Chương 27
Vì chuyện hủy hôn giữa Ôn Ninh và Thẩm Tấn, Ôn Đình Xuân đã suy nghĩ rất nhiều.
Ông có thể không màng quyền thế, chẳng ham danh lợi, vốn dĩ cũng không phải người có lòng ham muốn quyền lực.
Nhưng con cái của ông thì sao?
Chưa nói đến Ôn Lam và Ôn Kỳ—nam nhi thì phải tự mình tạo dựng tiền đồ—chỉ riêng Ôn Ninh, là phận con gái, dù ông có tỉ mỉ chọn lựa, gả cho nàng một người tốt, thì những năm đầu có thể sẽ yên ấm. Nhưng về lâu dài, vợ chồng sống chung sao tránh khỏi lúc mâu thuẫn?
Nếu lúc đó nhà mẹ không đủ mạnh, không thể làm chỗ dựa, con gái ông bị ức hiếp rồi biết nhờ ai?
Có lẽ… ông phải thay đổi cách nghĩ, nên quay lại chuyên tâm lo đường quan lộ, xây dựng thế lực vững vàng. Dù sao mấy đứa nhỏ cũng đã lớn, không còn là con nít nghịch ngợm như xưa nữa.
Vì vậy dạo gần đây, ông càng chú tâm vào công vụ hơn, lại đúng lúc kỳ khảo ba năm một lần cận kề, công việc lại càng bận rộn.
Ai dè chỉ mới vài ngày không để mắt đến chuyện nhà, mấy đứa con “đã lớn” của ông đã tát cho ông mấy bạt tai thật đau.
Ôn Ninh biết mình chạy không thoát, liền “phịch” một tiếng quỳ thẳng xuống, không hề chống cự.
Ôn Đình Xuân liền lớn tiếng:
“Lão Tần, đem gia pháp lại đây!”
“Lão gia…” Quản gia Tần muốn nói vài câu can ngăn.
“Đi mau!”
Giọng ông run lên, râu hai bên mép cũng khẽ rung theo, rõ ràng là tức lắm rồi.
“Phụ thân, đều là lỗi của A Ninh, người đừng giận nữa.”
Ôn Ninh ngoan ngoãn quỳ một chỗ, giọng nhỏ nhẹ nói.
“Con cũng biết ta sẽ giận sao? Vậy con muốn ta giận tới chết cho rồi hả?”
Đã rất nhiều năm rồi, Ôn Đình Xuân không lớn tiếng với Ôn Ninh như vậy, nhưng chuyện nàng làm hôm nay thật sự quá sức tưởng tượng của ông.
Trước giờ tan sở hôm nay, ông đã thấy mấy thuộc hạ vốn lễ độ nghiêm túc, lâu lâu lại nhìn ông chằm chằm, vẻ mặt cứ như muốn nói lại thôi.
Nhìn nhiều quá, ông bèn gọi một người lại hỏi thử, ai ngờ người đó nửa cười nửa nghiêm, giọng dò hỏi:
“Đại nhân, nghe nói… tiểu thư nhà ngài hôm nay đi… đi bắt rể dưới bảng vàng?”
Chuyện đó thật sự quá hoang đường. Ông thậm chí phải mất mấy nhịp thở mới hiểu ra cái gọi là “bắt rể dưới bảng vàng” nghĩa là gì.
Người kia lại tiếp:
“Nghe nói còn là… tân khoa trạng nguyên – Vương công tử?”
Tới giờ Ôn Đình Xuân vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó. Máu trong người ông như dồn hết lên mặt, đến mức ông có cảm giác mặt mình đỏ rực như sắp bốc khói.
“Hôn sự là đại sự, phải do cha mẹ định đoạt, thông qua bà mai mối. Con lại dám chạy đến bảng vàng bắt rể! Ai dạy con làm vậy hả? Ai cho con cái gan đó?”
