Bộ nam trang mặc hôm bắt rể, đã bị Ôn Đình Xuân cho người giám sát, dòm ngó rồi đem đi cắt sạch. Nhưng Ôn Ninh khi mua y phục đã sớm có tính toán, cố ý mua dư hai bộ giấu trong phòng để đề phòng bất trắc.
Nàng từng muốn đưa Lăng Lan theo cùng, nhưng nghĩ lại… nơi nàng sắp đến, không thích hợp để dẫn Lăng Lan theo.
Lăng Lan của đời này vẫn còn quá ngây thơ, ra ngoài gặp chuyện, chỉ sợ dọa cho nàng phát khiếp.
Còn lệnh cấm túc ấy hả…
Ôn Ninh thay xong y phục, băng băng ra đứng trước cổng sau phủ.
Ôn Đình Xuân biết nàng lần nào cũng từ cổng sau mà chuồn ra, nên cố ý cho người canh giữ kỹ càng, sắp thêm hai tên tiểu tư đứng gác.
Hai tên ấy vừa thấy người ra là ai, lại thêm kiểu ăn mặc đó, sắc mặt liền thay đổi, nhìn nhau một cái rồi đứng thẳng người lên như thể gặp đại địch.
“Ê hai người kia,” Ôn Ninh khoanh tay, nhướng cằm lên, “lần trước theo nhị ca tới sòng bạc, mấy chuyện đó các ngươi đã bẩm báo với phụ thân chưa?”
“Thắng bao nhiêu bạc? Có nộp lên chưa vậy?”
“Sao chỉ biết bưng trà rót nước cho nhị ca, tới lượt ta thì lại không muốn hầu hạ?”
“Ồ, là vì ta là nữ nhi, nghĩ ta không dám nói đúng không?”
Dọa cho hai tên kia mặt mày trắng bệch, nàng thuận lợi ra khỏi phủ, hướng thẳng đến phố Trường An.
Hai hôm nay, Vương phủ gia người ra kẻ vào nhộn nhịp.
Nhưng không giống ngày treo bảng xuân thi, người đến không phải để chúc mừng, mà là để đưa lễ từ phủ Quốc công. Phần thưởng chia thành từng đợt, nối nhau được chuyển tới. Ngoài quà cáp, phủ Quốc công còn phái thêm thị vệ, gia nhân sang, khiến Vương phủ vốn không rộng rãi nay lại càng chật chội.
Hàng xóm thường ngày vẫn qua lại thân thiết, giờ thấy vậy liền e dè không dám tới chơi.
Hoàng thân quốc thích, khí thế tự mang theo thiên uy, ai dám tuỳ tiện gần gũi?
“Công tử, tối nay người vẫn muốn dùng bữa bên ngoài à?” Vương Cần Sinh theo sau Vương Hựu mà hỏi.
Vương Hựu khẽ “ừ” một tiếng, xốc vạt áo bước ra ngoài.
Vương Cần Sinh quay đầu liếc bốn tên thị vệ phía sau một cái, hừ khẽ.
Công tử rõ ràng không thích bị bám theo, vậy mà mấy người này cứ vờ như không thấy, cố bám sát lấy, còn nói gì mà “công tử thân quý, không thể có sơ suất”.
Trong nhà cũng vậy, mấy ngày nay đột ngột có thêm bao nhiêu người, bầu không khí trong phủ trở nên kỳ quặc hẳn.
Trước kia cả nhà ăn cơm đều vui vẻ, hắn cũng thường ngồi ăn cùng. Vậy mà từ lúc có bà vú mặt lạnh kia tới, vừa thấy liền nói “một kẻ hạ nhân, sao có thể ngồi đồng bàn, chẳng hợp lễ nghi”, khiến hắn cũng chẳng dám ngồi ăn cùng nữa.
Làm gì cũng bị dòm ngó, ngay cả lão gia với phu nhân cũng khó chịu. Công tử từng kín đáo nhắc qua rằng trong nhà không cần người của phủ Quốc công, vậy mà bọn họ trả lời sao?
