Chương 26
Trong lòng Ôn Ninh chỉ cân nhắc chốc lát.
Là một người si mê Vương Hựu, chẳng màng danh tiết mà kéo đến tận cửa đòi gả, thậm chí giả trai ngồi chờ trước cổng nhà hắn, ắt hẳn phải hơi cố chấp mới hợp lý chứ?
Ngẫm lại kiếp trước, lần nào nàng bỏ đi mà hắn chẳng đuổi theo?
Phải đuổi theo!
Không đuổi là sai nhân vật rồi!
Ôn Ninh rưng rức đi theo sau lưng Vương Hựu, vừa đi vừa lau nước mắt. Lau đến mức bản thân nàng cũng cảm thấy mình diễn hơi quá rồi.
Nhưng thấy dáng vẻ hắn ngày càng bồn chồn, bước chân cũng dần gấp gáp...
Hừm...
Thấy khoái.
Xưa nay chỉ có hắn làm khổ được nàng, nào có khi nào nàng khiến hắn chật vật?
Vương Hựu thật ra cũng không có chỗ nào để đi, dù sao hắn vừa mới vinh quy bái tổ, ngoài đường người người đều đang bàn tán về hắn. Hắn bèn chọn vài con hẻm hẻo lánh, vốn nghĩ người sau lưng sẽ sớm bỏ cuộc, ai ngờ tiểu thư họ Ôn này lại kiên quyết đến thế.
Cũng phải.
Không kiên quyết thì làm sao bày ra được cái trò hôm nay?
Vương Hựu rẽ vào một con hẻm vắng, quay người lại nói:
“Ôn tiểu thư, trách tại hạ trước nay chưa nói rõ ràng. Tại hạ đối với tiểu thư không có ý gì khác, kính xin tiểu thư hãy trở về cho.”
Giọng hắn vẫn ôn hòa, nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt thấy rõ.
Ôn Ninh lau nước mắt, nghiêm mặt hỏi:
“Vậy hôm đó sao chàng lại đến Vân Thính Lâu?”
Nàng chất vấn một cách đường hoàng:
“Còn… còn mang theo món điểm tâm ta thích nhất là bánh đậu phộng nữa?”
“Là một hiểu lầm. Nhưng quả là tại hạ có lỗi, xin gửi lời tạ tội cùng tiểu thư. Mong tiểu thư chớ để tâm.”
Nói xong, hắn cụp mắt, hơi khom người hành lễ.
Ha, thời điểm này mà hắn còn biết xin lỗi sao?
Ôn Ninh thì chỉ mong có thể kết thúc càng nhanh càng tốt, bèn nói:
“Vậy thì chàng trả thư ta viết lại đi. Những… những bức thư đó mà rơi vào tay người ngoài thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của ta.”
Nàng hơi ngẩng cằm lên, lông mi còn đọng nước mắt chưa khô, ánh mắt long lanh như nước.
Vương Hựu không nhìn nàng, chỉ hơi trầm ngâm một chút rồi nói:
“Tiểu thư theo ta.”
Ôn Ninh liền theo Vương Hựu về nhà họ Vương.
Năm ấy hai người quen biết, nhà họ Vương vừa dọn đến kinh thành, vẫn chưa mua nhà, cho nên đây là lần đầu tiên nàng tới Vương phủ.
Lúc này, Vương phủ rất yên ắng.
Ôn Kỳ đã rời đi, nhưng chuyện vừa rồi khiến Vương Phúc lập tức đóng cửa không tiếp khách. Để tránh lời ra tiếng vào, ông còn viện cớ có việc quan trọng, dẫn theo Vương Cần Sinh ra ngoài.
Ôn Ninh bước vào sân vắng vẻ, trong lòng có chút… rất nhẹ, cực kỳ mơ hồ thôi… bất an.
Ngày hắn vinh quy bái tổ, đáng ra là thời khắc huy hoàng nhất đời người, lại bị nàng làm cho rối beng lên như vầy.
