Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 21 : Sở Yên

Ta Và Thừa Tướng Hòa Ly - Chapter 21 : Sở Yên

Tuy tối qua không hầu hạ nghỉ lại, nhưng lần này Sở Lăng vẫn như thường lệ ban thưởng cho nàng một đống đồ, chẳng biết có tính là bồi thường cho cú hoảng hồn của nàng không.

Thậm chí đến trưa, hắn còn đích thân đến dùng bữa cùng nàng.

Khương Vu nghĩ hoài không ra, Sở Yên giờ này đã ở trong phủ rồi, vậy mà hắn còn rảnh rang tới ngồi ăn cơm với mình? Nhưng mà Thừa tướng đại nhân làm gì, đâu ai dám hỏi.

Hai người này hôm qua một người nổi trận lôi đình, một người khóc đến chết đi sống lại, vậy mà hôm nay lại như không có gì xảy ra, lặng lẽ ngồi ăn cơm.

Món cá mà Khương Vu thích nhất hôm nay lại bị dọn sang phía bên Sở Lăng. Nàng vừa bực bội nghĩ lát nữa phải dạy dỗ lại mấy đứa hạ nhân không có mắt, vừa lặng lẽ từ bỏ món cá ấy, cúi đầu chiến đấu với "ngọn núi nhỏ" trong chén mình.

Vừa mới ăn được hai miếng, trước mặt nàng đã có thêm một miếng cá.

Khương Vu chớp mắt, nhìn qua thì thấy Sở Lăng đã rút tay về,(truyennhabo.com) nét mặt vẫn bình thản như chẳng hề để tâm đến chuyện vừa rồi.

Nàng thật không ngờ, nam nhân này lại có thể làm ra một hành động chu đáo như vậy.

Hơn nữa hôm qua hắn còn trông như thể muốn bóp chết ai đó, mà nay lại ung dung, điềm tĩnh, thậm chí Khương Vu còn cảm nhận được tâm trạng hắn dường như... không tệ lắm.

Sở Yên làm cách nào mà chỉ trong một đêm đã dỗ hắn nguôi ngoai rồi?

Đang miên man suy nghĩ thì ánh mắt lành lạnh của hắn quét sang:

“Ăn cơm thì lo ăn đi, đừng để đầu óc bay nhảy lung tung.”

Trong lời nói chẳng buồn che giấu sự chê bai đối với “cái đầu” của nàng.

Khương Vu lén liếc hắn một cái, trong bụng thầm rủa: Ừ, giỏi thì có giỏi một mình ngươi đi!

Nhưng nhân lúc tâm trạng Sở Lăng đang khá lên, nàng cũng dè dặt dò hỏi:

“Như Nguyệt quận chúa... mấy hôm nay sẽ ở lại trong phủ à?”

Sở Lăng khẽ ừ một tiếng.

Lúc này hắn bình tĩnh đến mức không thể đoán được tâm trạng.

Khương Vu chẳng lấy làm lạ, vẫn giả vờ hiền lành mà nói:

“Nàng đến vội vã như vậy, thiếp cũng chưa kịp sai người chuẩn bị gì cả. Ngày mai thiếp sẽ bảo người thu dọn lại Viện Đào—”

Cạch một tiếng, âm thanh đặt đũa xuống bàn khiến nàng lập tức nín bặt.

Tiếng không lớn, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bị áp lực vô hình. Khương Vu không dám lên tiếng nữa, khẽ liếc sang bên kia thì thấy đũa trong tay hắn đã được buông xuống, lồng ngực cũng phập phồng rõ rệt, như đang cố gắng điều chỉnh cảm xúc.

“Không cần làm mấy chuyện dư thừa đó. Ta đã sắp xếp người ở Đông viện rồi, nàng không cần lo, cũng không cần tiếp xúc với nàng ấy.”

Bề ngoài Khương Vu ngoan ngoãn gật đầu, trong bụng lại chẳng nể nang gì mà bĩu môi.

Được rồi được rồi, biết ngươi thương cô em gái bảo bối của mình rồi. Chẳng lẽ còn sợ ta làm gì hại cô ta chắc? Tự mình đa tình!

Thật ra nàng hỏi vậy là để dò xem hai người họ tái ngộ có thuận lợi không. Đông viện à, nơi đó... chẳng phải là hơi hẻo lánh sao? Tất nhiên, ở phủ Thừa tướng thì cũng không đến nỗi tồi tàn, nhưng thế nào cũng thấy không giống với đãi ngộ mà Sở Yên đáng được nhận.

