Lời của Khương Vu trong ngoài đều như đang hoài nghi y thuật của ông ta.
Lão đại phu nghe vậy thì không chịu nổi, liền vuốt chòm râu bạc của mình, hừ một tiếng nói:
“Lúc ngươi đưa người đến, nàng ấy một hơi thở vào mà chẳng thấy hơi thở ra, giờ chẳng phải sống lại khỏe mạnh rồi đó sao? Thế mà còn không gọi là không sao?”
“Vậy ngươi nói xem, sao lại chẳng nhớ nổi cái gì hết?”
Khương Vu lại thúc ông một cái.
Lão đại phu đành cúi người xuống bắt mạch lần nữa, hỏi nàng thiếu nữ kia đầu có đau không, tay chân có tê buốt không, còn nhớ được chuyện gì hay không…
Ông tuy già, nhưng giọng điệu rất hòa nhã, thế nhưng thiếu nữ kia vừa trả lời, vừa liếc mắt nhìn về phía Khương Vu đang ngồi bên bàn.
Ánh mắt ấy, lẫn lộn giữa dè chừng và mong cầu, vừa sợ hãi, lại vừa như đang tìm kiếm chút cảm giác an toàn — khiến người khác không khỏi thấy khó xử.
Chủ yếu là vì lúc này trong lòng Khương Vu đang dở dang một đống tính toán. Bao nhiêu toan tính vừa nhen lên, giờ xem ra đều tan thành mây khói, nàng đang ngồi đó cau mày bực dọc, sắc mặt chẳng mấy dễ nhìn. Nhưng ngặt nỗi thiếu nữ kia tỉnh lại thì người đầu tiên nhìn thấy lại là nàng, nên cứ tự nhiên mà sinh ra sự lệ thuộc.
Kết quả là… nàng ta thật sự chẳng nhớ được gì cả.
Khương Vu cùng lão đại phu đưa mắt nhìn nhau, thiếu nữ băng gạc quấn quanh đầu thì ngồi ngay ngắn trên giường, cứ lén lút nhìn hai người.
Lão đại phu trầm giọng nói:
“E là va đập vào đầu khiến huyết tụ nơi não, gây nên chứng mất trí tạm thời. Ta kê cho một đơn thuốc, nếu trời thương thì vẫn còn hy vọng khôi phục được ký ức.”
Khương Vu thì chẳng tin nổi cái hy vọng kia của ông ta, không biết vừa nghĩ tới chuyện gì, nàng đột ngột đứng dậy bước nhanh ra ngoài.
Vừa thấy nàng xoay người, thiếu nữ kia liền hoảng hốt. Vốn còn tựa vào thành giường, giờ bỗng bật dậy ngồi thẳng, nhưng vì không rõ tình cảnh của mình, chẳng biết nên gọi người kia là gì, cũng không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể trân trối nhìn theo bóng lưng nàng bước ra khỏi cửa.
Lão đại phu thì vội vã đuổi theo:
“Ê, ngươi đi đâu vậy?”
“Minh Châu nhà ta chắc sắp tỉnh rồi.” Khương Vu nhớ ra lúc này đã gần đến giờ con gái tỉnh giấc, kẻ làm mẫu thân như nàng làm gì còn lòng dạ nào ở lại dây dưa thêm. “Nếu không thấy ta, con bé sẽ khóc cho xem.”
Lão đại phu kéo nàng lại:
“Người là do ngươi đưa đến, không thể bỏ ngang như vậy được.”
“Thì Lương Khiêm còn ở đây đó thôi, ta bỏ đi đâu cho được? Ngươi cứ lo chữa bệnh đi.”
Khương Vu vừa đáp vừa nhanh chân quay về nhà.
Lão đại phu thở dài, trở lại trong phòng. Nhìn thiếu nữ với vẻ mặt bất an, ông nhẹ giọng an ủi:
“Ngươi yên tâm đi, phu nhân nhà ta sẽ không mặc kệ ngươi đâu.”
Vừa cắt thuốc, ông vừa nói:
“Lương đại nhân của chúng ta là vị quan tốt, thương dân như con, còn phu nhân cũng là người tử tế. Ngươi xem thử đi, người dân thường làm gì dám lớn tiếng với phu nhân quan gia như vậy?”
“Họ xưa nay chẳng bao giờ lên mặt làm quan, nên bọn ta mới có thể nói chuyện thoải mái như vậy.”
