Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 01

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần - Chapter 01

Đêm tối như mực, mưa như trút nước.

Mùa đông phương Bắc hiếm khi mưa dầm như thế, cơn gió gào thét cuốn theo mưa lớn khiến bầu trời trên đỉnh ải Nhạn Môn vọng lên từng đợt âm thanh quái dị, tựa như có yêu ma quỷ quái kéo đến.

Thế nhưng đám binh lính canh giữ ải vẫn đứng thẳng tắp như tượng, thỉnh thoảng có giọt mưa hắt vào mắt, họ mới nhân cơ hội len lén liếc nhìn vị tướng đang nghiêm nghị chờ ở phía trước.

Từ sau loạn Tuyên Bình, giang sơn yên ổn, Đại Đô đốc chỉ xuất hiện vào những dịp quan trọng để tuần tra, thỉnh thoảng mới đến trấn thủ vài ngày cũng đều ở lại trong phủ Tổng binh, chưa từng có việc như hai hôm nay — đích thân dẫn quân thủ thành, đứng gác ngay tại cổng thành.

Chẳng rõ kinh thành lại xảy ra biến cố gì nữa đây?

Trời đông ngày ngắn đêm dài, chỉ thêm thời gian một chén trà nữa thôi là đến lúc đóng cổng thành.

Bỗng nhiên, từ xa vọng đến tiếng vó ngựa, không nhanh không chậm, nhịp nhàng mà vững vàng. Một chiếc xe ngựa dần dần hiện ra sau màn mưa mịt mù.

Binh lính đứng càng nghiêm chỉnh hơn, khi người đánh xe ghìm cương ngựa lại, liền có người tiến lên kiểm tra.

“Mấy đứa con trai, con dâu của lão thân đều làm ăn buôn bán nhỏ ở ngoài quan ải, nghe nói cháu trai bị bệnh, lão thân lo lắng không yên, mới vội vàng đến quấy rầy lúc này. Đây là giấy thông hành, mong các vị quan gia lượng thứ.”

Chiếc xe ngựa trong màn mưa hết sức bình thường, đến đèn lồng cũng không có, nhưng dưới ánh đuốc nơi cổng thành, vẫn có thể thấy rõ bàn tay đầy nếp nhăn của lão bà.

Tên tiểu đồng đánh xe cúi rạp người, lưng còng gập, dầm mưa mà không dám ngẩng đầu, hai tay dâng giấy thông hành lên trước mặt Đại Đô đốc: “Thưa đại nhân, xin xem qua.”

Vị Đô đốc râu bạc trắng không đưa tay nhận lấy, mà chỉ ra hiệu bằng ánh mắt với thuộc hạ bên cạnh. Người kia liền bước tới nhận lấy văn thư, còn ông thì nâng cao đèn dầu tiến đến gần xe ngựa để soi rõ bên trong.

Người lính cầm dù đứng phía sau cũng âm thầm suy đoán — rốt cuộc là đang tra xét ai mà đến cả Đại Đô đốc cũng phải tự mình tới kiểm tra từng xe một, như thể chỉ sợ xảy ra chút sơ suất.

Ánh đèn mờ nhạt rọi vào bên trong xe ngựa, lộ ra hai người — một lão bà, một tỳ nữ.

“Đây là gia nô của nhà ta. Con trai sợ đường xa không người chăm sóc, nên đặc biệt dặn lão thân mang theo.” Lão bà cất giọng khàn khàn đáp.

“Tất cả xuống xe kiểm tra.” Đôi mắt sắc bén như chim ưng của Đại Đô đốc dán chặt vào tỳ nữ trẻ tuổi.

Tỳ nữ nhìn màn mưa ào ào ngoài xe, hơi lùi lại, khẽ liếc lão bà một cái. Lão bà khẽ vỗ tay nàng trấn an, nàng bèn nghe lời đỡ bà xuống xe.

