Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 33

Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 33

 Chương 33: Thử Thăm Dò

Cuối cùng, Khương Vu vẫn khoác bộ y phục ban đầu mà mình đã mặc ra ngoài. Gặp ánh mắt mang ý dò hỏi của Sở Lăng, nàng chỉ thản nhiên đáp: “Bộ đồ kia thiếp mặc thử thấy xấu quá, nên đổi lại rồi.”

Ánh nhìn sắc bén của nam nhân quét từ người nàng đến sau lưng nàng, khiến người ta có cảm giác như mọi bí mật đều đã bị hắn nhìn thấu cả. Trong lòng vốn đã rối như tơ vò, Khương Vu lại càng thêm căng thẳng và chột dạ. Trong lúc lúng túng, nàng liền nắm lấy tay hắn.

“Đi thôi, mình đi chỗ khác dạo tiếp. Thiếp còn muốn đi thuyền dạo chơi nữa.”

Tuy hành động lấy lòng này quá đỗi gượng gạo, nhưng ánh mắt Sở Lăng khi dừng lại nơi tay hai người đang nắm lấy nhau, cuối cùng cũng không hỏi thêm gì nữa. Hắn thuận thế nắm lại tay nàng.

Lực đạo của hắn không mạnh, bàn tay chai sạn nhẹ nhàng ma sát trên mu bàn tay Khương Vu. So với lúc trước từng nắm tay nàng thật chặt, thì bây giờ lại khiến nàng phản ứng mạnh mẽ hơn, suýt chút nữa đã giật tay lại.

May mà Sở Lăng dừng lại rất nhanh, trên mặt cũng không hiện ra biểu cảm gì đặc biệt.

“Đi thôi.”

Khương Vu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng những đoạn dạo chơi sau đó, nàng lại càng thêm thất thần.

Trong tai nàng, cứ lặp đi lặp lại lời của Thanh Dương công chúa, tuy không hiểu rõ từng chữ, nhưng lòng lại bị xáo trộn không thôi.

Sự thật… là gì chứ?

Nàng nghĩ mãi không thông, đủ thứ suy đoán thoáng hiện rồi lại bị chính mình gạt bỏ, khiến lòng dạ càng thêm bức bối. Mãi cho đến khi theo hắn lên con thuyền nhỏ đang neo trên sông, nàng mới giật mình nhận ra điều bất thường.

Sở Lăng… dường như đang tức giận.

Con thuyền rộng rãi, ngoài vài hạ nhân đứng ở cuối thuyền thì không có ai khác. Đến một nha hoàn hay tiểu đồng cũng chẳng thấy bóng dáng.

Khương Vu chậm rãi cảm thấy sợ hãi.

Áp lực khi chỉ có hai người ở cạnh nhau khiến nàng vô cùng hối hận. Biết vậy lúc nãy đã chẳng nhắc gì đến chuyện muốn đi thuyền. Hoặc ít nhất hôm nay cũng nên dẫn Niệm Âm theo cùng mới phải.

“Vừa nãy nàng đang nghĩ gì vậy?”

Sở Lăng đã ngồi xuống ghế tựa ở một bên, chân gác lên nhau, tư thế có phần tùy tiện, so với dáng vẻ thường ngày lại pha thêm đôi phần lười biếng.

Không có hạ nhân, nhưng bên cạnh lại có sẵn nước trà ấm. Hắn tự rót cho mình một chén.

So với sự thản nhiên nơi hắn, Khương Vu lại khẩn trương đến độ một câu nói dối cũng nghĩ không ra, chỉ có thể cứng đờ đứng đó.

Nam nhân ấy dường như cũng không thật sự chờ đợi nàng trả lời, rất nhanh liền ra hiệu về phía đối diện: “Ngồi đi.”

Khương Vu liếc mắt nhìn qua, thấy hắn chỉ về chiếc giường La Hán ở bên kia, sắc mặt nàng tức thì trắng bệch.