Thiếu nữ như thể đã trút được vài phần lo lắng, khẽ hỏi thêm một câu:
“Đây là đâu vậy?”
Lão đại phu liền ngồi xuống cạnh nàng, thong thả kể cho nàng nghe tường tận.
Khi Khương Vu trở về, quả nhiên Minh Châu đang khóc nức nở.
Nàng vừa rửa tay vừa hỏi:
“Con bé tỉnh lâu chưa?”
“Tỉnh không bao lâu, nhưng vừa mở mắt ra không thấy phu nhân, liền khóc òa lên,” nha hoàn đáp.
“Con bé bám ta lắm đó,” Khương Vu nói, trong lòng cũng có chút hãnh diện. Đến khi bước vào trong, quả nhiên bé con mới thức dậy kia vẫn đang khóc rấm rứt từng hồi.
“Minh Châu, xem kìa, nương đến rồi đây,” Khương Vu đau lòng ôm lấy con gái. Bé con vừa nãy còn nức nở, không biết có phải vì cảm nhận được hơi thở mẫu thân hay không, mà lập tức ngừng khóc.
Chỉ là viền mắt vẫn còn đỏ hoe, trông đến thật đáng thương.
Khương Vu xót xa hết mực, nhận khăn tay từ tay nha hoàn, nhẹ nhàng lau khô nước mắt trên gương mặt con. Đoán chừng con đói rồi, nàng liền bế con lên, dỗ cho bú sữa.
Bé con được mẹ ôm trong lòng, lại có đồ ăn, lập tức thỏa mãn, vừa mút vừa chẹp miệng tí tách, khiến cho nụ cười nơi khóe môi Khương Vu càng thêm dịu dàng rạng rỡ.
Khi đặt tên cho con là “Minh Châu”, phụ thân đứa bé – người đọc sách ra vẻ – còn từng phản đối một chút, giở cả trăm tên từ thi từ ca phú ra để chọn.
Nhưng Khương Vu nào có để ý. Nàng muốn gọi là Minh Châu thì cứ là Minh Châu. Dẫu sao nàng là mẫu thân, lời nàng mới là quyết định sau cùng.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đứa trẻ này, Khương Vu đã cảm thấy một sợi dây định mệnh vô hình ràng buộc lấy mình. Lúc mang thai thì chưa có cảm giác gì đặc biệt,{bơ bui bặm} nhưng khi vừa chạm vào bàn tay bé nhỏ kia, tình mẫu tử như dòng nước lũ vỡ bờ mà tuôn trào không ngớt.
Tình yêu của nàng chỉ chừng ấy thôi, chỉ muốn dành hết cho Minh Châu, dù sau này có sinh thêm đứa nào, nàng cũng không muốn phải chia sẻ.
Thật ra, đôi lúc Khương Vu còn thấy lo sợ. Sợ rằng nếu một ngày nào đó thật sự sinh thêm một đứa con trai, thì nàng sẽ vô thức mà trở thành một người mẹ giống như… mẫu thân của mình khi xưa.
Con trai là trời.
Nàng đâu nỡ để Minh Châu phải chịu uất ức ấy.
May mắn là phu quân nàng không bận lòng những chuyện ấy. Chàng không giống những kẻ thư sinh cổ hủ suốt ngày rao giảng cái đạo “bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại”.
Người phu quân do chính tay nàng lựa chọn, quả nhiên là không giống người thường.
Khương Vu đang miên man suy nghĩ, thì nghe bên ngoài vang lên giọng nói quen thuộc của Lương Khiêm.
Minh Châu đã bú no, nàng nhẹ nhàng đặt con vào trong chiếc nôi, vừa chỉnh lại tà áo bị lệch một chút, thì Lương Khiêm đã bước vào.
“Nương tử,” chàng gọi nàng, như thường lệ, giọng nói luôn mang theo vài phần ý cười dịu dàng.
Khương Vu quay đầu nhìn chàng, khóe môi nam nhân ấy khẽ cong lên, ý cười ấm áp mang theo tình ý chẳng hề giấu giếm. Hắn bước thẳng đến, ngồi sát bên nàng, kề vai tựa má như chẳng muốn rời:
“Minh Châu còn thức à?”
Miệng thì hỏi về con gái, nhưng ánh mắt lại chỉ dán chặt vào thê tử của mình.
Khương Vu ngửi được mùi rượu nhè nhẹ vương trên người hắn, không nồng, hẳn là chỉ uống có vài chén. Tửu lượng của Lương Khiêm vốn không cao, nếu uống nhiều thật, e là giờ này đã chẳng còn chỉ là men say lãng đãng như thế.
