Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 11

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 11

 Lúc còn đứng ngoài cổng, Ôn Lam đã cảm thấy có đôi phần bất ngờ.

Từ lâu đã nghe nói nhà họ Vương nghèo khó, mẫu thân bệnh tật nằm liệt giường nhiều năm, phụ thân thì phiêu bạt khắp nơi, buôn bán vài món hàng lạ từ ngoại bang. Dù xem như là vật quý hiếm, nhưng vì tính tình thẳng thắn, không ưa kết giao với quyền quý nên cũng chẳng làm ăn lớn được, chỉ miễn cưỡng lo được miếng ăn áo mặc.

Thế mà khi tới nơi, cảnh tượng trước mắt lại khá hơn so với tưởng tượng—ít ra cũng là một căn nhà coi được, ngoài cửa còn treo tấm biển gỗ khắc hai chữ “Vương phủ”, trông cũng khá ra dáng.

Một người tự xưng là thư đồng của Vương Hựu dẫn hắn vào trong, Ôn Lam không khỏi đưa mắt quan sát bốn phía.

Phủ không lớn, nhưng cái gì cần cũng có. Cách bày biện đơn sơ mà không sơ sài, thể hiện người trong nhà có học thức và gu thẩm mỹ nhất định.

Ấn tượng đầu tiên khiến hắn không khỏi nhớ đến Ôn phủ thuở còn niên thiếu.

Vương Hựu đứng chắp tay trước cửa chính, dáng vẻ điềm đạm chờ đợi.

Nhớ tới lời Ôn Ninh nói ở chùa Từ Ân lần trước, Ôn Lam không nhịn được liếc nhìn kỹ gương mặt đối phương.

Làn da trắng sạch, mắt đen sâu như mực, sống mũi cao, bên trái có một nốt ruồi nhỏ không mấy nổi bật, nhưng lại tăng thêm vài phần thanh nhã cho gương mặt vốn đã nghiêm trang ấy. Dù chỉ mặc một bộ áo vải xám giản dị, vẫn không hề lộ vẻ nghèo khó, ngược lại còn mang khí chất thư sinh nho nhã, điềm đạm cao quý, hơn hẳn những công tử con nhà thế gia trong kinh thành.

Ôn Lam khẽ thở dài một tiếng.

Dù hôn ước kia là giả, nhưng với dung mạo và phong thái này, chỉ cần một ngày y đỗ Trạng nguyên, e rằng sẽ có vô số tiểu thư quý tộc muốn kết thân. Nhà họ Ôn làm gì có ưu thế gì so bì? Trừ phi… Ôn Ninh có thể định được hôn sự với y trước kỳ điện thí.

Hắn đưa tay ấn ngực, chỗ đau vẫn âm ỉ. Cũng không biết hôm đó ở chùa Từ Ân trúng phải tà khí gì, lại nổi lên suy nghĩ tác hợp hai người kia, để giờ vướng bận chẳng thôi.

“Ôn đại nhân.” Vương Hựu khẽ cúi người chắp tay hành lễ.

Ôn Lam vội vàng đưa tay ngăn lại: “Không cần đa lễ, lần này là ta đường đột quấy rầy.”

Vương Hựu khẽ gật đầu: “Mời Ôn đại nhân vào trong.”

Ôn Lam theo y bước vào, chẳng bao lâu đã có người mang trà đến, rót cho mỗi người một chén.

“Gần đây nghe nói Kinh Triệu phủ có nhiều vụ án, không biết lần này đại nhân ghé qua có chuyện gì, nếu tại hạ giúp được gì, xin cứ phân phó.”

Tuy Vương phu không cho phép, nhưng vài năm nay Vương Hựu đã âm thầm viết đơn kiện thuê để phụ giúp gia đình. Nhờ đó, danh tiếng của y Ôn Lam cũng sớm được nghe qua. Chỉ là y chỉ viết đơn, không ra mặt biện hộ, nên mãi đến năm nay hai người mới có dịp gặp nhau thật sự.

“Gần đây đúng là kinh thành không mấy yên ổn. Xuân vi ba năm một lần, thí sinh các nơi đổ về, hội thí tuy đã kết thúc nhưng nhiều người vẫn chờ kết quả điện thí mới chịu rời đi. Lại thêm dân chúng từ các vùng kéo về muốn xem Trạng nguyên dạo phố, khiến lũ lưu manh thừa cơ trộn lẫn vào. Vụ trộm cắp mỗi ngày đều phải tiếp nhận không ít.”

Ôn Lam thở dài, rồi nghiêm mặt nói: “Nhưng hôm nay ta đến đây, không phải vì công vụ.”

Vương Hựu khẽ động đôi mày, nhìn hắn nói: “Xin mời đại nhân cứ nói thẳng.”

Thấy đối phương đứng nghiêm túc như vậy, Ôn Lam vốn đã chuẩn bị sẵn lời nói ra bỗng lúng túng đôi chút.

