Cuộc Đời Học Lại - Chapter 29 - Cậu dám chết không

Cuộc Đời Học Lại - Chapter 29 - Cậu dám chết không

Cùng lúc đó, trước cửa lớp Một và lớp Hai cũng bắt đầu ồn ào náo nhiệt.

Tối hôm qua, mẹ của Dư Thu đã làm ầm lên một trận ở đồn công an. Thầy Nghiêm vì giữ thể diện nên không đôi co nhiều, nhưng sự việc lại bị mấy học sinh bán trú lớp Một tan học muộn nhìn thấy. Đến buổi học sớm sáng nay, tin tức đã bắt đầu lan truyền khắp nơi.

Mẹ của Dư Thu, từ miệng con trai, biết được tên của Tống Quân Bạch, liền nhất quyết đòi gặp cô bằng được. Thầy Nghiêm và các thầy cô khác không ngăn nổi, đành phải nhờ giáo viên chủ nhiệm lớp Hai đến gọi Tống Quân Bạch đi. Thế là toàn bộ lớp Một, lớp Hai đều biết đầu đuôi câu chuyện.

Chu Hiểu không nói một lời, chạy thẳng đến lớp Bảy tìm Thẩm Lộ, bảo cậu đến văn phòng xem tình hình, đừng để Tiểu Bạch bị người đàn bà chanh chua kia bắt nạt. Còn cậu thì vòng về lớp Một, kéo cổ Dư Thu đang thu mình trong góc phòng như xác chết sống dậy, xách cổ áo lôi đi luôn.

Những người còn lại không dám chạy đến văn phòng giáo viên hóng chuyện, nhưng đứng ngoài thì líu ríu bàn tán không ngừng, lời ra tiếng vào đủ kiểu.

“Tống Quân Bạch cũng hơi quá rồi đấy nhỉ? Dư Thu có làm gì đâu, cô ấy đã gọi cả cảnh sát, làm thế thì quá mất mặt còn gì.”

Quýt khoanh tay, tựa người vào khung cửa lớp, lặng lẽ nhìn mấy cô gái lớp Một đang ríu rít bàn luận. Một người trong số đó vừa cất lời như vậy.

Một cô khác hùa theo: “Ừ nhỉ, mình cũng thấy hơi quá. Mấy người không biết rõ còn tưởng Dư Thu làm chuyện gì ghê gớm lắm cơ.”

“Cộp”—gót chân Quýt khẽ gõ vào khung cửa, vang lên một tiếng khô khốc.

“Ừ, là cậu đó, đúng rồi, cậu.” Cô ta cao ráo, tay chỉ thẳng mặt người kia chẳng khách sáo, cằm hơi hất lên, khí thế hoàn toàn lấn át, “Nội tình ra sao, hay là cậu nói thử tôi nghe xem nào?”

Cô gái kia từng là học sinh lớp Một, quan hệ bạn bè không tệ, cũng từng nhiều lần nhờ Tống Quân Bạch mua bữa sáng hộ. Nhưng cô ta và Quýt từ lâu đã không ưa gì nhau, giờ bị Quýt chỉ mặt thách thức, gương mặt lập tức sa sầm xuống.

“Dư Thu thích Tống Quân Bạch thì sao? Cậu là giám thị khối à? Đến cả người ta yêu đương cũng muốn quản chắc?”

Giọng cô ta không nhỏ, nhưng khí thế thì hoàn toàn bị Quýt lấn át.

“Tống Quân Bạch yêu đương á? Ngày nào tôi cũng đi với cô ấy, sao lại không biết chuyện đó nhỉ?”

Cô gái kia lập tức đổi giọng: “Thì Dư Thu chỉ là thích Tống Quân Bạch thôi, chẳng lẽ thích một người cũng là sai sao?”

“Thế nên Tống Quân Bạch phải cam tâm tình nguyện để cậu ta theo dõi giữa đêm khuya, chẳng biết định làm gì à?”

“Sao cậu ăn nói khó nghe vậy? Theo dõi với chả không theo dõi, mọi người đều là bạn học cả, Tống Quân Bạch đâu phải không quen Dư Thu, có gì nghiêm trọng đến mức phải báo công an chứ?”

“Sao lại không được báo? Tống Quân Bạch có quen Dư Thu thật, nhưng cũng chỉ là quen biết thôi. Nửa đêm nửa hôm, một nam sinh lén lút đi theo con gái, ai biết cậu ta định làm gì? Nhỡ đâu định cưỡng hiếp thì sao?”

