Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 27 : Tiếp tục tu la tràng (nhị canh)

Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 27 : Tiếp tục tu la tràng (nhị canh)

Có lẽ vì muốn tránh hiềm nghi, tư thế Sơ Nhất mang theo Khương Vu trở lại thực sự vô cùng khó coi.

Nàng chỉ cảm thấy mình bị hắn kẹp dưới cánh tay, đầu chúi xuống đất, còn hắn thì thi triển khinh công nhanh đến mức trời đất quay cuồng. Đến khi bị thả xuống, bước chân Khương Vu cũng chẳng còn vững, lảo đảo lui mấy bước, nửa ngày vẫn chưa dứt được cơn buồn nôn.

Lần đầu tiên trong đời nàng nảy sinh sát ý với một kẻ ngoài Sở Lăng — Đồ trời đánh! Cái tên này đầu óc có phải giống y chang chủ tử hắn, đều không bình thường?!

“Đại nhân!” – Giọng Sơ Nhất lạnh lùng vang lên, khiến Khương Vu tạm quên cả khó chịu, quay đầu nhìn theo phản xạ.

Vừa nhìn liền sững sờ.

Thảm cỏ xanh rợp hoa khi nãy, giờ đã chất đầy thi thể hắc y nhân, mặt đất bê bết máu. Mãi đến lúc này, Khương Vu mới chậm rãi cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc trong không khí.

Kẻ thù của Sở Lăng không ít, chuyện bị ám sát nàng cũng chẳng còn xa lạ gì. Mà Sở Lăng ra tay luôn gọn gàng tàn nhẫn, cảnh tượng chưa đến mức ghê tởm, nhưng dạ dày nàng vừa mới yên lại bắt đầu nhộn nhạo.

Ánh mắt Khương Vu chuyển về phía người đang đứng giữa đống thi thể.

Nam nhân ấy hôm nay hiếm hoi khoác y bào trắng, lúc này đã nhuốm đầy vết máu. Ngay cả khuôn mặt vốn trắng nhợt kia cũng không tránh khỏi vài vệt máu bắn lên. Mái tóc rối tung, mấy lọn xõa trước trán bị gió thổi khẽ lay. Hắn lúc đầu vốn không mang theo vũ khí, thanh kiếm vấy máu kia hẳn là đoạt từ tay thích khách.

Người ta thường nói hắn giống Diêm Vương sống, nhưng chỉ có khoảnh khắc này — mới thật sự là hiện thân của Diêm Vương.

Trong đôi mắt trầm lặng ấy không có ánh sáng, chỉ còn lại sát khí đỏ rực sau cuộc tàn sát.

Khương Vu thấy hắn cứ thế đi về phía mình, không nói lời nào, bản thân vô thức rụt người lại, lùi về phía sau lưng Sơ Nhất.

Sơ Nhất theo phản xạ chắn trước mặt nàng, nhưng khi cảm nhận luồng sát khí từ chủ tử dâng lên, liền lập tức né sang bên, để lộ nàng ra ngoài.

“Phu nhân.” – Hắn hạ giọng nói – “Người không cần sợ, đại nhân sẽ không làm hại người.”

Sau khi xác nhận Sở Lăng ngoài trật chân ra không có thương tích nghiêm trọng nào, Sơ Nhất liền lui ra đứng một bên.

Phu nhân chỉ lo sợ mà không nhận ra, nhưng hắn thì thấy rất rõ — từ giây phút đại nhân nhìn thấy nàng, sát khí trên người đã dần tản đi. Dù bước chân hắn khập khiễng vì bị thương, nhưng vẫn không chút do dự mà đi về phía nàng.

Ánh mắt từng nhuốm máu ấy, giờ lại bừng sáng, như thể từ một ma quỷ sa đọa… bỗng biến trở lại thành người.

Sơ Nhất cụp mắt, không nhìn về phía hai người kia nữa.

Khương Vu chỉ muốn chết cho xong. Sao nàng có thể không sợ chứ? Sợ đến mức chỉ muốn “bỏ qua hiềm khích” mà nhào tới níu lấy áo cái tên mặt lạnh kia để hắn ngăn lại, hắn không sợ chủ tử nhà hắn hiện tại loạn trí, gặp ai giết nấy à?

Cuối cùng vẫn là chút lý trí sót lại kéo nàng trở về. Bàn tay vừa vươn ra được một nửa liền rụt lại, trong lòng cảm thấy nếu thực sự làm vậy, rất có thể sẽ khiến người đàn ông kia… càng phát cuồng hơn.