Nhưng nghĩ lại, từ nay về sau nàng và hắn chẳng còn liên quan gì nữa.
Vương Hựu đưa nàng đến thẳng thư phòng, trao cho nàng một phong thư giản dị. Ôn Ninh mở ra xem, bên trong là tro vụn của những mảnh giấy bị đốt, mép giấy vẫn còn màu hồng chưa cháy hết, có thể nhận ra là giấy thư nàng từng viết.
“Việc này liên quan đến danh tiết của tiểu thư, tại hạ đã thay tiểu thư lo liệu xong.”
Giọng điệu Vương Hựu bình thản, gần như không biểu lộ chút cảm xúc nào.
“Tiểu thư yên tâm, tại hạ sẽ giữ kín, người ngoài sẽ không hay biết gì cả.”
Nói cho cùng, cái thế đạo này cũng thật lạ lùng—
Chỉ cần một câu nói của Hoàng đế và Hoàng hậu, chuyện "bắt rể dưới bảng vàng" lại trở thành điều phong lưu tao nhã, còn nếu là gái chưa chồng mà đã gửi thư tình, lại là chuyện mất đức, bị thiên hạ khinh khi.
“Ôn tiểu thư, mời.”
Nói xong, Vương Hựu mở cửa tiễn khách.
Ôn Ninh “lưu luyến không nỡ rời” bước ra khỏi thư phòng, Vương Hựu lập tức đóng cửa lại.
Rõ thật, nhìn nàng thêm một giây cũng chẳng muốn.
Ôn Ninh chưa vội rời đi, nắm chặt phong thư trong tay, hít sâu một hơi. Còn một màn cuối, chỉ một màn cuối thôi là xong.
Nàng tựa bên cánh cửa thư phòng, lần này không cấu lòng bàn tay nữa mà bấm mạnh vào đùi, giọng nghèn nghẹn, lẩm bẩm như than khóc:
“Vương công tử, A Ninh biết chàng đã có người trong lòng… Là… là vị cô nương tên Tiểu Nhã đó, nhưng mà… A Ninh cũng thật lòng thật dạ với chàng, A Ninh sẽ chờ chàng. Nếu một ngày chàng hồi tâm chuyển ý, nhất định phải nhớ đến tìm A Ninh.”
Vương Hựu xưa nay ghét nhất là kiểu người dây dưa không dứt.
Kiếp trước từng có một tiểu thư quan gia, đứng ngoài thư phòng của hắn nói những lời gần giống y hệt như nàng hôm nay. Ngày hôm sau, phụ thân nàng liền bị điều ra khỏi kinh, mang theo cả nàng cùng đi, từ đó chẳng trở về nữa.
Ôn Ninh cảm thấy sau màn này, sau này Vương Hựu có gặp lại nàng cũng sẽ không khỏi tìm đường khác mà tránh.
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng thấy khoái chí, nhưng mặt vẫn ra vẻ đoan trang. Nàng đưa khăn lên lau nước mắt, nhẹ giọng nói:
“Vậy A Ninh đi trước. Vương công tử nhớ kỹ lời thiếp nói nha, A Ninh chờ chàng đó.”
Trong thư phòng không hề có chút động tĩnh nào.
Mục đích đã đạt được, Ôn Ninh xoay người rời đi. Còn một đống chuyện đang chờ nàng ở Ôn phủ.
Thế nhưng vừa bước chân ra khỏi sân, chợt nghe có người gọi dịu dàng:
“Cô nương, xin dừng bước.”
Dù đang cải nam trang, nhưng nghe người gọi “cô nương”, Ôn Ninh vẫn vô thức quay đầu lại.
Theo tiếng nhìn sang, thấy một phụ nhân dung mạo xinh đẹp đứng ở góc hành lang gấp khúc. Lông mày cong mềm như cánh bướm, búi tóc cao thanh nhã, dáng người gầy yếu, dù đứng dựa vẫn toát lên nét nhu hòa dịu dàng.
