Chu Hiểu đã đi qua đi lại bên cạnh Tống Quân Bạch tám lần.
Tống Quân Bạch vẫn không buồn ngước mắt, bút trong tay không ngừng lướt trên trang giấy, bài tập sau giờ học đã gần như hoàn thành.
"Này?"
Cô đẩy bài làm về phía Chu Hiểu.
Ánh mắt Chu Hiểu phức tạp.
"Trong mắt cậu, tôi là kiểu người như vậy à? Đến thứ này cũng phải chép?"
Tống Quân Bạch nhích tay, định rút bài lại.
Chu Hiểu phản ứng nhanh, lập tức ấn tay giữ chặt:
"Bề trên ban cho, không dám từ chối!"
Tống Quân Bạch không tranh với cậu, chậm rãi nói:
"Làm xong bài Vật lý thì đưa tôi chép."
Chu Hiểu: …
Bài tập quá đơn giản, với Tống Quân Bạch mà nói, ngay cả nháp cũng không cần, chỉ là củng cố lại kiến thức, giữ cảm giác với đề bài mà thôi.
Chu Hiểu thì lười, ôm bài của cô đi chép cũng không phải lần đầu.
Nhưng lần này, cậu không rời đi ngay, mà cứ đứng lì bên bàn học của cô, chần chừ mãi.
Tống Quân Bạch lục trong ngăn bàn, lấy ra hai viên kẹo mềm, ra hiệu bằng mắt xem cậu có muốn không.
Chu Hiểu bỗng có cảm giác mình như một họ hàng xa nghèo túng, sang đây ăn trực vậy.
"Thôi thôi thôi, mấy thứ ngọt lịm này chỉ con gái mới thích, cậu đừng lấy tôi ra dỗ như dỗ Thẩm Thanh."
Cậu vừa dứt lời, đã kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
"Tôi chỉ muốn hỏi, hôm nay cậu gặp chuyện gì à?"
Tống Quân Bạch quay đầu lại, ánh mắt lộ vẻ thắc mắc: "?"
"Có phải Lộ ca của tôi ép cậu mặc đồ đôi với cậu ta không?"
Chu Hiểu nghiêm túc, đập mạnh một cú vào lòng bàn tay, tức giận bất bình:
"Quá đáng thật! Chính cậu ta thích suốt ngày mặc đồ đen, nhìn y hệt một kẻ ngoài vòng pháp luật, vậy mà còn bắt cậu phải mặc giống nữa! Tiểu Bạch,truyennhabo.com tôi nói cho cậu biết, đừng để Lộ ca dỗ ngọt mà sa chân! Đàn ông không đáng tin đâu!"
Tống Quân Bạch: …
Cô cúi đầu nhìn chiếc áo khoác đen kiểu trung tính, rồi nhìn tiếp chiếc quần cargo đen trên người mình.
Cũng ổn mà?
Không muốn phí lời với Chu Hiểu nữa, Tống Quân Bạch đuổi cậu đi, chuẩn bị vào học.
Tan học, Thẩm Lộ đứng đợi cô trước cổng trường.
Cũng là một thân đen tuyền, gần như hòa vào màn đêm.
Nếu không có ai nhắc đến, có lẽ Tống Quân Bạch cũng không nghĩ nhiều. Nhưng bị Chu Hiểu nói một câu như vậy, cụm từ "đồ đôi" cứ lơ lửng mãi trong đầu cô.
Cô thực sự không cố ý đâu.
Chẳng qua hôm qua Thẩm Lộ chê bộ đồ cô mặc xấu, nên hôm nay cô mới cố tình mặc một bộ đồ trung tính toàn màu đen, để chọc tức cậu.
Nhưng mà…
Thẩm Lộ nhìn thấy cô, cũng sững người trong thoáng chốc.
Sau đó rất nhanh quay mặt đi.
Tống Quân Bạch phát hiện tai cậu lại đỏ rồi.
Không phải chứ?
Cô cố ý mặc như thế này để chọc cậu, mà sao phản ứng của cậu lại như vậy?
Lẽ nào hôm qua cậu không phải đang nói cho bõ tức, mà thực sự thấy bộ đồ hôm qua xấu, bộ hôm nay đẹp?
Vậy thì gu thẩm mỹ của cậu có hơi đáng sợ rồi đấy.
Tống Quân Bạch thầm thở dài trong lòng.
Không đúng lắm nha?
Sau đó cô chợt nhớ lại lần đầu gặp Thẩm Lộ—mái tóc vàng cháy do tẩy, quần bò ống rộng rách te tua…
Thôi bỏ đi.
So với một năm trước, gu thẩm mỹ của cậu ta vẫn tính là có tiến bộ rồi.
Yên vị trên lớp đệm ngồi màu vàng kem dày dặn, Tống Quân Bạch ngồi vững trên yên xe, tay nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của Thẩm Lộ.
"Sao cậu… mặc như thế này?"