Lẽ nào... không thuận lợi?

Khương Vu vừa ngẫm nghĩ, mặt vẫn thản nhiên như không, rồi thấy Sở Lăng đã cầm khăn lau miệng.

“Đại nhân ăn xong rồi ạ?” Trong lòng Khương Vu mừng như mở cờ, chỉ mong hắn mau mau rời đi cho khuất mắt.

Cái động tác buông khăn đó của hắn, chẳng khác nào đang nói: “Tức muốn no luôn rồi đây.”

Thật ra Khương Vu cũng thấy khó hiểu. Trời đất chứng giám,{bơ bui bặm} nàng đã cố hết sức cung phụng “tượng Phật sống” này rồi, vì nghĩ hắn sống yên thì cả phủ mới yên. Ấy vậy mà không hiểu sao vẫn cứ chọc cho hắn nổi giận hoài.

Nhưng thôi, miễn sao hắn không giết người thì nàng còn có lời.

Thậm chí nàng còn rảnh rỗi liếc qua đĩa cá, đợi hắn đi rồi mình sẽ ăn cho đã.

Không biết có phải hắn nhìn ra tâm tư ấy của nàng không, mà bỗng đưa tay bưng cả đĩa cá đặt ngay trước mặt nàng.

Khương Vu nào dám động đũa? Nàng ngẩng đầu nhìn, bắt gặp ánh mắt Sở Lăng đang nhìn thẳng mình, môi mỏng khẽ nhúc nhích:

“Muốn ăn à? Ăn đi.”

Rồi cứ thế... không nhúc nhích, nhìn chằm chằm như thể nhất quyết phải xem nàng ăn thế nào.

Khương Vu còn lòng dạ nào mà ăn? Nhìn miếng cá kia, chẳng khác gì đang nhìn độc dược.

Cuối cùng vẫn phải cắn răng nuốt xuống miếng cá vô vị ấy, trong lòng nàng rơi lệ từng hàng: Cái tên nam nhân khốn kiếp này, ác độc vừa thôi chứ!

Không bao lâu sau, chuyện Như Nguyệt quận chúa đang ở phủ Thừa tướng đã âm thầm lan truyền khắp kinh thành.

Vì nàng đến sớm hơn dự kiến, mà cung yến lại tổ chức vài ngày sau, nên tin này chủ yếu được truyền miệng trong thầm lặng.

Người đầu tiên đến thăm phủ Thừa tướng, chính là mẹ chồng của Khương Vu.

Phu nhân phủ Quốc công quanh năm hiếm khi bước chân đến phủ Thừa tướng, lần này Khương Vu được thơm lây nhờ ánh hào quang của Sở Yên.

Sở Dạ không có ở nhà, chỉ còn Niệm Âm ở lại tiếp đón. Cũng may có cháu gái bên cạnh, thái độ của lão phu nhân cũng dịu đi ít nhiều.

“Ah Yên đang ở đâu vậy?”

Vừa vào cửa, lão phu nhân đã hỏi thẳng Khương Vu.

Khương Vu chỉ nhớ Sở Lăng từng nói là ở Đông viện, nên thành thật trả lời. Mới vừa nói xong, lông mày của lão phu nhân đã nhíu lại, lời trách cứ lập tức nối đuôi nhau tuôn ra:

“Ah Yên lớn lên trong phủ Quốc công chúng ta, chính là em gái ruột của Sở Lăng. Mấy năm qua nó chịu khổ, giờ khó khăn lắm mới trở về, con làm chị dâu, sao không biết quan tâm hơn chút?”

Khương Vu thuộc kiểu người tranh cãi là phải cãi cho thắng, nên liền dịu dàng đáp lại:

“Là đại nhân dặn dò, không cho con xen vào.”

Câu nói ấy khiến phu nhân phủ Quốc công nghẹn lại trong thoáng chốc,{bơ bui bặm} nhưng cũng chỉ là một thoáng, rất nhanh đã đổi lời:

“Là Sở Lăng không muốn để con vất vả, chẳng lẽ con không biết nghĩ cho nó sao?”

Không phải hắn sợ ta mệt, mà là sợ ta ra tay với người trong lòng hắn thì có.

Nhưng lời này Khương Vu không nói ra. Nàng đã không còn tâm trạng tranh cãi với vị mẹ chồng luôn mang tư tưởng “con trai mình làm gì cũng đúng” này nữa.

Lúc cúi đầu, đầu ngón tay nàng bất ngờ bị ai đó móc nhẹ lấy.