Nàng bất giác lui thêm hai bước.

Động tác ấy như đánh thức nam nhân phía trước — ánh mắt hắn bỗng chốc trở lại tỉnh táo. Sau một thoáng dừng lại, hắn buông tay, vứt luôn thanh kiếm xuống đất.

Khương Vu rón rén ngẩng đầu nhìn, tuy ánh mắt Sở Lăng đã không còn đáng sợ như ban nãy, thanh kiếm dính máu cũng đã bị hắn vứt đi, nhưng…truy enn hab o.co m một tên Diêm Vương toàn thân đẫm máu, mặt lạnh như sương, cứ thế từng bước một tiến lại gần — ai mà không thấy sợ?

Huống chi… chân hắn là do nàng làm trẹo, đám thích khách cũng xuất hiện ngay sau khi nàng rời đi. Nàng thậm chí còn nghi ngờ — liệu có khi nào Sở Lăng sẽ cho rằng… chính nàng là người đã sắp xếp tất cả?

Oan quá trời đất ơi!

Nam nhân kia rốt cuộc cũng dừng lại trước mặt nàng. Khương Vu chẳng dám ngẩng đầu nhìn thẳng, ánh mắt cứ đảo loạn hết chỗ này đến chỗ khác, lại sợ dáng vẻ như vậy trông quá chột dạ. Đang định lấy can đảm ngẩng đầu lên thì bất ngờ thấy tay Sở Lăng khẽ nhúc nhích.

Nàng theo phản xạ rụt cổ lại — cảm giác lành lạnh tràn tới.

Nhưng rồi… nam nhân kia chỉ đặt tay lên trước ngực, trong ánh mắt run rẩy của Khương Vu, hắn từ từ… móc ra một vật.

Là… một vòng hoa?

Khương Vu sững người.

Vòng hoa được kết rất đẹp, phối màu và kích thước đều hài hòa vừa vặn. Nếu không phải vì chủ nhân là Sở Lăng, hẳn người ta sẽ tưởng đây là thứ được thiết kế kỹ lưỡng từ tay một người khéo léo, nhẹ nhàng.

Hoàn toàn đối lập với bộ y phục đẫm máu của hắn, vòng hoa kia không dính một vết bẩn nào.

“Bảo nàng đi dạo thưởng cảnh mà lại đi nhanh như thế, giờ thì cảnh gì cũng chẳng còn để ngắm nữa rồi.”

Cũng phải… một vùng thi thể ngổn ngang thế kia, ngắm gì cho nổi?

Sở Lăng – người vừa mới giết xong cả đám người – lúc này lại trở về vẻ điềm đạm như thường, thậm chí máu vương trên gương mặt hắn lại càng khiến dung mạo ấy mang thêm một vẻ tà mị khó lường. Hắn vừa nói vừa cúi đầu, chậm rãi đội vòng hoa lên đầu Khương Vu.

Khương Vu vẫn sững người, đưa tay chạm nhẹ lên những cánh hoa, mềm mại, tươi mới — đúng là hoa vừa hái thật.

Người này rốt cuộc bị làm sao vậy?

Bộ dạng như thế này của Sở Lăng khiến nàng hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào. Bản năng lại đang kêu gào: Nguy hiểm hơn rồi. Như thế này… càng không thể hòa ly nổi.

Vì sao chứ?

Hắn rốt cuộc đang định làm gì? Tại sao lại đột nhiên thay đổi như thế?

Có lẽ vì nàng cứ ngẩn ngơ mãi, ánh mắt Sở Lăng lại dịu đi đôi chút:

“Sao vậy? Không thích sao?”

Khương Vu khẽ kéo một góc vòng hoa, ngơ ngác đáp:

“Thiếp đâu có thấy được mình đội lên trông thế nào…”

Trong mắt Sở Lăng thoáng hiện một tia cảm xúc lạ thường, như thể thật sự đang cân nhắc lời nàng nói… cũng đúng phần nào.

“Vậy… để ta đội cho nàng xem thử?”

Người này đang nói mấy lời đáng sợ gì thế?!

Khương Vu vội vàng giữ chặt vòng hoa trên đầu, như thể sợ hắn cướp mất. Nhưng thật ra là sợ hắn thật sự làm mấy trò không ai hiểu nổi đó.

Sở Lăng không động đậy, ánh mắt hơi tối lại, nhưng ánh sáng trong mắt lại long lanh đầy ẩn ý — tâm trạng hiển nhiên rất tốt.

