Trúc viện vẫn yên tĩnh như mọi khi, tĩnh lặng đến mức hai người hầu hạ bên cạnh Vương gia – Thanh Ái và Phi Tuyền – cũng dần nuôi được tâm thiền.
Vương gia đang tĩnh tu trong phòng. Thanh Ái nhẹ nhàng bước ra tiền phòng, ngồi xuống bậc cửa, vui vẻ nói với Phi Tuyền:
“Vương gia có vẻ tâm trạng không tệ, sáng nay ăn được hơn bảy phần cơm.”
Phi Tuyền nghe vậy cũng vui mừng như chính mình vừa ăn no:
“Theo ta thấy, Vương gia rất thích Vương phi, chẳng phải vừa hộ tống Vương phi hồi môn, lại còn cùng nàng cưỡi ngựa hay sao? Dù Vương phi có đôi khi nói lời hơi bạo gan, Vương gia cũng chẳng hề tức giận.”
Thanh Ái chợt nhớ lại lần đầu tiên hắn đẩy xe lăn đưa Vương gia vào cung chọn phi. Khi ấy, hắn cũng lần đầu tiên gặp Vương phi. Nàng mặc một bộ áo ngắn màu vàng nhạt như sắc hoa mẫu đơn, dáng đứng đoan trang, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc trộm về phía Vương gia, mỗi lần liếc một cái đều lộ ra vẻ táo bạo.
Lúc đó, Thanh Ái còn lo nàng sẽ bị quở trách vì thất lễ. Nào ngờ chỉ trong chớp mắt, Vương gia đã tự mình quyết định lập nàng làm Vương phi.
Vậy nên, Vương gia thực sự là thích nàng chăng?
Hai người trò chuyện một lát rồi dứt lời, Phi Tuyền lấy bàn cờ ra, cùng Thanh Ái ngồi xuống bàn đá trong viện chơi cờ. Nhờ có tay vịn trong phòng, Vương gia có thể tự lo liệu những việc lặt vặt, không cần sai bảo bọn họ, nên hai người cũng chỉ có thể tự tìm việc mà giết thời gian.
Mặt trời dần lên cao, bỗng có lệnh truyền ra từ trong phòng, bảo hai người mang sách từ thư phòng ra phơi.
Thanh Ái và Phi Tuyền đi vào thư phòng thì thấy Vương gia đã quay lại gian phía Đông, không lộ diện.
Bọn họ yên lặng mang sách ra ngoài, phần lớn đều là kinh văn Phật giáo và Đạo giáo sâu xa khó hiểu. Lúc đầu, khi Vương gia bắt đầu đọc những thứ này, cả hai đã buồn bã hồi lâu, lo rằng Vương gia sẽ không bao giờ rời khỏi Trúc viện nữa. Nhưng sau đó, hai người lại nghĩ thoáng hơn: chỉ cần Vương gia không còn tuyệt thực, không tự làm khổ chính mình, thì dù Vương gia có xuống tóc đi tu, bọn họ cũng sẵn lòng theo hầu.
Cuối giờ Tỵ, bếp chính bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.
Thanh Ái vào bếp giúp một tay, còn Phi Tuyền thì cúi xuống kiểm tra những bộ kinh thư mà Vương gia thường đọc xem có bị mối mọt hay không. Lúc này, bên ngoài cổng viện vang lên tiếng gọi khẽ của Lưu ma ma.
Ngay cả Quách quản sự cũng rất hiếm khi đến Trúc viện, vậy mà Lưu ma ma lại đích thân đến?
Phi Tuyền vội chạy ra mở cửa.
Lưu ma ma đứng một mình bên ngoài, chỉ tay về phía cuối con đường mòn giữa rừng trúc rồi dùng mấy câu ngắn gọn giải thích mọi chuyện với Phi Tuyền.
Nghe xong, Phi Tuyền nghiến răng:
"Một cung nữ nhị đẳng của Dực Khôn cung mà lại dám vu khống Vương gia, rồi lại còn hãm hại cả Vương phi?!"