Khương Vu giật mình quay sang nhìn — là Niệm Âm. Con bé móc lấy ngón tay nàng, dịu dàng nở một nụ cười.

Con gái nàng đang an ủi, sợ nàng buồn.

Nhận ra điều đó, tim Khương Vu bỗng chốc ấm lại. Nàng cũng mỉm cười đáp lại.

Phu nhân phủ Quốc công vì nóng lòng gặp con gái, nên chẳng mấy quan tâm đến tình cảm mẫu tử lặng lẽ bên cạnh. Đông viện quả thật hơi khuất, cả đoàn phải đi một đoạn khá xa, vừa bước vào sân, bà đã không muốn giữ lễ nghĩa, vội vã bước thẳng vào trong.

Khương Vu không vội, cứ từ tốn đi sau, nhưng cũng chẳng thể phủ nhận trong lòng nàng có phần hiếu kỳ.

Hiếu kỳ về người phụ nữ ấy… người đã khiến nàng trở thành “vật thay thế”, là bóng hình khiến Sở Lăng và Trương Tú năm nào cũng chẳng thể quên — giờ đây trông ra sao.

Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc. Khi Khương Vu bước vào, phu nhân phủ Quốc công đang nghẹn ngào khóc rấm rứt:

“Trời ơi, con gái của ta ơi…”

“Con khổ quá rồi…”

Đủ kiểu thương xót.

Cũng lúc đó, Khương Vu nhìn thấy nữ tử nằm trên giường.

Một nữ nhân đã qua tuổi thiếu nữ, nhưng vẫn đẹp rực rỡ như hoa, dáng ngọc như tiên. Có lẽ vì đang bệnh, nên nằm nghiêng trên giường, tóc đen buông xõa, nơi khóe mi ẩn ẩn nét mệt mỏi, khiến người ta dễ dàng sinh lòng thương xót. Nàng ta quả thật rất đẹp, nhưng lại có chút gì đó... không giống với ký ức trong lòng Khương Vu.

Khương Vu không rõ sự lệch pha ấy đến từ đâu, nhưng nàng thầm nghĩ —{bơ bui bặm} sau khi Sở Lăng gặp lại Sở Yên bây giờ, chắc hẳn sẽ bắt đầu nghi ngờ việc năm xưa mình tìm “thế thân” có đúng hay không.

Bởi vì hai người họ… thật sự chẳng giống nhau chút nào.

Mà cũng đúng, hơn mười năm rồi, làm sao còn giống nhau như xưa được nữa?

So với phu nhân phủ Quốc công đang kích động không kìm được bản thân, vẻ mặt của vị quận chúa Như Nguyệt kia lại có phần gượng gạo.

Miệng thì cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt, nhìn sao cũng giống một màn xã giao giả lả.

“Lão phu nhân, người đừng khóc nữa, coi chừng đau người.”

“Có phải con giận ta không? Nên mới không chịu gọi một tiếng ‘mẫu thân’?”

Không hiểu sao, mấy câu đối thoại giữa hai mẹ con này, lọt vào tai Khương Vu lại khiến nàng cảm thấy... càng nghe càng giả. Nàng chán chường dời mắt đi chỗ khác — rồi bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là một lão nhân gầy gò, trơ cả xương.

Khương Vu nhận ra ông ta — là một vị đại phu.

Gọi là đại phu, nhưng mỗi lần nhìn thấy ông ta, nàng đều cảm thấy lạnh sống lưng. Gương mặt vốn đã hóp sâu không có mấy thịt, đôi mắt thì hốc hác, ánh nhìn đục ngầu khiến người ta theo bản năng mà sinh lòng cảnh giác.

Lúc trước, khi Sở Lăng sai ông ta đến bắt mạch cho nàng, chỉ vừa nhìn thấy ông ta đưa tay ra, nàng đã sợ đến bật khóc.

Không phải chưa từng thấy người già, cũng không phải chưa từng thấy da thịt nhăn nheo, nhưng riêng đối với người này — nỗi sợ gần như bản năng.

Hồi đó Sở Lăng không nói gì, nhưng từ đó về sau, ông ta cũng không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa.

Không ngờ hôm nay lại gặp lại.

Sở Yên bị thương, có đại phu trong phủ cũng là chuyện bình thường, nhưng không hiểu tại sao… Sở Lăng lại gọi đúng người kỳ quái như vậy đến chăm sóc?

Chưa kịp quay mặt đi thì phía đối diện — người ấy cũng đã nhìn thấy nàng rồi.

Ông ấy chủ động nở một nụ cười với nàng.

