Sở Lăng đưa tay giữ lấy cằm dưới của Khương Vu, ngón cái và ngón trỏ kẹp nhẹ vào đó, đầu ngón tay dừng lại bên môi nàng.
Khương Vu không chắc hắn có đang chờ nàng đáp lại không. Nhưng khi trong lòng đã có ý muốn rời xa, nàng lại thấy buồn cười.
Cứ như thể người quyết định là nàng vậy. Hắn sắp cưới Sở Yên, chẳng phải đang nói rằng con cái của Sở Yên sau này mới là quan trọng nhất trong mắt hắn sao?
“Buông ra.” Giọng nói trầm thấp vang lên, đồng thời đầu ngón tay cũng hơi siết lại.
Khương Vu theo phản xạ nới lỏng đôi môi đang cắn chặt. Nàng vừa xoay mặt đã chạm phải ánh mắt u ám của hắn, thân thể khẽ run, rồi thấy ngón tay hắn dời xuống môi.
Đầu ngón tay hơi ấn, đôi môi nàng bị ép phải hé mở. Lúc ngón tay lướt qua, nàng cảm thấy hơi thở mình rối loạn, muốn nghiêng đầu tránh đi nhưng lại bị bàn tay ôm nơi eo giữ chặt, không thể thoát ra.
Lúng túng, nàng đành nghiêng mặt để né, nào ngờ lại khiến ngón tay hắn tiến sâu hơn.
Ánh mắt Sở Lăng tối lại khi nhìn đôi môi nàng đã đỏ lên vì cọ sát.
Nàng bắt đầu thở gấp, không giấu được sự bối rối. Hai má đỏ ửng, mỗi khi cử động nhẹ lại vô tình chạm vào ngón tay hắn, sự tiếp xúc ấy khiến hắn như có dòng điện chạy qua khắp người.
Nước mắt dâng đầy trong mắt Khương Vu. Nàng không quen thế này, chỉ thấy khó chịu vô cùng. Vội đưa tay giữ lấy tay hắn, ánh mắt cầu khẩn.
Không khí quanh họ như đặc quánh lại, hơi nóng thoáng chốc lan rộng. Sở Lăng khẽ nuốt một ngụm khí nóng, dừng lại rồi rút tay ra. Trên đầu ngón tay vẫn còn vương ướt, ánh sáng hắt qua làm nó trở nên trong suốt như thủy tinh.
Khương Vu còn chưa kịp thở ra một hơi, bóng người trước mặt đã áp sát. Sở Lăng cúi đầu xuống, ôm lấy nàng. Nàng chỉ cảm thấy hơi thở của hắn trùm kín, mạch đập của bản thân rối loạn trong khoảnh khắc bị hắn áp sát ấy.
Khương Vu cố chớp mắt thật nhiều, nước mắt theo đó trào ra khiến tầm nhìn trở nên rõ hơn một chút. Nàng thấy khuôn mặt gần ngay trước mắt, hàng mi hắn khẽ cụp, biểu cảm kia thoáng khiến người ta lầm tưởng hắn đang chìm đắm.
Nhưng chắc đó chỉ là ảo giác. Đầu óc nàng dần trở nên choáng váng vì thiếu dưỡng khí. Mãi đến khi hắn khẽ lui lại, nàng mới kịp nắm lấy chút tỉnh táo, lập tức nói: “Thiếp đói rồi.”
Động tác của Sở Lăng khựng lại, nơi đuôi mày khẽ rung động.
Khương Vu lúc này mới nhận ra giọng mình vừa rồi hơi khàn, sợ hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Thật đó, thiếp chưa dùng bữa tối.”
Nói đến đó, vẻ tủi thân càng rõ, nàng vừa nói vừa nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
Sở Lăng nắm lấy tay nàng, trấn định lại rồi mới khẽ nói: “Truyền cơm.”
Nghe được mấy lời ấy, Khương Vu âm thầm thở phào, thấy hắn đứng dậy liền cũng đứng lên chỉnh lại y phục.
May thay, cuối cùng hắn cũng không ở lại. Có vẻ như hắn đã nhanh chóng khống chế lại cảm xúc. Khương Vu vẫn còn thấp thỏm không yên, chỉ đến khi ăn xong nhìn thấy hắn rời đi, nàng mới dần nhẹ nhõm.