“Chờ công tử hồi phủ Quốc công, bọn ta tự khắc sẽ trở về.”
Kết quả là, liên tục mấy bữa nay, công tử toàn ra ngoài dùng cơm.
Hắn hiểu tính công tử mình – ăn ngoài cũng là để trong nhà dễ chịu hơn phần nào.
Chỉ không ngờ là, tối nay khách ở tửu lâu đông nghẹt,{bơ bui bặm} mấy món ăn gọi rồi mà mãi chưa mang ra. Một tên thị vệ định vào giục bếp, lại bị Vương Hựu ngăn lại.
Ngu quá!
Vương Cần Sinh trừng mắt liếc bốn tên kia – bộ không thấy ánh mắt công tử đang nhìn sang bàn kế bên sao?
Bàn ấy cũng đang chờ món, trong lúc đợi thì trò chuyện rôm rả.
Vương Cần Sinh nghe lõm bõm, hình như là đang bàn về một vụ án ở Kinh thành – nói đâu như có người vợ bị sơn tặc bắt cóc, sau đó quay về thì bị nhà chồng ghét bỏ, đòi hưu thê gì đó.
“Đã nửa tháng rồi, thế mà phủ Kinh Triệu vẫn chưa xử xong! Theo ta thấy, người đàn bà đó cũng lớn gan thật – mất trinh rồi mà còn dám đòi hưu phu! Nếu không phải Hoàng thượng nhân đức, sao có thể cho phép thứ việc nhà như vậy kinh động tới nha môn?”
“Cổ thân không một xu, sao chống chọi được tới giờ?”
“Còn không phải nhờ vào vị Ôn Tham quân kia sao. Theo ta, cả nhà họ Ôn đều…”, người nọ chỉ vào đầu mình, “có vấn đề hết. Người lớn thì mất thê tử rồi vẫn không chịu tái giá, người nhỏ thì cô nương Ôn gia, nghe tới chưa? Chính là cái vị bắt rể dưới bảng vàng đó! Trong phủ Kinh Triệu còn có một vị Ôn Tham quân, cũng là người nhà bọn họ – vậy mà lại giúp người đàn bà kia, thuê luôn cả trạng sư, vụ kiện mới kéo dài được tới nay!”
Vương Cần Sinh thấy công tử nhà mình nghe đến sắc mặt ngày càng nặng nề, đến khi nghe đến “trạng sư” còn hiếm khi nhíu mày.
“Ủa, sao hôm nay món chậm quá vậy?”
“Hay đổi chỗ đi, mình vừa ăn vừa nói tiếp?”
Hai người kia mặt mày gian trá, vừa nhắc chuyện đổi quán đã lộ ra vẻ cười cợt lẳng lơ. Vương Cần Sinh nghe đã thấy chẳng phải nơi tử tế, ai ngờ Vương Hựu cũng đứng dậy đi theo.
“Công tử…” Vương Cần Sinh còn đang chần chừ không biết có nên ngăn lại không, thì thấy công tử đang trầm ngâm, như đang suy nghĩ điều gì, nên đành không nói nữa.
Quả nhiên, nơi bọn họ “đổi” đến là một chốn chẳng ra gì — cái gì mà “Nghênh Xuân Viện”, vừa nghe tên đã biết là thanh lâu.
“Công tử…” Vương Cần Sinh không nhịn được nữa, mở miệng khuyên — công tử của hắn là hạng người nào chứ? Phong nhã thanh khiết, sao có thể lui tới nơi đó?
Vương Hựu lại đột nhiên hỏi: “Ngươi còn nhớ ngày hai mươi lăm tháng ba, Ôn Tham quân từng đến tìm ta, lúc đó có nói là vì chuyện gì không?”
