Ôn Ninh và Ôn Kỳ đã đạt thành đồng thuận, tâm trạng nàng rất vui vẻ. Nhưng khi hồi phủ thì trời đã tối mịt, nàng tranh thủ ngồi trong xe ngựa bàn bạc kỹ lưỡng với Linh Lan cách giải thích, rồi mới chậm rãi bước chân vào phủ.
Nàng vốn tưởng sẽ đụng mặt Ôn Đình Xuân rồi bị trách mắng một trận, nào ngờ giờ này ông vẫn chưa tan triều. Ngược lại lại chạm mặt Ôn Lam – người mà mấy hôm nay chưa từng thấy bóng dáng.
Thực ra, Ôn Lam cố ý đợi nàng dưới hành lang ở viện Hương Đề. Mấy hôm nay bận rộn việc công, ngày nào về đến nhà cũng đã gần giờ Hợi, chẳng tiện đến tìm nàng. Nhưng trong lòng lại có nhiều chuyện muốn hỏi.
“Đại ca?” Ôn Ninh hơi ngạc nhiên, “Ca đứng đây đợi muội sao?”
Nàng vén váy chạy đến.
Ôn Lam chỉ liếc một cái đã biết tâm trạng muội muội mình hôm nay không tệ, ánh mắt mang ý cười, khuôn mặt tựa gió xuân.
Hắn bật cười: “Phải rồi, muội đi đâu vậy? Giờ này mới về, may mà phụ thân gần đây bận rộn, vẫn chưa tan triều đó.”
Ôn Ninh cũng không giấu giếm, thành thật nói: “Muội tới tìm Nhị ca uống ly trà, còn ăn ké một bữa cơm.”
Ôn Lam gật đầu, trong lòng còn có chuyện khác nên cũng không hỏi thêm nhiều về quan hệ giữa hai người.
“Ca có muốn vào ngồi không?” Tuy đông đã qua, nhưng đêm đầu xuân vẫn mang theo hơi lạnh.
Ôn Lam lắc đầu: “Không cần, hôm nay ca đến chỉ để hỏi vài câu, lát nữa còn phải ra ngoài một chuyến.”
Ánh mắt Ôn Ninh đảo nhanh một vòng, đoán được đại ca tìm mình vì chuyện gì.
Từ hôm ở Lầu Vân Thính đến giờ, hai người chưa gặp lại. Hôm ấy nàng rời đi trước, chỉ sai tiểu đồng báo lại rằng không cần ca đến đón, chứ chưa hề kể rõ chuyện xảy ra lúc đó.
Quả nhiên Ôn Lam nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng: “Hôm đó muội gặp Thứ Chi, mọi chuyện thế nào rồi?”
Ôn Ninh sớm đã chuẩn bị lời giải thích, khẽ cúi đầu, mang chút ngượng ngùng mà đáp: “Chàng ấy đã nhận thư của muội.”
Câu này cũng không phải nói dối. Hôm ấy Linh Lan làm ướt áo bào của Vương Hựu, lúc hắn rời đi đã tiện tay lấy cả tờ giấy trên bàn, về sau cũng không hoàn lại. Mấy hôm nay, nàng còn sai Linh Lan gửi thêm mấy bức thư nữa kia mà.
Nhưng vào tai Ôn Lam thì lại chẳng đơn giản như vậy.
Trong lòng chàng dâng lên cảm khái, lại có phần... vui mừng? Không ngờ đường đường nam tử bảy thước, vậy mà lại đóng vai mai mối, mà còn mai mối thành công nữa chứ!
“Nghe nói hôm đó ở Lầu Vân Thính có chút chuyện không vui?” Ôn Lam lại hỏi, hôm nay lúc lên công đường, có đồng liêu vô tình nhắc đến.