Dù vậy, đêm đó nàng vẫn trằn trọc mãi không ngủ được.
Khương Vu đã mất ngủ nhiều đêm.
Đến khi tinh thần gần như suy sụp, nàng chỉ còn biết tìm đến Mặc Dương Chu để mong tìm chút bình yên.
Ngay cả với Dương Chu, những điều này cũng thật khó để nói thành lời.(truyennhabo.com) Nàng chưa từng hé miệng kể ra. Chỉ lặng lẽ hít thở hương thơm từ người hắn – mùi hương khiến nàng thấy lòng bình ổn – để có thể an tâm nghỉ ngơi một chút.
Họ hẹn gặp trên một chiếc du thuyền lặng lẽ giữa hồ, bên ngoài kinh thành.
Cơn gió mát trên hồ dường như đã xua đi phần nào nỗi muộn phiền trong lòng Khương Vu.
Nàng nằm trên chiếc ghế tựa cạnh giường trong khoang thuyền, phía sau, Mặc Dương Chu đang nhẹ nhàng day bấm các huyệt đạo trên đầu nàng.
Vì ở bên trong khoang, nên từ vị trí này, nàng không thể nhìn thấy cảnh sắc ngoài sông, chỉ có thể ngắm bầu trời xanh ngắt qua khung cửa sổ, và từng đàn chim nhỏ thỉnh thoảng lướt qua.
Cũng không biết là do bàn tay kia, hay là do làn gió trong lành, mà tâm trạng nàng dần ổn hơn. Cảm giác mệt mỏi từ từ ập đến, nàng thả lỏng, dần thiếp đi.
Thế nhưng, giấc ngủ của Khương Vu lại chẳng bình yên. Những giấc mơ kỳ quái rối rắm không ngừng quấn lấy nàng. Nàng mơ thấy A Dạ và Niệm Âm đang quay lưng về phía mình, càng lúc càng đi xa.
Trong mơ, Khương Vu ra sức gọi họ, cuối cùng cũng khiến hai đứa quay lại.
Gương mặt bé gái trong mộng lạnh băng hỏi nàng: “Mẫu thân chẳng phải định vứt bỏ chúng con sao?”
Không phải thế... Khương Vu muốn phủ nhận, nhưng không biết phải nói sao cho rõ. Cuối cùng chỉ biết bật khóc. Nàng vẫn luôn như vậy, ngoài nước mắt ra, chẳng còn làm được gì khác.
Nam nhân đang day huyệt cho nàng cảm nhận được sự bất an từ cơ thể nhỏ bé ấy. Hắn nhìn bàn tay nàng đặt nơi thành ghế, do dự một thoáng rồi mới nhẹ nhàng đặt tay mình lên.
Bàn tay rộng và ấm phủ lên tay nàng, dễ dàng bao trọn sự mềm mại trắng ngần ấy.
“Không sao đâu.” Giọng nói trầm lắng dịu dàng của hắn khẽ vang lên, như đang dỗ dành người con gái đang bối rối. “Đều qua rồi cả rồi.”
Không biết có phải lời nói ấy có tác dụng hay không, mà sắc mặt Khương Vu dần dịu xuống. Chỉ còn giữa chân mày vẫn hơi chau lại, vài lọn tóc bị gió thổi bay, lất phất lướt qua gò má nàng.
Ngay cả khi đang ngủ, gương mặt được năm tháng ưu ái ấy vẫn như mang theo uất ức, khóe môi hơi mím, khiến người ta nhìn mà xót xa không thôi.
Sao ngay cả trong mộng, nàng cũng vẫn là một kẻ đáng thương thế kia?
Trong đáy mắt Mặc Dương Chu ánh lên một tia giằng xé. Hắn lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, như bị một thứ gì đó mê hoặc. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng cảm thấy, làn tóc đang khẽ khàng lướt qua mặt nàng kia, hình như cũng nhẹ nhàng chạm vào tim hắn.
Bàn tay đang định đưa lên giữa chân mày nàng dừng lại giữa không trung, sau đó lại chậm rãi hạ xuống. Hắn cúi người xuống, muốn dùng môi thay thế cho bàn tay đã dừng lại đó.
