Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 18

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 18

 Cùng thời điểm đó, trong phủ họ Vương lại vô cùng yên tĩnh.

Vương Phúc nhận được tờ giấy viết tay của Linh Lan như mọi lần, vẫn giữ lại cho mình, không đưa cho Vương Hựu xem. Nhưng ông hiểu rõ tính con trai mình: tai thính mắt tinh, tâm tư kín đáo. Việc giấu thư khiến ông cũng có chút áy náy, mấy hôm nay chẳng dám đến gần hắn, sợ bị nhìn ra sơ hở.

Còn Vương Cần Sinh, chẳng hiểu sao lại bị lão gia mình buộc phải “nghỉ ngơi” trong phòng, mấy ngày liền chưa từng bước ra khỏi cửa.

Ngược lại, vị Vương phu nhân vẫn luôn nằm trên giường bệnh, dạo này lại thấy tinh thần khá hơn, đích thân nấu vài món canh mang đến cho Vương Hựu.

Tiết xuân phân, trời vừa vào giờ Dậu đã sụp tối. Trong sân Vương phủ chỉ thắp một ngọn đèn lẻ loi, càng làm nổi bật không khí tĩnh mịch.

Ở một góc vắng không ai để ý, một thân ảnh cao gầy nhẹ nhàng vượt tường ra ngoài, khi tiếp đất chỉ phát ra âm thanh rất khẽ, nhanh chóng hòa vào bóng tối.

“Đợi lâu rồi.” Vương Hựu khom người thi lễ, vẫn là một thân áo dài màu xanh nhạt, phong thái ung dung, giọng nói dịu nhẹ như ngọc rơi trên đá.

Trong góc tối có một người mặc áo đen, cũng khom người đáp lễ: “Công tử khách khí rồi.”

“Thế nào rồi?” Vương Hựu hạ giọng hỏi.

Người áo đen ôm quyền: “Không có gì bất thường. Chỉ là ba ngày nữa sẽ diễn ra kỳ Điện thí, chủ nhân lo sẽ có người bất lợi với công tử nên đặc biệt sai Tiền Bạch đến âm thầm hỗ trợ.”

Vương Hựu lại cúi người: “Xin thay mặt tại hạ gửi lời cảm tạ tiên sinh.”

“Công tử đừng khách sáo.” Người áo đen này thoạt nhìn chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, vóc dáng nhỏ hơn Vương Hựu một chút, ngũ quan sắc sảo, trên mu bàn tay có một vết sẹo dao rõ rệt.

Y đỡ tay Vương Hựu, khẽ nói: “Tiền Bạch đã mai phục tại đây ba hôm, có vài chuyện cần bẩm báo công tử.”

Vương Hựu cụp mắt: “Xin mời.”

Tiền Bạch liền kể lại những điều bất thường phát hiện được trong ba ngày qua.

Chẳng hạn như mỗi ngày đều có một tiểu cô nương đến đưa thư, nhưng Vương Phúc dường như cực kỳ ghét chuyện đó, lần nào mở cửa cũng lén lút như kẻ trộm, vừa nhận được thư liền vội vàng cất đi, không cho ai nhìn thấy.

Lại ví dụ như có kẻ nhiều lần ném đá vào sân, thậm chí còn toan trèo tường đột nhập, đều bị Tiền Bạch âm thầm cản lại. Người đó, y cũng đã tra ra — chính là cháu trai của Thượng thư họ Tần, tên Tần Vũ.

“Công tử, nếu có gì cần Tiền Bạch làm, xin cứ phân phó.” Nói xong, Tiền Bạch khom người hành lễ.

Hôm đó ở Vân Thính Lâu, Tần Vũ chẳng những không chiếm được lợi, ngược lại còn bị Vương Cần Sinh đánh cho một trận, thua đau trở về, giờ quay lại gây sự cũng không có gì lạ.

Nhưng… tiểu cô nương đưa thư?

Vương Hựu hơi rũ mắt, trong lòng xoay chuyển một vòng đã đoán ra được tám chín phần, nhẹ giọng nói: “Đã làm phiền huynh đài đến đây giúp đỡ, những chuyện nhỏ nhặt này không cần bận tâm, cứ để mặc là được.”

