Chương 28
Sau khi có kết quả điện thí, trong cung sẽ tổ chức một buổi yến tiệc long trọng dành riêng cho các tân tiến sĩ, gọi là Yến tiệc Quỳnh Lâm...
Sáng sớm, Vương Cần Sinh đã chuẩn bị sẵn y phục và mũ miện cho Vương Hựu.
Nhìn thấy ngoài sân có một cành đào đang nở rộ vươn vào bên trong sân nhỏ, hắn vui vẻ cắt một nhánh, cắm vào trong phòng của Vương Hựu.
Nghe nói Yến tiệc Quỳnh Lâm vào đêm nay không chỉ có triều thần trọng yếu tham dự, mà Thánh thượng cũng sẽ đích thân có mặt. Không ít đại thần sẽ nhân dịp đó quan sát các công tử văn tài võ lược, để tìm rể cho khuê nữ nhà mình. Mấy khóa trước, còn có người được ban hôn tại chỗ ngay trong buổi tiệc.
Hôm qua công tử nhà hắn tuy từ chối lời cầu thân công khai, nhưng biết đâu… ý trung nhân thật sự lại sẽ xuất hiện ngay tối nay?
Vương Cần Sinh nhìn cành đào kia càng ngắm càng thấy vừa mắt. Trong đầu hắn đã hiện ra hình ảnh khắp nhà treo đầy hồng điều, công tử nhà hắn mặc hỉ phục đỏ rực… Nhưng nghĩ lại, công tử sắp được phong quan rồi, e là lúc thành thân cũng chẳng còn ở trong căn nhà này nữa.
Không ngờ, vừa vào phòng thấy cành hoa ấy, công tử hắn lại nhíu mày hiếm thấy. Ánh mắt còn thoáng lướt qua chân hắn một lượt, vẻ mặt cũng trở nên trầm lặng.
Nhưng Vương Hựu cũng không nói gì, chỉ tiện tay khoác thêm một chiếc ngoại sam.
“Công tử định ra ngoài sao?” Vương Cần Sinh lập tức hỏi.
“Qua dùng điểm tâm cùng mẫu thân.”
Vương Hựu xưa nay vốn không cần người hầu hạ. Sau khi tự mình chỉnh đốn y phục, hắn liền rời phòng. Vương Cần Sinh vội vã theo sau.
Từ khi có tin công tử nhà hắn giành ngôi đầu kỳ thi Hội, sức khỏe của phu nhân cứ ngày một tốt lên. Gần đây đã có thể tự xuống giường đi lại. Hôm qua nghe tin công tử đỗ Trạng nguyên, cả người bà rạng rỡ như hoa nở.
Quả nhiên hôm nay, Vương phu nhân tinh thần phấn chấn, cùng Vương Phúc đích thân sắp đặt một bàn điểm tâm thịnh soạn.
Trời đã ấm dần, mà Vương phu nhân vốn là người yêu thích thơ phú phong nhã, bèn dọn bàn ra dưới gốc bạch quả trong sân. Tuy mới sáng sớm nhưng bà vẫn mang ra một vò rượu mơ đã ủ từ đầu hạ năm nay.
Khi Vương Hựu tới nơi, chỉ thấy Vương Phúc đang ân cần kéo ghế cho thê tử, tay đỡ nhẹ khuỷu tay bà, giọng dịu dàng:
“Còn món gì bà muốn ăn cứ để tôi vô lấy, bà ra đây nghỉ ngơi một chút đã.”
Vương phu nhân mỉm cười dịu dàng, giơ hai tay ra, bất đắc dĩ nói:
“Ta vào rửa tay trước đã.”
Hồi sớm bà tự tay làm món mì, trên tay còn dính bột trắng.
Vương Phúc thấy thế, định đưa bà vào phòng.
“Phu quân, gần đây ta khỏe hơn nhiều rồi, không yếu đến mức đó đâu.”
Vương phu nhân ngẩng đầu nhìn ông, thấy vẻ mặt căng thẳng của ông thì bỗng đưa tay quệt lên mặt ông một cái.
Một vệt bột trắng in lên má Vương Phúc, Vương phu nhân bật cười khúc khích.
