Về sau, Ôn Ninh không biết đã bao lần nhớ lại khoảnh khắc tái ngộ với Bùi Hựu, lần nào cũng thầm hối hận vì phút mềm lòng ban đầu.
Nếu hôm ấy nàng không ra khỏi nhà… nếu khi ấy nàng có chút tâm cơ, không vội nhận lại người xưa… nếu lúc xưng danh là “Ôn thị A Ninh”, nàng kịp nhìn ra tia u ám thoáng qua đáy mắt hắn… Có lẽ, mọi chuyện đã không đi đến nước đó.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Ninh dần hình thành tính toán.
Nàng dĩ nhiên không muốn gặp lại Bùi Hựu, càng không muốn vướng vào bất kỳ quan hệ nào với hắn. Nhưng phụ thân nàng – Ôn Đình Xuân – là quan lớn trong triều, hai người ca ca cũng đang làm việc trong các nha môn. Nàng sao có thể vì né tránh một người mà từ bỏ tất cả người thân, rời khỏi kinh thành?
Chỉ cần nàng còn ở trong kinh, dù có từ hôn với Thẩm Tấn, thì sớm muộn gì cũng sẽ có lúc chạm mặt Bùi Hựu.
Nhưng lần này, nàng sẽ không còn khờ dại như trước.
Chỉ cần nàng kín miệng, không để lộ thân phận “Tiểu Nhã” năm xưa, thì Bùi Hựu sao có thể điên cuồng cố chấp như đời trước, khăng khăng muốn cưới nàng cho bằng được?
Nghĩ vậy, lòng nàng sáng bừng lên.
Khi còn bé theo hai ca ca ra ngoài chơi, ban đầu nàng còn rụt rè, không dám đi lẻ. Nhưng sau vài lần, gan lớn dần, hai ca ca lại thấy nàng phiền, mỗi lần ra khỏi nhà liền chia nhau đi riêng.
Cho nên chuyện nàng quen biết Bùi Hựu, nếu nàng không nói, thì chẳng ai hay biết.
Huống hồ, lúc ấy nàng chỉ mới chín tuổi, lại thường xuyên mặt mũi lấm lem bùn đất, khác xa với vẻ ngoài bây giờ. Chỉ cần nàng im lặng, chắc chắn Bùi Hựu không thể nào ngờ được cô bé lem luốc năm xưa lại chính là tiểu thư nhà họ Ôn hôm nay.
Nàng và Bùi Hựu gặp lại vào đầu thu. Mùa thu năm nay, nàng chỉ cần đóng cửa không ra khỏi phủ, đợi đến khi hoàng thượng ban hôn cho Bùi Hựu ở Kim Loan điện, là xem như mọi chuyện đều được giải quyết ổn thỏa.
Nghĩ vậy, Ôn Ninh vừa ăn hết chén rượu nếp viên, tâm tình cũng nhẹ nhõm hẳn.
Lúc Linh Lan trở về, đã nghe thấy tiểu thư đang khe khẽ ngân nga một khúc tiểu khúc, vừa ngân nga vừa cầm bút viết chữ.
Từ khi lão gia mời danh sư đến dạy nàng lễ nghi cung đình, lại bắt nàng học nữ giới, nữ huấn, đã lâu lắm rồi Linh Lan không còn nghe tiểu thư hát nghêu ngao như thế.
Nàng tò mò ghé lại gần, vừa nhìn vừa ngạc nhiên thốt lên:
“Tiểu thư, A Lan thấy người sau trận bệnh này, chữ viết ra lại càng đẹp hơn hẳn!”
Từ nhỏ Ôn Ninh đã tính tình dịu dàng, từ khi hiểu được ý nghĩa hai chữ “nô tỳ”, liền không cho Linh Lan tự xưng như thế nữa, chỉ cho gọi mình là “A Lan”.
Ôn Ninh vẫn viết không ngừng, chỉ hơi nhướng mày một cái.
Những năm tháng bị Bùi Hựu nhốt lại, không được ra ngoài nửa bước, ngày ngày nàng chỉ có thể giết thời gian bằng việc đọc sách, viết chữ. Tự nhiên chữ viết sẽ đẹp hơn so với Ôn Ninh mười lăm tuổi hiện tại.
Linh Lan lại hỏi:
“Tiểu thư, ngày mai chúng ta đi Từ Ân Tự dâng hương, có cần mời vị thiếu gia nào đi cùng không?”
Theo phản xạ, Ôn Ninh liền định từ chối.