“Ừ,” nàng khẽ đáp.
Lương Khiêm nắm lấy tay nàng, xiết nhẹ:
“Nương tử vất vả rồi.”
Câu này hắn ngày nào cũng nói, vì trong lòng luôn cảm thấy áy náy, cho rằng mình bận rộn bên ngoài, chẳng thể chăm lo chu toàn cho vợ con trong nhà. Nhưng Khương Vu thì không để tâm đến chuyện đó cho lắm.
“Chàng hôm nay sao về sớm vậy?”
“Vương viên ngoại trong huyện mở tiệc, ta cùng đến uống hai chén, rồi tìm cớ rút lui.”
Minh Châu trong nôi bật cười khanh khách, đôi tay nhỏ xíu giơ về phía phụ thân, nhưng chỉ mỗi lúc hắn vừa về nhà nàng mới nhiệt tình như vậy thôi.
Sợ mùi rượu trên mình làm con khó chịu, Lương Khiêm không dám bế lên, chỉ ngồi bên nhẹ nhàng đưa tay đung đưa chiếc nôi, trêu đùa nàng bé con.
Khương Vu lại thấy lo lo sau khi nghe hắn nói vậy:
“Chẳng phải có quan trên từ châu phủ xuống sao? Chàng lén đi như vậy, nhỡ họ có ý kiến thì sao?”
Dù gì thì Lương Khiêm cũng là huyện lệnh, không thể hành xử như dân thường.
Chỉ là những việc mà đám người đó đang làm, hắn thật chẳng muốn dây vào — cảnh tượng ấy… đúng là khiến hắn không sao ngồi nổi.
“Không sao đâu. Sư gia còn ở lại. Ta đoán không biết tới canh mấy bọn họ mới xong. Ta chỉ muốn mau mau trở về, nhìn nàng với Minh Châu một cái.”
Khương Vu nghe vậy không nhịn được mà nở nụ cười.
Lương Khiêm, ngoài việc khiến bách tính an cư lạc nghiệp, dường như chẳng mấy bận tâm đến chuyện thăng quan tiến chức. Mà nàng cũng thế.
Nàng chỉ cảm thấy đời người cứ bình bình lặng lẽ thế này là tốt rồi.
Huống chi chính sự của Lương Khiêm cũng chẳng có gì đáng chê,{bơ bui bặm} người khác sẽ không vì chuyện nhỏ như vậy mà gây khó dễ. Nghĩ thế, nàng cũng không bận tâm nữa, liền chuyển sang chuyện khác.
“Chàng biết không?” Nàng sực nhớ tới thiếu nữ ở y quán. “Cái cô nương mà chúng ta cứu hôm qua đó, không nhớ gì hết. Ta sống tới chừng này tuổi, đây là lần đầu thấy người bị bệnh kiểu này đấy.”
Nghe nói nàng ta bị mất trí, Lương Khiêm cũng ngạc nhiên:
“Gì cơ? Quên sạch sao? Cả tên tuổi, người nhà cũng không nhớ à?”
Khương Vu lắc đầu:
“Nàng ta mới tỉnh lại, ta còn chưa hỏi kỹ, nhưng trông bộ dạng thì đúng là một mảnh ký ức cũng chẳng sót lại.”
Lương Khiêm trầm ngâm một lát rồi nói:
“Vậy để ta ngầm dò la xem sao. Nếu quả là tiểu thư nhà nào thất lạc, tất sẽ có lời đồn ra ngoài.”
“Không hẳn đâu.” Khương Vu lại không nghĩ vậy.
“Chàng xem, nàng ta ăn mặc như nam tử, không chừng là trốn nhà mà đi. Chuyện thế này, nhà quyền quý chưa chắc muốn để người ngoài hay biết. Chàng cứ âm thầm tìm hiểu là hơn.”
Lương Khiêm liên tục gật đầu:
“Vẫn là nương tử nghĩ chu đáo hơn ta.”
Nhắc tới chuyện đó, Khương Vu mới sực nhớ — bản thân vừa để một cô nương mới tỉnh lại lại bị bỏ lại ở y quán. Thế là sau khi dỗ dành Minh Châu ngủ yên, nàng lại quay về y quán xem tình hình.