“Cậu nói quá đáng rồi đấy, Lưu Thi Quýt! Cái gì mà cưỡng hiếp với không cưỡng hiếp? Mọi người đều là bạn học, cậu nói vậy sau này Dư Thu biết sống thế nào hả!”

Cô gái kia tức đến đỏ bừng mặt, giọng lạc cả đi vì phẫn nộ, thật lòng thấy bất công thay cho Dư Thu.

Vài nữ sinh đứng cạnh cũng gật đầu phụ họa.

“Đúng đó, rõ ràng chưa có chuyện gì xảy ra, cậu lại nghĩ xấu cho người ta quá.”

“Phải đó, chưa hiểu rõ tình hình mà đã báo cảnh sát thì cũng đâu có đúng.”

“Mọi người đều là bạn học, chẳng lẽ sau này chỉ cần xích mích một chút là phải đưa nhau lên đồn công an sao?”

Quýt cụp mắt, yên lặng nghe họ líu ríu nói hết, rồi mới lạnh nhạt mở miệng:

“Các cậu có biết không, mỗi năm, trong số các vụ tấn công tình dục xảy ra, có bao nhiêu vụ là do người quen gây ra?”

Cả đám nữ sinh sững người, đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai lên tiếng.

Quýt cười nhạt một tiếng: “Tám mươi phần trăm.”

Rồi giọng cô ta bỗng chùng xuống, sắc bén như lưỡi dao: “Qua Tết rồi, tôi chúc mừng năm mới muộn mấy ‘nữ thánh’ các người nhé!”

Ánh mắt cô ta quét qua từng khuôn mặt, lạnh đến rợn người: “Không có gì để tặng, chỉ mong các cậu từ nay về sau luôn mở lòng tin tưởng tất cả nam sinh quen biết xung quanh mình. Nếu có ngày bị tấn công tình dục, nhớ cho kỹ, mọi người đều là bạn học cả, đừng có chuyện gì cũng lôi nhau ra đồn công an, mất mặt lắm.”

Nói xong, Quýt định quay về lớp thì bắt gặp mấy người cũng đang tụ lại trước cửa lớp Hai.

Tề Ngọc Nham gọi cô lại: “Lưu Thi Quýt!”

“Gì nữa?”

“Cậu nói quá lời rồi. Không xin lỗi sao?”

Quýt nhướng mày, khóe môi hơi cong lên.

Tề Ngọc Nham và mấy cô gái kia đều là học sinh nội trú, người cùng phòng, người ở sát bên, quan hệ thân thiết hơn một chút cũng là điều dễ hiểu.

Quýt tuy cũng ở ký túc xá, nhưng lại là kiểu người một mình một thế giới. Ngoài Tống Quân Bạch ra thì chẳng mấy khi cô chủ động nói chuyện với ai. Cũng vì thế mà không ít hiềm khích âm thầm nảy sinh giữa cô và đám nữ sinh kia.

Lần này, chẳng qua là tìm được cơ hội để kéo bè kết phái mà công kích cô một phen.

Quýt không thèm để tâm, như chẳng có chuyện gì, thản nhiên quay về chỗ ngồi của mình.

Đúng lúc đó, ba người Chu Hiểu, Tống Quân Bạch và Thẩm Lộ cũng quay lại. Đám học sinh tụ tập trước cửa lớp, dù có gan bàn tán về Quýt thì cũng không dám mở miệng trước mặt Tống Quân Bạch—dù nhìn từ góc độ nào, thì lần này cô vẫn là người có lý.

Tề Ngọc Nham liếc mắt nhìn Thẩm Lộ đi ngay phía sau, sắc mặt vẫn u ám. Ánh mắt khẽ dao động một chút, rồi bất ngờ lên tiếng:

“Tống Quân Bạch.”

Đôi mắt đen láy của Tống Quân Bạch ngẩng lên, ánh nhìn trong veo nhưng lạnh lẽo.

“Nên lấy đại nghĩa làm trọng, tha cho người thì hơn,” Tề Ngọc Nham nói.

Quýt từ trong lớp cất giọng vang lên:

“Tiểu Bạch, cậu có nghĩ đến việc đổi bạn cùng bàn không? Cứ ngồi với cô ta, tôi sợ cậu bị dính phải xá lợi đấy.”

Chu Hiểu nghe xong cười đến mức suýt ngã, không đứng vững nổi. Ngay cả vẻ mặt căng cứng của Thẩm Lộ cũng dịu đi mấy phần.