Thấy hắn không còn giống đang định giết người nữa, Khương Vu mới dám nhẹ nhàng hỏi theo thói quen:

“Đại nhân… người không sao chứ?”

Bị trẹo chân, chỉ có một mình, đối mặt với cả đám thích khách mà vẫn bình an vô sự — đúng là tai họa sống thật.

“Không sao, máu đều là của người khác.”

Biết ngay mà! – Khương Vu thở dài trong lòng, còn hơi… tiếc nữa là đằng khác. Nàng ngó gương mặt đang đầy vẻ hài lòng của Sở Lăng, âm thầm lo lắng — Không phải hắn tưởng ta đang quan tâm hắn thật đấy chứ?

Sơ Nhất đã lục soát xong thi thể, bước tới bẩm báo:

“Đại nhân, trên người bọn chúng không có manh mối gì.”

“Ừ.” – Sở Lăng không có vẻ ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt dặn:

“Treo xác lên cổng thành hong gió. Còn một tên chạy thoát — phong tỏa khu này, tìm bằng được.”

Quá đáng sợ rồi!!!

Sau khi hoàn hồn lại, Khương Vu mới nhớ đến nỗi bực trong lòng mình, bèn giận dữ trừng mắt nhìn “mặt lạnh”, trong bụng đã bắt đầu nghĩ xem có nên bịa ra cái cớ gì để Sở Lăng nghiêm khắc phạt hắn một trận ra trò. Mối thù này… phải ghi!

Còn chưa kịp nghĩ ra cái cớ nào thì đã nghe giọng nam nhân bên cạnh, trầm thấp mà lạnh lẽo:

“Nhìn Sơ Nhất… thú vị lắm à?”

Hả?

Khương Vu quay đầu lại thì thấy người kia — Sơ Nhất — hình như khẽ run một chút. Lúc này nàng mới nhận ra ánh mắt mình từ nãy cứ lơ đãng dừng trên người hắn. Ngẩng lên lại chạm ngay ánh mắt âm trầm của Sở Lăng, nàng lập tức trở nên ngoan ngoãn, vội vàng lấy lòng:

“Không phải! Thiếp chỉ đang nghĩ, Sơ Nhất hộ vệ bất lực, đại nhân nên phạt nặng mới đúng!”

Tốt nhất đánh thêm vài chục trượng!

“Phạt nặng?” – Sở Lăng liếc nhìn Sơ Nhất vẫn đang cúi đầu im lặng, trong mắt như mang ý cười – sát khí cũng theo đó mà dịu đi vài phần – “Là ta không bảo hắn theo, không trách được.”

Khương Vu tức đến mức nghẹn họng. Tại sao hắn lại luôn khoan dung với cái tên mặt lạnh kia như thế chứ?!

“Đi thôi.”

Sở Lăng nói vậy, Khương Vu cũng không còn cách nào khác, đành bực bội theo sau. Nàng cố ý đi cách hắn một đoạn, không muốn để mình bị dính chút máu nào trên người hắn. Với cái bộ dạng vừa tàn sát cả đám người như vậy, nhìn đâu ra giống người cần được đỡ chứ?

Sở Lăng cũng không ép, càng không gọi Sơ Nhất tới giúp, chỉ lặng lẽ tự mình bước chậm.

Khương Vu cũng đành điều chỉnh bước chân theo hắn.(truyennhabo.com) Nhưng đi được một đoạn, nàng đột nhiên nhớ ra chuyện gì, liền như rùa bò nhích về phía hắn hai bước, thành khẩn nói:

“Đám thích khách đó… không liên quan gì đến thiếp.”

Không xa phía trước, khóe môi Sơ Nhất hơi giật nhẹ. Dù bọn họ đều biết rõ những kẻ đó chẳng liên quan đến phu nhân, nhưng nàng lại đặc biệt nhấn mạnh như thế… chẳng khác nào đang hô to: “Dù ta có muốn giết chàng… thì cũng chưa làm thật đâu nha.”

Có ai gặp chuyện phu quân bị ám sát mà vợ còn phải đính chính như vậy không chứ?!

May mắn thay, Sở Lăng lại không hề tức giận, thậm chí còn khẽ nhếch khóe môi:

“Có liên quan hay không… cũng không sao.”

Hử?

“Dù sao… nàng cũng không giết được ta.”

Khương Vu nghiến răng, siết chặt nắm tay: Bị xem thường rồi! Chờ đấy, cẩn thận có ngày thiếp ra tay lúc ngài ngủ say!