Lời còn chưa dứt, bỗng nghe “thình” một tiếng vang, theo sau là tiếng người chửi rủa om sòm:

“Má nó! Ta không tin ta không leo qua được cái tường rách này!”

Tiền Bạch nghe giọng đã biết ai, nhíu mày toan ra tay, lại bị Vương Hựu đưa tay ngăn lại.

“Để ta tự mình xử lý.” Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng như thường, nhưng khi ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, trong mắt lại chẳng còn nét ôn hòa, mà chỉ là một mảnh lãnh đạm – lạnh đến mức như đang nhìn vật chết.

Tần Vũ mấy hôm nay liên tục đến quấy rối. Ban đầu còn muốn dụ người trong sân ra ngoài, nhưng ném đá mãi cũng chẳng ai phản ứng, thế là đổi kế hoạch, định trèo tường xông vào.

Hôm đó hắn chẳng đụng được tới một cọng tóc của Vương Hựu, lại bị đánh cho bầm dập, về nhà còn bị phụ thân chửi, suýt nữa bị lôi ra đánh bằng gia pháp.

Cơn tức này mà không xả được thì đúng là không đáng mặt nam nhi!

Hắn đã thử hai ngày, nhìn tường không cao lắm mà vẫn không tài nào trèo nổi.

Hôm nay quyết định dẫn thêm người tới.

Bốn tên võ phu chính hiệu, cộng thêm hắn là năm, hắn không tin không vượt nổi bức tường chết tiệt này!

Nhưng vừa bám lên, liền cảm thấy dưới nách nhói đau, cả cánh tay tê rần. Kế đó là tay còn lại, rồi đầu gối trái, đầu gối phải, toàn thân như bị tê liệt, đành nằm đè lên người phía dưới…

Ngay lúc đó, từ trong ngõ sâu vang lên một tiếng động khả nghi.

“Bắt cho ta!” Tần Vũ chỉ về hướng phát ra tiếng, lớn tiếng hô to.

Hắn biết mà, nhất định có kẻ giở trò!

Đợi hắn tóm được kẻ nào dám phá chuyện tốt của mình, nhất định sẽ cho một bài học nhớ đời!

Ai ngờ lần theo âm thanh, đến một góc chết tối om không thấy nổi năm ngón tay, bốn tên hộ vệ chạy trước hắn chẳng biết biến đi đâu, xung quanh im phăng phắc đến rợn người.

Hắn bắt đầu thấy bất an, lùi lại mấy bước, chưa kịp ra khỏi chỗ tối, bỗng thấy trên đỉnh đầu đau nhói.

Trước khi mất đi ý thức, thứ cuối cùng Tần Vũ nhìn thấy là một đôi mắt.

Lạnh lùng, vô tình, ánh lên tia sáng u tối khiến người rợn gáy, giống hệt một con dã thú ngủ đông lâu ngày, nay bỗng trỗi dậy.

_________________

“Bắt rể dưới bảng vàng?”

Dù sớm đã lường trước chuyện Ôn Ninh cầu xin không phải chuyện nhỏ, nhưng lúc nghe ra bốn chữ này, sắc mặt Ôn Kỳ vẫn không nén được kinh ngạc.

“Đúng vậy đó!” Ôn Ninh không để tâm đến cái ấm trà vỡ tan tành do Linh Lan đánh rơi, rướn người ôm lấy tay Ôn Kỳ, giọng ngọt như rót mật, “Đại ca chẳng phải từng nói, gần đây trong kinh rộ lên trào lưu bắt rể dưới bảng vàng sao? Vậy thì… vậy thì chúng ta chuẩn bị sẵn sàng, đến hôm niêm yết bảng vàng, bất kể chàng ta thi được hạng mấy, cứ bắt về gả cho muội là xong!”

Ôn Kỳ nhìn muội muội mình mà chỉ biết lắc đầu bó tay.

Đây thật là Ôn Ninh – người luôn biết giữ khuôn phép đó sao? Chẳng lẽ từ sau khi hủy hôn với Thẩm Tấn, bị kích động đến mức đầu óc có vấn đề rồi?