Là…?
Nhìn kỹ, nơi đuôi mắt và khóe môi bà đã có vài đường nhăn nhỏ. Tuy bà vẫn mỉm cười, song không giấu được sắc bệnh nơi gương mặt, thân thể cũng có phần gầy guộc quá mức.
Là Vương phu nhân?
“Cô nương còn chưa dùng bữa phải không?” Phu nhân cất giọng dịu dàng, không hiểu sao nghe lại rất dễ chịu. “Ta nấu ít canh, cô nương dùng một chén rồi hẵng đi.”
Nói rồi, cũng không chờ Ôn Ninh trả lời, bà liền quay người đi vào trong.
Ôn Ninh nhất thời đứng ngẩn ra tại chỗ.
Năm đó nàng cùng Vương Hựu chạy khắp kinh thành, kỳ thực chưa từng tới nhà hắn lúc bấy giờ, càng chưa từng gặp mẫu thân hắn.
Nàng còn đang gấp rút muốn về nhà, nhưng… quả thật đang đói bụng.
Sáng sớm đã ra khỏi phủ, trong lòng chỉ nghĩ tới bảng vàng, mới ăn tạm miếng bánh ngọt ở trà quán, sau đó lại bị quan binh rượt mấy con phố. Giờ đã là giữa trưa, bụng đói khô, còn khát nước đến mức môi khô khốc.
Thôi vậy. Giờ không ăn, tối về gặp phụ thân… à không, gặp Ôn đại nhân rồi cũng chẳng nuốt nổi cơm.
Ôn Ninh bèn bước theo sau Vương phu nhân.
Bà không dẫn nàng đến sảnh lớn, mà đưa nàng đến chiếc bàn gỗ thấp trong gian bếp, múc cho nàng một chén mì chan canh.
Tuy mang sắc bệnh, Vương phu nhân vẫn luôn giữ nét mỉm cười, nhìn Ôn Ninh đầy trìu mến khiến nàng ăn cũng thấy ngượng, chỉ dám gắp từng miếng nhỏ.
Ừm… Không biết có phải vì quá đói không, chứ món mì này ăn ngon thiệt.
“Cô nương là người nhà họ Ôn phải không?” Vương phu nhân dịu dàng cười, khóe môi hiện ra hai lúm đồng tiền duyên dáng, giọng nói cũng mềm như tơ lụa.
Ôn Ninh chớp chớp mắt, không ngờ bà lại nhạy bén đến thế.
“Ngày mười tám tháng ba, khi Hựu nhi ra ngoài, là đi gặp cô nương phải không?”
Ôn Ninh khựng lại, đôi đũa cũng ngừng giữa không trung.
Vương phu nhân lại nở nụ cười:
“Cô nương yên tâm, nó chưa từng nhắc đến với người nhà. Chỉ là hôm đó lúc về, trên người vương chút hương phấn son, nên ta đoán chắc nó đã cùng một vị cô nương nào đó ngồi lại.”
Quả nhiên là mẫu thân của Phó Dự, bệnh lâu năm vẫn có thể quan sát tường tận đến vậy.
Nhưng… cũng không đúng. Mẫu thân ruột của Phó Dự vốn là Trưởng công chúa kia mà?
Trong lòng Ôn Ninh nhanh chóng xoay chuyển đủ điều, nhưng mặt ngoài vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ chớp mắt nhìn Vương phu nhân, không trả lời.
Vương phu nhân thấy nàng như vậy, khẽ che miệng cười nhẹ:
“Cô nương đã dám đến cửa bắt rể, lại chẳng ngờ là người kín đáo như thế.”
Ôn Ninh chợt nhớ ra vai diễn của mình, lập tức cụp mắt, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Phu nhân nói đùa rồi… Tiểu nữ chỉ là… chỉ là sợ gây phiền phức cho Vương công tử thôi.”
