Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 24

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 24

 Ôn Ninh biết Phó Dự chưa chắc sẽ ngẩng đầu nhìn lên lầu hai của trà lâu, nhưng nàng vẫn vô thức lùi ra sau một chút, chỉ dám đứng sau song cửa sổ lặng lẽ nhìn hắn.

Giữa lúc “xuân phong đắc ý, vó ngựa tung bay”, gương mặt hắn vẫn nhàn nhạt như cũ, chỉ nhờ vào đóa hoa đỏ cài trước ngực mà điểm xuyết thêm chút sắc màu.

Hắn vốn luôn là dáng vẻ ấy — chẳng vui chẳng buồn, trong mắt người ngoài là một dáng vẻ ôn hòa, điềm đạm.

Năm xưa, nhắc đến trạng nguyên lang, ai ai cũng tán thưởng một câu: “Quân tử khiêm khiêm, như gió mát trăng trong.”

Nhưng thật ra… không phải thế.

Hắn không phải là điềm đạm, mà là lãnh đạm.

Nàng nhớ có một năm mình từng bỏ trốn ra ngoài,{bơ bui bặm} lúc đó còn ít kinh nghiệm, vừa ra đến phố Trường An liền bị dòng người xô đẩy, rồi tình cờ tận mắt chứng kiến cảnh hắn thân chấp pháp đài, đích thân giám trảm một gia đình.

Khi ấy hắn cũng mang gương mặt đó.

Không vui không giận, cứ như trên đời này chẳng có chuyện gì đáng để hắn nhấc mi mắt.

Hắn ngồi cao cao nơi pháp trường, mặt không đổi sắc nhìn từng cái đầu rơi xuống. Thậm chí có một đứa trẻ chưa đầy ba tuổi, bị dọa đến nỗi khóc không ra tiếng, hắn vẫn chỉ lặng lẽ nhìn, cho đến khi cái đầu nhỏ bé kia rơi xuống.

Người người đều nói: “ ,Bùi Đại nhân – thiết diện vô tư.”

Còn nàng… lại thấy trong đôi mắt vô tình kia, ẩn chứa một chút khoái ý tàn nhẫn.

Từ sau hôm đó, nàng bắt đầu khiếp sợ hắn.

Hắn là một con thú dữ khoác lên lớp vỏ bọc ôn hòa, bên ngoài trông vô hại, bên trong lại giấu một trái tim khát máu.

“Tiểu thư, người thuê xong rồi, mình đi thôi?” – Giọng Linh Lan kéo nàng về lại thực tại.

Ôn Ninh thu ánh mắt lại, lạnh nhạt nói:

“Đi, đi bây giờ.”

Người thân tín bên cạnh nàng vốn đã ít, lần trước đặt cược, chính nàng cũng đích thân đưa Linh Lan đến nên giờ đã quen đường quen nẻo.

Quả nhiên, sòng bạc đông đúc như nàng đoán, kẻ vui kẻ buồn chen chúc đầy bên trong. Nhưng cho dù vui hay buồn, đa phần vẫn cầm bạc trên tay mà lao vào sòng bạc lần nữa: người thắng thì nghĩ “tiền này là từ trên trời rơi xuống, chơi tiếp cũng chẳng sao”, người thua thì không cam lòng, nhất định muốn gỡ lại.

Việc đổi ngân phiếu lần này suôn sẻ hơn tưởng tượng, chưởng quỹ không ngớt lời khen ngợi nàng mắt sáng tay đỏ, lại chen thêm câu:

“Vận thế hôm nay tốt như vậy, công tử không thử thêm ván nữa sao?”

Ôn Ninh chỉ nhận lấy ngân phiếu rồi giấu vào trong ngực áo, chẳng thèm đáp lời gã.

Nàng vừa định kéo Linh Lan rời khỏi đó, thì bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn quen tai:

“Người đâu! Bao vây sòng bạc phi pháp này cho ta!”

-

Ở một nơi khác, Ôn Kỳ cũng đã đến trước cửa vương phủ đúng như thời gian đã bàn với Ôn Ninh.

