Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 36

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 36

 “Chắc lần trước tại hạ đã nói rất rõ ràng rồi — tại hạ đối với cô không hề có chút tình ý nào. Cô nương còn dây dưa không dứt, chẳng qua chỉ khiến người ta thêm chán ghét mà thôi.”

Vẻ mặt Vương Hựu lạnh băng, lời nói như có gai nhọn.

Ôn Ninh vịn vào tường, đôi mắt vì hơi men mà long lanh, ánh nhìn mơ màng lấp lánh, cứ thế nhìn thẳng vào Vương Hựu.

Vương Hựu mím môi, nghiêng đầu tránh đi ánh mắt ấy.

“Chàng… thật sự không có chút xíu thích nào với ta sao?” Ôn Ninh định giả vờ ỏng ẹo một chút, nhưng vì rượu ngấm, giọng nàng mềm nhũn ra.

Đường nét nơi xương hàm của Vương Hựu càng trở nên cứng rắn: “Không có.”

“Nhưng mà… biết đâu được, biết đâu sau này…”

“Không bao giờ.” Vương Hựu quay lại nhìn nàng, ánh mắt đen tuyền như vực sâu tĩnh lặng. “Mãi mãi cũng sẽ không có ngày đó. Ôn cô nương nên sớm tìm người khác đi.”

Ban đầu Ôn Ninh chỉ định gây chuyện một trận, phá hỏng danh tiếng hắn, để hắn bực mình một chút thôi, nào ngờ hắn lại kéo nàng ra khỏi đó… Đến nỗi nàng cũng không biết nên diễn tiếp thế nào, đành thuận theo lời hắn mà buột miệng: “Vậy… vậy thì chàng thề đi…”

Vương Hựu cười lạnh: “Cô nương cũng tự tin quá mức rồi. Ngũ quan chen chúc, dáng dấp vừa thấp lại vừa gầy, chẳng có chút đường cong nào, lấy gì mà nằm mơ giữa ban ngày thế?”

“Chàng…” Một hơi nghẹn ứ nơi cổ họng Ôn Ninh.

Hắn nói hắn sẽ không thích nàng, đúng ra nàng phải vui mới đúng.

Nhưng mà… sao lại nói kiểu đó chứ?

Ngũ quan chen chúc, là chê nàng xấu? Dáng thấp, là chê nàng lùn? Không có da có thịt, là chê nàng không đủ quyến rũ? Còn nói nàng nằm mơ giữa ban ngày?

Ôn Ninh vừa giận, lại vừa thấy mình nên mừng, nhưng cảm xúc cứ rối bời, không tài nào kìm được lửa giận, nghẹn đến mức không thốt nổi một lời.

“Cho dù sau này tại hạ có mù mắt đi nữa, cũng tuyệt đối không thể động lòng với cô. Tốt nhất nên sớm từ bỏ hy vọng đi.” Môi mỏng của Vương Hựu khép mở lạnh tanh, nói dứt câu thì phất tay áo bỏ đi, còn ném lại cho nàng ánh mắt khinh thường.

Ôn Ninh: “……”

Nàng…

Nàng ôm ngực, tức chết được!

Khó trách kiếp trước đụng phải vài cô nương ngầm thương nhớ hắn, đều phải chạy đi mà khóc nức nở — thì ra cái miệng của Vương Hựu độc miệng tới như vậy!

Tức chết nàng rồi a a a!

Nghĩ đến bốn ngàn lượng bạc kia, Ôn Ninh giận đến mức đá một cú vào tường — nàng nhất định sẽ tìm cơ hội kiếm lại từ hắn cho bằng được!

Vương Hựu sắc mặt âm trầm bước ra khỏi con hẻm nhỏ, bên ngoài đã có ba thị vệ và Vương Cần Sinh đợi sẵn. Hắn cụp mắt xuống, vẻ lạnh lùng dần tan, lại trở về dáng vẻ ôn hòa thường thấy.

Nếu là bình thường, Vương Cần Sinh chắc chắn sẽ chạy đến hỏi han vài câu, nhưng phía sau có ba người nghiêm nghị đứng thẳng, mặt không chút biểu cảm như đang nói rõ "chuyện của chủ tử chúng ta không có tư cách hỏi", khiến hắn đành nín lại.