“Là một đứa trẻ ngoan, chỉ tiếc là Hựu nhi nhà ta không xứng với con.”
Vương phu nhân dịu dàng vén lọn tóc mai cho Ôn Ninh, giọng nói nhẹ tựa mây bay.
“Nó vốn là người lạnh lùng, chắc là vẫn chưa thông suốt chuyện nhân duyên. Cô nương đừng vì thế mà buồn lòng.”
Ủa? Phu nhân gọi nàng lại… là để dỗ dành sao?
“Ăn thêm một chén nữa đi.”
Thấy chén đã cạn, Vương phu nhân liền bưng lấy, lại múc thêm một tô nữa cho nàng.
Khi còn nhỏ, Ôn Ninh từng nghe Vương Hựu nhắc đến Vương phu nhân.
Hồi đó nàng đã biết mẫu thân hắn sức khỏe không tốt, quanh năm suốt tháng bệnh tật triền miên. Phụ thân hắn chạy ngược xuôi, kiếm được bao nhiêu bạc đều đổ vào thuốc thang cho vợ.
Vì Ôn Lam chuyên tâm nghiên cứu y dược, nên dù Ôn Ninh không học hành gì nhiều, nàng vẫn biết đôi chút về các loại thảo dược. Hồi còn nhỏ, nàng bạo gan lớn tiếng nói muốn dẫn Vương Hựu lên núi hái linh dược, rằng chỉ cần tìm được là bệnh của mẫu thân hắn sẽ khỏi.
Hắn chẳng hề phản bác, cứ thế theo nàng lên núi. Sau cùng, mấy thứ thuốc ấy không có vị nào thật sự dùng được, nhưng lại có thể đổi lấy ít bạc.
Khi ấy nàng đã nghĩ, mẫu thân của huynh ấy, hẳn là một người cực kỳ dịu dàng.
Nếu không phải như thế, làm sao có thể nuôi dạy nên một ca ca dịu dàng như vậy chứ?
Hồi đó nàng còn rất ngưỡng mộ hắn.
Dù nhà nghèo, nhưng phụ mẫu hắn tình cảm mặn nồng, lại hết mực yêu thương con cái. Không giống nàng, mẫu thân mất từ sớm, đến dung mạo cũng chưa từng thấy. Còn phụ thân thì bận rộn công vụ, thường một hai tháng mới thấy mặt một lần.
Chỉ là… kiếp trước sau khi nàng và Vương Hựu tái ngộ, nàng chưa từng gặp lại vị dưỡng mẫu ấy, hắn cũng rất ít khi nhắc đến bà.
Ôn Ninh ăn xong tô mì thứ hai, lại uống thêm một chén nước canh.
Vương phu nhân quả thật chỉ dịu dàng nói mấy câu an ủi, luôn miệng bảo rằng chuyện tình cảm chẳng thể gượng ép, bảo nàng đừng đau lòng làm gì. Rằng con bà—Vương Hựu—tuy ngoài mặt ôn hòa, nhưng trong lòng lại lạnh nhạt khó gần, con gái chọn phu quân, vẫn nên chọn người dịu dàng một chút thì hơn.
Những lời ấy, Ôn Ninh rất đồng tình.
Quả nhiên, chẳng ai hiểu con bằng mẹ.
Ăn uống no nê, Ôn Ninh chầm chậm lê bước trở về Ôn phủ.
Nhưng dẫu có không muốn đến đâu, nàng cũng không thể không quay về.
Vừa mới bước vào cửa, quản gia đã hấp tấp chạy ra, miệng rối rít:
“Trời đất ơi, đại tiểu thư cuối cùng cũng chịu về rồi!”
Nói xong liền kéo nàng đi thẳng tới chính sảnh.
Còn chưa bước chân vào cửa, đã nghe tiếng Ôn Đình Xuân giận dữ hét vang:
“Quỳ xuống!”
Nhận xét Box