Nếu không phải việc này liên quan đến Vương phi, thì với thân phận của Phi Tuyền, hắn đã có thể tự quyết định để Lưu ma ma xử lý kẻ vô lễ này rồi.
Hắn bình tĩnh lại, nói:
“Ma ma chờ một chút, ta vào thỉnh thị Vương gia.”
Nói rồi, Phi Tuyền khép hờ cửa viện, nhanh chóng đi đến dưới cửa sổ gian Đông.
“Vương gia, có một nha hoàn ở Minh An Đường phạm tội, Vương phi nhờ ngài định đoạt.”
Giọng nói trầm ổn của Vương gia từ trong phòng vọng ra:
“Vào đi.”
"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."
Phi Tuyền nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Triệu Toản đang ngồi trên tháp gỗ phía Bắc, lặng lẽ nghỉ ngơi. Sau khi nghe Phi Tuyền bẩm báo xong, hắn chậm rãi hỏi:
“Vì sao Họa Mi lại vu hãm ta?”
Phi Tuyền đáp:
“Vương phi không nói rõ với Lưu ma ma, nên Lưu ma ma cũng không biết.”
Triệu Toản lạnh nhạt ra lệnh:
“Bảo Lưu ma ma đưa nàng ta đến chỗ quản sự để xử lý theo quy củ. Nếu Vương phi có hỏi, chỉ cần nói đã xử lý xong rồi. Ngươi đi mời Vương phi qua đây.”
Phi Tuyền nhận lệnh lui ra, sau đó quay lại báo cho Lưu ma ma biết quyết định của Vương gia.
Lưu ma ma hiểu rõ dụng ý của Vương gia. Xuất thân của Vương phi đơn giản, có lẽ chưa từng chứng kiến những chuyện tàn khốc như thế này. Vương gia không muốn để chuyện của Họa Mi khiến nàng hoảng sợ.
Lưu ma ma dẫn theo Họa Mi, lúc này sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đầy lo âu – rời đi.. Phi Tuyền cũng theo A Cát và Bách Linh đến Minh An Đường.
Trên đường đi, A Cát không để ý đến sắc mặt tái nhợt của Bách Linh, tò mò hỏi Phi Tuyền:
“Vương gia còn chưa gặp chúng ta, đã trực tiếp định tội Họa Mi rồi sao?”
Nàng vốn nghĩ sẽ có một màn đối chất căng thẳng với Họa Mi, giống như cách quan phủ xử án – phải thẩm vấn trước rồi mới luận tội.
Phi Tuyền bật cười:
“Vương gia hiểu rõ phẩm hạnh của Vương phi, không cần tra hỏi cũng biết ai đúng ai sai.”
Nếu Vương phi thật sự muốn hại Họa Mi, chỉ cần lén nhét một cây trâm vào hành lý của ả rồi sai A Cát lục soát là có thể vu oan. Việc gì phải đi đường vòng như vậy?
A Cát vui vẻ khi thấy Vương gia tín nhiệm Vương phi:
“Vậy Vương gia định xử lý Họa Mi thế nào?”
Phi Tuyền liếc sang Bách Linh, điềm nhiên đáp:
“Vương gia đâu rảnh bận tâm vì một nha hoàn. Chỉ cần làm theo quy củ mà xử trí là được. Nhưng tội danh của Họa Mi rất nghiêm trọng, sau này không thể tiếp tục hầu hạ Vương phi nữa.”
A Cát càng hớn hở:
“Đáng đời! Ả ta vừa đến đã vênh váo, còn dám dạy bảo Vương phi. Cũng may Vương phi tính tình hiền lành, chứ nếu là ta thì đã đuổi thẳng từ lâu rồi.”
Phi Tuyền ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nhắc nhở:
“Cô nương nói với chúng ta thì không sao, nhưng khi ra ngoài phải cẩn trọng lời nói. Thân phận của chúng ta chỉ là nô tài, T---ruy----ện nhà Bơ không thể tùy tiện thay chủ nhân quyết định bất cứ điều gì, ngay cả khi muốn bênh vực chủ nhân.”