Vương Phúc vốn cũng muốn cười theo, nhưng vừa ngẩng đầu lại thấy Vương Hựu đã tới nơi, liền ho nhẹ một tiếng:
“Vậy bà đi rửa tay đi. Ta với Thứ Chi chờ bà.”
Nói rồi ông hơi lúng túng dùng tay áo lau mặt, làm bộ như không có chuyện gì, ra hiệu cho Vương Hựu lại gần ngồi xuống.
Trong đáy mắt đen nhánh của Vương Hựu thoáng ánh lên một tia sáng nhẹ. Hắn cúi đầu, che đi nụ cười vừa chớm nở nơi khoé môi, nhưng đuôi môi vẫn còn cong cong chưa kịp thu lại.
Vương Cần Sinh thì không giấu được vẻ thích thú, đứng phía sau mà phải lấy tay che miệng cười trộm.
Lão gia và phu nhân nhà hắn… tình cảm xưa nay vốn rất sâu đậm.
Phu nhân bệnh suốt bao năm, vậy mà chưa từng thấy Vương Phúc có nửa lời chán ghét. Khi không có người ngoài, hai người họ vẫn thân mật y như đôi vợ chồng trẻ mới cưới.
Tối qua, Vương Phúc mở tiệc mời thân thích và láng giềng tới chúc mừng, thành ra cha con họ vẫn chưa có dịp ngồi lại nói chuyện riêng.
Vừa ngồi xuống, ông định hỏi chuyện nhà họ Ôn hôm qua đến tận cửa bắt rể, nhưng nghĩ đến lời dặn của Vương phu nhân lúc đêm, ông lại nuốt lời vào bụng, đổi lại nâng chén rượu mơ trên bàn:
“Thứ Chi, hôm qua bận rộn cả ngày, phụ thân còn chưa kịp chúc mừng con.”
Ông mỉm cười, nói tiếp:
“Phụ thân chúc con, tên đề bảng vàng, từ nay con đường làm quan thuận buồm xuôi gió, phúc lộc song toàn!”
Những lời như vậy, hôm qua ông đã nghe không biết bao nhiêu lần. Nhưng hôm nay, khi tự mình nói ra, trong lòng lại chẳng hề ngán ngẩm. Vương Hựu đỗ Trạng nguyên, ông thật sự mừng từ tận đáy lòng. Cũng thật lòng mong con trai có thể đi đến tận đỉnh cao trong chốn quan trường.
“Đa tạ phụ thân.”
Vương Hựu nâng chén đáp lễ.
Hai cha con ngửa cổ, cùng nhau uống cạn ly rượu đầu ngày.
“Nhưng, Thứ Chi à, con nhất định phải ghi nhớ, không được quên tâm nguyện thuở ban đầu.”
Vương Phúc nhìn đứa con trai đang tràn đầy khí phách, khẽ cảm thán.
Ông có một nỗi tâm nguyện cả đời vẫn chưa thành.
Chốn quan trường bây giờ, quyền quý lấn át, con cháu nghèo khó muốn vươn lên chẳng khác nào đi dây trên lưỡi dao. Hai mươi năm trước, ngay cả kỳ thi khoa cử được cho là công bằng nhất cũng đã bị quyền quý bày đủ rào cản. Chỉ sơ sẩy một chút là rớt đài, thân bại danh liệt.
Lúc còn đi học, ông đã tự nhủ: Nếu có một ngày ông đỗ đạt, làm quan cho thật lớn, ông nhất định sẽ mở một con đường riêng cho sĩ tử nghèo, để cho đám quyền quý thấy—không phải cứ là rồng mới sinh ra được rồng, con chuột cũng có thể làm nên việc lớn, không chỉ biết đào hang!
Chỉ tiếc, ông còn chưa kịp vào được kỳ thi Điện thí, thì đã bị đám con ông cháu cha đá văng ra khỏi cuộc chơi. Tâm nguyện ấy, ông bèn gửi gắm hết vào Vương Hựu.
Vương Hựu thông tuệ hơn ông, cũng cứng cỏi hơn ông. Thời thế hiện tại lại tốt hơn năm xưa, Hoàng đế Gia Hòa là một vị minh quân hiếm gặp trong trăm năm, mà Vương Hựu thì đã nắm chắc trong tay chiếc chìa khóa quý giá nhất để bước chân vào quan lộ.