Nhưng khi chỉ còn cách làn da ấy chưa đầy một tấc, một giọng nói mát lạnh vang lên:
“Nếu ngươi thật sự chạm vào nàng, thì sẽ chẳng ai cứu được ngươi đâu.”
Động tác của Mặc Dương Chu lập tức khựng lại.
Hắn cúi đầu nhìn người đang ngủ, nghiêm túc ngắm kỹ dung nhan ấy thêm lần nữa. Tựa như có thể cảm nhận được hơi thở mát lành của nàng phả nhẹ vào da.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng dậy, nhìn về phía cửa và khẽ gọi: “Công chúa Thanh Dương.”
Người đứng nơi đó đúng là công chúa Thanh Dương.
Ánh mắt nàng đảo qua hai người trong phòng rồi dừng lại trên hắn, khẽ gật đầu ra hiệu bảo hắn ra ngoài.
Mặc Dương Chu gật đầu, nhưng trước khi rời đi, vẫn ghé qua cạnh lò hương, kiểm tra hương liệu còn lại, sau đó mới bước ra.
Hai người đứng nơi mạn thuyền, gió thổi lùa qua áo.
“Ngươi cho nàng dùng loại hương gì?” Giọng công chúa hơi lạnh.
Mặc Dương Chu mỉm cười, giọng vẫn nhẹ nhàng: “Chỉ là hương an thần thôi.”
Công chúa rõ ràng không tin lắm. Hương an thần nào mà chỉ có khi hắn ở bên mới phát huy tác dụng? Nhưng dù quan sát một lúc lâu cũng không thấy điểm nào đáng ngờ, nàng chỉ có thể hậm hực thu mắt lại, cuối cùng vẫn nghiêm giọng cảnh cáo:
“Đừng làm chuyện thừa thãi. Bây giờ cái đầu của ngươi đang nằm trong tay nàng. Nếu nàng xảy ra chuyện gì, ngươi và ta đều không thoát được đâu.”
Mặc Dương Chu không đáp lời ấy, chỉ đột ngột hỏi lại:
“Nếu không có nàng, ngươi nghĩ chúng ta có thể đối đầu nổi với Sở Lăng sao?”
Câu hỏi này vốn không cần trả lời.
Hoàng đế còn nhỏ, hoàng hậu thì nhu nhược, mọi việc đều nghe theo ca ca nàng ta. Cả triều đình, lớn bé trên dưới, đều do một tay Sở Lăng nắm giữ.
Huống hồ những năm gần đây, hắn đã lần lượt trừ khử các phe phái khác, từng bước vươn tay che phủ khắp Đại Khải.
Giữa chân mày công chúa Thanh Dương thoáng hiện vẻ bực bội, nhưng cuối cùng vẫn nghiêm giọng lặp lại:
“Đừng lôi nàng vào.”
Lần này, Mặc Dương Chu không nói thêm lời nào nữa.
Mặc dù liên tục bị những cơn ác mộng bám riết, nhưng so với mấy ngày qua, đây lại là giấc ngủ dài nhất mà Khương Vu có được.
Khi tỉnh lại, nàng đã quên hết những gì mình mơ thấy. Cái đầu vẫn còn hơi choáng váng, nhưng trong lòng lại tỉnh táo lạ thường.
Nàng chợt nhận ra, có lẽ những muộn phiền bấy lâu đều vì đã tự xem trọng vai trò của mình quá mức.
Thực tế thì, ngay cả khi không có nàng, hai đứa nhỏ ấy vẫn sống rất tốt.
Việc Sở Yên tiến vào phủ Thừa tướng, nàng đã sớm lường trước. Bây giờ chỉ là thêm một đứa trẻ mà thôi.
Cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì. Một nam hài không rõ thân phận, so sao được với A Dạ và Niệm Âm – là con đường đường chính chính của phủ Thừa tướng.
Nàng cần có lòng tin vào con mình. Làm gì đến mức phải để một đứa trẻ vô danh làm lu mờ ánh sáng của chúng?
Huống hồ, cho dù nàng có tình nguyện tiếp tục ở lại phủ Thừa tướng, thì chẳng phải cũng phải nhường chỗ cho Sở Yên sao? Chuyện ấy đâu đến lượt nàng quyết định.
Khương Vu tự trấn an bản thân như vậy, rồi yên tâm thu mình vào chiếc vỏ ốc của riêng mình.