Tề Ngọc Nham nghiến răng, ánh mắt vẫn cố chấp nhìn chằm chằm vào Tống Quân Bạch, trong lòng đánh cược rằng cô ấy ít nhất sẽ nể mặt mình một chút, nói vài lời cho qua chuyện.

Nhưng Tống Quân Bạch im lặng một lúc, rồi gật đầu:

“Cũng đúng.”

Cô dừng lại một chút, giọng bình thản:

“Tôi nên đổi bạn cùng bàn thật.”

Tề Ngọc Nham trừng to mắt, không thể tin nổi nhìn cô.

Tống Quân Bạch vốn là kiểu người luôn giữ khí chất cao ngạo, chưa từng thích tranh cãi to tiếng với ai. Người khác tiến một bước, cô thường sẽ lùi một bước.

Tề Ngọc Nham nghĩ rằng lần này cô cũng sẽ như thế. Nhưng không ngờ, cô lại trả lời như vậy.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, mọi người ai nấy về chỗ, vở kịch nhỏ này cũng tạm khép lại. Chỉ còn chiếc ghế trống ở cuối lớp Một âm thầm nhắc nhở mọi người rằng—Dư Thu vẫn chưa quay lại.

Mấy ngày sau đó, chuyện cũ dần chìm xuống, không còn ai bàn tán nữa. Chỉ có Tống Quân Bạch, giữa mối quan hệ mỗi lúc một gượng gạo với Tề Ngọc Nham và đám nữ sinh trong lớp, luôn thấp thoáng cảm thấy một nỗi bất an lặng lẽ len lỏi.

Lúc rảnh rỗi, cô lại nhớ đến những lời Quýt từng nói với cô vài tháng trước.

Quýt nói, mỗi sáng dậy sớm nửa tiếng chỉ để mua bữa sáng cho mấy cô gái kia, thực chất chẳng có ý nghĩa gì. Những người đó sẽ chẳng cảm kích cô, càng không đứng về phía cô khi chuyện rắc rối xảy ra.

Khi ấy, Tống Quân Bạch vẫn ôm chút hy vọng, cảm thấy Quýt lúc nào cũng nghĩ về con người theo cách quá đỗi bi quan. Cô nghĩ, ít ra vẫn nên tin rằng trên đời này còn có thiện ý.

Nhưng sự thật đã chứng minh, “cô phù thủy nhỏ” không phải là kẻ lắm lời gieo gở, chỉ là người duy nhất dám nhìn thẳng vào phần u ám trong lòng người—và không hề e ngại khi nói ra điều đó.

Một buổi tối nữa kết thúc, sau tiết tự học, Tống Quân Bạch vẫn như thường lệ chạy bộ về nhà. Phía sau, Thẩm Lộ lặng lẽ đạp xe theo sát.

Trên đường về, họ phải đi ngang qua một con sông.

Chính là con sông mà năm xưa Dư Thu từng nhảy xuống.

Mỗi lần đi qua đây, Tống Quân Bạch đều không kìm được mà liếc nhìn. Hôm nay cũng vậy. Mặc dù lý trí bảo cô rằng, lần đó Dư Thu đã rơi vào trạng thái tinh thần hoàn toàn sụp đổ, còn lần này thì khác—chính cô đã chủ động bóc trần mọi chuyện, có lẽ Dư Thu chưa đến mức đó.

Nhưng hôm nay—bên mép sông, lại có một người đang đứng đó.

“Ầm” một tiếng trong đầu.

Khoảnh khắc ấy, Tống Quân Bạch cảm thấy mình không thở nổi.

Tựa như, bất kể cô cố gắng ra sao, bàn tay định mệnh vẫn luôn lơ lửng nơi cổ họng cô, và đến giờ—nó rốt cuộc cũng cười gằn, siết chặt lại, nghiến ngấu nhắc nhở:

Đừng giãy giụa nữa—ngươi không có đường lui.

Tống Quân Bạch chết đứng tại chỗ, tầm mắt nhòe đi, hơi thở rối loạn, cô ôm lấy đầu gối, ngồi sụp xuống bên đường.

“Két”—tiếng thắng xe đạp chói tai vang lên ngay bên cạnh.

Một bàn tay ấm áp, chắc chắn đặt nhẹ lên vai cô.

Tống Quân Bạch ngơ ngác ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Lộ đang cau mày, khuôn mặt hiện rõ vẻ dữ dằn. Anh đưa tay ra hiệu “suỵt” với cô, sau đó sải bước đầy sát khí tiến thẳng về phía bờ sông.

Vẻ mặt ấy của Thẩm Lộ… thật sự không giống người tốt chút nào.