Ông đi tới đi lui trước mặt nàng, giận đến mức không biết mắng sao cho đủ.
Đứa con gái dịu dàng ngoan ngoãn mà ông yêu thương nhất lại dám giấu ông làm ra chuyện động trời như vậy!
“Nếu con để ý vị Vương công tử đó, cứ nói với ta. Ta sẽ đích thân mời người đến cầu thân, lo cho con từng chút một!”
Ông nghiêm giọng:
“Dù phụ thân chưa phải đại quan, chẳng lẽ lại không lo nổi hôn sự cho con gái ruột mình sao?”
Ôn Ninh vẫn cúi đầu không nói gì.
Chính là sợ người lo thật đó chớ…
“Hơn nữa, Vương công tử là người được chính tay Thánh thượng ban ngự bút, là trạng nguyên đầu tiên trong triều đạt đủ sáu khoa đứng đầu! Hôn sự của người như vậy sao có thể đem ra đùa giỡn?”
Ôn Ninh nhỏ giọng nhận lỗi:
“A Ninh sai rồi.”
“Lão Tần! Ông chết dí đâu rồi hả?!”
Ôn Đình Xuân nhìn quanh gọi to.
Quản gia họ Tần biết rõ lão gia thương tiểu thư nhất nhà. Ông nghĩ chắc lát nữa hạ hỏa rồi thì sẽ không nỡ đánh thiệt, nên cầm cây thước mà nép hẳn qua một bên.
Nhưng bị gọi một tiếng như vậy thì không thể không bước ra, đành đưa thước lên.
Ôn Đình Xuân cầm lấy thước, giọng vẫn còn run:
“Con có biết hôm nay làm vậy là hại đến danh dự bản thân, còn khiến Ôn phủ ta mất mặt hay không?”
“Là A Ninh sai, xin phụ thân cứ phạt.”
Ôn Ninh đưa tay ra, dáng vẻ cam chịu.
Ôn Đình Xuân nghiến răng, chuẩn bị hạ cây thước xuống—
“Phụ thân! Không được!”
“Phụ thân! Là con bày cho muội ấy làm đó!”
Hai tiếng hô vang vọng ngoài cửa.
Ôn Lam và Ôn Kỳ cùng lúc chạy vào, quỳ xuống ngay trước mặt ông, động tác hết sức thuần thục.
Ôn Lam vội nói:
“Phụ thân! Là lỗi của con. Con tính toán không chu toàn. Muội muội còn nhỏ, nào hiểu được chuyện đời!”
Ôn Kỳ tiếp lời:
“Phụ thân! Chính con dẫn người tới nhà họ Vương, chuyện này không liên quan tới A Ninh! Con da mặt dày, phụ thân đánh thì đánh con đi!”
Nhìn hai đứa con trai như vậy, cơn giận của Ôn Đình Xuân càng bốc lên ngùn ngụt. Chuyện lớn như vậy mà không đứa nào báo cho ông biết. Vậy ông còn là phụ thân cái gì nữa?
“Con cũng biết chuyện này?”
Ông gằn giọng hỏi Ôn Lam.
Ôn Lam khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn phải nói:
“Trước đó… con có làm mai, cho muội gặp Vương công tử một lần, nhưng mà…”
“Con lại dám… con thật sự dám…!”
Ôn Đình Xuân một lần nữa cảm thấy huyết khí trong người cuộn trào lên tới đỉnh đầu.
Ôn Kỳ vội vàng nói:
“Phụ thân! Người đừng để bản thân tức đến sinh bệnh!”
Một câu như vậy, lập tức khiến Ôn Đình Xuân nhớ tới câu hỏi hôm qua của con trai: “Phụ thân, dạo này sức khỏe người vẫn ổn chứ?”
Hừ, rõ ràng là đã đoán trước được màn kịch hôm nay!
“Lão Tần! Lấy gậy phạt lại đây!”
