Cuộc Đời Học Lại - Chapter 24

Cuộc Đời Học Lại - Chapter 24

 Thẩm Lộ mất một tuần để làm xong visa sang nước Nga, sau đó cùng Ngô Vọng Thư bay thẳng đến Matxcơva, để lại Thẩm Tình cho ông bà nội của Tống Quân Bạch tạm thời chăm sóc.

Nói là đi một tuần, kết quả lại quá thời gian, đến mức lỡ luôn cả ngày nhập học.

Hôm khai giảng, Tống Quân Bạch theo dòng người tụ lại dưới tầng trệt tòa nhà dạy học để xem bảng phân lớp, vừa liếc mắt đã thấy tên mình.

Thầy Nghiêm quả thật không giữ cô lại, cô bị phân vào lớp 2, số báo danh ngay sau Tề Ngọc Nham.

Theo quy tắc sắp xếp số báo danh, nữ trước nam sau, cô xem hết danh sách các bạn nữ cũng không thấy tên Quýt, đành quay lại nhìn bảng lớp 1, phát hiện Quýt vẫn ở lại lớp đó.

Tống Quân Bạch âm thầm nén một hơi, lại quay đầu xem bảng lớp 2, mới nhìn vài cái đã thấy ngay cái tên đầu tiên trong danh sách nam sinh – Chu Hiểu.

Thật là vận xui tận đầu.

Thở dài một tiếng, Tống Quân Bạch tính quay người đi thẳng đến lớp 2, mới đi được vài bước chợt khựng lại.

Cô bỗng nhớ ra một chuyện.

Trước kia vào thời điểm này, vì cô chưa từng cố tình giấu giếm năng lực nên ngay từ khi nhập học đã vững vàng đứng nhất khối, điểm thường cao hơn người thứ hai hai mươi điểm trở lên. Dù thầy Nghiêm từng có chút ý kiến với cô vì chuyện của thầy Lục, nhưng suy cho cùng, một học sinh xuất sắc vượt xa phần còn lại vẫn là một sự hiện diện quá quan trọng đối với giáo viên chủ nhiệm. Vì thế, sau khi phân lớp, Tống Quân Bạch vẫn được giữ lại lớp 1.

Và cũng chính trong khoảng thời gian một năm rưỡi đó, cô đã gặp phải một chuyện làm thay đổi cả quãng đời cấp ba của mình.

Đó là một nam sinh tự xưng vì ngưỡng mộ cô mà dốc sức học hành, từ lớp thường thi vào lớp chọn.

Một người bình thường rụt rè, ít nói, luôn tỏ ra thân thiện với mọi người, lại âm thầm mê muội theo dõi cô.

Cậu ta lén lút theo dõi Tống Quân Bạch đi học và tan học, ghi chép tỉ mỉ ba bữa ăn mỗi ngày của cô, ghi lại từng câu cô nói với những nam sinh khác…

Tất cả đều được cậu ta viết vào nhật ký, rồi tự biên tự diễn, tưởng tượng người cùng cô đi học là mình, tưởng tượng lúc cô ăn cơm trong căn tin, người ngồi đối diện là mình, tưởng tượng toàn bộ những lời cô từng nói đều là nói với mình…

Về sau, cuốn nhật ký ấy bị người ta cố ý công khai.

Lúc đó, Tống Quân Bạch một mực tin rằng "trong sạch thì không cần giải thích". Đã là chuyện mình chưa từng làm, thì chẳng việc gì phải ra sức thanh minh. Cô xưa nay vốn quen độc lai độc vãng, người có mắt đều thấy rõ, đều sẽ hiểu rằng những điều trong nhật ký chỉ là chuyện hoang đường.

Nhưng cô lại không biết, trên đời này tuy người có mắt là phần đông, nhưng khi những gì mắt thấy lại trái với điều họ mong muốn trong lòng, thì có rất nhiều người chọn cách nhắm mắt làm ngơ.