Thế mà Tống Quân Bạch lại cảm thấy lòng mình được xoa dịu một cách kỳ lạ. Cô hít sâu vài hơi, chống đầu gối đứng dậy, từ từ bước tới vài bước, đến khoảng cách có thể nghe rõ hai người đang nói chuyện.

“Cậu đang đợi Tống Quân Bạch à?” – Thẩm Lộ hạ giọng, giọng nói mang theo một thứ âm trầm rờn rợn.

Dư Thu nghe thấy tiếng bước chân, quay lại – vừa hay đối mặt với gương mặt lạnh lẽo và đầy uy hiếp của Thẩm Lộ, cậu ta giật mình rùng mình một cái.

“Muốn đợi Tống Quân Bạch tới nhìn thấy cậu nhảy xuống ngay trước mặt cô ấy?” – Thẩm Lộ tiếp tục hỏi, giọng vẫn lạnh như băng.

Dư Thu nghiến răng, không nói lời nào, ánh mắt nhìn Thẩm Lộ như kẻ thù.

“Muốn cô ấy vì chuyện này mà mãi mãi áy náy, mãi mãi không thể quên cậu?” – Thẩm Lộ bật cười khinh miệt.

Cuối cùng, Dư Thu không chịu nổi nữa, gào lên: “Liên quan quái gì đến cậu? Cút đi! Đây là chuyện giữa tôi và Tống Quân Bạch!”

Thẩm Lộ cười nhạt: “Cậu và Tống Quân Bạch? Hai người các cậu có quan hệ gì đâu?”

“Cậu im miệng!”

“Ừ, tôi nói sai rồi.” Thẩm Lộ hơi gật đầu, giọng vẫn đều đều, “Cậu và cô ấy đúng là có chút quan hệ—giữa kẻ bị nghi ngờ theo dõi và nạn nhân.”

Dư Thu giận đến run rẩy toàn thân, không kìm được, lao lên mấy bước, giơ tay định đấm Thẩm Lộ.

Nhưng Thẩm Lộ né nhẹ một cái, khiến cậu ta đấm trượt, mất thăng bằng suýt ngã chúi xuống đất.

Dư Thu chống đầu gối, im lặng mà nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống.

“Tôi không phải kẻ theo dõi. Tôi đâu có ý định hù dọa cô ấy… Tôi chỉ muốn—”

Thẩm Lộ cắt ngang: “Cậu chỉ ích kỷ, muốn tìm cách ép buộc cô ấy phải để ý đến cậu.”

“Tôi không… Tôi không nghĩ như vậy.” Dư Thu dụi mặt, nghẹn ngào, “Chưa từng có ai quan tâm đến suy nghĩ thật sự của tôi cả. Mẹ tôi không để ý, bạn học không để ý, thầy cô cũng không để ý.”

Cậu ta giương đôi mắt đầy hằn học nhìn Thẩm Lộ, không rõ thù hận từ đâu mà tới: “Những điều đó tôi quen rồi. Tôi chỉ muốn để cô ấy biết suy nghĩ thật sự của tôi. Tôi thích cô ấy—vậy cũng sai sao?!”

“Thích là hai người cùng lòng—còn một mình ôm mộng gọi là đơn phương. Nhưng kiểu của cậu…” – Thẩm Lộ lại cười khẩy một tiếng, “Gọi là quấy rối.”

Dư Thu hoàn toàn sụp đổ, gào lên trong tuyệt vọng: “Cậu câm miệng đi! Tôi không có!”

“Vậy cậu đang làm gì ở đây? Muốn nhảy sông thì nhảy nhanh lên, còn đứng đây chờ gì nữa? Đợi tôi mời cậu ăn khuya chắc?” – Thẩm Lộ không chút khách sáo, làm bộ giơ tay mời với vẻ mặt mỉa mai.

“Tôi đang đợi Tống Quân Bạch!” – Dư Thu gào lên, nước mắt lấm lem khắp mặt, giọng bắt đầu lạc đi vì kích động. “Tôi muốn nhảy trước mặt cô ấy! Dù cô ấy không thích tôi, tôi cũng muốn để cô ấy nhớ tôi cả đời!”