Việc hòa ly… vẫn nên sớm thu xếp. Nàng sợ kéo dài, sẽ lại nảy sinh chuyện ngoài ý muốn.
Lúc rảnh rỗi, Khương Vu cố tình đến gặp Sở Du Chi.
Lúc nàng tới, thiếu niên đang bổ củi. Mỗi nhát rìu chém xuống đều dứt khoát, không chùn tay, bất kể khúc gỗ to thế nào, cũng bị bổ làm đôi, mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi. Ấy vậy mà ánh mắt cậu không hề lay động lấy một lần.
Tiếng rìu vang lên đều đặn khiến Khương Vu có phần bất an, nàng vô thức lùi lại hai bước.
“Sao lại để người ta làm những việc thế này?”
Dù sao cũng là khách trong phủ.
Người hầu bên cạnh lúng túng lên tiếng nhắc: “Phu nhân, đây là do người căn dặn.”
Khương Vu chợt sực nhớ, hôm ấy nàng giận quá mà nói ra câu nào là muốn làm khó đứa trẻ ấy, nên mới dặn người bắt hắn đi lao động.
“Vậy… là ta nói à?” Nàng ngượng ngùng, quay sang quan sát thiếu niên bên kia.
Lần này, nàng cố gắng không để cảm xúc lấn át, nhìn một cách khách quan.
Thiếu niên ấy quả thật có dung mạo tuấn tú. Ngoài sống mũi cao thừa hưởng từ Sở Yên, những nét còn lại lại không giống Sở Yên hay Sở Lăng bao nhiêu.
Thế thì cũng tốt, nếu thật sự có một Sở Lăng phiên bản trẻ tuổi suốt ngày xuất hiện trước mặt mình, Khương Vu cũng chẳng chắc bản thân có thể chịu đựng nổi.
Ngoài ngoại hình, thiếu niên tên Du Chi ấy còn có vẻ điềm tĩnh, chững chạc hơn tuổi. Điều này rất khác với A Dạ.
Mà cũng dễ hiểu thôi. Một người là công tử được cưng chiều trong phủ Thừa tướng, đương nhiên phong độ, tự tin, đường hoàng. Một người thì là đứa trẻ bị xa lánh ở xứ người, đến cả phụ thân ruột là ai cũng chẳng ai biết, dĩ nhiên sẽ cẩn trọng và lạnh lùng hơn.
Trong lòng Khương Vu khẽ tặc lưỡi. Sở Yên thật là… gặp tình cảnh như thế mà vẫn quyết tâm sinh con ra.
Có lẽ là vì chút thương xót nào đó trỗi dậy, nàng liền bảo người đi gọi cậu thiếu niên dừng tay.
Chẳng mấy chốc, Du Chi đã đến trước mặt nàng, hành lễ: “Phu nhân.”
Khương Vu nhìn cậu từ trên xuống dưới, nét mặt bình thản: “Sau này mấy việc này để người hầu làm đi.”
“Chuyện như vậy, so với những việc con từng làm, chẳng đáng kể gì.”
Khương Vu thoáng chột dạ. Trẻ con mà phải vất vả đến vậy sao?
Nàng mềm lòng thêm chút nữa: “Dù gì con cũng là khách trong phủ, không cần làm mấy việc này.”
Biết đâu về sau còn trở thành chủ nhân trong phủ.
Nàng cố giữ dáng vẻ của một trưởng bối, cao cao tại thượng. Nhưng rồi, lại thấy khóe môi Du Chi như khẽ cong lên rồi lại buông xuống, tựa hồ đã nhìn thấu sự giả vờ ấy của nàng.
Khương Vu ngượng ngùng: “Con cười gì?”
“Chỉ là nhớ đến lời mẫu thân từng nói, phu nhân quả nhiên đúng như người miêu tả.”
“Hử?” Nàng thoáng tò mò, “Nàng ấy nói ta thế nào?”
Thiếu niên trầm ngâm một lát, có vẻ không phải đang nhớ lời mẫu thân, mà là đang cân nhắc xem nên nói sao cho dễ nghe hơn.
“Là… không được thông minh lắm.”
Thằng nhóc vô lễ! Khương Vu nổi giận. Sở Yên đúng là chẳng nói được câu nào tử tế về mình cả!
Nhận xét Box