Không cần…” Lặp lại một lần nữa như thể mất hồn, rồi quay người lặng lẽ bước đi.
Ôn Ninh nhìn bóng lưng lẻ loi của hắn càng lúc càng xa, lúc này mới dần thu lại vẻ ngây ngô trên gương mặt.
Trong lòng nàng cũng thoáng chua xót. Nhưng vì tốt cho cả hai, cuộc hôn nhân này… không thể có được.
Ôn Ninh khẽ thở dài. Vậy thì vai ác này, nàng phải gánh thôi.
Đứng thêm một lát nữa dưới hành lang, nàng thu lại tâm tình, quay người đi về phía trai đường.
Sau lần đối thoại vừa rồi, Thẩm Tấn hẳn đã chết tâm. Dù chưa chết tâm, hắn cũng hiểu rõ: hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Hôn sự giữa hai người, từ nay không còn khả năng.
Nàng nhớ lại cách mình thể hiện vừa rồi, vẫn tạm hài lòng. Không ngờ mình lại có chút thiên phú diễn xuất.
Kiếp trước thật uổng phí rồi.
Ôn Ninh lại khẽ thở dài. Xem ra sau này còn có lúc cần dùng đến, phải luyện thêm mới được.
Nàng thong thả bước đi, vừa điều chỉnh tâm trạng. Lúc ăn cơm, nàng còn phải nói rõ mọi chuyện với Ôn Lam, đến lúc đó xem như hạ màn hoàn toàn.
Ôn Ninh đã nghĩ sẵn lời, người cũng vừa đến trước cửa trai đường.
Nơi này nàng không xa lạ gì. Mỗi năm Ôn Đình Xuân đều đến từ đường Từ Ân Tự tụng kinh cầu phúc cho mẫu thân đã khuất, tiện thể dùng một bữa cơm chay ở đây. Là trai đường, nên không cầu kỳ như tửu lâu bên ngoài, chẳng có nhã tọa hay phòng riêng, cả đại sảnh chỉ kê mấy chiếc bàn tròn lớn nhỏ khác nhau.
Hôm nay không phải dịp đặc biệt, trong trai đường cũng không đông người. Ôn Ninh liếc mắt liền thấy Linh Lan đang sắp chén đũa bên một chiếc bàn, vừa định hỏi đại ca đâu, thì nghe tiếng Ôn Lam vui vẻ vang lên: “Thứ Chi, đúng là hữu duyên, lại gặp huynh ở đây.”
Bước chân đang nhấc lên của Ôn Ninh chợt khựng lại, cả người như nghe thấy sấm động giữa trời quang, da thịt cũng nổi gai.
Vương Hựu, tự Thứ Chi.
Kiếp trước cái tên ấy đã bị người kia khắc sâu vào xương tủy nàng một cách thô bạo, khiến nàng chỉ cần nghe thấy đã hoảng sợ, nhìn thấy liền tránh xa. Đừng nói là sống lại một lần, dù là hai lần, ba lần… nàng cũng không thể nào quên.
Nhận xét Box