Hôm nay phủ Vương gia náo nhiệt vô cùng,{bơ bui bặm} cửa lớn mở rộng, pháo nổ vang trời. Vương lão gia – Vương Phúc – mặt mày rạng rỡ, cùng Vương Cần Sinh bận rộn tiếp đón người đến chúc mừng.

Theo tục lệ, tối nay phủ sẽ mở tiệc khoản đãi quan khách.

Vậy cũng hay, khỏi phải tổ chức thêm tiệc cưới nữa.

Ôn Kỳ khoanh tay dựa tường, ngáp dài một cái. Mặt trời lên đến đỉnh đầu, đứng chờ đến mức chân tay đều mỏi nhừ, rốt cuộc cũng thấy đoàn nghi trượng tiến đến. Vị trạng nguyên đeo dải lụa đỏ thắm kia xuống ngựa ở trước cửa, khách sáo đôi câu, sau đó liền bước vào phủ.

Ôn Kỳ lập tức tỉnh táo hẳn.

“Đi thôi!” – Hắn vung tay, dẫn theo hơn mười người đi theo phía sau.

Tập tục bắt rể dưới bảng vàng ở Đại Ẩn cũng chỉ mới khởi phát từ niên hiệu Gia Hòa. Từ sau khi Gia Hòa đế đăng cơ, triều đình ban hành không ít chính sách có lợi cho nữ nhân, gốc rễ cũng nhờ vào vị hoàng hậu đương triều.

Đế – hậu thành thân đã mấy mươi năm, tình cảm bền chặt. Gia Hòa đế kính yêu hậu vô cùng, mà hoàng hậu vốn có lòng nhân hậu, thường hay than thở về cảnh đời lắm khổ của nữ tử. Đế nghe vào tai, nhớ trong lòng, chẳng màng lời can gián của các đại thần, bắt đầu ban hành hàng loạt cải cách nghiêng về phía nữ giới.

Ví như: nữ tử cũng có quyền “hưu phu”, chưa xuất giá vẫn có thể tự do ra đường, không bị gò ép theo lễ nghĩa cũ.

Mà cái tục “bắt rể dưới bảng vàng” này, cũng xuất phát từ một câu nói đùa của hoàng hậu.

Tương truyền năm đó, trong một buổi tiệc gia yến trong cung, có hoàng thân quốc thích kể chuyện ngoài phố có vụ án nam tử cướp dân nữ. Nữ nhân ấy tố cáo lên nha môn, nam tử lại phân trần rằng không phải lỗi của hắn, chỉ vì cô gái ấy quá đẹp khiến hắn nhất thời mê muội, nên mới ra tay cướp người. Quan trên nghe vậy cũng cho là có lý — trách chi được chàng trai, lỗi là tại cô gái xinh đẹp quá đỗi.

Hoàng hậu nghe xong nổi giận, lạnh lùng nói một câu:

“Vậy nếu nữ tử gặp được nam nhân vừa mắt, chẳng lẽ cũng có thể cướp về nhà cho bằng được sao?”

Gia Hòa đế liền gật đầu:

“Hoàng hậu nói cũng phải.”

Vụ án đó sau cùng xử thế nào, chẳng ai rõ. Nhưng ngay trong kỳ khoa cử năm ấy, thật sự có một nhà to gan lớn mật, nhân lúc bảng vàng mới hạ, thuê người trực tiếp bắt một vị tân khoa về làm rể. Chàng thư sinh nọ vừa thấy tiểu thư nhà ấy dung mạo đoan trang, cốt cách dịu dàng, liền vui vẻ gật đầu đồng ý — thế là “kim bảng đề danh – động phòng hoa chúc” liền diễn ra ngay trong ngày, trở thành một giai thoại được người người truyền tụng.

Từ đó về sau, mỗi lần khoa cử, luôn có vài vị tiến sĩ bị “bắt” về bái đường thành thân. Lâu dần, phong tục ấy trở thành một nét riêng có của Đại Ẩn.