Tống Quân Bạch không có bạn, không có ai đứng ra bênh vực. Thứ cô có, là vô số bạn học bình thường từng âm thầm ghen tị, những người mà cô vô ý dựng thành một bức tường ngăn cách từ lúc nào chẳng hay.

Nếu chỉ dừng lại ở đó, thì cũng chẳng phải chuyện gì quá lớn – chỉ là vài lời đồn sẽ nhạt dần theo thời gian. Thế nhưng, sau khi cuốn nhật ký bị tung ra, cậu nam sinh ấy không chịu nổi sự chế giễu và tổn thương, đã chọn cách nhảy sông tự vẫn.

Trớ trêu thay, cậu ta lại chọn đúng thời điểm tan học sau giờ tự học buổi tối, nơi ngã xuống lại chính là đoạn đường Tống Quân Bạch thường đi về. Khi ấy đang là cuối học kỳ một lớp Mười Một, giữa mùa đông giá rét, đồn công an cách đó gần một cây số. Cô biết bơi, nghe có người kêu cứu bên bờ sông liền không chút do dự cởi áo khoác lông vũ, lao xuống kéo người lên bờ.

Lúc kéo được lên mới phát hiện đó là cậu nam sinh kia. Tống Quân Bạch không nghĩ nhiều, lập tức cõng người quay về trường, giao thẳng cho thầy Lục. Hôm sau, mẹ của cậu ta đến trường, không hề có lấy một lời cảm ơn, ngược lại còn ngay trước mặt gần như toàn bộ giáo viên và học sinh, lớn tiếng chửi Tống Quân Bạch là hồ ly tinh, dụ dỗ con trai bà, khiến nó mới nghĩ quẩn tìm đến cái chết.

Sự việc hôm ấy là do thầy Lục đứng ra dàn xếp. Cậu nam sinh kia được đưa đến bệnh viện, chẩn đoán mắc chứng trầm cảm nặng. Nguyên nhân cũng chẳng có gì phức tạp – cậu sống trong gia đình đơn thân, mẹ thì vừa độc đoán vừa vô lý, khiến cậu dần hình thành tính cách yếu đuối và cực đoan. Cậu xem Tống Quân Bạch như nữ thần trong lòng, mê mẩn tưởng tượng, tôn sùng, nhưng đồng thời cũng đủ tỉnh táo để biết tất cả chỉ là mộng tưởng. Chính vì vậy, khi cuốn nhật ký bị công khai, cậu mới không chịu nổi cú sốc ấy.

Màn náo loạn của mẹ cậu ta chẳng khác nào giọt nước tràn ly. Cậu thôi học, mẹ cậu nhận tiền bồi thường của trường rồi đưa con trai vào bệnh viện, từ đó không bao giờ xuất hiện ở trường nữa.

Nhưng cũng từ khi ấy, những lời đồn xoay quanh Tống Quân Bạch và cậu nam sinh kia chưa từng ngừng lại, thậm chí ngày càng trở nên gay gắt. Cho đến mức về sau, cô gần như không thể rời khỏi lớp học trong thời gian nghỉ giữa giờ, không thể xuất hiện ở bất kỳ nơi công cộng nào trong trường. Những ánh mắt khác lạ, những lời bàn tán vang lên ở khắp nơi – đến cả cô cũng không thể làm ngơ được nữa.

Tất cả những gì từng được bịa đặt trong cuốn nhật ký ấy, dần dà bị người ta truyền miệng thành sự thật. Phần lớn đều vui vẻ tin vào câu chuyện đầy kịch tính: Tống Quân Bạch từng yêu đương với cậu nam sinh kia, rồi tàn nhẫn đá người ta, khiến cậu ta trầm cảm tự sát, hủy hoại cả một đời người.

Tất cả tội lỗi, đều đổ hết lên đầu cô.

Khi rơi vào đáy cùng tuyệt vọng, đã từng có lúc Tống Quân Bạch nghĩ—tại sao khi đó mình lại cứu cậu ta?

