Dựa vào cái gì chứ?
Trong lòng Ôn Ninh vốn đã âm ỉ một ngọn lửa nhỏ, giờ chỉ cần một cơn gió thổi nhẹ cũng đủ bùng lên cháy rực cả cánh đồng.
Dựa vào cái gì chứ?!
Kiếp trước bị hắn dày vò đến nỗi không còn hơi sức để thở, cuối cùng bệnh nặng rồi chết thảm trên giường. Đến kiếp này, chỉ để tránh mặt hắn, nàng ăn không ngon, ngủ không yên, bỏ luôn cả danh dự, bỏ cả thể diện, giờ còn phải bỏ luôn cả tiền bạc, vậy mà hắn thì sao?
Một thân sạch sẽ, hai tay trắng tinh, nhẹ bước thăng quan, xuôi gió lên mây.
Kiếp trước còn ra vẻ si tình, một lòng một dạ không ai khác ngoài nàng, vậy mà giờ thì sao? Nên uống rượu thì uống rượu, nên ghé kỹ viện thì vẫn ghé như thường.
Giả quân tử! Đồ tiểu nhân chính hiệu!
Cơn giận như xông thẳng lên đầu, Ôn Ninh chẳng thèm nghĩ ngợi gì, đưa tay giật lấy vò rượu từ tay một tiểu quan đang đi ngang, ngửa đầu uống liền mấy chén.
Dù sao thì nàng cũng chẳng còn gì để giữ mặt mũi, vậy thì hắn cũng đừng hòng sống yên ổn!
Vương Hựu vừa bước vào đã chọn chỗ gần hai gã lúc nãy, nghe bọn họ tiếp tục bàn về vụ án người vợ bị sơn tặc bắt cóc. Giấc mơ vốn tưởng đã quên, giờ bỗng trở nên rõ ràng hơn, thậm chí trong đầu hắn còn hiện lên một cái tên — “Lưu Lan Chi”.
Trong mơ, hắn đã định viết đơn kiện giúp nàng ta, bản thảo cũng đã soạn sẵn.
Đúng lúc đó, một tên trong hai gã kia cười đểu: “Không chừng đại công tử nhà họ Ôn phải lòng người đàn bà đó rồi. Năm nay đã hơn hai mươi mà chưa lấy vợ, biết đâu lại có sở thích gì khó nói.”
“Nghe nói tên nàng ta là Lưu Lan Chi, tên đẹp vậy, chắc sắc vóc cũng chẳng tệ!”
Vương Hựu khẽ nhíu mày, mắt cụp xuống, không nghe nữa.
Có một kỹ nữ dáng dấp xinh xắn thấy công tử áo xanh ngồi một mình, vừa mang rượu đến đã bị Vương Cần Sinh ngăn lại, chỉ để lại vò rượu, không cho đến gần.
Trong lòng Vương Hựu giờ đang dậy sóng, không muốn để tâm chuyện khác, bèn rót rượu, trầm mặc suy nghĩ.
Nếu chỉ là một giấc mộng hư ảo, thì vì sao trong mộng lại có vụ án trùng khớp đến thế với thực tại, đến cả tên họ cũng giống nhau? Đêm ấy Ôn Lam đến tìm hắn, có khi nào thật sự là để nhờ hắn viết đơn kiện giúp người ấy?
Nhưng hôm đó ở Vân Thính lâu xảy ra chuyện như vậy, cộng thêm đôi chân của Vương Cần Sinh…
Hắn nâng ly uống cạn.
Kỳ lạ.
Hắn ngẩng đầu nhìn ra cửa. Chỉ cần người theo dõi ở phủ Kinh Triệu quay về, là biết vụ án có trùng khớp như trong mộng hay không.
Chưa kịp thu lại ánh mắt, đã nghe một tiếng kêu kinh ngạc: “Vương công tử?!”
“Vương công tử! Chẳng phải ngài nói đã có hôn ước rồi sao? Sao lại đến nơi như kỹ viện thế này?!”
