Tuy chịu không ít khổ sở, nhưng cuối cùng Khương Vu cũng được giải cấm túc.
Vì muốn ra ngoài, nàng đành phải quấn một chiếc khăn mỏng quanh cổ để che đi dấu vết do Sở Lăng lưu lại.
Ban đầu, nàng vốn định vừa ra khỏi phủ là đến gặp Mặc Dương Chu, cũng đã hẹn với công chúa Thanh Dương rồi. Nhưng đến phút cuối, Khương Vu lại chùn bước.
Điều đó không giống nàng chút nào. Cảm giác ấy thật kỳ quặc, cứ như thể mang theo những dấu vết kia đi gặp Dương Chu sẽ khiến nàng không được thoải mái. Nghĩ đến ánh mắt chàng ấy ắt sẽ trầm xuống khi thấy chúng, lòng nàng lại càng bất an hơn.
Thế nhưng giữa họ, nàng vẫn luôn là người ở vị thế chủ động, cần gì phải để tâm đến tâm trạng của chàng?
Trong lúc vẫn còn giằng co với chính mình, đến gần phủ công chúa, nàng liền bảo xe dừng lại.
“Đi mời công chúa ra ngoài, cứ nói hôm nay ta mời nàng uống trà.”
Chờ không bao lâu, Thanh Dương công chúa đã vội vàng đến.
“Ta nói này, sao lúc nào cũng thích bày trò thế hả?”
Rõ ràng là nàng ra ngoài khá vội, trang sức cùng y phục đều không còn vẻ sang trọng, đoan trang thường ngày, khó trách lại giận.
Khương Vu có hơi chột dạ, không đáp lời.
“Không phải đã hẹn gặp nhau trong phủ rồi sao?” Thanh Dương hỏi tiếp, “Sao giờ lại đổi ý ra ngoài?”
Giữa chốn đông người nàng cũng không tiện nói rõ, nhưng hai người đã quá thân thiết, chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu nhau.
Khương Vu biết ánh mắt nàng đang nói điều gì — Mặc Dương Chu vẫn đang chờ ngươi.
Nàng giả vờ như không hay biết.
“Lúc nào cũng ở nhà thì buồn lắm, ra ngoài đi dạo một chút cũng tốt.”
Thanh Dương dĩ nhiên chẳng hỏi thêm gì nữa, cứ thế đi cùng nàng.
Chờ đến khi chỉ còn lại hai người, Khương Vu mới nói rõ mục đích hôm nay — muốn tìm một nơi thích hợp để mua lại làm phủ đệ.
Lại dặn thêm: “Cứ nói là ngươi muốn mua.”
Dĩ nhiên là không thể để Sở Lăng biết được.
Từ sau lần nghe Khương Vu nói muốn có Mặc Dương Chu, Thanh Dương công chúa cũng đã bình tĩnh hơn nhiều.
“Rồi ngươi cũng tính nói luôn là người cũng do ta muốn à? Giờ không sợ làm bẩn danh tiếng nhà các ngươi Dương Chu nữa sao?”
Khương Vu đã suy nghĩ thấu đáo, nên cũng không để tâm: “Dù sao sau này chàng cũng theo ta, danh tiếng gì đó… có còn quan trọng đâu.”
Nàng đã quyết định sẽ đón Mặc Dương Chu vào phủ làm phò mã, dĩ nhiên phải chuẩn bị phủ đệ.
Trở về Khương phủ là chuyện không thể nào. Nàng có thể đoán trước, đừng nói là cưới con rể về nhà, chỉ riêng việc bị Sở Lăng hưu thôi cũng đủ khiến phụ thân không còn mặt mũi mà cho nàng bước qua cửa phủ nữa rồi.
Mà như thế cũng tốt. Giờ trong tay nàng vẫn còn kha khá tiền bạc tích lũy, nuôi cả một gia đình nhỏ cũng không khó. Đến lúc đó có thể đón mẫu thân về sống cùng.
“Được thôi.” Thanh Dương thở dài, ra dáng người vì bằng hữu mà hy sinh, cúi đầu lầm bầm, “Mai mốt để Thừa tướng Sở biết mấy căn phủ các ngươi mua đều đứng tên ta, đến lúc đó đừng nói ta là công chúa, dẫu có là hoàng đế, hắn cũng chẳng tha.”
“Đừng nghĩ xa vậy,” Khương Vu dỗ dành, “Tới lúc đó hắn còn đang bận ân ân ái ái với Sở Yên, chẳng còn hơi đâu mà quan tâm mấy chuyện này đâu.”