Vương Cần Sinh không hiểu sao công tử nhắc đến chuyện cũ,{bơ bui bặm} gãi đầu nhớ lại: “Hình như không nói cụ thể, chỉ bảo có chuyện quan trọng muốn bàn…”
Vương Hựu lại nhíu mày, gọi một người trong nhóm thị vệ đến: “Phiền ngươi đi dò giúp ta một chuyện.”
Người kia lập tức chắp tay: “Công tử cứ sai bảo!”
Sau khi dặn xong, Vương Hựu ngẩng đầu nhìn ba chữ “Nghênh Xuân Viện”, rồi lại quay đầu liếc ba người theo sau: “Mấy người ở ngoài chờ đi.”
Dứt lời, nhấc chân bước vào.
Vương Cần Sinh đành phải theo sau bước chân công tử.
Trớ trêu thay, đúng lúc ấy, Ôn Ninh cũng đang ở trong Nghênh Xuân Viện.
Nàng đã đến từ giữa trưa, vậy mà vẫn chưa gặp được người mình muốn gặp. Nhìn sắc trời dần chuyển sang chiều tối, nếu người ấy còn chưa đến, e là phụ thân nàng – Ôn Đình Xuân – cũng sắp tan triều trở về phủ rồi.
Nếu bị phát hiện nàng lại lén ra ngoài…
Ôn Ninh bắt đầu ngồi không yên. May mắn thay, cuối cùng trong phòng cũng vang lên câu đối nàng chờ đợi đã lâu: “Lầu nhỏ suốt đêm nghe mưa xuân rơi.”
Ôn Ninh không chút do dự liền đáp: “Hẻm sâu Nghênh Xuân mua cành hạnh.”
Quay đầu lại, quả nhiên là thiếu niên gầy gò năm ấy.
Chỉ là lúc này vẫn còn là năm Gia Hòa thứ mười bốn, thiếu niên trẻ hơn vài tuổi, vóc dáng càng thêm gầy guộc, nét mặt chưa nở hết, so với lần đầu tiên nàng gặp ở kiếp trước thì trông non nớt hơn nhiều phần.
Thế nhưng thiếu niên kia dường như chẳng tự thấy mình còn non, ánh mắt lướt qua Ôn Ninh, đầy hứng thú mà nhướng mày: “Tiểu cô nương, sao ngươi biết được nơi này?”
“Công tử họ Nghi, như vậy có phải là không đúng lẽ thường không?” Ôn Ninh bình thản đáp.
Một nữ tử nơi khuê phòng như nàng, đúng là không nên biết những nơi như thế này. Nhưng ai bảo Bùi Hựu bản lĩnh quá lớn – thiếp thất sau phủ cũng có gốc gác lắm chiêu. Năm xưa có một vị mỹ thiếp căm ghét nàng đến tận xương, chỉ hận nàng biến mất càng sớm càng tốt, liền vô tình hay cố ý nói cho nàng biết chốn “thần bí như trong truyện” này.
Triều đình và giang hồ vốn là hai thế giới không dính dáng gì đến nhau, thế nhưng lại có một thứ có thể nối liền hai nơi — bạc trắng.
Chốn như vậy, không cần hỏi ngươi là ai, đến từ đâu, chỉ cần đưa đủ bạc, tất sẽ có người thay ngươi làm việc.
Kiếp trước Ôn Ninh trốn khỏi Ải Nhạn Môn, cũng chính là nhờ vị công tử họ Nghi này giúp đỡ. Nàng cùng Lăng Lan được dạy thuật dịch dung, đã tốn đến năm trăm lượng. Đường đi từ kinh thành đến tận nơi, lại thêm năm trăm lượng nữa để lo lót.
Lúc này, trong lòng áo Ôn Ninh là ngân phiếu, ôm chặt mà thấy xót vô cùng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, không còn nơi nào thích hợp hơn nơi này.{bơ bui bặm} Chốn giữa kinh thành mà chẳng liên quan đến triều cục, người trong giang hồ chỉ giữ quy củ của giang hồ – đưa tiền làm việc, không hỏi lý do, càng không bao giờ tiết lộ thân phận của người thuê.