Giọng nói trong trẻo ấy vừa có phần ngạc nhiên, vừa mang theo chút đau lòng, bước tới liền nắm lấy cánh tay hắn: “Ngài nói đã có hôn phối, chẳng lẽ là gạt ta sao?”
Kỹ viện ồn ào rộn rã, nay đột ngột có hai nam tử kéo nhau giữa sảnh, lại còn gọi “Vương công tử”, “hôn phối” các kiểu, lập tức khiến mọi người trong sảnh nhao nhao ngoái đầu nhìn.
Lần trước thấy Ôn Ninh từ cái sọt chui ra ngoài tường phủ Vương đã khiến Vương Hựu kinh ngạc, nay giữa nơi này lại thấy nàng, quả thật ngoài sức tưởng tượng. Hắn toan rút tay ra khỏi tay nàng, không ngờ Ôn Ninh nắm chặt đến vậy, hắn hơi dùng lực, lại chẳng ngờ giật một cái khiến nàng ngã ngồi xuống đất.
Ôn Ninh còn mong chuyện náo hơn thế nữa, ngã xuống đất đau muốn rơi nước mắt, nhân cơ hội bèn bóp ra vài giọt lệ, ngồi dưới đất kéo tay áo hắn, miệng rên rỉ: “Trạng nguyên lang, trạng nguyên lang, hôm đó ở Vân Thính lâu ngài cùng ta đối thơ đối chữ biết bao vui vẻ, nay ngài đỗ đạt rồi, lại không nhận mối duyên tình ấy nữa sao?!”
Trong sảnh đã vốn râm ran bàn tán, nay vừa nghe đến hai chữ “trạng nguyên lang”, tiếng xì xào lại càng xôn xao hơn nữa.
Dạo gần đây trong kinh thành, còn ai mà không biết đến vị trạng nguyên ấy chứ!
Trạng nguyên “lục nguyên giáp đệ” – tài danh đệ nhất bảng, vậy mà lại là thế tử thất lạc của phủ Quốc công, đúng là như nhân vật bước ra từ sách truyện!
Một nhân vật lớn như vậy, không ngờ không tới nơi cao quý như Thiên Hương các, mà lại đến một chốn không đứng đắn như kỹ viện này!
Nghe đâu trạng nguyên lang năm nay đã hai mươi mốt tuổi vẫn chưa cưới thê tử, còn vị tiểu công tử kia thì da dẻ trắng trẻo, vóc người nhỏ nhắn, ủa… vậy chẳng phải…
“Buông tay.” Vương Hựu nghiến răng, hạ giọng quát nhẹ.
Nhưng Ôn Ninh vừa uống liền hai chén, rượu đang bốc lên đầu, càng không chịu buông! Nàng đã mất hết thể diện, thì hắn cũng đừng mong giữ được thanh danh!
“Trạng nguyên lang!” Ôn Ninh níu chặt lấy tay áo hắn, nước mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào, “Ta thật lòng ái mộ trạng nguyên lang! Ngài sao có thể tuyệt tình đến vậy? Kỹ viện này những tiểu quan kia… nào có ai hơn được thiếp?!”
Ầm——
Cả sảnh như muốn nổ tung vì bàn tán.
Vương Cần Sinh đứng sững, chết trân tại chỗ.
Vị tiểu công tử này từ đâu đến? Nhắc cả Vân Thính lâu… Chẳng lẽ hôm ấy công tử vào phòng trong, không cho hắn theo là để gặp người này?
Chẳng lẽ… chẳng lẽ… trời ơi hắn không dám tin!
Ôn Ninh thấy sắc mặt Vương Hựu tối sầm, trong lòng hả hê không nói nên lời. Không phải ngài giả vờ ôn nhu khiêm nhường sao? Không phải tự ví mình là phong nhã như ánh trăng trên cao sao?
Ngài hình như còn bị sạch sẽ quá mức thì phải?
Ôn Ninh liền lấy ống tay áo hắn mà chùi nước mắt, còn chưa định dừng, đã thấy Vương Hựu giật tay áo lại, cúi người xuống, nghiến răng nói nhỏ: “Ngươi không cần danh tiết nữa à?”