Thiếu nữ kia vừa trông thấy nàng liền sáng rực cả đôi mắt, dáng vẻ như thể sợ nàng sẽ không trở lại, khiến lòng Khương Vu mềm nhũn ra.
Nói ra thì, tuy không rõ tuổi tác cụ thể, nhưng có lẽ hai người cũng không chênh lệch bao nhiêu. Chỉ là mất trí nhớ nên trên mặt nàng ta mang theo vẻ ngây thơ khác thường, thế là Khương Vu cứ một miệng gọi là “tiểu cô nương”.
Nàng giúp nàng ta tắm rửa, thay y phục sạch sẽ. Người vừa được tẩy sạch bùn đất xong, da thịt trắng mịn, dung mạo lại càng thêm thanh tú, mềm mại đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt. Dù bộ y phục của Khương Vu vốn chẳng phải tầm thường, nhưng mặc lên người nàng ta lại có chút không hợp — đẹp đến mức nổi bật, lại mang theo vài phần khí chất không giống người thường.
Khương Vu đưa mắt đánh giá từ trên xuống dưới một lượt.
Dáng vẻ này, rõ ràng là được nuôi nấng trong nhung lụa,{b ơ bui bặ m} chẳng dính bụi trần. Nàng thầm nghĩ: Minh Châu nhà mình sau này cũng phải nuôi dạy như vậy, trắng trẻo, xinh đẹp, ngón tay ngón chân đều mềm mại, tuyệt không để phải đụng tới việc nặng. Nàng ta chẳng biết vì sao lại trốn khỏi nhà, nhưng Minh Châu nếu được yêu thương đủ đầy, chắc sẽ không giống nàng ấy, một mình bôn ba như vậy… Nếu thật sự có một ngày con gái mình bỏ nhà ra đi, chắc nàng đau lòng chết mất.
“Phu… phu nhân…”
Thiếu nữ bị ánh mắt dò xét của nàng nhìn đến mức bất an, dè dặt gọi.
Khương Vu lúc này nhìn nàng ta, cứ như thấy hình ảnh Minh Châu lúc trưởng thành, trong lòng liền dịu lại không ít. Nàng cười nói:
“Ta nghĩ tuổi ta cũng không lớn hơn ngươi là bao, ngươi cứ gọi ta là ‘tỷ tỷ’ cũng được. Gọi ‘phu nhân’ hoài nghe khách khí quá.”
Phu nhân thì nghe nặng nề quá, mà nhìn bộ dáng của thiếu nữ này, cũng chẳng giống nha hoàn hay người hầu gì cả. Nói vậy chứ trong đầu Khương Vu đã bắt đầu tính toán…
“Ngươi đã quên mất cả tên họ, thôi để ta đặt cho ngươi một cái tên mới vậy.”
Thiếu nữ gật đầu, ánh mắt sáng lên, tràn đầy mong chờ.
Khương Vu ngẫm nghĩ trong chốc lát, sau đó mỉm cười đề nghị:
“Gọi là ‘Phỉ Thúy’, thấy thế nào?”
Tên nghe rất hay, lại mang ý cát tường — phỉ thúy, viên ngọc xanh quý giá, tinh khiết và cao sang.
Thế nhưng đôi mắt thiếu nữ còn đang lấp lánh hy vọng bỗng tối sầm lại. Nàng ta nghiêm túc lắc đầu:
“Không muốn.”
“Hử? Vì sao vậy?”
“Quê mùa quá.”
Khương Vu kinh ngạc:
“Ngươi không có trí nhớ, vậy mà còn biết cái gì là quê mùa?”
Thiếu nữ lại gật đầu chắc nịch. Có lẽ vẫn hơi sợ Khương Vu nên không dám nhìn thẳng, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại, rồi bất chợt liếc thấy hộp dược liệu đặt bên cạnh.
“Bạch Tô.”
“Hửm?”
Khương Vu nhìn theo tầm mắt nàng, quả nhiên thấy phía ngoài hộp thuốc dán nhãn “Bạch Tô”.
“Ta muốn gọi là cái đó.”
Tiểu cô nương — à không, Bạch Tô —{bơ bui bặm} kiên quyết mở miệng, cố hết sức để Khương Vu buông bỏ cái tên “Phỉ Thúy” kia đi.
Thôi thì… Khương Vu nghĩ bụng, người ta đã kiên trì như vậy, lại còn đích thân chọn tên cho mình nữa, mà dù gì cũng đâu phải con gái ruột của mình, muốn gọi gì thì gọi, nàng cũng gật đầu thuận theo:
“Bạch Tô, ngươi cứ ở đây an tâm tĩnh dưỡng. Đợi thương tích lành rồi, theo ta về phủ.”