Nàng không muốn nghĩ theo hướng đó, nhưng quả thật, chỉ cần thấy giường là lòng lại hoảng loạn không thôi. Nàng toan nói mình ngồi bên cạnh là được, nhưng vừa chạm vào ánh mắt của Sở Lăng liền hiểu, đây là mệnh lệnh, không có đường lui.

Khương Vu đành dè dặt bước tới, chỉ ngồi vắt vẻo mép giường, không dám dịch sâu vào trong.

Chiếc giường này nằm đối diện với chiếc ghế hắn đang ngồi, khiến nàng càng thêm bất an.

Tựa như để khẳng định nỗi lo lắng ấy, Sở Lăng hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm thấp tựa như ác quỷ vang lên sát bên tai nàng:

“A Vu, làm cho ta xem.”

Người nam nhân trước mặt thong thả như thể mọi thứ đều nằm trong tay, trong đôi mắt u tối ấy chẳng mấy khi lộ ra ham muốn, câu nói đầy dơ bẩn kia thốt ra lại cứ như đang bảo người khác đánh đàn một khúc, hờ hững đến lạ.

Cơ thể Khương Vu lạnh toát, đôi mắt cũng dần dần đỏ hoe.

Nàng như trông thấy người đàn ông cao cao tại thượng kia cầm một sợi dây trong tay, mà nàng chính là kẻ bị buộc ở đầu còn lại. Hắn kéo một cái, nàng liền phải cử động theo.

Dưới ánh mắt của hắn, Khương Vu cảm thấy mình như đã bị lột sạch y phục.

Nàng còn cố gắng muốn phản kháng lần cuối, cất giọng khẽ khàng cầu xin: “Chỗ này là bên ngoài… Chờ về rồi hẵng… có được không?”

Chỉ là cái cớ mà thôi. Thật ra, từ lúc chiếc đèn lồng thêu chữ “Sở” được treo lên, thì trong phạm vi gần, chẳng còn ai dám đến gần con thuyền này nữa rồi.

Quả nhiên, Sở Lăng chẳng hề có ý thu lại mệnh lệnh của mình.

“Hay là... để ta làm?” Giọng điệu buông thõng, nhưng áp lực thì chẳng nhẹ chút nào.

Nghe hắn nói vậy, Khương Vu cuối cùng cũng chậm rãi cử động. Để hắn làm? Vậy thì suốt cả đêm nay, nàng cũng đừng mong còn cảm nhận được gì.

Nàng cắn chặt môi đến nỗi gần như bật máu.

Trong lòng Khương Vu trào dâng nỗi căm hận — nàng ghét nhất là phải làm chuyện đó với Sở Lăng. Dạo gần đây vì tâm trạng sa sút nên hai người cũng tạm ngừng một thời gian, đến mức nàng suýt quên mất, chuyện này vẫn luôn là con át chủ bài của hắn. Giá như nàng cứ mãi sa sút như thế thì có khi đã tốt hơn rồi.

Khi nỗi oán giận lên đến tột cùng, nàng hạ quyết tâm — sẽ giúp Thanh Dương công chúa.

Mặc kệ nàng ta có lợi dụng mình hay không, mặc kệ lời nói kia là thật hay giả.

Dù gì thì người muốn loại bỏ Sở Lăng, không chỉ có nàng ta — mà còn có chính Khương Vu.

Đêm ấy, đến cuối cùng nàng vẫn chẳng thể nào thuận theo được. Bị một tên sát thần như vậy nhìn chằm chằm, bảo làm sao có thể có cảm giác? Cuối cùng cũng phải dựa vào một ít vật kích thích mới có thể miễn cưỡng cùng Sở Lăng hoàn tất.

Khi nước mắt tủi nhục chảy xuống, chính Sở Lăng là người lau khô cho nàng.

“Bất kể nàng đang nghĩ gì, cũng không sao cả.” Bàn tay lau nước mắt của hắn lại theo giọng nói mà lướt sang nơi khác, như có như không mà khẽ chạm.