Nàng cứ lặng lẽ theo sau hắn, chậm rãi đi tới. Cuối cùng khi đã gần đến nơi, nam nhân bên cạnh bước lên bậc thang, đột nhiên như trượt chân, khựng lại một nhịp.

Khương Vu thật sự phản ứng theo bản năng, vươn tay ra đỡ. Nhưng chưa kịp chạm vào thì cổ tay đã bị hắn nắm chặt.

Sức của hắn không nhỏ, khiến nàng không kịp đứng vững, cả người bị kéo nghiêng về phía hắn, y phục cũng theo đó mà vướng vào nhau. Dù vết máu đã khô, không dính vào nàng, nhưng cảm giác vẫn khiến nàng thấy khó chịu.

Thế nhưng bàn tay kia vẫn siết chặt lấy cổ tay nàng, không cho nàng lùi lại nửa bước.

Khoảnh khắc áp sát, Khương Vu như nghe thấy nam nhân ấy… khẽ thở dài.

Dường như là bất đắc dĩ, cũng lại giống như… thỏa mãn.

“Là nàng tự đưa tay ra trước.” – hắn nói.

Trong giọng nói ấy là một thứ dịu dàng kỳ lạ, thứ mà Khương Vu không thể lý giải nổi.

“Vì sao?” – nàng không hiểu, không hiểu tại sao thái độ người này lại đột nhiên thay đổi đến thế.

“Không phải nàng từng nói… muốn ta đối xử với nàng tốt hơn sao?”

…Khi nào chứ?

Khương Vu còn chưa kịp phản ứng, thì giọng của Thanh Dương đã vang lên ở không xa:

“Chuyện gì vậy, Sở đại nhân?”

Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy Thanh Dương đang lo lắng đi đến, sau lưng còn có cả Mặc Dương Chu.

Khương Vu lập tức muốn vả cho mình một cái — tại sao lúc nãy lại đưa tay ra chứ?

Mặc Dương Chu đứng cách một khoảng, không tiến lại gần. Khương Vu chạm vào ánh mắt hắn trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng dời đi.

Lòng nàng rối như tơ vò. Mà nàng lại không thể rút tay ra khỏi tay Sở Lăng — giờ có nói gì cũng chẳng thể giải thích được.

Điều nàng không biết là, từ góc nhìn của Mặc Dương Chu, hai người đang tựa sát bên nhau kia… lại vô cùng chói mắt.

Một người đàn ông đầy máu tanh, một nữ tử thuần khiết, đầu đội vòng hoa — rõ ràng tương phản đến lạ, một bên dơ bẩn, một bên trong sạch, thế mà đứng cạnh nhau lại chẳng hề thấy bất hợp. Bởi vì vòng tay của người đàn ông ấy quá mạnh mẽ, khiến cho khung cảnh ấy… bất giác mang theo một vẻ hài hòa méo mó.

Trông hắn như đang mượn người mà tựa, nhưng khi bắt gặp ánh nhìn băng lãnh ấy, Mặc Dương Chu hiểu rõ — hắn đang tuyên bố lãnh địa của mình, đang cảnh cáo những kẻ có ý đồ.

“Chỉ gặp mấy tên thích khách không biết điều.” – Sở Lăng nói nhẹ hẫng như đang tán gẫu, “Đã xử lý xong.”

“Vậy… đại nhân không bị thương chứ?” – Thanh Dương tiếp lời, vẻ mặt quan tâm.

“Không.” – Sở Lăng liếc lướt một vòng những người có mặt,(truyennhabo.com) rồi thu ánh nhìn lại, “Không đáng ngại. Chỉ là có một tên chạy thoát, ta đã ra lệnh phong tỏa sơn trang. Làm phiền công chúa phải lưu lại thêm ít hôm rồi.”

Dù lời phong tỏa vừa được đưa ra, thì Sơ Nhất đã truyền tín hiệu xuống từ trước. Đám người dưới trướng phản ứng cực nhanh, giờ toàn bộ sơn trang đã bị phong tỏa nghiêm ngặt, không ai ra vào được nữa.

Khương Vu đến giờ mới sực tỉnh – hỏng rồi! Dương Chu cũng không thể rời đi…

Nàng cắn chặt môi — sớm biết vậy đã không dây dưa thêm một khắc nào với người này. Đi theo Sở Lăng… thật chẳng có ngày nào yên ổn.