A Cát liền đưa tay che miệng, hối hận vì lỡ lời.
Phi Tuyền nhìn sang Bách Linh:
“Ngươi từng hầu hạ trong cung, chắc cũng hiểu những quy tắc này. Sau này nhớ nhắc nhở A Cát nhiều hơn, cùng nhau tận tâm hầu hạ Vương phi.”
Bách Linh vội vàng đáp:
“Dạ, nô tỳ nhất định sẽ tận tâm.”
Họa Mi có kết cục như hôm nay hoàn toàn là do ả tự chuốc lấy. Bách Linh không hề thương cảm, chỉ lo rằng Vương gia có thể nghi ngờ cả mình vì nàng cũng xuất thân từ Dực Khôn Cung. Những lời vừa rồi của Phi Tuyền chẳng khác nào một lời cảnh cáo kín đáo.
Diêu Hoàng không ngờ chuyện lại được giải quyết nhanh như vậy. Vương gia đã sai người mời, nàng bèn dẫn theo A Cát – người vừa mới quay về – cùng Phi Tuyền đến Trúc viện.
Thật ra, nàng cũng rất tò mò về Trúc viện. Đó là nơi duy nhất trong hoa viên mà nàng chưa từng đặt chân tới.
Tiếc rằng, Huệ Vương không cho nàng cơ hội dạo chơi. Khi ba người vừa đi được nửa đường, họ đã trông thấy Vương gia ngồi một mình dưới bóng cây bên kia hồ, lặng lẽ thưởng cảnh. Thanh Ái đứng chờ ở cách đó mấy trượng, không dám tiến lại gần.
Phi Tuyền liếc mắt ra hiệu cho A Cát, cả hai lập tức dừng chân.
Diêu Hoàng chậm rãi băng qua chiếc cầu gỗ uốn lượn. Khi đến gần Huệ Vương, Thanh Ái tự giác lui ra xa hơn, đảm bảo không thể nghe thấy cuộc trò chuyện của chủ nhân.
Trên đường đi, nàng chỉ nghĩ đến chuyện của Họa Mi, nhưng khi vừa đến gần xe lăn, ký ức đêm qua lập tức ùa về một cách rõ ràng. T r u y ệ n n.h.à | Bơ Bất kể Vương gia có quá đáng thế nào, thì người bị hắn nhìn từ đầu đến chân vẫn là nàng, người phải ngượng ngùng đỏ mặt cũng là nàng. Nghĩ đến đây, nàng lại bốc hỏa, mà Vương gia vẫn bình thản như cũ, gương mặt tái nhợt, không có chút gì gọi là áy náy hay tự giác.
Diêu Hoàng cố tình đứng sau xe lăn, tiện tay rút một cành liễu non xanh mướt, vừa vuốt ve nhánh lá mềm mại vừa chậm rãi hỏi:
“Vương gia gọi thiếp đến có chuyện gì?”
Triệu Toản vẫn nhìn về phía trước, lắng nghe tiếng cành liễu lay động khe khẽ, chậm rãi cất giọng:
“Họa Mi vì sao lại vu oan cho ta?”
Phi Tuyền rất kín miệng, chuyện không nên nói thì dù chỉ một chữ hắn cũng không tiết lộ. Diêu Hoàng tưởng đây là một buổi thẩm vấn chính thức, bĩu môi nói:
“Ai mà biết đầu óc nàng ta có vấn đề gì, cứ khăng khăng cho rằng tối qua Vương gia đã đánh ta, còn xúi ta vào cung tìm Quý phi để nàng ấy ra mặt dạy dỗ ngài. Ta đâu có ngốc, bèn dụ nàng ta đưa ra bằng chứng chứng minh Vương gia tính tình thô bạo, thế là nàng ta bịa ra hai câu chuyện hoang đường đó.”
Triệu Toản im lặng.