Ôn Ninh gật đầu: “Là thiếu công tử nhà họ Tần thì phải, tên hình như là Tần Vũ? Hắn định gây chuyện với công tử họ Vương. Đúng lúc Nhị công tử họ Thẩm đang uống rượu ở đó, suýt nữa đánh nhau. May mà muội mượn uy danh của ca và cấp trên của ca ra dọa, Tần Vũ vừa nghe đã sợ bỏ chạy, nên không có chuyện gì.”
Ôn Lam nghe nửa đầu còn chau mày, đến khúc sau thì không nhịn được bật cười: “A Ninh đúng là lanh trí.”
“Được rồi, ca hiểu rồi. Trời về đêm lạnh, muội mau vào nghỉ sớm đi.” Ôn Lam còn bận việc khác, không hỏi thêm nữa, kéo lại áo choàng cho muội rồi xoay người rời đi.
Ôn Ninh nghiêng đầu suy nghĩ, không hiểu nếu đại ca đã có việc gấp, sao còn phải tranh thủ lúc này đến hỏi chuyện Lầu Vân Thính, nghĩ hoài không ra thì cũng mặc kệ, dắt Linh Lan về phòng.
Nói về Ôn Lam, hắn vội vã tìm Ôn Ninh một chuyến là vì đêm nay định đến gặp Vương Hựu.
Gần đây phủ Kinh Triệu đang đau đầu với một vụ án.
Có một phụ nhân, cùng mẹ chồng ra ngoài thì bị sơn tặc bắt cóc. Khó khăn lắm mới thoát khỏi chốn nguy nan, ai ngờ về nhà lại bị nhà chồng khinh rẻ, lấy lý do “dâm loạn” trong Thất Xuất mà đòi viết hưu thư. Người phụ nữ kia một mực nói mình chưa từng thất thân, nếu đã muốn hưu thì cũng là nàng hưu phu, nên phải hoàn trả sính lễ và hồi môn.
Khi vụ này được đưa lên phủ Kinh Triệu, Ôn Lam đã nghĩ đến chuyện tìm Vương Hựu giúp một tay.
Dẫu rằng vụ án này vốn không thuộc trách nhiệm của một Tư hộ tham quân như hắn, nhưng Ôn Lam thấy người phụ nữ kia thật sự đáng thương, ngay cả bạc thuê người viết đơn kiện cũng không có. Hơn nữa, chuyện nàng bị bắt vốn là vì nhường chỗ cho mẹ chồng thoát thân, có thể xem là vì nghĩa quên mình.
Nếu vụ này thua kiện, thử hỏi sẽ khiến bao nhiêu nữ nhân mất hết niềm tin?
Ôn Lam định chờ qua kỳ điện thí rồi mới đi nhờ, nhưng không ngờ sự việc ngày càng ầm ĩ. Hôm nay hắn đặc biệt tranh thủ tan triều sớm để đến gặp Vương Hựu, hỏi xem liệu hắn có thể giúp hay không.
Mà trước khi đến gặp Vương Hựu, Ôn Lam muốn xác định rõ ràng tình huống giữa Vương Hựu và Ôn Ninh, để tránh lúng túng không cần thiết.
Nghe Ôn Ninh nói mọi chuyện giữa hai người vẫn suôn sẻ, Ôn Lam cũng an tâm phần nào.
Lúc hắn gõ mạnh lên cánh cổng lớn phủ họ Vương, Vương Hựu vẫn còn đang lờ mờ tỉnh dậy từ một giấc mộng.
Mộng sao?
Sao lại chân thật đến vậy?
Vương Hựu gần như còn cảm nhận được gân xanh bên trán mình đang giật lên từng hồi, đau đến mức như có thứ gì đang xông thẳng vào óc, khiến đầu óc hắn như muốn vỡ tung.
Thế nhưng hôm ở Lầu Vân Thính, rõ ràng cảnh tượng hoàn toàn khác với giấc mộng ấy.
Không hiểu sao lại nằm mơ ra chuyện kỳ quái đến thế.
Chẳng lẽ… là do ban nãy hắn vừa xử lý xong tên Tần Vũ?