Ôn Ninh thấy hai ca ca đã đến, liền ra sức nháy mắt với họ, ra hiệu đừng lên tiếng. Dù gì phụ thân vẫn thương nàng nhất, chịu đòn mấy thước phạt cũng không đến nỗi nào.
Nhưng hai ca ca thì khác.
Quả nhiên, lần này không dùng thước nữa mà lên thẳng gậy gộc rồi.
Ôn Ninh ngồi quỳ dưới đất, lòng thấy rầu rĩ, vẫn cố vớt vát chút tình cảm, nước mắt lưng tròng nhìn Ôn Đình Xuân, nức nở nói:
“Phụ thân, đều là A Ninh tự mình nghĩ ra… Là A Ninh cầu đại ca giúp sắp xếp để con gặp Vương công tử. Biết huynh ấy sẽ không đồng ý để con đi bắt rể nên con lừa huynh ấy là Vương công tử cũng có ý với con. Rồi lại đi cầu nhị ca hỗ trợ… Phụ thân à, hai huynh ấy đều thương con giống người, nên mới…”
“Con biết hai đại ca thương con, vậy mà vẫn làm ra cái chuyện như vậy hả?”
Ôn Đình Xuân giận tới mức nói không nên lời.
“Tới mai thôi, cả kinh thành sẽ đều nghe tin con gái nhà họ Ôn mê mẩn trạng nguyên Vương Hựu, đến mức chạy tới bảng vàng đòi bắt rể! Rồi sau này hai ca con đi cưới thê tử kiểu gì cho nổi mặt!”
“Phụ thân, con có thể không cưới!”
“Phụ thân, con cũng không cưới luôn!”
Ôn Ninh: “…”
Thôi im bớt dùm muội cái đi mà hai vị…
Ôn Đình Xuân tức đến đỏ mặt:
“Gậy đâu! Đem gậy lại đây cho ta!!”
Kết quả, Ôn Lam và Ôn Kỳ mỗi người lãnh mười gậy, còn Ôn Ninh cũng ăn năm thước phạt. Cuối cùng, Ôn Đình Xuân còn phạt nàng cấm túc một tháng.
Về tới phòng, Linh Lan đau lòng lấy thuốc bôi cho nàng. Ban đầu muốn cằn nhằn đôi câu, nhưng nghĩ tới hồi nãy nàng đã bị lão gia mắng te tua, liền nén lại không nói thêm gì.
Dù vậy, trong lòng vẫn thấy khó hiểu, thật không hiểu sao lại phải làm lớn chuyện tới mức này. Rốt cuộc cũng chẳng bắt được phu quân gì cả, chỉ chuốc lấy một trận đòn, mà sáng mai, chuyện tiểu thư nhà họ Ôn mê mệt trạng nguyên, không tiếc danh tiết mà đi bắt rể, chắc chắn sẽ lan khắp kinh thành.
“Ngân phiếu đâu rồi?”
Ôn Ninh vốn đang nằm trên giường dưỡng sức sau khi bị đánh, chợt bật dậy như nhớ ra điều gì rất quan trọng.
“Linh Lan! Ngân phiếu còn giữ không?”
“Còn chứ ạ. Lúc tiểu thư giúp muội đánh lạc hướng hai tên quan binh, muội liền quay về phủ ngay.”
Linh Lan khẽ thở dài.
Dù là năm ngàn lượng bạc, cũng không thể so với danh tiết của một cô nương được…
Ôn Ninh lại nằm xuống, lần này thở phào nhẹ nhõm thật sự.
Trận này… coi như thắng.
Dù có hơi ngoài dự tính, nhưng mục đích cuối cùng đều đã đạt được.
Chuyện hôm nay, sau này Vương Hựu sẽ không bao giờ còn liên tưởng nàng đến tiểu cô nương sáu năm trước nữa.
Nàng còn kiếm được một khoản bạc lớn.