Nghĩ đến đôi mắt sưng húp của nàng khi mới tỉnh dậy, vết chỉ bị kéo rách trên chăn đệm, và cả những dấu vết còn lưu lại trên người nàng, có lẽ một kẻ nhiều suy nghĩ như Họa Mi sẽ dễ dàng hiểu lầm.
Nhưng suy cho cùng, đây vẫn là do Họa Mi vốn đã ôm tâm tư bất chính, chỉ chờ cơ hội để lợi dụng và hại Vương phi mà thôi.
Diêu Hoàng gõ nhẹ lên thành xe lăn, hạ giọng hỏi:
“Nàng ta có lá gan lớn như vậy, hay là có người đã cho nàng ta đủ tự tin để ly gián giữa ta và Vương gia?”
Nếu đúng là Quý phi Đỗ thị cố tình an bài Họa Mi để gây phiền phức cho nàng, vậy thì nàng cũng không ngại vạch trần ý đồ xấu xa của bà ta trước mặt Vương gia.
Triệu Toản đáp hờ hững:
“Nàng hiểu là được.”
Dù Quý phi có toan tính gì, bà ta cũng không dám trực tiếp nhắm vào hắn, chỉ có thể ra tay với Vương phi mà thôi. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Diêu Hoàng cười khẽ:
“Ta hiểu rồi. Vậy sau này nếu Quý phi hỏi ta Họa Mi đã đi đâu, ta cứ đổ hết lên đầu Vương gia nhé? Dù sao thì cũng chính ngài đã xử phạt nàng ta, ta hoàn toàn không hay biết gì.”
Triệu Toản gật đầu:
“Ừ.”
Diêu Hoàng ngẩng đầu nhìn lên trời xanh, tâm trạng sảng khoái:
“Vương gia chắc không biết, từ lúc đến đây, Họa Mi chưa từng xem ta là chủ nhân. Cũng may ta không sợ Quý phi, lại càng chẳng e dè nàng ta, nếu không đã sớm bị chèn ép rồi. Trước kia ta không có lý do để đuổi, hôm nay thì tự chui đầu vào lưới rồi. Giống như một con thỏ tự động đâm vào gốc cây vậy, khiến ta vui không tả xiết.”
Chẳng mấy chốc nàng sẽ được ra ngoài dạo chơi. Nếu về muộn, ba nha hoàn bên cạnh nàng sẽ không dám nói gì, nhưng Họa Mi chắc chắn sẽ ghi nhớ và tìm cơ hội báo cáo với Quý phi. Giờ thì tốt rồi, nàng ta đã bị loại bỏ, bên cạnh nàng cũng ít đi một kẻ nhiều chuyện.
Triệu Toản có thể cảm nhận được niềm vui của nàng, bình thản nói:
“Nàng là Vương phi, có quyền quản lý những người hầu hạ bên cạnh, không cần đợi đến khi họ phạm sai lầm.”
Diêu Hoàng mỉm cười:
“Đối với những nha hoàn bình thường thì đúng vậy. Nhưng Họa Mi là người của Quý phi ban cho ta.”
Triệu Toản giọng điềm nhiên:
“Thứ được ban cho nàng, thì chính là của nàng, không cần phải kiêng kỵ ai cả.”
Diêu Hoàng đặt khuỷu tay lên thành ghế, dùng đầu cành liễu non chọc nhẹ vào gáy hắn, cười hỏi:
“Ý Vương gia là, nếu Quý phi thực sự trách phạt ta, ngài sẽ đứng ra bảo vệ ta?”
“Ừ.”
Diêu Hoàng thầm nghĩ, đôi khi sự tàn nhẫn của Vương gia cũng có mặt tốt. Nếu hắn là người sợ mẹ nuôi của mình, thì người bị kẹt giữa hai phía và chịu thiệt thòi sẽ chính là nàng.
Từ phía Trúc viện, một làn khói bếp nhẹ nhàng bay lên, hương thơm của thức ăn theo gió lan tỏa khắp không gian.