Sở Lăng đã nói thế, Thanh Dương dù có nghĩ gì trong lòng cũng chẳng thể phản đối, chỉ đành mỉm cười nói: “Dù sao cũng không có việc gì gấp, ở lại vài hôm cũng không sao.”

Cha con Mặc Dương Chu đương nhiên cũng không thể rời khỏi.

Cùng ngày hôm đó, A Dạ và Niệm Âm cũng được đưa đến sơn trang.

Sở Lăng quả nhiên nói được làm được.

Khương Vu thấy hai đứa con thì mừng rỡ thật, nhưng nghĩ đến chuyện trong sơn trang còn có thích khách chưa bị bắt, lòng vẫn thấp thỏm không yên.

Tên thích khách đó nếu có lương tâm thì cứ nhằm vào cái tên mặt lạnh sát thần kia mà hạ thủ, đừng có mà làm liên lụy đến hai đứa con bảo bối của ta!

“Thích khách chưa bắt được đúng không?” – nàng lo lắng hỏi – “Vậy A Dạ với Niệm Âm ở đây chẳng phải rất nguy hiểm sao?”

“Thích khách?” – Sở Dạ nghe xong mới ngạc nhiên. Không trách được sao sơn trang lại đột nhiên có nhiều thị vệ như vậy. Cậu bé căng thẳng nhìn mẹ, “Mẫu thân không sao chứ?”

Niệm Âm cũng đầy vẻ lo lắng, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn nàng.

Khương Vu bị hai đứa nhỏ nhìn bằng ánh mắt đầy lo âu như vậy, trong lòng lâng lâng ngọt ngào. Cảm giác hạnh phúc khiến nàng thỏa mãn vô cùng. Thỏa mãn xong, nàng quay đầu, làm ra vẻ trách móc nhìn sang phía Sở Lăng:

“Ôi trời, mẫu thân không sao, người gặp thích khách là phụ thân các con đấy.”

Trong lòng thì thầm sung sướng.

Tuy trong lòng thấy khoái chí thật đấy, nhưng Khương Vu lại không hiểu nổi: vẻ mặt "vậy thì tốt rồi" của hai đứa con là sao?

Chậc chậc… nàng thầm thở dài hai tiếng. Nhìn xem, Sở Lăng sống đến chừng này mà vẫn bị cả con cái ghét bỏ, đúng là thất bại biết bao.

Nhưng hai đứa nhỏ này cũng không quá đáng — cũng lên tiếng hỏi han phụ thân một câu, tuy nhiên điệu bộ thì hoàn toàn theo kiểu hình thức xã giao, rất có phong thái “đồng bộ” với mẫu thân chúng.

Sở Lăng lại không để bụng, quay sang trả lời câu hỏi khi nãy của Khương Vu:

“Sơn trang hiện tại canh phòng nghiêm ngặt, một tên thích khách chẳng làm nên trò trống gì. Ta đưa hai đứa đến để chúng bầu bạn với nàng.”

Khương Vu nhất thời không biết nên nói gì cho phải:

“Thiếp cần chúng bầu bạn, thì chẳng phải về phủ là được rồi sao?”

Sở Lăng đặt cuốn sách trong tay xuống.

“Nàng chẳng phải còn chưa chơi đã đủ sao? Ở lại đây thêm vài hôm đi.”

Hắn nói vậy mà còn mang theo ý cười trong mắt — nhưng nụ cười đó khiến Khương Vu rùng mình ớn lạnh. Trong đầu chỉ vụt qua một cụm từ: không có ý tốt gì cả.

Chơi?

Ở cái nơi có xác chết, có thích khách,(truyennhabo.com) có cả phu quân lẫn người tình, có cả con ruột và… con không ruột?

Chơi cái gì mà chơi?! – nàng hoàn toàn không muốn “chơi” thêm chút nào nữa!

--------------

Cuối cùng, đoàn người vẫn tiếp tục lưu lại trong sơn trang, dù Khương Vu không thể hiểu nổi tình cảnh hiện tại rốt cuộc đã phát triển thành cái dạng gì.

Sáng sớm, mọi người cùng ngồi dùng bữa sáng. Khương Vu đang ngồi thì bỗng cảm thấy giọng nói của Niệm Âm khác lạ hơn thường ngày.

Từ khi biết con bé mắc bệnh tim, nàng luôn đặc biệt cẩn trọng. Nghe thấy vậy, lòng lập tức chùng xuống.