So với cuộc sống tương lai sung túc, danh tiết... có là gì đâu chứ?
Nửa tháng sau, Vương Hựu sẽ được phủ Quốc công nhận tổ quy tông. Đến lúc đó, mấy người chê cười nàng hôm nay chưa biết chừng sẽ quay lại khen nàng có mắt nhìn người.
Tối nay… cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành rồi.
Tuy vậy, đêm nay đúng là chẳng được ăn tối.
Ôn Đình Xuân đang trong cơn giận, phạt luôn ba anh em họ ba ngày không được dùng bữa tối.
May mà lúc ở chỗ Vương phu nhân đã ăn no căng bụng.
Ôn Ninh chợt nhớ đến hai tô mì ấy... Ừm... đúng là ngon thiệt.
Nhưng giờ nàng cũng chẳng còn ganh tỵ với chuyện Vương Hựu có mẫu thân nữa. Ngoài phụ thân ra, nàng còn có hai ca ca thương mình đến vậy mà, đúng không?
Sau khi tắm gội sạch sẽ, Ôn Ninh thoải mái nằm dài trên giường.
Bị cấm túc một tháng cũng không phải chuyện gì xấu—dạo gần đây nàng vì ứng phó với Vương Hựu mà ngày nào cũng thấp thỏm lo toan, tính toán từng bước. Bây giờ rốt cuộc cũng có thể thảnh thơi nghỉ ngơi một chút.
Nghỉ ngơi cho lại sức, rồi sẽ tính tiếp con đường sắp tới.
Ôn Ninh chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Nàng cứ ngỡ mình sẽ ngủ rất sâu, rất ngon.
Không ngờ, giấc ngủ lại chẳng mấy yên ổn.
Nàng luôn cảm thấy hình như mình quên mất chuyện gì đó.
Ý thức chìm nổi, từng hình ảnh rời rạc thoắt hiện thoắt tan, cứ thế xoay vòng trong đầu.
Nàng cố gắng nhớ—rốt cuộc là mình đã bỏ sót điều gì?
Cho đến khi một tia sáng lóe lên trong đầu—nàng bừng tỉnh.
Đêm đã khuya.
Khắp phòng yên tĩnh tột cùng, ánh trăng nhẹ nhàng rải xuống qua song cửa, loáng thoáng trên sàn.
Ôn Ninh ngồi bật dậy.
Tháng Tư đã về, đêm khuya không còn rét mướt, vậy mà nàng vẫn cảm thấy lành lạnh, như có hơi sương len lỏi qua chăn mà chạm vào da thịt.
Rồi nàng chợt nhớ ra.
Nhớ ra mình đã quên gì.
Đó là một chuyện nhỏ xíu—kiếp trước nàng chỉ nghe thoáng qua vào một chiều nọ, khi có người lỡ miệng nhắc đến sau bữa cơm.
Thế nhưng, chính điều ấy đã giải đáp nghi hoặc bấy lâu trong nàng.
Tại sao sau khi Vương Hựu được nhận tổ quy tông về phủ Quốc công, Vương Cần Sinh lại không còn ở bên cạnh hắn nữa?
Tại sao suốt những năm tháng nàng ở bên hắn, chưa từng gặp lại Vương phu nhân, thậm chí chưa từng nghe hắn nhắc đến bà?
Tháng Tư năm Gia Hòa thứ mười bốn, Trưởng công chúa Dung Hoa tìm lại được con ruột thất lạc bao năm, sau khi bẩm báo Hoàng thượng, long trọng nghênh đón về phủ.
Cũng ngay trong ngày nhận tổ quy tông đó—
Vương Phủ xảy ra hỏa hoạn.
Một trận cháy lớn đã thiêu rụi toàn bộ hậu viện, cướp đi ba mạng người—một đôi phu phụ, và một gia nhân.
Xác cháy đến mức không còn nhận dạng.
Nhận xét Box