Linh Lan trăm ngàn lần không cam lòng, nhưng vẫn theo sát Ôn Ninh, đội mũ che mặt, tránh khỏi đám đông, tìm đến một tiệm cầm đồ hẻo lánh để bán bớt nữ trang.
Linh Lan cũng không hiểu nổi, lẽo đẽo phía sau lẩm bẩm không ngừng:
“Tiểu thư, nếu người thiếu bạc xài, để A Lan đi xin quản gia cấp một ít, lão gia trước giờ chưa từng keo kiệt với người mà. Cùng lắm thì chúng ta tìm Đại công tử, Đại công tử thương người nhất, sao nỡ để người bán cả trang sức mình tích góp chứ…”
“Tiểu thư, những món trang sức này cực kỳ khó kiếm, có món là hàng quý hiếm, thợ chế tác đã qua đời từ lâu, chẳng thể phục chế được nữa, sao người nỡ bán đi vậy…”
Dù Linh Lan nói thế nào, Ôn Ninh cũng không lay chuyển.
Không bán bây giờ, sau này cũng phải bán. Nàng không muốn kinh động đến người khác, lần này chỉ chọn vài món gọn nhẹ mà đáng giá. Những món theo bộ, để sau sẽ tính cách khác.
“Tiểu thư…”
Lúc rời khỏi tiệm cầm đồ, vành mắt Linh Lan đã hoe đỏ.
Nàng thật sự không nỡ. Mấy thứ đó là sính lễ sau này của tiểu thư mà!
Ôn Ninh không giải thích gì thêm, cầm ngân phiếu trong tay, dẫn Linh Lan quay người đến Bộ Binh.
Nàng phải tìm Nhị ca Ôn Kỳ — một chuyện hoang đường như vậy, chỉ có người cũng hoang đường như Ôn Kỳ mới có thể giúp nàng ra tay.
Lúc hai người đến nơi thì vừa vặn giờ tan ca.
Ôn Kỳ tuy làm việc ở Bộ Binh, nhưng chỉ quản lý sổ sách quân ngũ, coi như chức văn phòng. Dung mạo hắn vốn đã khôi ngô hơn cả Đại ca Ôn Lam, trong mắt mày lại mang thêm vài phần ngông nghênh, vừa xuất hiện giữa đám người liền trở nên nổi bật.
“Nhị công tử!” Linh Lan cẩn thận kêu nhỏ nơi góc tường.
Ôn Kỳ vừa liếc mắt liền thấy hai cô gái đội mũ che mặt đứng trước cửa Bộ Binh, vóc dáng yểu điệu, chợt ngẩn người rồi mừng rỡ nhận ra là Ôn Ninh và Linh Lan.
“Sao hai người lại đến đây?”
Đã lâu Ôn Ninh chưa gặp Nhị ca.
Vị nhị ca này từ nhỏ đã lanh lợi, lắm mưu nhiều kế, ngày trước từng xúi Ôn Lam cho nàng chui qua hốc tường chuồn ra ngoài chơi. Sau này lớn lên cũng vẫn như vậy, chủ kiến đầy mình, luôn làm mấy chuyện khác người. Hồi đó từng nói muốn làm ăn buôn bán, nhưng Ôn Đình Xuân nhất quyết không cho, liền sắp cho hắn vào Bộ Binh, thế là hắn giận dỗi dọn luôn ra ngoài, ăn ngủ ở Bộ Binh, chỉ về nhà ăn cơm mỗi khi được nghỉ.
Mà mấy tháng nay, lấy cớ là công vụ bận rộn, ngay cả nghỉ phép cũng chẳng quay về.
“Nhị ca, chúng ta cùng uống chén trà được không?” Ôn Ninh vén một góc mũ che mặt, nhìn huynh mình cười.
Hai người tìm một quán trà gần đó, ngồi trong gian phòng riêng.
Linh Lan vừa rót trà vừa len lén lắng nghe, đoán xem tiểu thư đem ngân phiếu đến tìm Nhị công tử là để làm gì.
Ôn Ninh cũng không vòng vo, vừa uống một hớp trà liền nói ngay:
“Nhị ca, muội tới tìm huynh là có chuyện muốn nhờ.”
Giọng nói mềm mại, ngọt như mật, khiến Ôn Kỳ khẽ nhướng mày, biết ngay muội muội mình không phải nhờ vả chuyện nhỏ nhặt gì.
Nhưng dù sao cũng là muội muội ruột, hắn trước giờ vẫn luôn chiều chuộng, liền cười:
“Là chuyện gì mà muội không chờ nổi, phải chạy đến tận Bộ Binh tìm ta vậy? Nói nghe thử xem nào.”
Ôn Ninh nhấp một ngụm trà, nhẹ ho, lấy khăn tay che miệng, rồi cụp mắt nói:
“Nhị ca, dạo gần đây… muội để mắt đến một thư sinh.”
Linh Lan đang rót trà suýt nữa đánh rơi cả bình.
Ôn Kỳ cũng ngẩn người, nhìn muội muội vốn luôn đoan trang hiểu chuyện của mình với ánh mắt đầy bất ngờ.