Giọng Thẩm Lộ có chút gượng gạo, vì quay lưng về phía cô, âm thanh lại càng mơ hồ không rõ.
"Không phải có ai đó nói bộ đồ hôm qua của tôi xấu sao?"
Tống Quân Bạch lơ đãng nói.
Cả người Thẩm Lộ cứng đờ thấy rõ.
Không còn phát ra tiếng nào nữa.
Thẩm Lộ cúi đầu, đạp xe nhanh hơn, lưng hơi cong lại.
Cậu mặc rất ít, bên trong áo khoác chỉ có một chiếc áo thun mỏng.
Khi cúi người, từng đốt xương sống nhô lên rõ ràng.
Eo cậu rất gầy, nhưng hai bên vẫn có thể thấy được truye nnh ab o.co mđường nét cơ bắp căng chặt, từng thớ thịt siết lại theo động tác đạp xe.
Tống Quân Bạch đột nhiên mất kiểm soát, đưa tay ra, duỗi một ngón tay chọc vào eo cậu.
Cả người Thẩm Lộ giật mạnh, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đường cùng với chiếc xe.
"Tống! Quân! Bạch!"
Cậu nghiến răng, "két" một tiếng, xe phanh gấp.
"Xuống xe!"
Tống Quân Bạch vẫn ngồi im trên yên sau.
Chân cô dài, một chân chạm đất, tư thế vững vàng như núi Thái Sơn.
"Xuống!"
Giọng Thẩm Lộ thấp xuống, tựa như đã đưa ra tối hậu thư.
Tống Quân Bạch chậm rãi bước xuống xe, trong lòng hối hận không thôi.
"Xin lỗi, tôi không cố ý."
Cô ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt trong veo, thẳng thắn không chút che giấu.
Thẩm Lộ nhìn cô, không nói gì, chỉ thở mạnh, đôi mày nhíu chặt.
Một lúc lâu sau, cậu mới mở miệng, giọng khàn khàn:
"Nếu không có ý đó, thì đừng có trêu chọc lung tung."
Tống Quân Bạch không còn giữ được vẻ điềm nhiên nữa.
Mặt cô đỏ bừng lên trong nháy mắt.
Nhưng Thẩm Lộ đã dời ánh mắt đi nơi khác, leo lại lên xe.
"Lên xe đi."
Tống Quân Bạch ngoan ngoãn ngồi lại phía sau.
Lần này, ngay cả vạt áo cậu cũng không dám níu lấy.
Suốt cả đoạn đường, không ai lên tiếng.
Nhưng trong lòng Tống Quân Bạch dậy lên một nỗi xót xa khó hiểu.
Cô thật sự không có ý đó sao?
Cô biết rõ đáp án.
Không phải không có.
Chỉ là không dám có.
Trong lòng cô chất chứa quá nhiều ký ức không muốn nhớ lại.
Cô không thể mang theo những thứ đó mà tiến về phía Thẩm Lộ.
Nhưng Thẩm Lộ lại quá tốt.
Tốt đến mức suýt khiến cô quên đi những người đàn ông từng làm tổn thương mình.
Có lẽ đây chỉ là cảm xúc bồng bột của tuổi thanh xuân.
Cũng có thể… là sự ích kỷ đầy bản năng khi cô cần một nơi để dựa vào.
Bất giác, cô luôn muốn đến gần cậu.
Bất giác, cô luôn hạ thấp phòng bị khi đứng trước cậu.
Thẩm Lộ đột nhiên đạp phanh.
Tống Quân Bạch không kịp phản ứng, cả người nhào về phía trước, đập thẳng vào lưng cậu.
"Xin lỗi."
Là Thẩm Lộ nói.
Tống Quân Bạch không lên tiếng.
Lưng cậu gầy gò, va vào rất đau.
Nhưng cô lại bỗng nhiên mất kiểm soát.
Cô đưa tay, siết chặt lấy eo cậu.
Thẩm Lộ chần chừ rất lâu.
Rồi cậu phủ tay lên bàn tay cô, dùng lực siết một chút, lại rất nhanh buông ra.
Cậu cúi đầu, chợt nở một nụ cười không tiếng động.
Cậu đâu phải thằng nhóc ngốc nghếch thật sự.
Dù trong tâm trí đã sống gần ba mươi năm, sao có thể không nhận ra sự mơ hồ, lấp lửng giữa hai người?
Tống Quân Bạch có rất nhiều điều giấu trong lòng.
Cậu không sợ.
Cô cố chấp muốn tự mình gánh vác, cậu cũng hiểu.
Nhưng cô đúng là ngốc.
Thẩm Lộ quyết định ép cô một lần.
"Cậu… đợi tôi một chút được không?"
Trong lòng Tống Quân Bạch như có sóng lớn cuộn trào.
Nhưng dù dốc hết can đảm, cô cũng chỉ đủ sức thốt ra một câu duy nhất:
"Được."