Hai vị thiếu gia nhà họ Ôn, đại công tử Ôn Lam si mê y đạo, tuy hiện đang giữ chức Tham quân tại phủ Kinh Triệu, nhưng lúc nào cũng muốn từ quan, ra ngoài hành y cứu người. Nhị công tử Ôn Kỳ thì đắm chìm trong tửu đạo, dù Ôn Đình Xuân đã sắp xếp cho hắn một chức vị trong bộ Binh, hắn vẫn một lòng muốn lấn sân thương nghiệp, mở xưởng rượu riêng.
Nói thẳng ra, hai người ca ca ấy chẳng ai đáng tin. Nếu không, khi xưa đã không dắt theo nàng trèo cây, chui lỗ chó như vậy.
Nhưng nghĩ đến chuyện hôm nay với Thẩm gia, chắc chắn mấy ngày tới Thẩm Tấn sẽ tìm cách tiếp cận nàng.
Ôn Ninh trầm ngâm rồi nói:
“Ngươi đến báo với đại ca một tiếng, đúng lúc mai là ngày nghỉ, bảo huynh ấy đưa ta ra ngoài một chuyến.”
Linh Lan vâng lời thi lễ, quay người đi đến viện của Ôn Lam.
—
Từ khi trong lòng đã có tính toán, Ôn Ninh liền có thể yên giấc, lần đầu tiên kể từ khi sống lại được ngủ một đêm tròn trịa, không mộng mị.
Sáng hôm sau soi gương chải tóc, nàng cũng lần đầu tiên chăm chú nhìn kỹ chính mình trong gương.
Quả là vẻ đẹp của thiếu nữ mười lăm – đôi má đầy đặn, ánh mắt long lanh, dù chẳng son phấn vẫn rạng ngời xinh đẹp.
Thế nhưng Ôn Ninh vẫn gọi Linh Lan tới trang điểm nhẹ.
Linh Lan vừa nhìn thấy khí sắc của nàng đã mừng rỡ, tay thoăn thoắt trang điểm, miệng cũng không ngừng:
“Tiểu thư, bây giờ tin tức truyền thật nhanh. Hôm qua người mới nói rõ với Thẩm gia là chuyện hôn ước thuở nhỏ chỉ là lời đùa trẻ con, không thể làm thật, sáng nay đã có mối mai tìm đến tận cửa rồi!”
Ôn Ninh im lặng không đáp. Linh Lan lại tiếp:
“Nô... à không, A Lan đã nói rồi mà! Với dung mạo của tiểu thư nhà ta, nếu không phải vì có lời đồn từng đính ước với nhị công tử Thẩm gia, cửa phủ sớm bị giẫm nát từ lâu rồi! Lát nữa ra ngoài phải dặn quản sự Lưu đổi miếng đá tảng trước cửa phủ đi, kẻo lại nứt bể mất!”
Ôn Ninh bị nàng chọc cười, Linh Lan càng được đà, tiếp lời:
“Người xem, tiểu thư cười một cái, đến hoa mẫu đơn ngoài sân cũng phải nhạt sắc! Lần này ra ngoài mà lỡ cười thêm vài cái như vậy, e là dù có đổi mười tấm đá cũng chưa đủ!”
Ôn Ninh bật cười, liếc mắt nhìn nàng:
“Cái miệng này của ngươi, nếu ra ngoài còn nói như thế, người ta cười chết thì sao?”
Giọng nói chưa dứt, đã nghe bên ngoài vang lên tiếng cười sang sảng:
“Ai dám cười muội muội của ta chứ?”
Chưa thấy người, đã nghe mùi thuốc thoảng qua — ai trong phòng cũng biết, là đại công tử Ôn Lam đến rồi.
Ôn Ninh đứng dậy, hành lễ:
“Đại ca.”
“Chậc.”
Hôm nay đúng ngày nghỉ, Ôn Lam ăn mặc khá tùy ý, tay phe phẩy quạt giấy, liếc nhìn Ôn Ninh với vẻ chê bai:
“Theo thầy học bao lâu rồi, chưa thấy học được gì hay ho, chỉ thấy giỏi thêm mấy cái lễ nghi rườm rà vô dụng. Ta là ca ca của muội, còn khách sáo như vậy làm gì?”
Tính cách Ôn Lam xưa nay phóng khoáng, nếu không phải vì mang danh trưởng tử, gánh vác kỳ vọng của cả họ Ôn, e rằng sớm đã vác tay nải ra giang hồ hành y rồi. Chuyện phụ thân Ôn Đình Xuân nghiêm khắc dạy dỗ Ôn Ninh khuôn phép đoan trang, xưa nay huynh trưởng này đều không mấy hài lòng.