“Sao vậy con? Không khỏe ở đâu sao?” – nàng vội vàng nắm lấy tay con gái, lòng bàn tay bé nhỏ kia lạnh lạnh, khiến nàng càng thêm lo lắng – “Ở chốn núi rừng, ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, đêm đến nhất định phải đắp kín chăn đó.”

“Con biết rồi, mẫu thân. Không sao đâu.” – Niệm Âm mỉm cười đáp.

Khương Vu dịu dàng múc cho con một bát cháo nóng, dặn dò: “Uống lúc còn nóng, không được để nguội.”

“Nghe nói… vị tiểu thư họ Mặc kia cũng ở đây?”

— là giọng của Sở Lăng.

Sắc mặt Niệm Âm khẽ biến:

“Tiểu thư Mặc nào ạ?”

“Hình như gọi là Minh Châu.” – Sở Lăng nhàn nhạt đáp, cứ như không cố ý nói ra.

“Người từng thắng ca ca con trong cuộc đua ngựa ấy. Dường như rất hợp với mẫu thân con. Trước đây còn cưỡi ngựa chung, rất vui vẻ.”

Khương Vu vừa nghe đã muốn phát điên — nàng chỉ muốn khâu miệng hắn lại! Trước đây sao không thấy hắn lắm lời như vậy?

Mà hai đứa nhỏ ngồi bên… mặt cũng tối sầm xuống.

Sắc mặt Niệm Âm lúc này còn trắng hơn khi nãy, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng:

“À… thì ra là vị cô nương đó.” – nàng khẽ siết lấy chiếc khăn tay trong tay, giọng nói vẫn mềm mỏng nhưng đã có chút lạnh –

“Nếu vị ấy cũng ở đây, vậy sao không mời đến cùng dùng bữa? Mẫu thân đã quý mến, thì con cũng muốn được gặp xem sao.”

Khương Vu hơi chần chừ. (truyennhabo.com)Vốn dĩ nàng định từ chối, nhưng lại nghe con gái nhỏ nhẹ nói:

“Bằng hữu của con không nhiều… chỉ muốn có thêm một người để trò chuyện. Lần trước gặp mặt, con cũng rất mến tỷ ấy. Mẫu thân, được không ạ?”

Câu cuối cùng, là nói với vẻ nũng nịu nhìn thẳng vào mắt nàng. Một ánh mắt vừa đáng thương vừa đáng yêu như vậy, Khương Vu làm sao từ chối nổi? Mềm lòng liền gật đầu:

“Được, vậy… hỏi phụ thân con xem.”

Nàng quay đầu nhìn sang Sở Lăng — dù gì nơi này hắn là người có quyền lớn nhất, có mời được người hay không cũng do hắn quyết định.

Sở Lăng không từ chối, thậm chí trong mắt Khương Vu còn thoáng thấy một tia thích thú, như thể… đang ngồi xem trò vui.

“Đã mời tiểu thư Mặc, thì…” – người vẫn im lặng từ đầu, Sở Dạ, bất chợt lên tiếng, ngăn lại hạ nhân đang chuẩn bị lui đi –

“Cũng nên mời luôn cả Mặc tiên sinh cùng đến. Phụ thân con là khách quý, nếu chỉ mời một mình tiểu thư, e rằng chúng ta thất lễ.”

Cậu nói rồi, còn đặc biệt nhìn về phía phụ thân mình, ánh mắt chẳng khác nào mang theo chút khiêu khích.

Khóe môi Sở Lăng đang cong lên chợt cứng đờ trong một thoáng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ thản nhiên, gật đầu với hạ nhân đang chờ ý chỉ:

“Theo lời thiếu gia đi làm.”

Khương Vu thật sự không biết nên ngăn thế nào cho phải.

Đầu nàng lại bắt đầu nhức âm ỉ. Ánh mắt bất giác liếc sang Thanh Dương. Mà công chúa kia thì vẫn ung dung đặt thìa xuống, tao nhã lau miệng bằng khăn tay.

“Sở đại nhân, các người cứ thong thả dùng bữa. Bản cung ăn xong rồi, xin phép cáo lui trước.”

Khương Vu nghiến răng — đây là “khách” mà tỷ mời về đó, là “người được vào phòng” của tỷ đó! Tỷ cứ bỏ đi như vậy có ổn không?! Nếu lát nữa Sở Lăng gây khó dễ, ai sẽ đứng ra che chắn cho họ?!

Chỉ là ánh mắt Thanh Dương liếc sang đã rõ ràng như lời: Ta không quản chuyện nhà các người đâu.