Bỗng nhiên, cô lại cảm thấy vô cùng tủi thân.
Tại sao Thẩm Lộ không thể đợi cô chứ?
Cậu đã đối xử với cô tốt như vậy rồi, chẳng lẽ không thể tốt thêm một chút nữa sao?
Chỉ một chút thôi, chỉ cần một chút nữa thôi.
Nhưng cô lại hiểu rất rõ…
Không ai có nghĩa vụ phải vô cớ tốt với cô.
Lại càng không ai có nghĩa vụ phải kiên nhẫn đứng chờ, đợi cô chậm rãi thu dọn lại một trái tim vỡ vụn.
Không ai có thể mãi mãi đưa tay ra, đến khi cánh tay mỏi nhừ, lòng người cũng dần kiệt sức, mà vẫn phải giả vờ mong đợi, mỉm cười đón lấy, rồi cẩn thận giữ gìn như báu vật.
Điều đó… không công bằng.
"Cậu khóc cái gì?"
Tống Quân Bạch buông tay khỏi eo Thẩm Lộ, không nói gì.
Cô đã cố nhịn, nhưng nước mắt vẫn trào ra.
Môi cô bị cắn đến trắng bệch, không để phát ra bất cứ âm thanh nào.
Nhưng cô không hiểu, Thẩm Lộ đã nhận ra bằng cách nào.
Thẩm Lộ thở dài.
Tống Quân Bạch khóc lên thật sự rất đáng sợ.
Không có bất cứ tiếng động nào.
Nhưng lại khiến lòng cậu hoảng loạn hơn bất cứ điều gì.
Cậu hối hận rồi.
Không nên ép cô như vậy.
Nếu cô muốn làm một con đà điểu trong chuyện tình cảm, vậy cứ để cô làm đi.
Hà tất gì cậu phải ép cô đối diện?
"Tôi không có khóc."
Giọng cô khàn đặc, cố chấp đến đáng thương.
"Ừ, cậu không khóc."
Giọng Thẩm Lộ nhẹ như đang dỗ trẻ con.
Một lúc sau, cậu lại nói:
"Tôi nói không đợi cậu bao giờ?"
Tống Quân Bạch im lặng.
"Tôi chờ cậu tan học, chờ cậu tan lớp, chờ cậu nghỉ lễ, chờ cậu thi đại học, chờ cậu tốt nghiệp…"
"Cậu muốn tôi đợi bao lâu, tôi sẽ đợi bấy lâu, được không?"
Tống Quân Bạch không nhịn được nữa, bật cười.
Nước mắt vẫn còn vương nơi khóe mắt, nhưng trong mắt cô, ánh sáng lại len lỏi tràn về.
Thẩm Lộ cạn lời:
"Cậu còn tự nhận mình đã sống ba mươi năm nữa chứ. Tôi thấy cậu còn chưa đủ ba tuổi ấy."
Tống Quân Bạch giận, lại giơ tay chọc vào eo cậu.
Nhưng lần này, Thẩm Lộ nắm lấy tay cô ngay lập tức.
Xe dừng hẳn.
Thẩm Lộ quay đầu lại, ánh mắt tối đi, ánh sáng trong mắt như ẩn như hiện.
"Chờ thì chờ."
Giọng cậu khàn khàn.
"Nhưng cậu mà còn động tay động chân nữa, tôi không dám chắc…"
Tống Quân Bạch bị cậu làm giật mình, tim đập thình thịch.
Hơi thở mang đậm mùi vị thiếu niên bao trùm lấy cô, khiến cả người cô nóng ran lên.
Cô muốn rút tay về.
Nhưng sức cậu mạnh, không rút ra được.
Một lúc lâu sau, Thẩm Lộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, buông tay, chớp mắt một cái, khí thế áp đảo vừa rồi biến mất sạch sẽ.
Tống Quân Bạch lập tức nhảy xuống xe, không nói không rằng, đi thẳng về phía trước.
"Tống Tiểu Bạch!"
Thẩm Lộ gọi cô.
"Gì!"
Tống Quân Bạch bước nhanh hơn, không quay đầu lại.
"Cậu không được quên những gì cậu đã nói hôm nay đâu đấy."
Thẩm Lộ cười, để lộ hàm răng trắng sáng.
Tống Quân Bạch tức muốn bốc khói, lập tức bật chế độ chạy nước rút, nhanh như chớp lao về sân nhà.
Thẩm Lộ nhìn theo cô khuất vào sân, rồi khẽ vặn tay lái, đạp mạnh pê-đan quay xe về.
Gió đêm lành lạnh lướt qua gò má.
Bỗng nhiên, cậu cao hứng, huýt một tiếng sáo thật dài, âm thanh vang vọng khắp con phố vắng vẻ.
Người đàn ông ba mươi tuổi ấy…
Trong đêm khuya hiu quạnh này, lại một lần nữa trở về thành cậu thiếu niên mười bảy năm nào.
Nhận xét Box