“Nhưng bây giờ…”

“Ở đây.” — tay hắn gõ nhẹ vào trán nàng.

“Ở đây.” — tay lướt qua mí mắt ướt lệ.

“Còn ở đây nữa.” — lần này, là vị trí ngay ngực trái.

Đôi mắt Khương Vu mờ lệ, trong ánh nước long lanh, nàng lờ mờ trông thấy nụ cười của nam nhân. Nụ cười ấy chẳng mang lấy chút vui mừng, mà trái lại, phảng phất nỗi đau đớn và một sự điên cuồng đến mức vỡ vụn.

“Giờ thì tất cả đều là ta, đúng không?” — hắn nói, giọng điệu nhẹ như gió, nhưng ẩn chứa một điều gì đó khiến người ta sởn gáy.

Sau khi nước mắt rơi xuống, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, và Khương Vu nhìn rõ ánh mắt của hắn — sâu thẳm như vực sâu không đáy. Còn hắn, tựa như là kẻ đang chìm trong vực ấy, tuyệt vọng, u tối, và lặng lẽ kéo nàng cùng lao xuống đáy cùng mình.

Chỉ đến lúc ấy, Khương Vu mới nhớ lại — khi nãy hắn từng hỏi, nàng đang nghĩ gì mà thất thần như vậy.

Thì ra… là đang trừng phạt nàng vì chuyện đó sao?

Tên đàn ông nhỏ mọn này… đồ điên thật sự!

Sau mỗi lần thị tẩm, Sở Lăng luôn trở nên dễ nói chuyện hơn một chút.

Khương Vu ngỏ ý muốn vào cung thăm Thái hậu, hắn chỉ trầm ngâm một lát rồi liền gật đầu cho phép.

Nghe tin nàng sẽ đến, đại ma ma thân cận bên cạnh Thái hậu đích thân đến đón.

“Thái hậu nương nương chờ phu nhân đến từng ngày đó, cũng là mong có người nói chuyện cho đỡ quạnh quẽ.”

Khương Vu chỉ khẽ cười, không nói thêm gì.

Lần này nàng có việc trong lòng, nên suốt dọc đường đi đều suy tính cách nào để khéo léo moi được lời từ miệng Thái hậu.

Ngay trước cửa cung của Thái hậu, nàng vừa hay gặp tiểu Hoàng đế đang từ trong bước ra.

Tiểu Hoàng đế năm nay tám tuổi, môi hồng răng trắng, dung mạo khôi ngô, ai nhìn cũng sinh lòng yêu mến.

Khương Vu cùng mọi người hành lễ: “Tham kiến Hoàng thượng.”

Lưng nàng vừa khom xuống, tiểu Hoàng đế đã nhanh chân bước tới đỡ: “Cô mẫu không cần đa lễ.”

Giọng điệu mang theo nụ cười nhẹ, tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã lộ ra vài phần phong thái đế vương, mà lời nói lại mang theo sự thân thiết và kính trọng hiếm thấy.

Khương Vu hiểu rất rõ, là bởi tiểu Hoàng đế kính trọng vị cữu cữu Sở Lăng kia, nên mới đối với nàng cũng ôn hoà như vậy.

Thật chẳng trách Sở Lăng lại có thể muốn gì làm nấy, cũng không trách được Thanh Dương lại bất lực đến thế. Ngay cả nàng, dù đã hao tâm tổn trí, vẫn không nghĩ ra trong thiên hạ này, còn ai có thể chế ngự được hắn.

Nàng cùng tiểu Hoàng đế trò chuyện vài câu, rồi cậu bé nhanh chóng rời đi.

Dù một tay nắm giữ triều chính, nhưng Sở Lăng lại không hề có ý nuôi Hoàng đế thành kẻ vô năng. Chương trình học của tiểu Hoàng đế được sắp xếp vô cùng dày đặc.