Vương Hựu ngẩng đầu nhìn trời, cất bước rời đi. Nhưng vừa đi được mấy bước, trong đầu lại hiện lên hình ảnh nữ tử nọ má hồng phơn phớt, mắt long lanh quyến rũ, hắn liền nhíu mày khẽ.

Hắn dừng chân, quay lại dặn một thị vệ: “Đi theo vị công tử trong hẻm kia, đưa nàng ấy về phủ Hồng Lư Tự an toàn.”

Một cú đá đó, làm Ôn Ninh đau nhói cả ngón chân. Nàng nghi ngờ không phải ngón bị trật thì cũng là móng bị bong rồi.

Tập tễnh quay về đến phủ, đã là nửa canh giờ sau.

Lăng Lan chờ nàng ở cửa sau, lo đến đổ cả mồ hôi lạnh. Vừa thấy nàng lết về trong bộ dạng thảm hại, suýt nữa kêu lên: “Trời đất ơi, tiểu thư của muội…”

Nàng thật chẳng biết nên nói gì nữa. Dạo gần đây, nàng đã ngừng cố hiểu những chuyện cô chủ nhà mình làm, nhưng sao lần này lại còn bị thương thế này?

“Phụ thân về chưa?” Câu đầu tiên Ôn Ninh hỏi khi bước vào phủ là về Ôn Đình Xuân.

Nàng không lo mình bị ông phát hiện rồi phạt, mà lo hơn là… sức khỏe của ông.

“Dạ chưa ạ.” Lăng Lan đỡ nàng cẩn thận. “Nghe nói ngày mai có việc quan trọng, lúc chạng vạng ông đã cho người về nhắn là không về dùng cơm tối.”

Việc quan trọng ngày mai? Chẳng phải là ngày Vương Hựu được nhận tổ quy tông sao?

Từ ngày mai trở đi, hắn không còn là Vương Hựu, mà sẽ là Bùi Hựu.

“Tiểu thư bị sao vậy?” Lăng Lan cuối cùng cũng không nhịn được hỏi.

Nhắc tới chuyện này là Ôn Ninh lại thấy tức, bực bội hừ một tiếng.

“Tiểu thư uống rượu à?” Lăng Lan khẽ ngửi được mùi rượu thoang thoảng trên người nàng, thở dài một tiếng: “Tiểu thư à…”

Nàng muốn khuyên, lại thấy bất lực, chỉ đành đỡ Ôn Ninh ngồi xuống mép giường, quỳ xuống cởi giày và vớ cho nàng.

May quá, móng chân vẫn còn, chỉ là ngón cái sưng to thôi.

“Để muội đi mời đại phu.” Lăng Lan xót đến nỗi suýt khóc, vừa định quay người thì bị Ôn Ninh giữ lại: “Không cần, bôi ít thuốc là được rồi.”

Trên đường về đau thấu xương, giờ cũng đỡ hơn rồi, nếu thật sự gãy xương thì chắc sẽ ngày càng nặng hơn nữa.

Lăng Lan biết tiểu thư lo lão gia phát hiện, đành đi lấy thuốc mỡ cho nàng bôi.

Ôn Ninh vốn sợ đau, nãy giờ giả khóc là một chuyện, giờ bôi thuốc vào chỗ sưng mới biết — đau thật, đến mức nước mắt tuôn ra lúc nào không hay.

Hu hu...

Nàng rút lại lời vừa nói — không đòi lại bốn ngàn lượng bạc kia từ Vương Hựu nữa.

Với bản lĩnh hiện tại của nàng, cho dù sống thêm hai đời nữa, cũng không phải là đối thủ của hắn.

Nàng phải tránh xa hắn ra, từ nay về sau, không nên có bất kỳ dính líu nào nữa.

Bởi mỗi lần gặp hắn, đều chẳng có chuyện gì hay ho cả!

Trên đường trở về, Vương Cần Sinh cuối cùng cũng đã nghĩ thông mọi chuyện.

Nhà họ Ôn chỉ có hai vị công tử, đại công tử Ôn Lam, y từng gặp hai lần; nhị công tử Ôn Kỳ, lần trước đến cửa cầu hôn cũng thấy qua. Nhưng vị công tử hôm nay, môi hồng răng trắng, dáng vẻ yêu kiều mà lại xa lạ, sao có thể là công tử họ Ôn được?

Rõ ràng là vị tiểu thư tương tư không thành nên cải trang giả trai trà trộn vào thanh lâu chứ gì!