Chỉ là, bị bắt thường là những người xếp thứ hạng thấp, hoặc ít tên tuổi, chưa từng có ai dám mơ tới trạng nguyên — càng đừng nói đến vị trạng nguyên duy nhất trong triều lập được “lục nguyên” từ đầu đến cuối.

Thế nên, khi Ôn Kỳ bước vào phủ Vương, tươi cười hỏi một câu:

“Vương lão gia, quý công tử có thành hôn chưa ạ?”{bơ bui bặm} — thì Vương Phúc, căn bản không mảy may nghĩ đến “chuyện đó”, rất tự nhiên đáp:

“Chưa.”

“Vậy thì xin thất lễ rồi.” Ôn Kỳ chắp tay, nói dõng dạc,

“Tại hạ là Ôn Kỳ, xuất thân từ Hồng Lư Tự, nhà có một tiểu muội, dung mạo đoan trang, phẩm hạnh hiền hòa, rất xứng đôi cùng quý công tử.”

Dứt lời, không để Vương Phúc kịp phản ứng, hắn đã quay lại ra hiệu cho đám người sau lưng:

“Đi! Theo ta rước tân lang về phủ!”

Câu nói vừa dứt, khiến Vương Phúc ngẩn ngơ đứng đó, miệng há hốc, không nói nổi câu nào.

Ông còn đang ngơ ngác thì Vương Cần Sinh đã phản ứng nhanh hơn hẳn.

Tuy chỉ là gia nhân, nhưng hắn đồng thời cũng là thư đồng theo hầu Vương Hựu, đương nhiên biết rõ về cái gọi là “bắt rể dưới bảng”. Không chần chừ, hắn lập tức chạy một mạch tới thư phòng.

“Công tử! Công tử!” Vương Cần Sinh hớn hở tới mức chẳng thèm thở, vừa chạy vừa gọi.

Quả nhiên học hành có khác! Người ta hay bảo “trong sách có giai nhân như ngọc”, thì ra là thật! Nghĩ mà xem, công tử nhà hắn nay đã hai mươi mốt, người thường bằng tuổi đã con bồng cháu bế rồi, còn công tử nhà hắn, đến một nha hoàn thông phòng cũng không có.

Thế mà mới vừa đậu trạng nguyên thôi, đã có người tìm tới cửa rồi!

Còn nghe nói là con gái quan gia nữa!

“Công tử! Chúng ta sắp có nữ chủ nhân rồi!” – Vương Cần Sinh hưng phấn tới độ vừa xông vào thư phòng đã la lớn.

Vương Hựu mới vừa về không lâu, đang rửa tay bên án, nghe tiếng liền quay đầu nhìn hắn một cách khó hiểu.

Vương Cần Sinh lúc này mới chịu thở:

“Công tử, bên ngoài… có người đến, là tới bắt rể đó!”

Sắc mặt Vương Hựu lập tức trầm xuống. Không cần hỏi, Vương Cần Sinh cũng nói tiếp:

“Nghe nói là người nhà họ Ôn ở Hồng Lư Tự! Công tử, vị tiểu thư Ôn gia đó người…”

Hắn còn chưa kịp nói xong, đã thấy công tử mình vội vàng lau khô tay, tưởng là định ra nghênh đón…

Ai ngờ — “rầm” một tiếng, Vương Hựu đã mở toang cửa sổ phía tây thư phòng, nhẹ nhàng, gọn ghẽ, lộn người trèo ra ngoài.

“Có… quen không vậy…” – Vương Cần Sinh đứng chôn chân, há hốc nhìn bóng dáng công tử nhà mình biến mất khỏi cửa sổ trong nháy mắt, hoàn toàn ngây dại.

Kim bảng đề danh, động phòng hoa chúc — chẳng phải là giấc mộng bao người mong cầu sao? Sao công tử nhà hắn lại…

…chạy rồi?

Không đúng. Công tử nhà hắn từ bao giờ biết leo cửa sổ lanh lẹ như vậy chứ?


Danh Sách Chương

Nhận xét Box