Chuyện này chính Thái hậu từng nói với nàng trước kia.

Gặp lại nàng, Thái hậu quả nhiên rất vui mừng. Dù mang danh Thái hậu, nhưng bà cũng chưa đến mức tuổi già sức yếu, nên lời nói cử chỉ không hề khách sáo, kéo tay Khương Vu cùng ngắm những món châu báu vừa mới đưa vào cung.

Bà vừa xem vừa cười, kể lại thuở mình còn là Hoàng hậu, chuyện gì cũng phải theo phép tắc, trong cung có món gì tốt cũng phải để Thái hậu và Hoàng thượng dùng trước, sau đó mới tới lượt bà. Nhiều lúc còn phải chủ động nhường lại cho phi tử khác, để Hoàng thượng vui lòng.

“Bây giờ thì tốt rồi,” Thái hậu cười tươi rói, “Giờ trong cung này, ta mới là người nói một tiếng là được.”

Nói ra thì đúng thật là thảnh thơi dễ chịu. Nếu thử tưởng tượng Sở Lăng chết đi, A Dạ lại nên người, thì đúng là đẹp như mộng.

Chỉ tiếc, người đang sống trong giấc mộng ấy không phải nàng, mà là vị trước mặt này. Khương Vu không khỏi thấy u sầu.

Nói thật, nàng từng có ý định mơ hồ muốn khơi mào chút chia rẽ giữa Thái hậu và Sở Lăng. Nhưng xem ra hiện tại chưa thể, đành phải quay về với mục đích chính trong lòng. Vậy nên nàng giả vờ vô tình mà hỏi:

“Lâu rồi không gặp Thái hoàng thái hậu, nghe nói người bệnh trong người, không biết có nghiêm trọng gì không ạ?”

“Hử?” Thái hậu rõ ràng chẳng mấy quan tâm, “Không biết, trong cung đó toàn là người của ca ca ta trông coi, ta cũng chưa hỏi đến, càng chưa tới thăm.”

Từ xưa đến nay, quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn đã chẳng mấy khi tốt đẹp, huống hồ giữa họ lại còn có sự tranh chấp về quyền lực và lợi ích.

Khương Vu nhìn bà, thấy thật sự không để tâm, chắc là không rõ tình hình thật.

Nếu bây giờ mình trực tiếp đến cung Thái hoàng thái hậu, thì Sở Lăng chắc chắn sẽ biết ngay, đúng không?

Nàng còn đang cân nhắc nên làm thế nào, chợt nghe Thái hậu hỏi:

“Sao vậy? Tẩu không phải nghi ngờ ca ca ta làm gì bà ấy chứ? Hay là công chúa Thanh Dương nhờ tẩu tới dò hỏi?”

Câu hỏi làm Khương Vu giật mình.

Người nhà họ Sở này ai nấy đều nhạy bén như vậy sao? Ngay cả người tưởng như hiền hoà an phận, không màng tranh đoạt, cũng có thể lập tức đoán trúng tâm ý nàng?

“Cũng không hẳn là vậy…” Khương Vu khẽ cười. Đã bị nhìn thấu rồi, chỉ còn cách nửa thật nửa giả mà đáp, “Chỉ là… danh tiếng của ca ca người, hẳn người cũng rõ. Thiếp không muốn huynh ấy lại phạm sai lầm, để rồi mang thêm lời dị nghị.”

Thái hậu suy nghĩ một lúc rồi bật cười: “Tẩu cứ yên tâm, hôm nay chỉ có hai chúng ta nói chuyện tâm tình, ta sẽ không nói gì với ca ca đâu.” Bà thở dài, “Danh tiếng của ca ca ta, ta cũng biết rõ. Thiên hạ đều nói huynh ấy tàn nhẫn, nhưng nếu không tàn nhẫn, làm sao bảo vệ nổi bản thân, bảo vệ được người thân chứ?”