Chỉ là nghĩ lại vẫn thấy không ổn: “Có điều, hắn là kẻ thâm hiểm nhỏ nhen, lại máu lạnh tàn nhẫn. Nếu thực sự để hắn biết, đúng là không hay chút nào. Ngôi nhà đó… vẫn nên mua ở nơi xa một chút.”
Thanh Dương có vẻ nghẹn lại trước một tràng tính từ kia, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại gật đầu đồng tình: “Cũng đúng, hiểu chồng không ai bằng vợ.”
Thế là hai người bắt đầu đi xem các căn nhà đang được rao bán trong kinh thành.
Khương Vu đã quen sống xa hoa, tuy ngoài mặt nói là Thanh Dương mua, nhưng người soi từng viên gạch, chọn từng loại gỗ lại là nàng. Nhà nào có vật liệu xây dựng không tốt, hay vị trí không thuận tiện là nàng lắc đầu ngay.
Mùa đầu hạ không quá oi bức, nhưng vì đi lại cả buổi, Thanh Dương cũng bắt đầu đổ mồ hôi, vừa phe phẩy quạt tròn vừa than nóng.
“Thôi thôi,” Khương Vu cũng thấy áy náy, kéo tay nàng nhỏ giọng hứa, “Nhìn thêm căn cuối cùng nữa thôi.”
Thật ra nàng cũng nóng đến khó chịu, liền ghé sát lại gần để tranh chút gió quạt của Thanh Dương, liền bị nàng đẩy ra: “Tự quạt đi.”
Khương Vu mặt dày không biết ngượng, vẫn cứ rúc vào.
Thanh Dương chẳng còn cách nào, đành mặc kệ nàng.
Hai người họ đã là tri kỷ nhiều năm, lâu đến mức Khương Vu cũng chẳng còn nhớ rõ lúc đầu kết thân như thế nào nữa.
Thanh Dương là trưởng công chúa, con gái của Thái hoàng thái hậu, tỷ tỷ của tiên hoàng, thân phận cao quý không phải bàn. Chỉ là hoàng huynh nàng mất sớm, mà mẫu phi của đương kim hoàng đế lại là muội muội của Sở Lăng.
Hoàng đế hiện tại vẫn còn nhỏ tuổi, mọi chuyện trong triều đều nằm trong tay họ Sở.
Hoàng thất vốn không còn thực quyền, Thanh Dương cũng chẳng còn được sống tự tại như trước.
Chỉ là nàng vốn chẳng có dã tâm gì, ngày qua ngày vẫn sống phóng túng như thường, nể mặt Thái hoàng thái hậu, cũng chẳng ai buồn tính toán với nàng.
Nàng đối với Khương Vu, vẫn luôn hết lòng.
Nếu một người chỉ đối tốt với ngươi trong một ngày hai ngày, hay một năm hai năm, thì còn có thể nghi ngờ họ có toan tính gì đó. Nhưng nếu là mười mấy năm qua, từ khi nàng là trưởng công chúa rạng rỡ đến tận bây giờ, vẫn luôn như thế — thì dẫu có thật là nàng có mưu đồ, có lẽ Khương Vu còn sốt sắng muốn giúp nàng hoàn thành hơn cả nàng ta nữa.
Mà thực tế, Thanh Dương chưa từng mưu cầu điều gì.
Ngôi nhà cuối cùng xem qua, quả thật khá hơn nhiều so với mấy căn trước. Thế nhưng không biết có phải do đã xem quá nhiều hay vì thực sự đã mệt mỏi, Khương Vu lại chẳng còn hứng thú gì.
Cho đến khi nàng bước vào một gian phòng phía đông, đẩy cửa sổ ra, một mảng trúc xanh biếc bất ngờ đập vào mắt. Gió vẫn chưa kịp lùa tới, nhưng chỉ một khoảnh khắc ấy thôi, lòng nàng đã lặng xuống giữa màu xanh rì ấy.
Gió nhẹ thổi qua, rừng trúc rì rào lay động, nàng cứ thế đứng yên tại chỗ, ngẩn ngơ, trong tim bỗng dâng lên một niềm vui rất nhẹ. Bàn tay vô thức siết lấy song cửa sổ.
“Có ai lại trồng nhiều trúc như thế trong sân nhà chứ?”
Thanh Dương đứng bên cạnh, hai tay khoanh trong tay áo, nhìn rừng trúc bên ngoài mà hỏi. Động tác chẳng mấy đoan trang, nhưng ở nàng lại toát lên vẻ tiêu dao phóng khoáng.
Chủ nhà không có mặt, đưa hai người đi xem là quản gia trong phủ. Ông mỉm cười đáp: “Chủ nhân nhà chúng tôi thích trúc, nên mới trồng cả vườn thế này.”