Cô cũng chỉ là một người bình thường. Cô không làm gì sai. Vậy dựa vào đâu mà phải gánh chịu tất cả những điều này?

Chỉ vì người đó tự sát? Chỉ vì cậu ta trầm cảm?

Tống Quân Bạch vẫn còn nhớ tên cậu ta. Cô chầm chậm nhìn xuống danh sách phân lớp.

Dư Thu – lớp 1 năm nhất.

Ánh mắt Tống Quân Bạch khẽ đỏ lên, trong đôi đồng tử thoáng lướt qua một tia hận ý.

May mắn thay.

May mà lần này, cô không còn ở lại lớp 1 nữa.

Cô cúi đầu, hít sâu mấy hơi để xoa dịu ngọn sóng cuộn trào trong lòng, định quay người rời đi. Nhưng vừa đi đến góc hành lang, chợt có người gọi với theo sau lưng:

“Tống, Tống Quân Bạch!”

Tống Quân Bạch lập tức khựng lại, trên mặt phủ một tầng sương lạnh, chậm rãi quay đầu nhìn sang.

Thật ra cô chẳng nhớ nổi gương mặt hay giọng nói của cậu ta rõ ràng đến thế. Nhưng cái ngữ điệu rụt rè, ấp úng này—lập tức khiến cô nhận ra thân phận người kia.

Dư Thu.

Ánh mắt cô trầm xuống, lạnh lùng nhìn đối phương, trong đầu chớp qua vô số suy tính.

Phải làm sao mới có thể tránh khỏi phiền phức này?

Cứu cậu ta ư? Không đời nào.

Tống Quân Bạch không phải thánh nhân. Cô không thể đồng cảm với một kẻ từng kéo cô xuống tận địa ngục.

Thấy cô im lặng, ánh mắt Dư Thu thoáng hoảng, rồi lại gắng lấy can đảm nói tiếp:

“Tớ, tớ chú ý đến cậu từ lúc quân huấn rồi…”

Bên cạnh bất ngờ vang lên một giọng chen vào, khinh khỉnh:

“Ồ, tán tỉnh đấy à?”

Tâm trạng bực bội vừa dâng lên trong lòng Tống Quân Bạch bỗng chững lại.

Chu Hiểu đút tay vào túi, bước tới với dáng vẻ lười nhác, cười tủm tỉm nói:

“Trình độ yếu thật đấy, ông bạn. Cậu nói kiểu đó, không biết lại tưởng cậu là đồ theo dõi biến thái ấy!”

Tống Quân Bạch thầm nghĩ: Cậu ta vốn đúng là thế.

Nhớ lại chuyện cũ, cô vẫn còn rõ—Dư Thu bắt đầu theo dõi cô là từ khi hai người học cùng lớp. Đến thời điểm hiện tại, chắc cũng chỉ mới ở giai đoạn cảm mến đơn thuần.

Tính cách Dư Thu mềm yếu, trong khi Chu Hiểu lại ngang tàng, bất kham, chỉ vừa giáp mặt thôi, khí thế đã bị đè bẹp.

“Tớ… tớ không phải kẻ theo dõi.” Cậu ta lí nhí biện giải, rồi lén lút liếc mắt nhìn Tống Quân Bạch một cái.

Tống Quân Bạch lạnh lùng nhìn lại, không lên tiếng. Cô không muốn nói gì cả, chỉ muốn xem thử Dư Thu định giở trò gì nữa.

Nhưng Chu Hiểu đã mất kiên nhẫn, tiếp lời luôn:

“Con trai con đứa gì mà lề mề thế hả? Muốn tán thì tán, còn bảo chú ý người ta từ lúc quân huấn nữa. Vậy thì tao đây xin phép gọi cô ấy là bố từ hồi quân huấn được không?”