“Với vị trí hiện nay của huynh ấy, lại thêm biết bao nhiêu kẻ thù, thì đã là định sẵn rồi — hoặc là trở thành một người quyền khuynh thiên hạ, một tay che trời, hoặc là bị muôn dân phỉ nhổ, cả nhà không ai thoát được kết cục bi thảm. Ngoài hai con đường đó, không có con đường thứ ba.”

Hai chữ “cả nhà” kia khiến tim Khương Vu chấn động một hồi.

Đúng vậy… còn có cả chuyện đó.

Thái hậu vẫn tiếp tục: “Nếu ca ca thật sự xảy ra chuyện, đừng nói là đại tộc họ Sở kia còn ai gánh đỡ nổi, ngay cả đám phụ nữ cô nhi quả phụ như tụi ta, cũng sẽ bị bầy lang sói ngoài kia nuốt sống.”

Nghe thì như nhấn mạnh phần sau, nhưng điều thật sự khiến tim Khương Vu rúng động — lại là lời nói phía trước.

Phải rồi… Nếu Sở Lăng không còn, ai có thể gánh nổi cả nhà họ Sở? Ai có thể bảo vệ cho đôi nhi nữ thơ dại của nàng?

Chỉ trong khoảnh khắc, Khương Vu bỗng chốc rũ xuống như một đoá hoa mất đi sức sống.

Hôm qua còn hào hứng nghĩ đến chuyện cùng Thanh Dương công chúa lật đổ Sở Lăng. Thế mà giờ đây, chỉ vài lời đơn giản từ Thái hậu đã khiến nàng bừng tỉnh.

Cuối cùng, Thái hậu lại nói thêm một câu:

“Cho nên, tẩu à, người thật sự chung một nhà với ca ca ta, là tẩu. Sanh tử, lợi ích, tất cả đều ràng buộc với nhau cả. Còn công chúa Thanh Dương kia, nếu tẩu thấy hợp, muốn kết giao thì kết, nhưng nhất định phải luôn nhớ rõ mình nên đứng về phía nào.”

Dù tuổi còn nhỏ hơn Khương Vu, nhưng giọng điệu chín chắn, lời lẽ thấu triệt mọi lẽ đời ấy khiến nàng không khỏi hổ thẹn trong lòng.

Một lần nữa, Khương Vu lại cảm nhận sâu sắc sự bất lực của bản thân — chuyến vào cung lần này, chẳng những mục đích không thành, mà ngược lại còn bị thuyết phục đến nơi đến chốn.

Trước khi rời đi, nàng không nhịn được hỏi: “Hoàng thượng… cũng sắp đến tuổi thân chính rồi nhỉ?”

Kỳ thật thì còn hơi sớm, nhưng Thái hậu lại hiểu rõ hàm ý phía sau câu hỏi ấy.

Theo lý, thì mối quan hệ giữa Thái hậu và Sở Lăng cũng nên mang chút đối lập. Nhưng bà chỉ nhẹ giọng đáp:

“Đường của Hoàng đế, sau này sẽ để nó tự mình lựa chọn.”

Khương Vu liền hiểu ra — sau này, Hoàng đế có cam lòng làm một vị đế vương giàu sang nhưng bị cữu cữu kiềm chế, hay muốn giành lại thực quyền trong tay… thì đều là chuyện sau này. Còn bây giờ, điều duy nhất bà quan tâm, chính là con mình được bình an lớn khôn.

Nữ nhi này… quả thật thông tuệ hơn mình nhiều. Khương Vu thầm nghĩ.

Rốt cuộc, nàng vẫn không thể biết được hiện giờ Thái hoàng thái hậu thế nào. Tuy Thái hậu nói Sở Lăng không đến mức làm ra loại chuyện đó, nhưng nếu chưa tận mắt xác nhận, nàng cũng không biết phải ăn nói sao với Thanh Dương công chúa.

Lúc trở về phủ, Khương Vu tình cờ chạm mặt Sở Du Chi.