Thật ra trong lòng Bạch Tô vẫn còn sợ hãi. Ở nơi xa lạ, chẳng nhớ nổi mình là ai, cũng chẳng quen biết ai. Người duy nhất nàng có thể bấu víu được, chỉ có nữ nhân trước mặt.
Thế nhưng nàng cũng hiểu rõ, bản thân và đối phương vốn là người xa lạ, chẳng qua chỉ nhờ một lần được cứu giúp mà gặp gỡ. Mình dựa vào người ta như vậy, thật sự có tư cách sao?
Đôi mắt nàng khẽ đỏ hoe, run giọng:
“Đa tạ tỷ tỷ… Rõ ràng chúng ta đâu có quen biết…”
“Không thể nói vậy được.” Khương Vu thấy lòng mềm ra, giọng điệu cũng dịu hẳn.
“Lương Khiêm là quan phụ mẫu nơi này, ngươi đã bước vào đất Đồng Hoài, thì cũng là dân trong huyện của chàng — à không, là con dân của cả hai chúng ta. Trước khi ngươi nhớ lại mình là ai, nhà ở đâu, ta tuyệt đối không bỏ mặc ngươi.”
Nghe nàng nói chắc như đinh đóng cột, cuối cùng Bạch Tô cũng yên tâm.
Chỉ là cái danh "làm cha bất đắc dĩ", phải đến khi Bạch Tô dọn vào phủ rồi thì Lương Khiêm mới biết được.
Hắn vừa đặt đũa xuống đã hỏi:
“Nàng tính để cô nương ấy làm nha hoàn trong phủ à?”
Khương Vu liếc hắn một cái:
“Chàng nhìn nàng ta xem, dáng dấp thế kia, giống người có thể làm nha hoàn được sao?”
Cả hai cùng nhìn sang Bạch Tô, lúc này đang ngồi nhã nhặn gắp đồ ăn trong bát — à không, là gắp… ra một nửa — dáng vẻ mảnh mai yểu điệu, chẳng khác gì tiểu thư khuê các.
Lương Khiêm chau mày, mặt nghiêm lại:
“Nương tử, nàng đưa một cô nương trẻ tuổi, lại dung mạo xinh đẹp như vậy về phủ, mà còn chẳng xem là nha hoàn… {bơ bui bặm}Nếu để người ngoài biết được, ta sợ… danh tiết của ta e là khó giữ.”
Tuy Bạch Tô không hiểu rõ họ đang nói điều gì, nhưng cũng mơ hồ biết chuyện liên quan đến mình, sợ đến mức không dám gắp đồ ra nữa, bèn nhanh chóng đưa miếng cần tây vừa chọn cả buổi vào miệng nhai ngấu nghiến.
Khương Vu nhìn thấy mà vừa thương vừa buồn cười, thế là liền hạ quyết định:
“Danh tiết phu quân ta chỉ cần ta biết là được rồi.”
Thấy nàng nói chắc nịch, Lương Khiêm chỉ có thể cười khổ, cũng không nhắc lại nữa. Hắn cũng chỉ là lo nếu lời đồn truyền ra ngoài không hay, sẽ khiến có kẻ có tâm tư xấu mà tìm cách mượn cớ chen vào phủ.
Nhưng thôi vậy, nương tử vui vẻ là trên hết.
Có điều… Khương Vu đâu để yên chuyện đó như vậy, nàng lập tức nắm tay hắn, kéo lại hỏi tội:
“Trẻ trung xinh đẹp? Lương Khiêm, chàng đúng là kẻ đọc sách, dùng từ cũng thật hay ho đó nha.”
Lời vừa dứt, tay cũng siết lại.
Lương Khiêm bị nàng nắm chặt đến phát đau, nhưng vẫn không trốn tránh, vội vàng xin tha:
“Nương tử! Ta nói vậy là để nhắc nàng thôi mà. Trong mắt ta, chẳng có đẹp xấu gì cả, chỉ có nàng, và những người khác.”
Khương Vu dĩ nhiên chẳng thật sự giận, hừ nhẹ hai tiếng rồi cũng bỏ qua.
Phía đối diện, Bạch Tô cũng thở phào một hơi, xem ra… nàng thật sự có thể ở lại rồi.
Nhận xét Box