Cả ba người, kể cả tên tiểu đồng, bị thẩm tra suốt nửa canh giờ, xe ngựa cũng bị lục soát từ trong ra ngoài.

Cho đến khi xác nhận lời khai của ba người không có gì sai lệch, trong xe cũng không có dấu hiệu đáng ngờ, Đại Đô đốc mới phất tay, ra hiệu cho đi qua.

Ngựa hí lên một tiếng, xe ngựa chậm rãi lăn bánh qua cổng Địa Lợi.

Mưa vẫn chưa dứt, ánh đèn nơi cổng thành vẫn sáng rõ. Có người chắp tay bẩm: “Bẩm đại nhân, đã sang canh hai một khắc.”

Vốn dĩ, canh một giờ Tuất là phải đóng cổng thành rồi.

Vị Đô đốc có đôi mày trắng bạc cũng khẽ cau lại, trầm ngâm chốc lát rồi ra lệnh: “Tiếp tục canh giữ!”

“Tuân lệnh!”

Trong khi đó, chiếc xe ngựa vừa vượt qua cổng thành kia, sau khi băng qua hào nước, rốt cuộc cũng tăng tốc.

“Cô nương, chúng ta ra được rồi! Thật sự ra được rồi!” Tỳ nữ trẻ lập tức thoát khỏi vẻ im lặng trước đó, nắm chặt tay lão bà, vẻ mặt rạng rỡ đầy phấn khích: “Phía trước chính là ngoài quan ải, chúng ta… à không, là cô — từ nay cô nương tự do rồi!”

Nói đến cuối câu, giọng nàng ta khẽ nghẹn ngào.

Lão bà khi nãy còn run rẩy khom lưng, giờ đôi mắt đã lộ ra chút linh động của thiếu nữ, giọng nói vẫn khàn đặc nhưng lại chứa đựng nụ cười ấm áp: “Tay nghề của gã giang hồ kia đúng là không tồi, nửa gia sản đổi lấy cũng không uổng công.”

Tỳ nữ gật đầu lia lịa: “Lúc nãy trời mưa lớn như vậy, nô tỳ cứ tưởng sắp hỏng việc! May mà diện mạo và giọng nói đều như lời hắn nói, có thể duy trì trong ba ngày. Đến lúc đó thì…”

Nàng dừng lại, rồi nói tiếp: “Đến lúc đó, ai còn có thể tìm ra cô nương nữa!”

Lão bà bật cười, đôi mắt hoàn toàn không hợp với khuôn mặt già nua kia bỗng rực rỡ như ánh sao.

“Làm ơn đi nhanh hơn chút, lão phu nhân nhà ta lo cho cháu trai, đêm nay còn phải gấp rút lên đường.” Tỳ nữ vén rèm, nhắc nhở tiểu đồng phía trước.

Hai chủ tớ từ kinh thành xuất phát, dọc đường thay đổi cải trang nhiều lần, tên tiểu đồng đánh xe này cũng chỉ là người thuê tạm, hoàn toàn không hay biết thân phận thật sự của hai người.

Xe ngựa càng lúc càng lao nhanh.

Ôn Ninh nhẹ nhàng đẩy cửa sổ xe hé ra một khe nhỏ, cơn gió lạnh lập tức ùa vào, chỉ là đã vượt qua Nhạn Môn quan, mưa dường như đã chuyển thành tuyết, những hạt băng nhỏ lộp độp đập vào má nàng, lại khiến nàng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nửa năm mưu tính, nửa tháng lo sợ, gần như không chợp mắt ngày đêm… cuối cùng cũng đến được nơi này.

Chỉ cần vượt qua Nhạn Môn Quan, nàng sẽ không còn là chú chim trong lồng của Bùi Hựu, cũng không phải con sẻ nhỏ trong tay hắn, để mặc hắn tùy ý trêu đùa.