Tôn Kha dường như đang cố gắng tỏ ra thân thiện, truyennhabo.comnhưng cũng chẳng thể nào làm dịu đi vẻ ghét bỏ đang lộ rõ trong mắt người đối diện.

Khương Vu không chút do dự dời ánh mắt đi nơi khác, sự chán ghét và khó chịu không hề che giấu.

Chỉ là lần này, nàng lại bắt gặp ánh mắt của Sở Yên.

Không biết có phải vừa diễn quá mệt với lão phu nhân hay không, mà giờ phút này khi nhìn nàng, ánh mắt của vị quận chúa ấy lại hiện rõ nét cầu cứu.

Cái dáng vẻ ấy… cứ như thể họ là đôi tri kỷ thân quen lâu năm, nên mới có thể ra ám hiệu một cách tự nhiên đến thế.

Nhưng rõ ràng, hai người bọn họ có quen gì đâu chứ?!

Khương Vu thì nghĩ vậy, nhưng đôi chân lại như có ý thức riêng, đã tự bước lên phía trước.

“Thưa mẫu thân, muội muội A Yên vừa mới vượt đường xa về, có lẽ mệt rồi. Cứ để muội ấy nghỉ ngơi cho khoẻ đi ạ.”

Khương Vu chỉ muốn cắn lưỡi mình một cái. Nàng thật sự không hiểu sao bản thân lại phải hùa theo ánh mắt ám chỉ của Sở Yên.

Thậm chí, khi thấy Sở Yên khẽ cười cảm ơn nàng trong thầm lặng, nàng bỗng nhận ra — mình thật ra cũng không ghét người này.

Phu nhân phủ Quốc công liếc nàng một cái đầy bất mãn, nhưng cũng thuận theo mà nói:

“Phải ha, A Yên à, hay là con dọn về phủ Quốc công dưỡng bệnh đi.”

Sao được chớ?

“Không cần đâu, lão phu nhân. Mấy hôm nữa là đến cung yến rồi, Sở đại nhân cũng đã mời đại phu, con ở lại đây tịnh dưỡng là được rồi.”

Nghe Sở Yên từ chối, Khương Vu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Không biết phu nhân phủ Quốc công nói vậy có thật lòng hay không, nhưng bà ta cũng không ép thêm nữa. Nói thêm đôi câu, định đứng dậy cáo từ, truyennhabo.comthì từ ngoài cửa bỗng có một thiếu niên bước vào, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Là một thiếu niên độ tuổi xấp xỉ Sở Dạ, tướng mạo tuấn tú nho nhã, nhưng khác với sự tự tin thong dong tự nhiên nơi Sở Dạ, cậu bé này lại trầm tĩnh hơn nhiều, trong đôi mắt là chiều sâu chỉ có thể có được sau những thăng trầm.

Thiếu niên ấy thoáng khựng lại khi thấy đông người trong phòng, rồi mới lên tiếng gọi khẽ:

“Mẫu thân.”

Mẫu thân? Khương Vu sững người, nhất thời chưa kịp phản ứng — nó gọi ai vậy?

Câu trả lời đến rất nhanh, bởi Sở Yên đã mỉm cười đáp lại:

“Trị Sanh, đến đây chào lão phu nhân và Thừa tướng phu nhân đi con.”

Tất cả mọi người đều khựng lại trong một thoáng. Trong khoảnh khắc, đầu Khương Vu như muốn nổ tung.

Đây là… con của Sở Yên?!

Sở Yên có con thì cũng chẳng phải chuyện lạ gì. Nhưng người nàng lấy là ai? Chính là vua của Bắc Diệu Quốc.

Người Bắc Diệu và Đại Khải khác biệt rõ ràng về tướng mạo. Dù thằng bé này có giống mẫu thân tới mấy, thì cũng phải có chút gì đó không giống dân Đại Khải chứ?

Vậy mà cái tên nhóc con này… hoàn toàn là người Đại Khải chính tông!

“Trời ơi,” cuối cùng vẫn là lão phu nhân lên tiếng trước, “Đây là ngoại tôn của ta sao? Đẹp trai quá chừng! Con nói tên gì, Trị Sanh phải không?”

“Dạ,” Sở Yên mỉm cười, “Sở Du Chi , theo họ ta.”

Một câu nói ấy thôi… đủ khiến đầu Khương Vu muốn nổ tung thật sự.

Quả nhiên trên đời này, người khiến nàng chán ghét thứ hai — chính là Sở Yên.

Còn người thứ nhất? — Chính là Sở Lăng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box