Diêu Hoàng khẽ hít vào, rồi nghiêng đầu hỏi hắn:
“Những ngày qua, Vương gia đều dùng ba bữa tại Trúc viện sao?”
Triệu Toản hạ mi mắt:
“Phải.”
Diêu Hoàng cắn nhẹ môi. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Triệu Toản liếc mắt sang, bắt gặp động tác vô thức của nàng, chợt dừng lại một chút, rồi bình thản mời:
“Cơm sắp xong rồi, cùng ta đến Trúc viện dùng bữa?”
Hôm nay thời tiết đẹp, có thể bảo Thanh Ái bày bàn ăn ngoài sân.
Diêu Hoàng lắc đầu, ánh mắt có chút do dự nhìn hắn:
“Không cần đâu, ta vừa ăn sáng xong, vẫn còn no. Ý ta là, nếu Vương gia đã tự mình dùng bữa, vậy thì tối nay ta có thể ăn ở ngoài rồi mới về phủ không?”
Kinh thành có không ít tửu lâu nổi tiếng, đầu bếp tay nghề cao, món ăn cũng vì thế mà có giá đắt đỏ. Nhà họ Diêu của nàng chỉ vào những dịp đặc biệt mới đến đó dùng bữa, chẳng hạn như khi phụ thân được thăng chức Bách hộ nhờ chiến công, khi ca ca thi đỗ vào học viện quân sự danh giá, hoặc mỗi năm vào ngày sinh thần của nàng và mẫu thân.
Bây giờ Diêu Hoàng đã có tiền, nàng tuy không nỡ mua những bộ trang sức bảo thạch trị giá hàng trăm lượng bạc, nhưng đi ăn vài bữa ở tửu lâu thì hoàn toàn dư dả!
Ngoài tửu lâu, nàng còn nhớ đến vô số món ăn vặt được bày bán trên phố vào lúc hoàng hôn. Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến nàng suýt chảy nước miếng.
Triệu Toản ngồi thẳng người, bình thản nói:
“Được, nhưng đừng ở ngoài quá muộn. Ngoài nha hoàn, gọi thêm một hộ vệ theo bảo vệ nàng, để Trương Nhạc cử người đi cùng.”
Diêu Hoàng hiểu rõ thân phận mình đã khác xưa. Có hộ vệ âm thầm bảo vệ, nàng sẽ không phải lo bị bọn trộm móc túi trên phố.
“Đa tạ Vương gia, Vương gia thật tốt.”
"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."
Nàng buông nhành liễu xuống, đưa tay xoa nhẹ sau cổ hắn, cười nói:
“Vậy Vương gia về ăn cơm đi, ta đi thay một bộ y phục đơn giản hơn.”
Triệu Toản nhìn theo bóng nàng, thấy nàng bước chân nhẹ nhàng trở về bờ đối diện, quay người lại còn giơ tay vẫy vẫy hắn rồi mới vui vẻ rời đi.
Hắn liếc mắt về phía Phi Tuyền, ra hiệu.
Phi Tuyền lập tức tiến lên, đẩy xe lăn đưa Vương gia về Trúc viện.
Trong bếp, đầu bếp chính Khổng sư phó hớn hở đứng trước bếp lò, đảo chảo đầy khí thế. Gần đây, khẩu vị của Vương gia rõ ràng đã khá hơn, sáng nay ăn đặc biệt nhiều, vậy nên hôm nay ông càng có động lực làm món ngon cho Vương gia dùng bữa!
Thế nhưng chỉ chốc lát sau, Thanh Ái đã mang mâm thức ăn vào phòng, rồi lại mang ra nguyên vẹn. Cơm trắng thơm dẻo chỉ mới ăn được vài thìa, bốn món một canh gần như không động đũa.
Khổng sư phó thắc mắc:
“Sáng nay chẳng phải vẫn ăn rất tốt sao?”
Thanh Ái thở dài. Hỏi hắn? Hắn cũng chẳng biết tại sao nữa!
Nhận xét Box