“Tuân lệnh đại ca.”
Ôn Ninh mỉm cười, “Vậy muội không khách sáo nữa, hôm nay để huynh đánh xe giúp muội nhé?”
Lời chỉ là đùa vui, nhưng Ôn Lam lại thật sự cho xe phu lui ra, đích thân lên xe đánh ngựa. Còn ngậm cọng rơm nơi miệng, vừa đi vừa ngân nga một khúc dân ca.
Kinh thành không thiếu công tử, nhưng công tử vừa đánh xe, vừa ngậm rơm hát xướng thì chỉ có một.
Linh Lan thỉnh thoảng lại hé rèm ngó ra, rồi xuýt xoa không thôi:
“Đại thiếu gia như vậy… không biết lại khiến bao tiểu thư quyền quý mê mẩn nữa đây!”
Ôn Ninh bật cười lắc đầu. Đại ca vẫn như xưa, luận phong lưu, trong số các công tử kinh thành, e là không ai bì kịp.
Ôn Lam vừa đi vừa hát, nhàn nhã ung dung. Lâu lâu còn dừng xe ngắm cảnh ngoại ô. Khi đến chùa Từ Ân thì đã gần trưa.
Ôn Ninh cùng Linh Lan tiến thẳng vào chính điện, thành tâm dâng hương, chân thật cảm tạ, rồi lặng lẽ cầu ba điều ước cho tương lai.
Ra khỏi chính điện, Ôn Lam ngước nhìn ánh nắng giữa đỉnh đầu, cười nói:
“Hiếm khi tới đây, hay là ở lại dùng bữa chay rồi hãy về?”
“Chùa Từ Ân xưa nay đều phải đặt trước mới được dùng cơm chay. A Lan đi hỏi thử xem.”
Linh Lan thi lễ rồi bước xuống bậc thềm.
“Ta đi cùng.” Ôn Lam nói, quay người bước theo.
Chưa kịp để Ôn Ninh phản ứng, huynh trưởng đã kéo Linh Lan đi xa, bước chân còn nhẹ nhàng nhanh nhẹn như gió. Ôn Ninh vừa ngẩng đầu, liền thấy một bóng dáng tuấn tú đang từ từ bước lên bậc đá.
Là Thẩm Tấn.
Ôn Ninh đã biết hôm nay có khả năng sẽ chạm mặt chàng.
Hai nhà Ôn – Thẩm giao hảo nhiều đời, Ôn Lam và Ôn Kỳ cũng rất thân thiết với Thẩm Tấn. Hôm qua khi Linh Lan hỏi có nên mời vị thiếu gia nào đi cùng hay không, nàng đã nghĩ: có lẽ Thẩm Tấn sẽ nhân cơ hội này tìm cách gặp mình.
Sớm muộn gì cũng phải gặp lại, chuẩn bị sẵn tâm lý thì hơn là bị bất ngờ.
Nhưng lúc này đây, khi thấy Thẩm Tấn bước từng bước vững vàng trong nắng, dáng vẻ tuấn tú, khí chất như gió xuân… đôi mắt Ôn Ninh bỗng chốc đỏ hoe.
Dù sao cũng từng là người nàng đem lòng yêu thật lòng, là người từng cùng nàng bái đường thành thân. Ở kiếp trước, sau khi Thẩm Tấn rời đi, nàng ngày ngày mong ngóng, chỉ cầu có thể gặp lại một lần. Nào ngờ… cuối cùng lại nhận tin chàng đã bỏ mạng nơi sa trường.
Một quãng thời gian rất dài sau đó, chỉ cần nhắc đến Thẩm Tấn, nàng lại không cầm được nước mắt. Nàng thậm chí từng nghi ngờ bản thân là kẻ mang sát khí, khắc phu.
Nếu không, tại sao mẫu thân hạ sinh hai ca ca đều thuận lợi bình an, đến lượt nàng lại chỉ kịp nhìn con một lần rồi trút hơi thở cuối?
Tại sao Thẩm Tấn từng ra trận không biết bao nhiêu lần, đều toàn thắng trở về, vậy mà chỉ vừa cưới nàng xong… liền bỏ mạng nơi chiến trường?
Khi ấy, nàng chưa từng nghĩ, có một ngày… dưới bầu trời rực rỡ ánh nắng này, nàng lại thật sự được gặp lại Thẩm Tấn — người từng là một phần máu thịt trong tim mình.
Nhận xét Box