“Công chúa đi thong thả.” – Sở Lăng khẽ nói, Thanh Dương liền nhàn nhã rời đi, chẳng thèm ngoái đầu lại.

Thôi thì… Khương Vu đành tự trấn an mình — dù gì lần này cũng chỉ là cùng ngồi ăn bữa cơm, không đến mức lộ liễu sỉ nhục gì ai.

Huống chi hai đứa con của nàng đều được dạy dỗ rất tốt, nhất định sẽ không làm khó người khác. Vừa nghĩ như thế, lòng mới tạm an hơn một chút.

Không lâu sau, Mặc Dương Chu và Mặc Minh Châu được hạ nhân dẫn đến.

Khi hai người hành lễ,(truyennhabo.com) Khương Vu để ý thấy sắc mặt của Mặc Minh Châu trắng bệch, chắc hẳn là cũng bị lạnh hoặc mệt mỏi.

Nàng bất giác thấy lo lắng — sao lại thế này? Một người rồi đến người thứ hai, chẳng ai biết chăm sóc bản thân cả.

Sau khi hành lễ, hai cha con Mặc thị ngồi vào chỗ dưới một bậc.

Ánh mắt Niệm Âm lướt qua phía Mặc Minh Châu, rồi chủ động lên tiếng:

“Mặc cô nương, lần trước xuân du có gặp tỷ một lần, con đã rất có thiện cảm. Chỉ tiếc khi đó bệnh cũ tái phát, không có cơ hội trò chuyện nhiều. Hôm nay vừa hay được dịp làm quen.”

Niệm Âm vốn có một gương mặt mảnh mai yếu đuối, đôi mắt rất giống Khương Vu. Khi nàng bé cất lời với vẻ dè dặt đáng yêu như vậy, dù là nam hay nữ đều khó tránh khỏi sinh lòng thương mến.

…Trừ Mặc Minh Châu.

Trong lòng nàng cười lạnh — cái dáng vẻ giả vờ yếu đuối này, chỉ lừa được mấy kẻ ngốc như “mẫu thân ta thấy ai hợp mắt là người đó tốt” kia thôi.

Chỉ là lúc này Khương Vu vẫn đang dõi theo, nàng dù không cam lòng cũng đành gắng gượng lên tiếng:

“Tiểu thư Niệm Âm quá lời rồi, tiểu nữ chỉ là dân thường, nào dám được công tử công nữ coi trọng.”

“Cô nương nói vậy là sai rồi.” – Niệm Âm nhẹ giọng đáp, “Ta không phải người coi trọng xuất thân. Hơn nữa, hiếm khi có người hợp ý mẫu thân, tiếc rằng ta bệnh tật, không thể cùng người cưỡi ngựa rong chơi.”

Khương Vu ban đầu còn vui khi thấy Niệm Âm thích Minh Châu, nhưng vừa nghe câu ấy xong, tim đã nhói lên — nàng vội nắm lấy tay con, nhẹ giọng an ủi:

“Nói gì thế con? Không thể cưỡi ngựa thì còn bao nhiêu chuyện khác có thể làm cùng nhau mà.”

Mặc Minh Châu thề — nàng vừa thấy nét cười đắc ý lóe lên trong mắt “nữ nhân tâm cơ” kia.

Vốn dĩ nàng cũng không phải người dễ bị khiêu khích. Nhưng cứ hễ có chuyện liên quan đến Khương Vu, nàng lại không thể giữ được bình tĩnh.

Huống chi lần này rõ ràng là đang bị cố tình công kích.

Mặc Dương Chu có lẽ cũng nhận ra cảm xúc bất ổn của con gái,(truyennhabo.com) liền khẽ kéo nhẹ tay áo nàng dưới bàn, ra hiệu bình tĩnh một chút.

…Nhưng rất rõ ràng, ông không cản nổi Mặc Minh Châu.

Minh Châu khẽ trầm ngâm giây lát, rồi cũng đổi sang gương mặt tươi cười:

“Nếu tiểu thư không chê, được kết giao cùng tiểu thư, đúng là vinh hạnh của tiểu nữ. Nếu vậy… sau này cứ gọi ta là Minh Châu đi.”

Câu này vừa dứt, ngay cả Khương Vu cũng cảm nhận rõ nụ cười trên gương mặt Niệm Âm khựng lại trong thoáng chốc.

Nàng âm thầm thấy lạ — rõ ràng con bé không có vẻ ghét bỏ Minh Châu, sao lại tỏ ra phản cảm với cái tên ấy?