Gần đây mọi chuyện dồn dập xảy ra, đến nỗi nàng suýt nữa đã quên mất hai mẹ con họ vẫn còn trong phủ.

Phải rồi… Sở Yên vẫn còn ở đây!

Sở Lăng thì mặc kệ không đoái hoài tới, ngày nào cũng tìm nàng để làm khó là sao chứ?

Sở Du Chi lúc này vừa mới chia tay với lão già cổ quái kia.

Thấy ông ta đã đi khuất, Khương Vu gọi thiếu niên lại hỏi: “Mẫu thân của con không phải đã khỏe lại rồi sao?”

Nhắc đến bệnh của mẫu thân, trong mắt Sở Du Chi thoáng hiện vẻ u ám.

“Vẫn còn tái phát chút ít.”

Chẳng lẽ là do đường xa vất vả nên sinh bệnh lại?

Khương Vu không rõ mình xuất phát từ tâm lý gì, nhưng quả thực không thể làm ngơ với bệnh tình của Sở Yên.

“Con cũng thiệt là, mẫu thân đã bệnh rồi thì nên tìm đại phu đàng hoàng mà xem cho kỹ. Con lại đi mời cái ông già kỳ quặc kia làm gì? Tay nghề của ông ta… thiệt ra cũng chẳng ra sao đâu.”

Sắc mặt Sở Du Chi hơi kỳ lạ: “Cô không biết à?”

“Biết gì cơ?” Khương Vu ngẩn người.

“Lão Tôn không phải đại phu bình thường. Ông ấy là người nuôi cổ. Trước khi mẫu thân con xuất giá, thân thể chính là do ông ấy dưỡng.”

Hai mắt Khương Vu trợn to sửng sốt.

Cổ… cổ trùng đó hả?

Nàng từng nghe loáng thoáng về thứ đó, mỗi lần nhắc đến là lại cảm thấy rùng mình – cổ gì chứ, chẳng phải là sâu bọ sao? Giờ nghe nói bên cạnh mình có người như thế, nàng như thể có thể tưởng tượng ra hình thù mấy con trùng đó đang bò lổm ngổm, nổi hết cả da gà, dưới ánh nắng còn thấy sống lưng lạnh buốt.

“Thứ tà môn như vậy sao có thể tin được?” Nàng bỗng có cảm giác Sở Du Chi trên người cũng mang theo cổ trùng, vô thức lui về sau hai bước, đồng thời vẫn không quên dặn dò: “Thôi để ta gọi đại phu đàng hoàng cho con, đừng để chậm trễ bệnh tình.”

Người thì vừa tỏ vẻ ghét bỏ sợ hãi, lại vừa thật lòng lo lắng.

Dáng vẻ ấy khiến nét lạnh lùng thường thấy nơi chân mày thiếu niên bỗng như tan đi ít nhiều.

Hắn trầm ngâm một lúc, rồi cất giọng gọi: “Sở phu nhân.”

“Ừm?”

“Phụ thân của con… không phải là đại nhân Sở Lăng, đúng không?”

“Hả?”

Câu hỏi đột ngột khiến Khương Vu thoáng ngạc nhiên, ban đầu chỉ ngỡ ngàng vì sao hắn lại nói chuyện này với mình, đến khi hiểu ra ý hắn là gì thì biểu cảm còn kinh hoảng hơn gấp bội.

Sở Du Chi lại nói tiếp: “Phụ thân ruột của con, mẫu thân bảo hình như tên là… Trương Tú? Hình như là vậy.”

Hắn rõ ràng chẳng mấy quan tâm đến người phụ thân kia.

“Cái… gì?” Lần này, Khương Vu bật thốt, giọng cũng cao hơn hẳn.

Không phải con của Sở Lăng thì thôi đi, mà lại là con của… Trương Tú? Cái người từng là em rể của nàng?

Nàng vừa nghe được… chuyện động trời gì vậy nè!?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box