Hắn liếc mắt nhìn Linh Lan, Linh Lan cũng chỉ biết trả lại một ánh mắt như nói: “Chuyện là vậy đó, không cản được đâu.”

“Nhị ca, muội biết chuyện này có hơi vượt khuôn phép.” Ôn Ninh vẫn kéo lấy tay áo hắn, giọng nũng nịu, “Nhưng muội từ nhỏ vốn đã như vậy, chẳng phải sao?”

Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh lấp lánh ánh nước.

Ôn Kỳ khựng lại trong giây lát.

Phải rồi.

Ôn Ninh năm mười lăm tuổi thì đoan trang dịu dàng, đúng chuẩn khuê tú, là hình mẫu cho bao tiểu thư khuê các học theo.

Nhưng hắn và Ôn Lam đều biết, muội muội của họ trước kia không phải như vậy.

Trước mười tuổi, Ôn Ninh lanh lợi hoạt bát, gan to bằng trời, đi theo hai huynh trèo cây bẻ tổ chim, chui rào đào hốc, chẳng biết “Nữ giới” hay “Nữ huấn” là gì.

Chỉ là một lần bị phụ thân Ôn Đình Xuân bắt gặp, từ đó mời về một vị tiên sinh, mà từ từ, cái dáng vẻ nghịch ngợm đáng yêu đó cứ thế biến mất. Sau này mỗi lần hắn cùng Ôn Lam ngồi uống rượu, đều không nhịn được cảm khái: không biết tiên sinh kia dùng phép gì, mà có thể khiến Ôn Ninh thay đổi đến như vậy.

“Nhị ca.” Ôn Ninh khẽ lay tay hắn, “Muội khó khăn lắm mới gặp được một người khiến mình rung động đến vậy. Chỉ muốn sống một lần theo ý mình thôi, vậy cũng không được sao?”

Trong lòng Ôn Kỳ đã chín phần dao động.

Nếu thật sự Ôn Ninh thương mến thư sinh kia đến mức đó… thì cướp thì cướp chớ sao! Cái gọi là thể diện, giữ được thì ăn cơm hay là uống rượu? Chỉ có ai đó mới xem mấy thứ vô dụng đó như bảo bối thôi.

“Nhị ca à, không phải huynh vẫn muốn ra làm ăn buôn bán sao?” Ôn Ninh bèn tung chiêu cuối, “Vậy thì huynh nhìn xem cái này là gì?”

Nói rồi, nàng rút từ trong tay áo ra một xấp ngân phiếu, lắc lư trước mặt hắn với vẻ mặt cười như mèo vờn chuột.

Ôn Kỳ liếc nhìn đống ngân phiếu, không tỏ vẻ mừng rỡ, trái lại còn nhíu mày: “A Ninh, muội lấy đâu ra ngần ấy tiền?”

Vừa nói vừa liếc sang Linh Lan.

Linh Lan cũng định nói “đó đều là trang sức của tiểu thư bán mà có đó!” — nhưng Ôn Ninh cũng vừa kịp nhìn nàng.

Thế là Linh Lan lại nuốt lời xuống bụng, rũ mắt, im lặng không nói.

“Huynh đừng lo muội kiếm từ đâu ra.” Ôn Ninh nhét lại ngân phiếu vào tay áo, “Nói chung nếu huynh không chịu giúp, muội sẽ lấy số tiền này thuê người khác giúp muội!”

Ôn Kỳ thở dài bất lực. Biết ngay là không dễ gì từ chối được cô muội muội phiền phức này. Hắn bèn nghiêm giọng hỏi:

“A Ninh, nhị ca chỉ hỏi một câu. Muội thật lòng xem trọng cái tên Vương Hựu đó đến vậy sao?”

Ôn Ninh khẽ siết chặt túi thơm trong tay áo, gật đầu dứt khoát.

“Vậy được! Nhị ca giúp muội!”

“Nhưng mà… đến lúc đó, phụ thân chúng ta thì sao…”

Ôn Kỳ gõ nhẹ lên trán nàng một cái, lười biếng liếc nhìn:

“Muội tìm tới nhị ca, không phải chính là vì biết nhị ca chẳng sợ ông ấy sao?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box