“Nhưng hình như vị thư sinh ấy chẳng có tình ý gì với muội…” Ôn Ninh nhíu mày, vẻ mặt buồn bã, “Mấy hôm trước muội nhờ Đại ca làm cầu nối, sắp xếp để gặp riêng một lần, nhưng người đó lại tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú.”
Nàng thở dài: “Vài ngày nay, muội sai Linh Lan đưa thư cho chàng, cũng chẳng nhận được hồi âm. Sợ là ngay cả mở ra xem cũng chưa từng, có phải vậy không, Linh Lan?”
Đang ngồi suy nghĩ về việc tiểu thư nhà mình đã cố gắng cỡ nào mà người ta vẫn thờ ơ, Linh Lan bị gọi tên thì sững lại, lắp bắp đáp: “Dạ… đúng vậy…”
Ôn Kỳ nhìn hai người với vẻ mặt kiểu “các người còn làm ra chuyện này được nữa hả?”, rõ ràng không tin lời giải thích ấy lắm.
“Không phải muội và Thẩm Nhị thiếu gia lại bày ra trò gì, gài bẫy ta chứ?”
Chuyện hôn ước giữa Ôn Ninh và Thẩm Tấn bị hủy, Ôn Kỳ đương nhiên biết.
Trong mắt hắn, Ôn Ninh và Thẩm Tấn vốn tình cảm sâu đậm, mấy tháng trước còn nhờ hắn dò tin về tình hình quân vụ của Thẩm Tấn, sao bây giờ lại có thể nói thay lòng là thay ngay, còn lén hẹn hò người khác?
“Nhị ca, muội với Thẩm nhị công tử chỉ như huynh muội, hôn ước đã giải rồi, huynh đừng lấy chuyện đó ra trêu chọc muội nữa.” Ôn Ninh kéo nhẹ tay áo Ôn Kỳ, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn hắn đầy tha thiết.
Ôn Kỳ rất thích uống rượu, nhưng trước giờ đều chỉ nhấm nháp vài ngụm, chưa từng sa đà. Thế nên trên người hắn không hề có mùi men, ngược lại còn phảng phất hương trà dịu nhẹ.
Hắn cúi mắt, lặng lẽ nhìn muội muội mình.
Phát hiện đôi mắt nàng trong veo tĩnh lặng, nhắc đến chuyện hôn ước với Thẩm Tấn cũng không hề né tránh, hoàn toàn thản nhiên, không có chút gì giấu giếm.
Chẳng lẽ… nàng nói thật?
“Con bé này!” Ôn Kỳ véo má Ôn Ninh một cái, “Nói đi, cái thư sinh đó là người ra sao? Muội lại tính giở trò gì đây?”
Ôn Ninh lập tức cười tít mắt: “Muội biết ngay là nhị ca thương muội nhất!”
“Thư sinh đó chắc nhị ca cũng nghe qua rồi, chính là người đỗ Hội nguyên kỳ thi xuân năm nay — Vương Hựu.”
Ôn Kỳ nhấp một ngụm trà, đúng là có nghe qua. Gần đây cái tên này nổi như cồn trong kinh thành, thỉnh thoảng ở Bộ Binh cũng có người nhắc đến.
“Nhị ca à, người này văn tài xuất chúng, phong thái nho nhã, lại còn tuấn tú vô cùng. Vài ngày nữa vào kỳ thi Điện thí, nhất định sẽ đoạt đầu bảng. Không chỉ trở thành vị Trạng nguyên đầu tiên đoạt đủ cả Lục khoa*, mà còn là vị Trạng nguyên phong lưu nhất của Đại Ấn!”
(*Lục khoa: chỉ đậu đầu các kỳ thi: Sinh đồ – Tú tài – Cử nhân – Hội nguyên – Điện thí – Bổ nhiệm làm quan)
Gần đây Ôn Ninh diễn vai người si mê Vương Hựu đã có nhiều kinh nghiệm, giờ đây gương mặt biểu lộ cảm xúc say mê rất tự nhiên, nhắc đến hắn là mắt sáng rực như sao.
Nhưng ngay sau đó, ánh sáng ấy chợt tối lại, nàng ủ rũ thở dài:
“Chỉ tiếc mấy hôm trước muội không chiếm được cảm tình của chàng, đợi đến khi Điện thí có kết quả, với tài hoa và khí độ của chàng, nếu thật sự giành ngôi Trạng nguyên, muội đâu còn xứng để mơ tưởng đến?”
“Vậy nên?” Ôn Kỳ nhếch môi cười, nhướng mày nhìn nàng.
Ôn Ninh liếm môi, kéo ghế ngồi sát lại gần hơn, cả người cũng nghiêng về phía hắn, thì thầm nói:
“Nhị ca… muội muốn… đến ngày bảng vàng niêm yết, ở dưới bảng… bắt rể!”
Choang—!
Lần này, Linh Lan không giữ nổi bình trà nữa, sợ đến mức đánh rơi xuống đất bể tan tành.
Nhận xét Box