Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 03

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 03

 Chính sảnh phủ họ Ôn, Ôn Đình Xuân và Thẩm Cao Lam ngồi trái phải ở vị trí chủ tọa, vừa nhấp trà, vừa trò chuyện về kỳ xuân duyệt năm nay.

Tuy kết quả chưa công bố, nhưng nghe nói có mấy bài văn lời lẽ uyên bác, kiến giải vượt trội, đến cả Hàn lâm học sĩ Trương Bá Trọng cũng phải đập bàn khen ngợi.

“Nghe nói Trạch Thăng cũng tham gia hội thí lần này?” Ôn Đình Xuân uống một ngụm trà, thuận thế dẫn vào chính đề, “Thằng bé ấy quả không phụ kỳ vọng năm xưa của huynh và đệ, văn võ song toàn, tiền đồ vô lượng.”

Thẩm Tấn, tự Trạch Thăng. Tuy chỉ là Nhị công tử nhà họ Thẩm, nhưng từ lâu đã được kỳ vọng, chỉ nhìn cái tên thôi cũng có thể đoán ra phần nào.

Năm ấy, khi Ôn Đình Xuân và Thẩm Cao Lam cùng nhận chiếu hồi kinh, Thẩm Tấn còn đang trong bụng Lương thị. Hai người vừa uống rượu say sưa, vừa đặt tên cho đứa trẻ, mong hắn “từng bước thăng tiến”, vì thế mới có cái tên Trạch Thăng.

“Chính là bị chiều hư rồi đó!” Nhắc tới con trai, Thẩm Cao Lam liền cao giọng, “Lần này nó nhất quyết đòi dự khoa cử, nếu thực sự giành được chút danh tiếng thì còn đỡ, chứ nếu…”

Ông thở dài: “Cả kinh thành đang chờ xem nó có ngã ngựa hay không.”

“Huynh năm xưa cũng là tiến sĩ tam giáp, hổ phụ sinh hổ tử. Hạo nhi thì đã vào Hàn lâm viện, Trạch Thăng có thể kém được bao nhiêu?”

Thẩm Hạo là Đại công tử nhà họ Thẩm, ca ca ruột của Thẩm Tấn.

“Ta thì ngược lại, lần này lại thấy bất ngờ với Hạo nhi, vốn tưởng rằng…”

“Khụ…”

Lương thị, ngồi ở ghế dưới nghe hai người ông nói chuyện loanh quanh mãi không tới trọng tâm, vừa thấy họ cuối cùng cũng nhắc đến Thẩm Tấn, ai dè lại định lạc đề tiếp, đành phải cố ý ho khẽ một tiếng.

Lần này đến là để bàn chính sự, đừng có như hai lần trước, nói nửa ngày mà chẳng đi đến đâu.

Thẩm Cao Lam lập tức im bặt.

Ông đương nhiên hiểu Lương thị đang nhắc nhở điều gì. Trước khi rời nhà, bà ấy đã dặn kỹ: hôm nay nhất định phải nói rõ chuyện hôn sự giữa hai nhà Ôn – Thẩm.

Năm đó Thẩm Tấn mới năm tuổi, còn Ôn Ninh còn chưa chào đời. Mỗi khi hai nhà gặp mặt, thằng bé cứ quấn lấy Ôn phu nhân, tò mò với thai nhi trong bụng bà. Hai người cha lúc ấy uống rượu vui vẻ, bèn đùa rằng: nếu trong bụng là con gái, thì sau này gả cho Thẩm Tấn đi.

Quả đúng như Lương thị nói, khi đó cũng chỉ là một câu đùa lúc men rượu phơi phới, nào có văn thư chính thức, cũng chưa từng trao tín vật.

Nhưng cả hai không chỉ cùng làm quan trong triều, mà còn là đồng môn, đồng liêu, ba mươi năm tình nghĩa. Bao năm qua, hôn sự ấy đã truyền khắp kinh thành, thử hỏi giờ ông biết mở miệng “làm rõ hiểu lầm” thế nào?

Ôn Đình Xuân lặng lẽ nâng tách trà lên.

Thực ra ông cũng hiểu rất rõ.

Từ khi Ôn Ninh cập kê, Thẩm gia đã đến hai lần, nhưng lần nào cũng nói năng vòng vo, không chịu đi thẳng vào vấn đề.

Trong lòng ông biết rõ: hai người bọn họ đều là quan văn đi lên bằng con đường khoa cử, không có thế lực mạnh chống lưng. Khi nói ra lời đùa năm đó, cả hai đều đang được tân đế trọng dụng, tiền đồ rộng mở, địa vị ngang nhau. Nhưng hơn mười năm trôi qua, Thẩm Cao Lam vẫn được Hoàng thượng sủng ái, thăng đến Lễ bộ Thượng thư nhị phẩm, còn ông vẫn chỉ là một Hồng Lư Tự khanh không mấy thực quyền. Hai đứa con trai của ông cũng không thể so với hai công tử Thẩm gia.

Thẩm gia… có lẽ đã nghĩ khác rồi.

Nhưng ông lại thấy A Ninh có ý với Thẩm Tấn, hơn nữa chuyện hôn sự này ai trong kinh thành chẳng biết. Nếu cứ lặng lẽ hủy hôn, tương lai Ôn Ninh biết sống sao?