Danh tiết? Nơi này có ai biết nàng là Ôn Ninh đâu. Ngược lại, cả sảnh đều biết hắn là trạng nguyên lang!
Ồ, hắn là Vương Hựu, mỗi lời nói đều có hàm ý. Câu đó chẳng phải là đang uy hiếp nàng sao? Nếu nàng không thu liễm lại, thì hắn sẽ lớn tiếng gọi “Ôn tiểu thư”, lúc đó cả kỹ viện đều biết nàng là ai.
“Không cần! Ta cái gì cũng không cần, chỉ cần Vương công tử thôi, hu hu hu…” Ôn Ninh càng nói càng to tiếng, càng lúc càng không kiêng nể.
Chân đất thì đâu sợ mang giày! Nàng không sợ!
Có bản lĩnh thì hắn cứ gọi đi! Dù sao kiếp này nàng cũng không định lấy chồng. Hắn dám mở miệng, thiên hạ sẽ biết – một khuê nữ danh môn, từng bắt rể dưới bảng vàng chưa đủ, nay còn cải nam trang đến kỹ viện khóc lóc đòi tình, chẳng khác nào chuyện chấn động kinh thành. Cái tên “Ôn Ninh” từ đó sẽ mãi là cái bóng in trên danh tiết của hắn, có rửa cũng không sạch.
Vương Cần Sinh thấy sắc mặt công tử mình đã đen đến cực điểm, dường như từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy qua dáng vẻ này, liền hoàn hồn, định nhào tới kéo Ôn Ninh ra.
Không ngờ Vương Hựu ra tay trước, ngược lại siết chặt cổ tay Ôn Ninh, kéo nàng bật dậy, không nói một lời, dắt thẳng ra ngoài.
Ôn Ninh mới uống rượu, thật sự đã có chút choáng váng, mặt đỏ bừng bừng, bị hắn kéo đi thì loạng choạng suýt ngã, phải khập khiễng bước theo.
Vương Cần Sinh hoảng hốt đuổi theo. Mấy người giữ cửa thấy Vương Hựu bước ra cũng vội vàng định bám theo, lại bị quát khẽ nhưng đầy uy nghi: “Ở đây chờ.”
Lần đầu tiên bọn họ thấy công tử dùng giọng nặng như vậy, bất giác đều đứng yên tại chỗ, ngay cả Vương Cần Sinh cũng bị giữ lại.
Màn đêm đã buông xuống, khắp nơi bắt đầu lên đèn, Trường An phố dần trở nên nhộn nhịp.
Nhưng kinh thành lại chẳng thiếu những ngõ hẹp quanh co. Ôn Ninh bị kéo khỏi kỹ viện, gió đêm thổi qua khiến nàng tỉnh táo được đôi chút, nhưng sau đó lại cảm thấy cổ tay đau nhức không chịu nổi.
“Đau… nhẹ chút được không?” Ôn Ninh đưa tay gỡ tay hắn, chạm vào mu bàn tay hắn thì vội rụt lại.
Nàng không muốn dính chút da thịt nào với hắn cả.
Vương Hựu kéo nàng đến một con hẻm vắng, không một lời khách sáo, hất tay một cái, khiến Ôn Ninh suýt nữa ngã sấp mặt, may mà kịp vịn vào bức tường đá xanh mới đứng vững lại được.
Vương Hựu giấu tay về sau, đứng thẳng lưng, cúi nhìn nàng từ trên cao, ánh mắt lạnh như băng.
Ôn Ninh chống tay vào tường, ngẩng đầu lên nhìn hắn. Dưới ánh trăng rọi nghiêng nghiêng, đôi môi hắn mím chặt, đến cả nốt ruồi nhỏ nơi sống mũi cũng phủ ánh lạnh lẽo.
Ha.
Không giả vờ nữa sao?
Lông mày sắc lạnh, thần sắc uy nghi, Vương Hựu à… cuối cùng ngài cũng chịu cởi bỏ lớp mặt nạ ôn hòa kia rồi?
Nhận xét Box