Hắn ngồi trên giường, đưa tay day nhẹ trán, thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, rồi là giọng nói trầm thấp của Vương Cần Sinh:
“Công tử, Tham quân Ôn tới phủ, nói là có chuyện gấp muốn thương nghị, mong được gặp mặt một lần.”
Vương Hựu liếc nhìn sắc trời.
Đã giờ Hợi rồi.
Vừa nghe nhắc đến Ôn Lam, hắn lại bất giác nhớ tới giấc mộng kia — ngày mười tám tháng ba, người hắn gặp lại là Ôn Lam chứ không phải Ôn Ninh.
Lực tay đè lên huyệt thái dương càng thêm mạnh, hắn nói vọng ra ngoài:
“Nói ta đã nghỉ, mời Tham quân Ôn hôm khác hãy đến.”
Ôn Lam đến tìm hắn, còn có thể là vì chuyện gì khác ngoài việc lại vì muội muội nhà mình tác hợp?
Vương Cần Sinh gãi đầu. Mọi hôm giờ này công tử đúng là đã nghỉ rồi. Nãy thấy phòng lão gia đã tắt đèn, sợ đánh thức nên mới tự ý ra mở cửa, chứ bình thường không dám cãi lời.
Thế là hắn liền làm theo lời dặn, khéo léo từ chối thay.
Ôn Lam quả thực không nghĩ tới kết quả này. Bởi lẽ nếu Vương Hựu đã ngủ, tiểu đồng ấy sẽ không bảo mình “xin chờ một chút”.
Có lẽ là hắn đến muộn rồi.
Cũng không nghĩ nhiều nữa, đành tính sau khi tan triều hôm sau sẽ lại đến.
Phía bên này, Vương Hựu rời khỏi giường, thổi tắt đèn trong thư phòng, dọc đường trở về phòng ngủ bị gió đêm thổi qua làm đầu óc tỉnh táo hơn hẳn. Nghĩ lại thì cũng chỉ là một giấc mơ chân thật hơn đôi chút, chắc là do mấy hôm nay quá mệt.
Hắn rửa mặt, thay y phục, quyết tâm nghỉ sớm.
Chỉ là vừa nằm xuống giường, nhắm mắt lại… thì lại rơi vào một giấc mộng khác.
Năm Gia Hòa thứ mười bốn, ngày hai mươi lăm tháng ba. Trời vẫn nắng đẹp như mấy ngày trước, bức tường ngoài viện có một nhành hoa đào vươn qua, nở rộ rực rỡ hơn hẳn hôm qua, xuân sắc cũng theo đó mà tươi tắn hẳn lên.
Vì sự cố ở Lầu Vân Thính mấy hôm trước, Vương Phúc hạ lệnh: trước khi điện thí diễn ra, Vương Hựu không được phép bước chân ra khỏi cửa.
Vương Cần Sinh đã nghỉ ngơi vài hôm, thân thể cũng gần hồi phục, nhưng cứ nghĩ đến cảnh tượng hôm đó liền thấy u uất không yên, hễ rảnh là lại lén trốn vào góc tường, vừa lau nước mắt vừa gặm cỏ, nét mặt vô cùng ai oán.
Công tử nhà hắn là người phong tư tuấn tú, tu dưỡng hơn người, vậy mà lại bị người ta nhục mạ giữa chốn đông người. Làm sao hắn không đau lòng cho được?
Tất cả… đều tại hắn. Nếu hôm đó không ham ăn, ngoan ngoãn đứng đợi ngoài quán, thì đâu xảy ra chuyện?
Cũng tại cái tên công tử áo gấm kia, ỷ thế hiếp người, cậy quyền làm càn!
Vương Hựu từ thư phòng đi ra, vừa hay thấy hắn ngồi thụp một góc, một tay gạt nước mắt, một tay nhổ cỏ dưới đất, miệng thì lẩm bẩm nguyền rủa không ngớt.
Nhận xét Box