Công tử họ Nghi cũng không hỏi gì thêm, chỉ hỏi thẳng: “Cô nương muốn làm chuyện gì?”
Ôn Ninh nghiêm mặt: “Ta muốn đưa ba người rời khỏi kinh thành.”
“Thời gian, địa điểm, họ tên.”
“Ngày mai, phủ trạng nguyên. Vương Phúc, phu nhân ông ta, và một gia nhân tên Vương Cần Sinh. Giờ Tý ngày mai có thể sẽ xảy ra hỏa hoạn, nếu có, hãy đưa ba người ấy rời kinh. Một năm không được trở lại. Nếu không có chuyện gì, coi như tiền đặt cọc tặng luôn các người.”
“Năm ngàn lượng.”
Ôn Ninh suýt phun ra máu: “Năm… năm ngàn lượng?”
Vị công tử này chẳng lẽ có thuật nhìn thấu, biết trong người nàng đang mang đúng năm ngàn lượng?
Không thể nào.
Nàng đã tính từ trước – chuyện bàn bạc cùng Ôn Kỳ làm ăn không phải là chuyện đùa. Dù sao nàng cũng không thể sống dựa mãi vào chỗ bạc trong tay, chỉ có buôn bán mới khiến bạc sinh bạc.
Gần đây nàng cũng đã nghĩ xong đại khái nên kinh doanh gì.
Nếu đưa hết năm ngàn lượng, thì nàng chẳng còn gì để khởi sự.
“Ba ngàn lượng. Nếu đêm mai không có chuyện gì, ta sẽ trả hết phần còn lại.” Ôn Ninh cố giữ giọng trầm thấp.
“Bốn ngàn lượng. Trả đủ một lượt.” Thiếu niên vẫn tay mân mê miếng ngọc bội, mặt mày như thể không có chỗ thương lượng.
Ôn Ninh đau lòng đến muốn rơi nước mắt. Bốn ngàn lượng! Nàng vậy mà phải bỏ ra bốn ngàn lượng… để cứu người nhà của Vương Hựu!
“Được.” Dù tim như bị dao cắt, Ôn Ninh vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, móc ngân phiếu ra.
Trong lúc lấy, nàng cũng tự an ủi mình — bạc mất có thể kiếm lại, mạng người mất rồi thì bạc nhiều mấy cũng vô dụng. Huống hồ, nàng từng tiếp xúc vị công tử này ở kiếp trước, bên cạnh hắn có không ít người có bản lĩnh, ít nhất cũng đáng tin được.
Nàng run run đặt xấp ngân phiếu lên bàn.
Thiếu niên đưa tay cầm lấy, nở nụ cười vô hại: “Hợp tác vui vẻ.”
Ôn Ninh khẽ giật môi, đứng dậy rời đi. Nàng sợ mình chỉ cần ở thêm một chút, là sẽ không nỡ rời khỏi bốn ngàn lượng ấy.
Thôi thì thôi, coi như tiết kiệm được một ngàn lượng, trừ đi số vốn đầu tư, nàng vẫn còn một ngàn năm trăm lượng, xài tiết kiệm một chút, vẫn có thể làm nên chuyện.
Khi bước xuống lầu, Ôn Ninh vẫn còn đang thầm dỗ dành mình: độ lượng, khoan dung, không nên so đo.
Ai ngờ vừa ngẩng đầu, đã đụng ngay cảnh sắc phấn hồng rượu sực, tiếng cười lả lướt trêu ghẹo, trong đó — là một người, cúi đầu nâng chén giữa tiếng ve vãn ong bướm.
Vương Hựu.
Hừ.
Nàng thì tốt bụng bao dung, nhân từ độ lượng, không so đo hiềm khích, còn dốc hết bạc của mình chỉ để cứu người nhà hắn. Còn hắn thì sao? Đỗ trạng nguyên rồi, thân phận thế tử cũng sắp khôi phục, giờ ngồi ở đây ung dung… uống rượu mua vui?
Nhận xét Box