“Cô nương, sáng mai chúng ta chia đường mà đi. Nô tỳ sẽ tìm cơ hội quay về, vòng qua Giang Nam đánh lạc hướng tai mắt thay người, nếu bị bắt được thì sẽ nói cô nương đã chết dọc đường, nô tỳ…”

Lời còn chưa dứt, Ôn Ninh còn chưa kịp mở miệng ngăn lại, đã nghe thấy ngoài khe hẹp cửa sổ vọng đến từng tràng tiếng vó ngựa.

Tiếng vó dồn dập, từ xa tới gần, mơ hồ còn có tiếng người hô lớn “Dừng lại!”

Sắc mặt hai chủ tớ đồng loạt biến đổi, Linh Lan lập tức nhấp nhổm không yên, định mở cửa sổ nhìn ra ngoài, nhưng Ôn Ninh đã nắm tay nàng, vỗ nhẹ an ủi: “Linh Lan, đừng sợ.”

“Lão phu nhân, e là gặp phải mã tặc ngoài quan rồi! Hai vị ngồi cho vững!” Giọng của tiểu đồng phía trước vang lên, kèm theo tiếng roi ngựa dồn dập, xe lập tức lao nhanh hơn nữa.

Nghe nói là mã tặc, trái lại Ôn Ninh lại thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Nếu là cướp, thì cùng lắm là đòi tiền. Nàng và Linh Lan lần này cải trang khéo léo, một người là lão bà đầy nếp nhăn, một người là tỳ nữ mặt mũi xấu xí, đốm tàn nhan loang lổ, nếu thật sự bị đuổi kịp, bỏ chút tiền tài cũng không đáng tiếc.

Xe ngựa lao đi như bay, gió dữ quật khiến rèm vải dày cộm cũng khó mà che chắn được. Nhưng vì muốn ẩn thân, họ không dám dùng chiến mã tốt, ngựa kéo xe chỉ chạy được một quãng là đã thở hồng hộc, rõ ràng sắp đuối sức.

Tiếng vó ngựa phía sau càng lúc càng gần, chỉ nghe một tiếng hí dài, xe ngựa bỗng xóc mạnh rồi khựng lại.

Linh Lan mặt mày trắng bệch, vội đỡ lấy Ôn Ninh. Cả hai đều hiểu — đã bị đuổi kịp rồi. Không ai lên tiếng, chỉ căng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Thế nhưng tiểu đồng đánh xe không hề mở miệng, người đuổi theo cũng không lên tiếng, ngay cả ngựa của họ dường như cũng đồng loạt im lặng.

Trong màn đêm đen mịt, mưa gió vần vũ, im lặng lại hóa thành một thứ áp lực vô hình, nặng nề đè xuống.

Một tia bất an len lỏi trong lòng Ôn Ninh, nhưng nàng vẫn cố trấn tĩnh.

Chuyến đi này nàng đã chuẩn bị từ lâu, ngày khởi hành cũng tính toán kỹ càng. Lúc nàng rời khỏi kinh thành, Bùi Hựu vẫn còn ở Ký Châu tận ngoài ngàn dặm, đang giám sát việc xây dựng biên phòng. Chờ hắn nhận được tin, ít nhất cũng phải sau ba ngày. Hơn nữa nàng đã bố trí không ít trở ngại dọc đường, dù ngựa hắn có nhanh cũng không thể nào đuổi đến đây nhanh như vậy.

Linh Lan run lẩy bẩy, Ôn Ninh lại vỗ về tay nàng, ra hiệu giữ bình tĩnh.

Chẳng bao lâu sau, phía trước vang lên tiếng vó ngựa.

Một con ngựa dần bước đến gần xe, lộc cộc, lộc cộc, chậm rãi mà rõ ràng, như từng bước giẫm thẳng vào tim người.

Chỉ lát sau, liền thấy một vỏ kiếm màu bạc nhạt nâng nhẹ rèm xe, một thân giáp bạc theo đó hiện ra trước mắt.