Vương Phúc luôn kiêu hãnh tin rằng—con trai ông nhất định có thể thay ông hoàn thành giấc mộng cả đời.
Không, đó đâu chỉ là giấc mộng của riêng ông.
Bao nhiêu năm qua, Vương Hựu ở bên cạnh ông và Vương phu nhân, nhìn rõ sự bất công, thấy hết cảnh người nghèo bị chèn ép, ánh mắt hắn không bao giờ che giấu được hoài bão kia.
Mười năm dùi mài kinh sử, chính là để:
“Lập tâm cho trời đất, lập mệnh cho dân sinh, kế thừa đạo Thánh hiền, mở lối thái bình cho muôn đời!”
“Phụ thân.”
Vương Hựu lại rót một chén rượu, trong mắt không còn vẻ ôn hòa thường thấy, thay vào đó là nét kiên định lẫn một tia sắc lạnh chưa từng lộ ra:
“Con… sẽ không phụ kỳ vọng.”
“Ông lại đang dạy dỗ gì con trai vậy hả?”
Từ xa, Vương phu nhân nghe được câu “sẽ không phụ kỳ vọng”, liền biết ngay ông chồng nhà mình lại đang truyền mấy đạo lý cũ kỹ cho con. Bà bước lại, trừng mắt lườm ông một cái, rồi dứt khoát thu hết rượu của hai cha con.
“Buổi sáng sớm, ăn mấy món cho ấm bụng đi.”
Bà múc cho Vương Hựu một chén canh phù dung nóng hổi.
Vương Phúc thấy thê tử không vui, bèn rụt rè gãi râu, tự mình múc canh.
“Thứ Chi à,”
Vương phu nhân gắp thêm mấy cái bánh hấp bà tự tay làm bỏ vào chén con trai, giọng hiền hòa mà kiên định:
“Đừng nghe phụ thân con nói nhiều.”
“Nghe lời mẫu thân.”
Bà ngồi xuống cạnh hắn, trên gương mặt đẹp đẽ đượm đầy yêu thương, ánh mắt chứa chan trìu mến:
“Mẫu thân chỉ mong con sau này sống thật hạnh phúc, thật viên mãn. Con còn trẻ, đừng vội vác mấy chuyện quốc gia đại sự lên vai. Nghe rõ không?”
Nét ôn hòa trong mắt Vương Hựu lúc này không còn là vỏ bọc.
Hắn cũng múc một chén canh, đặt trước mặt Vương phu nhân:
“Mẫu thân yên tâm, con hiểu.”
Vương phu nhân nhìn hắn, khẽ lắc đầu cười.
Bà biết hắn là người thông minh, có chủ kiến. Những lời bà nói, hắn nghe, nhưng chưa chắc đã làm theo. Vậy nên cũng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhận lấy chén canh từ tay hắn.
“Cần Sinh, con đứng đó làm gì? Lại ăn sáng đi.”
Vương Phúc gọi với sang.
“Dạ tới liền!”
Vương Cần Sinh nãy giờ đang mải ngắm cảnh ba người nhà họ Vương y như tranh vẽ, nghe gọi liền vui vẻ chạy lại ngồi xuống.
Được làm thư đồng cho nhà này, chắc là đời trước hắn tích đủ công đức mới có được phúc phận như vậy!
Một nhà bốn người, ngồi dưới tán cây bạch quả vừa trổ lộc xanh non, dùng bữa sáng đơn giản mà ấm cúng.
Trong nắng nhẹ đầu ngày, tiếng cười râm ran, lời trò chuyện khe khẽ… đó là những khói lửa bình thường nhất của nhân gian, nhưng cũng là thứ hiếm thấy nhất trong cõi đời.
Ăn xong, Vương phu nhân nắm lấy tay Vương Hựu:
“Thứ Chi, hôm nay tinh thần mẫu thân tốt, con cùng mẫu thân đến núi Ngũ Lý một chuyến được không?”
Gương mặt bà vẫn đầy yêu thương, bệnh trạng chưa hề xóa được nét dịu dàng trong ánh mắt.
Bà nhẹ nhàng thở dài:
“Con nay đỗ đạt như vậy, là chuyện tốt lành lớn lao. Cũng nên đến báo cho cha mẹ ruột con một tiếng.”
Nhận xét Box