Nét mặt đầy lệ, giọng nói của cậu ta bắt đầu trở nên hỗn loạn: “Mẹ tôi thì chỉ nhớ rằng tôi đã làm bà thất vọng. Mấy người chắc cũng chẳng nhớ tôi đâu, có nhớ cũng chỉ nhớ rằng tôi là một học sinh bình thường, từng phạm sai lầm…”

“Nhưng cô ấy thì khác.” – cậu ta nói, giọng nghẹn lại – “Cô ấy sẽ nhớ. Nhớ rằng đã từng có người thích cô ấy. Thích đến mức có thể chết vì cô ấy…”

“Thế thì cậu nhảy đi!” – Thẩm Lộ bất ngờ quát lớn, âm thanh vang dội đến mức làm Tống Quân Bạch đang nấp sau đám lau sậy cũng giật mình run lên.

Anh bước từng bước chậm rãi tiến lại gần Dư Thu, giọng nói vẫn lớn tiếng, vang vọng bên bờ sông:

“Nhảy đi! Cậu chết cho tôi xem! Ngày mai cả trường sẽ biết—cậu vì Tống Quân Bạch mà nhảy sông! Nhảy đi!”

Dư Thu bị ép lùi lại một bước, một chân đã giẫm xuống lớp bùn ướt ven sông, loạng choạng suýt ngã.

Thẩm Lộ vẫn ép sát, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn bằng một cú đấm. Nhưng Dư Thu không dám lùi thêm nữa.

Thẩm Lộ cao hơn hẳn, từ trên nhìn xuống, đôi mắt như dã thú, hung dữ và lạnh lẽo.

Rồi bất chợt, anh hạ giọng, thì thầm bên tai đối phương:

“Nhảy đi. Quay người lại, nhảy xuống, là xong rồi.”

“Tất cả mọi người sẽ biết—vì Tống Quân Bạch không thích cậu, nên cậu tìm đến cái chết. Rồi mẹ cậu sẽ đến trường, dựng vòng hoa, thắp nến, cầm dao đòi sống chết với Tống Quân Bạch.”

“Sau đó, tất cả những kẻ đứng ngoài cuộc, không biết đau là gì, sẽ nói rằng—là Tống Quân Bạch giết cậu. Rằng cô ấy là tai họa, là sát nhân.”

“Tống Quân Bạch tất nhiên sẽ nhớ cậu. Cô ấy có thể cả đời không thoát khỏi ký ức đó. Làm sao mà quên được? Cô ấy sẽ nhớ đến phát điên, nhớ đến cả trong mơ.”

“Cái kết như vậy, cậu không phải rất mãn nguyện sao?”

Thẩm Lộ nhe răng cười, nụ cười sắc như dao, rồi lại hét lên, giọng nói như sấm nổ bên tai Dư Thu:

“Thế sao cậu chưa chết đi?! Cậu dám chết không?!”

Chân Dư Thu mềm nhũn, quỳ sụp xuống, một chân trượt trên nền đất trơn trượt, cả người mất thăng bằng, ngã nhào về phía sông.

Thẩm Lộ đưa tay ra, túm lấy cổ áo cậu ta, rồi nhẹ như không, xoay tay một cái, ném thẳng cậu ta vào đám cỏ dại ven bờ.

“Vô dụng.” – Anh thản nhiên buông ra hai chữ.

Dư Thu lại òa khóc. Khóc một hồi, rồi lại bật cười, cười đến phát điên.

“Cậu nói đúng… Tôi không dám chết… Tôi thật sự không dám.”

“Tôi chỉ muốn dọa cô ấy… muốn để cô ấy biết rằng tôi có thể dám làm.”

“Nhưng thật ra tôi không dám…”

“Tôi còn muốn trả thù mẹ tôi… muốn làm bà đau lòng, muốn khiến bà hối hận, để sau này bà không còn đối xử với tôi như vậy nữa…”

“Tôi…”

Thẩm Lộ chẳng còn kiên nhẫn nghe nữa, quay người rời khỏi bờ sông, không nói không rằng, đưa tay nắm lấy tay Tống Quân Bạch, kéo cô đi.

Gió xuân còn lạnh, tay Tống Quân Bạch lạnh toát như đá, lòng bàn tay thì đẫm mồ hôi.

Tay Thẩm Lộ rất to, bao trọn lấy bàn tay cô. Anh khựng lại một chút, rồi dứt khoát nhét tay cô vào trong túi áo khoác của mình. Tay còn lại dựng lại xe đạp, nhưng cũng không lên xe, chỉ dắt theo xe, kéo theo người, từng bước bước đi.

Tống Quân Bạch chẳng nói gì, cứ ngẩn ngơ để mặc anh kéo đi. Sắp đi khuất con sông, cô quay đầu lại nhìn—thấy Dư Thu đã tự đứng dậy, chậm rãi rời khỏi bờ sông.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box