Cậu ta xoay người lại, chắp tay làm bộ cung kính:

“Kính thưa phụ thân đại nhân, sau này chúng ta sẽ học cùng lớp. Người xưa có câu, cha con cùng ra trận, mong những ngày tháng sắp tới—”

Tống Quân Bạch đưa tay day trán, bất lực trước màn diễn trò lố bịch này.

Dư Thu trông vừa xấu hổ vừa khó xử, nhưng Chu Hiểu vốn mặt dày tim lớn, nào có để ý đến cảm xúc người khác.

Thế mà Dư Thu vẫn cắn răng, tiếp tục mở miệng nói:

“Tống Quân Bạch… Trước đây tớ học không giỏi, luôn ở lớp thường. Lần này… là vì cậu nên tớ mới cố gắng thi lên lớp chọn…”

Chu Hiểu lạnh giọng chen vào:

“Vì cô ấy cái quái gì. Dù cậu có thi vào Thanh Hoa hay Bắc Đại, sau này lương triệu bạc, thì cũng là tiêu cho bản thân cậu. Mấy câu này nghe mà nhảm nhí hết biết.”

Dư Thu mặt đỏ bừng như máu dồn lên não. Cũng may ba người đứng trong góc khuất, chưa có ai chú ý đến, bằng không—Tống Quân Bạch nghĩ, không giấu nổi sự châm chọc—nếu lúc này bị cả đám học sinh vây lại xem, không biết cậu ta có hoảng loạn đến mức làm ra chuyện gì nữa không.

“Không liên quan đến cậu!” Dư Thu ráng gồng giọng, dũng cảm nhìn Chu Hiểu, “Cậu có thể… có thể đừng nói nữa không?”

Chu Hiểu nhe răng cười, ánh mắt đầy khiêu khích:

“Cậu đang dạy tôi cách cư xử đấy à?”

Dư Thu giận đến trừng mắt nhìn cậu ta, như thể muốn tranh thủ cơ hội cuối cùng để nói hết điều mình muốn nói:

“Tống Quân Bạch… tớ chỉ muốn nói… không được học cùng lớp với cậu, tớ rất tiếc. Nhưng… cậu có thể… có thể làm bạn với tớ không? Sau này nếu tớ có vấn đề gì trong học tập, có thể hỏi cậu được chứ…”

Chu Hiểu lập tức khạc hai tiếng thô lỗ, còn tiện tay nhổ toẹt xuống đất:

“Xì!”

Tống Quân Bạch bất giác quay sang liếc cậu ta, trong lòng trăm mối cảm xúc: …

“Gì đấy,” Chu Hiểu hơi ngẩng đầu, nhìn Dư Thu bằng nửa con mắt, “vào được lớp chọn khổ sở lắm hả? Không muốn học thì nhường suất cho người cần đi.”

Dư Thu tức đến mức gân cổ nổi cộm, cố gắng vặc lại vài câu, nói chẳng còn đầu đuôi.

Lúc này, Tống Quân Bạch lại thấy mình bình tĩnh hơn hẳn. Cô âm thầm nghĩ, thì ra vào thời điểm này, tâm lý của Dư Thu vẫn còn khá ổn—ít nhất, còn chịu được kiểu châm chọc như Chu Hiểu.

Chỉ là giọng cậu ta có phần lớn hơn bình thường, khiến mấy học sinh lạ gần đó ngoái đầu nhìn sang. Dư Thu lập tức ngậm miệng, bối rối quay đi, hung hăng liếc Chu Hiểu một cái, rồi rảo bước rời đi.

Chu Hiểu nhìn theo bóng cậu ta khuất xa, lúc này mới lười nhác cất tiếng:

“Này, Tống Tiểu Bạch.”

Tống Quân Bạch lườm cậu ta một cái, mắt vẫn lạnh.

Chu Hiểu cong môi cười nhạt:

“Không nhìn ra đấy, cậu cũng có chút tiềm năng ‘hồng nhan họa thủy’ phết.”