Nhưng Niệm Âm rất nhanh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, dịu dàng đáp:

“Có lẽ cô nương lớn tuổi hơn muội, gọi thẳng tên e rằng không tiện. Chi bằng… muội gọi tỷ là Mặc tỷ nhé?”

Một câu trả lời… chu toàn đến mức không chê vào đâu được.

Minh Châu lúc đầu còn cảm thấy không được thoải mái, nhưng khi nhìn sang Khương Vu ngồi bên, trong lòng đành tự nhủ — coi như chiếm được chút tiện nghi. Vậy là cũng mỉm cười, thuận theo:

“Tất nhiên rồi, Niệm Âm muội muội.”

Khương Vu vô cùng hài lòng — tuy nàng vẫn cảm thấy có chút kỳ quặc không rõ từ đâu, nhưng thấy hai đứa con gái có thể hòa thuận như vậy, lòng cũng nhẹ nhõm hẳn.

Hai tiếng “tỷ – muội” này cũng đâu có gì sai. Nếu sau này nàng thật sự hòa ly với Sở Lăng, rồi nên duyên với Mặc Dương Chu…

Xét theo lễ nghĩa, đúng là nên gọi một tiếng "tỷ".

Vừa nghĩ đến hai chữ “hòa ly”, Khương Vu lại nhớ đến bộ dạng kỳ quặc gần đây của Sở Lăng. Nàng ngẩng đầu nhìn, thì thấy người kia đang cúi đầu như chẳng quan tâm đến chuyện gì.

Thế nhưng, đúng lúc ánh mắt nàng lướt qua, hắn lại như có cảm ứng mà ngẩng đầu nhìn về phía nàng.

Hai ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc, Khương Vu liền thấy lúng túng, vội vàng né tránh. Đầu óc lại lóe lên một ý nghĩ — Sở Lăng đã có thể đón A Dạ và Niệm Âm đến đây, thì nàng cũng có thể cho người đón Sở Yên và con của nàng ta đến. Nếu đã muốn “đoàn viên”, thì… đoàn viên cho trọn đi!

Nàng thật sự đang tính toán khả năng thực hiện điều đó, thì đột nhiên nghe thấy Niệm Âm hỏi:

“Mẫu thân, cây trâm cài tóc hôm nay trông lạ quá.”

“Hả?” – Khương Vu gượng cười, “Ừm… nhìn cũng được.”

Nàng cảm nhận được ánh mắt Sở Lăng đang nhìn sang, nhưng Mặc Dương Chu đang ở đây, nàng không muốn để lộ chút nào.

Ai ngờ Niệm Âm lại tiếp tục hỏi:

“Con chưa từng thấy mẫu thân đeo trâm đó bao giờ. Là mới mua sao?”

Con gái chỉ là đơn thuần tò mò, Khương Vu cũng không trách được. Nhưng ngực nàng vẫn như bị đè nén, có một cảm giác nghẹn ngào nơi lồng ngực. Lúc này, nếu còn cứng miệng không nói ra người tặng, thì lại quá cố chấp rồi.

Đành nhẹ giọng:

“Là phụ thân con tặng.”

Lúc nói, ánh mắt nàng không kìm được mà liếc nhìn về phía Mặc Dương Chu. Quả nhiên, nàng thấy bàn tay dưới tay áo hắn khẽ siết lại, như thể đang nắm chặt thành nắm đấm.

Khương Vu tức muốn nghẹn thở. Không trách được Niệm Âm, nàng chỉ trách Sở Lăng — cái tên này… rảnh rỗi tặng trâm làm gì chứ?! Biết vậy sáng nay dù có bị ép, cũng nhất quyết không đeo!

Mà trớ trêu thay, Niệm Âm lại tỏ ra vô cùng vui vẻ, đôi mắt long lanh sáng rỡ nhìn nàng:

“Mẫu thân và phụ thân bao năm rồi mà vẫn còn tình cảm thế này, thật khiến người khác ngưỡng mộ. Phụ thân lần này xuất hành, ngay cả quà cho chúng con cũng không có!”

Khương Vu càng nghe càng nghẹn — đứa con ngốc này ở với tổ mẫu, sao biết được sự thật thế nào? Nàng và Sở Lăng… tình cảm ở đâu mà ra?

Nhưng lại không nỡ vạch trần khiến con gái thất vọng, đành mỉm cười gật đầu cho có lệ, rồi tiếp tục cúi đầu ăn cháo.

Bát cháo này… đúng là ăn đến nghẹn họng.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box