Khương Vu vẫn còn đang mải nhìn, đến khi nghe Thanh Dương hỏi: “Thích không?”
Nàng sực tỉnh, bật cười: “Ngươi mua mà hỏi ta làm gì? Có điều…” Nàng liếc mắt sang, “Nếu để ta nói thì, quả là rất ổn.”
Thanh Dương bật cười khẽ.
Nụ cười đó rất nhẹ, nhưng Khương Vu lại không cảm nhận được sự vui vẻ bên trong. Nàng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mà trên gương mặt nghiêng ấy, Khương Vu lại thoáng thấy một tia cảm xúc phức tạp.
Chỉ thoáng qua thôi, như ảo giác.
“Vậy lấy căn này đi.”
Lúc nàng quay lại, nét mặt đã trở về bình thường.
Thanh Dương có bí mật của riêng mình — đó là điều hiển nhiên, ai mà chẳng có? Ngay cả Khương Vu, cũng có những chuyện không thể nói với nàng.
Vậy nên nàng không hỏi thêm.
Lúc Thanh Dương đi thanh toán, Khương Vu bước đến đúng lúc nghe thấy con số được báo ra, tim như bị ai đâm một nhát.
Đó không còn là nỗi đau của một Thừa tướng phu nhân, mà là cảm giác xót xa của người sắp trở thành trụ cột nuôi cả một gia đình.
Nàng kéo tay áo Thanh Dương, ra hiệu nên cân nhắc lại. Nhưng Thanh Dương chỉ lặng lẽ hất tay ra, trong ánh mắt viết rõ rành rành một câu — Bắt một công chúa vì bạc mà phải tính toán, mặt mũi ta để đâu?
Khương Vu âm thầm xót xa cho túi tiền của mình, liền bị Thanh Dương dùng quạt gõ nhẹ lên vai: “Thôi được rồi, xem như là ta tặng ngươi.”
“Không được.” Tuy xót thật, nhưng Khương Vu không dễ dàng nhận không, “Chẳng phải như vậy là để ngươi nuôi nam tử giúp ta sao?”
Câu nói ấy như chợt khiến Thanh Dương bừng tỉnh. Nàng khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi bật cười: “Nói vậy cũng có lý, vậy thì ta thiệt thòi quá. Ngươi nhớ đem tiền đến phủ ta đưa là được rồi.” Nói xong lại cười thêm, “Dùng tiền của Thừa tướng Sở để nuôi nam nhân, xả được cơn giận năm xưa một cách không thể hay hơn.”
Khương Vu trừng to mắt: Gì chứ? Tiền của Sở Lăng?
“Đó là tiền của ta mà!”
Mười tám năm làm trâu làm ngựa, đó là thứ nàng đáng được nhận.
----------
Khương Vu vốn định quay về phủ ngay.
“Gấp gì chứ?” Thanh Dương giữ nàng lại, “Không phải nói hôm nay cùng nhau uống trà sao? Dùng xong người ta rồi định vứt à?”
Nghe cũng có lý, thế là nàng đành theo Thanh Dương đến một quán trà.
Đây là trà lâu nổi tiếng trong kinh thành, nổi tiếng không chỉ vì trà ngon, mà bởi khách khứa ra vào đều là bậc quyền quý chốn kinh kỳ.
Thanh Dương là khách quen, bước vào liền quen thuộc đi thẳng đến chỗ ngồi của mình, còn không quên gọi thêm hai khúc tiểu nhạc.
Khương Vu lại không mấy hứng thú.
Bên kia tấm màn mỏng của nhã gian, lờ mờ bóng người qua lại, chắc là người hát đã lên sân khấu.
Nàng chẳng buồn nhìn.
“Sao thế?” Thanh Dương cười cười, “Chi bạc cho người ngoài thì chẳng tiếc, đến lượt ta gọi một khúc hát thì lại tiếc rồi?”
“Không phải vậy,” Khương Vu lắc đầu, “Chỉ là trà có ngon, khúc có hay, nếu không phải người có tâm hát, lại cứ thấy thiếu đi đôi phần ý vị.”
“Ồ?” Thanh Dương nhướng mày, “Ngươi sao biết, không chừng hôm nay chính là người có tâm đang hát?”
Khương Vu còn chưa hiểu nàng có ý gì, thì tiếng ca đã vang lên bên kia màn.
Chỉ một âm đầu tiên vang lên — nàng liền sững người.
Không thể nào lẫn được.
Đó là… giọng của Dương Chu.
Nhận xét Box