Tống Quân Bạch đáp lại bằng giọng lạnh tanh:

“Kẻ tám lạng người nửa cân.”

Nếu nói trong trường ai là người “đào hoa” nhất, thì Chu Hiểu nhận thứ hai, chắc chắn không ai dám giành thứ nhất.

“Chu họa thủy” danh tiếng lẫy lừng, còn lợi hại hơn cả “Tống máy phát đồ ăn sáng” từng tung hoành suốt nửa năm.

“Nhưng mà tên đó thì không được đâu,” Chu Hiểu xòe tay vỗ lên vai Tống Quân Bạch một cái, giọng đầy vẻ huynh trưởng, “nghe anh khuyên, loại đầu óc không tỉnh táo thế kia, đừng dính vào làm gì, tránh xa ra thì hơn. Với lại, anh mách cậu một chút tiểu bát quái này—”

Chu Hiểu ghé sát lại hai bước, hạ thấp giọng thì thầm:

“Hắn cũng giống tôi, đều học lên từ cấp hai của trường này. Mấy đứa học ở cấp hai tụi tôi ai cũng biết—hắn sống trong gia đình đơn thân, mẹ thì quản cực kỳ ngặt. Có lần hồi cấp hai, điểm số từ hạng ba mươi rớt xuống hạng bốn mươi, bà ta cứ khăng khăng là do hắn yêu đương làm ảnh hưởng việc học, chạy thẳng tới lớp túm lấy một nữ sinh mà hỏi có phải đang hẹn hò với con trai bà không.”

Chu Hiểu rùng mình, xoa xoa cánh tay như gà mắc mưa:

“Nói chung là một nhà cực phẩm đấy, cậu nhớ tránh xa hắn ra. Sau này hắn mà còn đến tìm, cứ bảo tôi, tôi giúp cậu đuổi đi.”

Tống Quân Bạch cụp mắt, trong lòng có chút khó tả. Cô thật sự không ngờ rằng khi quay lại một lần nữa, lại có thể bất ngờ nhận được chút thiện ý từ Chu Hiểu.

Khóe môi cô khẽ cong, rồi lại nghĩ—

Kỳ thực kiếp trước cũng chẳng oan. Là do cô sống quá cô lập, đơn độc một mình, đến cuối cùng rơi vào cảnh không một ai đứng về phía mình, có lẽ cũng là do cô tự chuốc lấy.

Không chỉ vì cô đơn. Mà bởi ngay từ lúc bước vào ngôi trường này, cô đã mang theo oán khí, dắt theo thành kiến với tất cả mọi người ở nơi đây.

Cô chưa từng trao đi một chút thiện ý—làm sao mong nhận lại được?

“Ê ê ê, đừng xúc động quá nha!” Chu Hiểu cảnh giác lùi lại hai bước, đảo mắt nhìn quanh như sợ ai thấy, lẩm bẩm:

“Để Thẩm Lộ thấy chắc tôi lại ăn đòn nữa cho coi…”

Tống Quân Bạch cúi đầu, im lặng mím môi một lúc, sau đó bất ngờ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười.

“Chú ý vai vế đấy.”

Cô nói.

Chu Hiểu: …

Chu Hiểu tức giận:

“Tôi đúng là lo bò trắng răng! Tưởng đâu cô bị thằng ngu đó dọa cho ngơ ngác, hóa ra là tôi chắn đường cho cô thảnh thơi mở đại chiêu, phải không?”

Tống Quân Bạch lại cong khóe mắt, nhưng lần này là nghiêm túc:

“Cảm ơn cậu.”

Chu Hiểu: …

“Chu Họa Thủy” bỗng thu lại vẻ bực tức trong một giây, quay đầu nhìn trời, không được tự nhiên gãi cổ.

“Cảm ơn gì, sau này cùng lớp rồi, cho tôi chép bài mấy lần là được.”

“Được.” Tống Quân Bạch đáp thẳng thừng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box