Vậy nên ông vẫn giả như hồ đồ, nếu Thẩm Cao Lam thật sự muốn hủy, cứ việc mở miệng, tự ông sẽ “nhận thua” — đến lúc đó, cũng xem như Thẩm gia còn thiếu Ôn gia một cái ân tình.

Lương thị liên tục nháy mắt ra hiệu cho Thẩm Cao Lam, mà ông thì cúi đầu uống trà, vờ như không thấy.

Ôn Đình Xuân cũng chỉ yên lặng uống trà, không nhìn thấy gì cả.

Lương thị giận đến sôi máu.

Miệng đàn ông, lời gió bay! Rõ ràng trước khi ra cửa còn thề thốt hôm nay nhất định phải làm rõ chuyện hôn sự mập mờ này, không thì sau này Tấn nhi lấy ai?

Lương thị nghiến răng, cười nhẹ nhàng cất lời:

“Trưởng huynh, lần này vợ chồng muội tới đây, thực ra là muốn làm rõ một chuyện hiểu lầm từ nhiều năm trước.”

Năm đó rõ ràng chỉ là một câu đùa, nếu không phải hai đứa con trai nhà họ Ôn lúc nào cũng đem ra trêu chọc, để rồi truyền đến nỗi người người trong kinh đều tin là thật thì làm sao có chuyện phiền lòng đến giờ?

“Trưởng huynh, A Ninh là cô nương tốt, dung mạo xinh đẹp, lại đoan trang hiền thục…”

Câu này, Lương thị nói ra từ đáy lòng. Trước đây bà cũng từng thật lòng coi Ôn Ninh là con dâu tương lai.

Hôn sự… cũng phải môn đăng hộ đối chứ, đúng không?

Giờ nhà họ Thẩm là môn hộ thế nào?

Nhà họ Ôn đến giờ vẫn ở căn nhà cũ mười mấy năm trước, biển ngạch viết “Ôn phủ”. Còn Thẩm gia đã dọn vào tân phủ do hoàng thượng ban từ ba năm trước, cổng lớn treo bảng đề bút tích ngự ban: “Thượng thư phủ”.

Phu quân của bà là Lễ bộ Thượng thư, chính nhị phẩm triều đình. Con trai lớn vào Hàn lâm viện, con trai nhỏ chưa đến hai mươi đã lập chiến công, là thiếu tướng trẻ nhất triều — tiền đồ rộng mở, ánh sáng đầy mình.

Thế thì… con dâu của nhà bà, lẽ nào lại là một nữ nhi như Ôn Ninh, xuất thân chẳng có thế lực gì?

Lúc này, Ôn Ninh đã đứng sau bức bình phong trong chính sảnh. Nàng biết Lương thị sắp nói gì.

Câu tiếp theo, chắc chắn bà ta sẽ nói — năm xưa chỉ là lời đùa sau chén rượu, lúc đó Thẩm Tấn còn nhỏ, Ôn Ninh thậm chí còn chưa chào đời, sao có thể coi là đính ước thật? Nay hai đứa đã khôn lớn, cần sớm làm rõ, tránh làm chậm trễ hôn sự tương lai.

Đời trước, câu này nàng nghe từ miệng một nha hoàn truyền lời. Nghe xong, nàng còn úp mặt vào chăn mà khóc một trận.

Còn kiếp này… Ôn Ninh không để cho câu ấy kịp thốt ra.

Nàng cố gắng nở nụ cười có chút ngây ngô trẻ dại, bước ra khỏi màn bình phong:

“Phụ thân, nghe nói Thẩm bá phụ và Thẩm bá mẫu đến ạ?”

Linh Lan theo sát sau nàng một bước, không kịp ngăn lại, sốt ruột dậm chân hai cái rồi mới đành vội vàng theo ra.

Ba người trong chính sảnh đều bất ngờ trước sự xuất hiện của Ôn Ninh, đồng loạt nhìn về phía nàng.

Ôn Ninh điềm đạm hành lễ:

“Vãn bối xin thỉnh an Thẩm bá phụ, Thẩm bá mẫu. Kính chào phụ thân.”

“Với phụ thân thì không cần đa lễ thế. Sao con lại đến đây?”

Ôn Đình Xuân nói với con gái, nhưng ánh mắt thì liếc sang Linh Lan.

Linh Lan vốn đã hổ thẹn vì không cản được tiểu thư, giờ lại càng cúi đầu không dám ngẩng.

Ôn Ninh mỉm cười, ngẩng đầu đáp:

“Con nghe nói Thẩm bá phụ, Thẩm bá mẫu đến, nghĩ rằng hiếm khi ba vị trưởng bối đều có mặt, đây là dịp tốt để làm rõ hiểu lầm năm xưa, nên cố ý qua đây.”

Lại là “hiểu lầm”?

Ba người không hẹn mà cùng liếc nhìn nhau.

Ôn Ninh lại cúi đầu hành lễ lần nữa, hàng mày dịu dàng rủ xuống, giọng nhẹ nhàng vang lên:

“Năm ấy phụ thân và Thẩm bá phụ chỉ là lời nói vui sau men rượu. Khi đó Thẩm nhị công tử mới năm tuổi, còn con vẫn chưa chào đời, hôn sự như vậy đương nhiên không thể coi là thật. Nay con và Thẩm nhị công tử đều đã lớn, kính xin ba vị trưởng bối sớm làm rõ chuyện này, tránh để ảnh hưởng đến hôn sự tương lai của hai nhà.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box