Hắn vốn chẳng ưa lễ giáo cưỡng ép kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, lại càng thấy khôi hài với chuyện lấy vợ lấy chồng mà chưa từng gặp mặt. Thế nhưng, Vương Hựu là người đọc Tứ thư Ngũ kinh, phong thái đĩnh đạc, đoan chính, hắn lại sợ mở miệng quá đột ngột sẽ dọa đối phương sợ mất.

“Chuyện là thế này…” Ôn Lam cẩn thận lựa lời, “Tiểu muội nhà ta, Ôn Ninh, lần trước ở chùa Từ Ân cũng từng gặp Vương công tử.”

Đôi mắt sâu như nước giếng của Vương Hựu nhìn hắn chăm chú, bình lặng như mặt hồ, chẳng lộ chút tâm tư nào.

Ôn Lam đành nói tiếp: “Ba huynh muội nhà ta, một người mải mê y đạo, một người lại say sưa với tửu đạo, chỉ có A Ninh là đặc biệt yêu thơ văn.”

Nói vậy thì có hơi quá lời. Ôn Ninh đúng là từng mến mộ tài tử, nhưng đó là vì ảnh hưởng của thầy dạy lúc nhỏ. Khi ấy nàng mới chín tuổi, bị Ôn Đình Xuân ép quay về học chữ, tuy thuộc làu Nữ giới, nhưng nói nàng si mê thi văn thì hơi gượng ép.

Nhưng… cũng chỉ là mượn cớ thôi mà.

Ôn Lam tiếp tục: “Muội ấy thường ở nhà vẽ tranh làm thơ, có nhiều điều thắc mắc, nhưng ta với Ôn Kỳ thì chẳng ai giỏi giang gì, phụ thân lại bận rộn công vụ, mà muội ấy thì là nữ nhi sắp đến tuổi xuất giá, mời thầy về dạy lại không tiện… Mấy hôm trước vừa gặp được Vương công tử ở chùa, ta nghĩ… nếu công tử không phiền, có thể dành chút thời gian chỉ dẫn muội ấy đôi lời?”

Cái cớ đưa ra nghe chừng đoan trang, nho nhã, nhưng Vương Hựu đâu phải người ngốc—nam nữ đơn độc gặp gỡ, ý tứ phía sau thế nào y tất nhiên hiểu rõ.

Ôn Lam từng tiếp xúc với Vương Hựu vài lần, biết y là người giữ nguyên tắc, rất có chừng mực. Hắn không tin những lời Ôn Ninh kể về y là thật.

Cho nên lần này đến, bao lời hắn nói ra cũng chỉ là vì không chịu nổi nước mắt của Ôn Ninh mà mềm lòng. Hắn vốn chẳng mong Vương Hựu gật đầu.

Chỉ cần đối phương có chút lưỡng lự hay khó xử, hắn sẽ lập tức tìm cớ rút lui, bảo chuyện này không tiện, để về nói lại với muội muội, cũng coi như có câu trả lời rồi.

Không ngờ vừa dứt lời, trong đôi mắt sâu lặng như hồ thu của Vương Hựu lại khẽ gợn sóng: “Lệnh muội muốn gặp tại hạ?”

“Khụ…” Ôn Lam vốn định nói bóng gió, không ngờ Vương Hựu lại thẳng thắn như vậy. Hắn vội ho nhẹ một tiếng, làm ra vẻ nghiêm túc, “Vương công tử, chuyện này đúng là có phần không hợp lễ, hay để ta về bàn lại với muội muội thì hơn…”

“Gần đây trong phủ có nhiều người ra vào, e rằng lệnh muội đến sẽ không tiện.” Chưa để Ôn Lam nói hết, Vương Hựu đã đáp, “Chi bằng hẹn gặp tại một gian phòng riêng trong tửu lâu?”

Ôn Lam ngẩn người. Không ngờ đối phương không từ chối, mà lại gật đầu đồng ý.

Còn chưa kịp phản ứng, Vương Hựu lại nói tiếp: “Tầng trên của Vân Thính Lâu có nhiều phòng riêng, chuyên món Giang Nam, cách bày trí và hương vị đều đặc sắc. Không ít tiểu thư trong kinh thường tới đó dùng bữa. Tiểu thư Ôn gia nếu tới ăn một bữa, hẳn sẽ không khiến ai chú ý.”

Ngay cả địa điểm cũng đã tính trước rồi…

Ôn Lam dù phản ứng có chậm đến mấy cũng phải hiểu ra — xem ra bên này cũng có ý rồi! Trong lòng lập tức mừng rỡ, hớn hở không thôi.

“Tất nhiên là được!” Ôn Lam lập tức đáp lời, “Không biết Vương công tử rảnh vào ngày nào?”

“Mười tám tháng Ba, có được không?”

“Được!” Ôn Lam không giấu nổi niềm vui, vỗ tay đứng dậy, “Vậy thì mười tám tháng Ba, tại hạ sẽ đặt phòng riêng ở Vân Thính Lâu, đến lúc đó đành làm phiền Vương công tử chỉ dạy muội muội nhà ta một phen.”

“Ôn đại nhân khách sáo rồi.” Vương Hựu khẽ cúi đầu đáp lễ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box