Thảo nào công tử vừa nghe nói nhà họ Ôn đến bắt rể liền trèo cửa sổ chạy mất!

Đoàn người vừa về đến cổng phủ họ Vương, thì thị vệ được phái đến Kinh Triệu phủ cũng vừa quay lại, khom người báo cáo tình hình:

“Người phụ nữ đó tên là Lưu Lan Chi, hiện đang được Ôn tham quân bên Kinh Triệu phủ che chở, tạm thời sắp xếp ở khách điếm Đồng Phúc. Ôn tham quân còn mời một vị trạng sư nổi tiếng trong kinh là Tống Dự đến giúp bà ấy viết trạng kiện, ngày mai sẽ định án, bởi vậy gần đây dân trong thành bàn tán xôn xao.”

Vương Hựu khẽ gật đầu: “Biết Ôn tham quân mời Tống Dự từ khi nào không?”

“Ngày hai mươi sáu tháng ba.”

Vương Hựu thoáng trầm ngâm, không nói gì thêm, rồi xoay người bước vào trong sân.

Vì thấy hôm nay công tử dùng cơm không bao nhiêu, Vương Cần Sinh bèn tự mình vào bếp nhỏ làm vài món đơn giản, mang thẳng đến thư phòng.

Dạo gần đây trong phủ đột nhiên có thêm nhiều hạ nhân từ phủ Quốc công tới, Vương Cần Sinh ngoài miệng tuy càm ràm, nhưng trong lòng lại hiểu rõ — người ta là danh môn vọng tộc, dáng vẻ phong thái đều hơn hẳn, nên hắn cũng âm thầm quan sát, cố học theo từng cử chỉ lễ nghi.

Sau khi dọn đồ ăn, hắn định lặng lẽ rút lui thì bị Vương Hựu gọi lại.

“Cần Sinh, sau này ngươi tính thế nào?” Vương Hựu đang đứng trước án thư, tay cầm bút, dáng người cao gầy thanh nhã, nét mặt bình tĩnh như thường khi vẽ tranh.

Vừa nghe câu ấy, sống mũi Vương Cần Sinh liền cay xè.

Ngày mai chính là ngày công tử nhận tổ quy tông. Hắn sẽ đổi lại họ “Bùi”, cũng sẽ chuyển vào phủ Quốc công, chính thức trở thành thế tử tôn quý.

Quả nhiên… hắn xem y là kẻ không xứng mặt mũi, nên không muốn đem theo về đó...

“Tiểu nhân tính… bán căn nhà này, rồi đưa lão gia và phu nhân về lại Lĩnh Nam.”

Vương Phúc và phu nhân vốn là người Lĩnh Nam, vì muốn Vương Hựu học hành tử tế nên mới bôn ba ngàn dặm lên kinh thành.

Nghe vậy, tay Vương Hựu khựng lại một chút, rồi ngẩng đầu nhìn Vương Cần Sinh: “Ngươi thật sự muốn về Lĩnh Nam với phụ mẫu, hay là muốn theo ta về phủ Quốc công?”

Vương Cần Sinh ngớ người.

Vương Hựu chậm rãi nói: “Ngươi cũng lớn rồi. Nếu về Lĩnh Nam, phụ thân ngươi sẽ tìm cho một mối hôn sự, ngươi có thể cưới thê tử, sinh con, sống một đời an ổn. Còn nếu đi cùng ta, mấy năm tới e rằng ta sẽ không rảnh để quan tâm đến ngươi. Quy củ trong phủ Quốc công cũng nhiều, chi bằng sống cạnh phụ mẫu, sẽ tự tại hơn.”

Lần này không chỉ sống mũi cay, mà mắt y cũng đỏ hoe.

Công tử nhà y không những không chê bai xuất thân, mà còn suy nghĩ cho y chu toàn như vậy…

“Tiểu nhân… tiểu nhân…” Vương Cần Sinh nghẹn ngào, không nói nên lời, bèn quỳ thẳng xuống: “Công tử, tiểu nhân muốn theo người. Tiểu nhân biết mình không hiểu quy củ, không đủ tư cách, nhưng tiểu nhân sẽ học! Tiểu nhân… cũng không vội lấy thể tử đâu. Công tử, cho tiểu nhân ở lại bên cạnh người đi!”

Vương Hựu chỉ hỏi: “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”

Vương Cần Sinh gật đầu thật mạnh.

“Vậy thì ngày mai, đi theo ta về phủ Quốc công.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box