Tuy là đêm đen, người kia không mang theo đuốc, trời mưa không trăng không sao, nhưng bộ giáp bạc ấy lại như hút lấy ánh sáng mờ mịt của trời đêm, khiến đường nét gương mặt góc cạnh cùng đôi mắt trầm tĩnh của hắn hiện lên vô cùng rõ ràng.

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, Ôn Ninh chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng.

“Linh Lan!” Ôn Ninh bật dậy gọi lớn.

“Có nô tỳ đây! Cô nương làm sao vậy? Lại gặp ác mộng nữa sao?” Linh Lan nghe tiếng gọi, vội buông đồ thêu chạy vào trong phòng, thấy Ôn Ninh mặt trắng bệch, trán rịn đầy mồ hôi lạnh, liền lấy khăn tay lau mồ hôi cho nàng, vừa làm vừa đau lòng nói: “Gần đây cô nương hay gặp ác mộng quá, hay là để nô tỳ mời đại phu tới kê ít thuốc an thần? Dù sao Đại công tử cũng đang bị phong hàn, mỗi ngày đều có đại phu đến thăm khám, bảo ông ấy ghé qua xem cô nương một chút cũng không phiền gì.”

Đôi mắt Ôn Ninh vẫn còn trống rỗng, đồng tử giãn lớn như vừa gặp phải chuyện kinh hoàng.

“Cô nương?” Linh Lan lại khẽ gọi, “Tiểu thư?”

Mãi đến lúc này Ôn Ninh mới hồi thần, chớp chớp mắt, ánh nhìn dần mềm lại: “Linh Lan… chúng ta vẫn còn ở Ôn phủ sao?”

Linh Lan nhíu mày. Từ sau trận sốt cao lần trước, cô nương nhà nàng hay gặp ác mộng, tỉnh lại còn hỏi mấy câu rất kỳ quái. Khi thì hỏi “Bây giờ là năm nào?”, lúc thì hỏi “Ngươi thật sự vẫn chưa lấy chồng sao?”, hôm nay lại hỏi “Chúng ta còn ở Ôn phủ sao?”

“Cô nương, đương nhiên là ở Ôn phủ rồi.” Linh Lan dịu dàng nói, “Cô nương cứ nằm nghỉ thêm lát nữa, nô tỳ sang bên Đại công tử gọi đại phu.”

Nhìn bóng Linh Lan vội vã rời đi, Ôn Ninh không ngăn lại.

Có lẽ nên khám thử thật. Nàng cũng không muốn mỗi đêm đều mơ thấy những chuyện kia, tỉnh lại rồi cứ thấy cảnh vật xung quanh như mộng ảo.

Nàng cúi đầu nhìn đôi tay của mình — trắng trẻo, hồng hào, có sức sống, không phải gầy guộc khô héo như từng thấy trong gương.

Đúng vậy…

Nàng đã sống lại rồi.

Sau khi bị Bùi Hựu chặt đứt đôi cánh, bị giam cầm, thân thể lẫn tâm hồn đều kiệt quệ — nàng lại được trở về năm mười lăm tuổi.

Nửa tháng trời nàng mới dám tin mình thật sự quay về thời điểm đẹp nhất cuộc đời, chưa xuất giá, chưa gặp Bùi Hựu, Ôn phủ trên dưới vẫn yên vui như xưa, Linh Lan cũng vẫn còn bên cạnh.

Nghĩ đến đó, ánh mắt Ôn Ninh bừng sáng, trên gương mặt hiện lên sức sống, môi cũng dần dần ửng hồng trở lại.

Nàng nhẹ nhàng xuống giường, tự tay khoác thêm một lớp áo ngoài.

Đời này, nàng nhất định phải nhổ cỏ tận gốc, khi mọi chuyện còn chưa bắt đầu.

Tuyệt đối không thể để bi kịch lặp lại lần nữa.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box