Vương Gia Tàn Tật Đứng Dậy Rồi - Chapter 01

Vương Gia Tàn Tật Đứng Dậy Rồi - Chapter 01

 Chương 1

Trữ Tú Các.

Ngày mai chính là ngày trọng đại – thời điểm các tú nữ được diện kiến Hoàng thượng và chư vị nương nương trong cung. Để giúp các nàng có tinh thần tốt nhất, xóa tan sự mệt mỏi sau một tháng huấn luyện nghiêm ngặt, Phương ma ma đặc biệt cho năm mươi tú nữ còn lại được nghỉ ngơi một ngày.

Dẫu vậy, dù có được nghỉ, các tú nữ cũng chỉ được phép đi lại trong phạm vi Trữ Tú Các, tuyệt đối không được đùa giỡn hay làm ồn.

Trong hoàng thành, ba đại điện mới là nơi nguy nga tráng lệ nhất, còn Trữ Tú Các chỉ chiếm một góc nhỏ tại Tây cung. Đây là một viện tứ hợp, khoảng sân giữa được dành riêng để tú nữ luyện tập dáng đi và cử chỉ. Dưới mái hiên của chính điện cùng đông – tây sương phòng, mỗi bên chừa ra một khoảnh đất nhỏ, trồng những khóm mẫu đơn thường thấy trong cung.

Đã vào cuối tháng Ba, có bông mẫu đơn đã nở rộ, có bông vẫn còn là những nụ hoa xanh biếc, tròn trịa, dường như đang chờ một cơn gió ấm hơn để bung cánh.

Diêu Hoàng cùng bốn tú nữ khác chung sống trong gian nam của tây sương phòng.

Các thiếu nữ tuổi xuân phơi phới, lại đều là con nhà gia giáo, đương nhiên coi trọng sự sạch sẽ. Nhưng dù vậy, năm người chung một gian vẫn có phần chật chội, chỉ sau một đêm, trong phòng đã có chút bí bách.

Diêu Hoàng là người dậy trễ nhất. Sau khi thay y phục, nàng phát hiện trong phòng chỉ còn lại một tú nữ đang chải tóc. Nàng thử dò hỏi:

“Ta mở cửa sổ được không?”

Trần Doanh vừa cài trâm ngọc lên búi tóc, vừa mỉm cười đáp:

“Được chứ. Nước trong ấm chắc đã nguội rồi, tỷ mau rửa mặt đi.”

Mỗi sáng, cung nữ sẽ mang đến một vò nước nóng lớn, năm người trong phòng tự chia nhau sử dụng.

Những ai có thể tiến vào vòng trong đều hiểu rõ tầm quan trọng của lễ nghi, không ai dám tranh giành chỉ vì một chút nước rửa mặt. Thậm chí, giữa họ còn có vẻ hòa thuận hơn cả tỷ muội ruột thịt trong nhà.

Diêu Hoàng đẩy mở cửa sổ, ánh nắng chói chang lập tức tràn vào, khiến nàng theo bản năng khẽ nheo mắt. Nhưng hơi ấm của ánh sáng ban mai lại khiến lòng nàng nhẹ nhàng khoan khoái.

Dưới mái hiên, bên bồn hoa, có bảy tám tú nữ đang đứng thành một hàng. Nghe thấy tiếng động, tất cả đều đồng loạt ngẩng đầu. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Người đứng trong phòng, Diêu Hoàng, tóc dài hơi rối, xõa xuống vai, rõ ràng là vừa mới tỉnh giấc.

Đối với các tiểu thư quan gia, dậy sớm là quy tắc tối thiểu. Dẫu có được nghỉ ngơi cũng phải giữ lễ nghi, huống chi đây là trong cung?

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, có vài tú nữ kín đáo trao đổi ánh nhìn, trong mắt lộ ra chút khinh thường không cần nói rõ.

Nhưng cũng có người bị khí sắc hồng hào của nàng thu hút. Dung nhan mềm mại, lười biếng mà quyến rũ sau giấc ngủ dài, khiến họ vô thức quên mất chuyện đáng ra phải trách cứ.

Dẫu sao, giữa chốn mỹ nhân tụ hội như Trữ Tú Các, Diêu Hoàng vẫn là người nổi bật. Không chỉ vì nàng mang cái tên gắn liền với loài mẫu đơn vàng kiêu hãnh, mà còn vì vóc dáng đầy đặn, mềm mại, nữ tính đặc biệt.

Ở chung một tháng, Diêu Hoàng cũng đã nhớ rõ từng người trong đám tú nữ kia. Nàng chỉ cười nhạt, thản nhiên cài lại then cửa sổ, sau đó xoay người ngồi xuống mép giường, cúi đầu xỏ giày. Khung cửa sổ bên dưới che khuất tầm nhìn, chẳng ai còn thấy nàng nữa.

Trần Doanh xoay ghế, nhìn Diêu Hoàng tự nhiên rót nước rửa mặt, phong thái nhàn nhã như thể đang ở trong phủ nhà mình, không nhịn được mà thấp giọng hỏi:

“Tỷ không sợ Phương ma ma giả vờ cho nghỉ, thực chất đang ngầm quan sát chúng ta sao? Giờ mà phạm lỗi nhỏ, bị đuổi khỏi cung thì có đáng không?”

Diêu Hoàng ngừng tay một chút, rồi bật cười:

“… Nếu thật sự dễ dàng như vậy thì tốt rồi.”

Nàng không có quyền lựa chọn

Lệnh tuyển tú ban ra quá đột ngột. Những gia đình quan lại ở xa kinh thành còn có cơ hội gấp rút sắp xếp hôn sự cho con gái trước khi công văn đến tay, nhưng nhà Diêu Hoàng lại ở ngay giữa kinh đô, không có quan hệ với quyền quý, không cách nào thoát khỏi. Đến khi tin tức lan khắp triều đình, mọi quan viên trong thành đều đã nhận được chiếu chỉ, chẳng ai có thể từ chối.

Hơn nữa, trong giới tiểu thư khuê các, cái tên Diêu Hoàng lại rất có danh tiếng. Dù không muốn, nàng vẫn bị đưa vào danh sách.

Các ma ma chịu trách nhiệm tuyển tú, cùng với thái y, đều là những người mắt tinh như chim ưng. Muốn giả bệnh hay cố tình làm mình xấu xí đều vô ích. Còn nếu cố ý phạm sai lầm lớn, hậu quả càng tệ hơn. Một là sẽ làm hỏng thanh danh của bản thân, hai là khiến phụ mẫu bị chê cười vì "dưỡng nữ bất nghiêm".

Vì thế, nàng đành bước vào cung, nhưng không có ý định thực sự tranh giành.

Trong một tháng dài bị ràng buộc bởi cung quy nghiêm ngặt, Diêu Hoàng đã tìm đủ mọi cách để giảm khả năng được chọn mà không phạm lỗi. Nàng phải đảm bảo phẩm hạnh không chê vào đâu được, nhưng đồng thời cũng phải bộc lộ chút "không phù hợp" với vị trí vương phi hay trắc phi.

Lần đầu tiên, nàng thẳng thắn nói với Phương ma ma rằng khẩu phần ăn quá ít, xin phép được thêm một chén cơm mỗi bữa.

Lúc đó, có đến ba trăm tú nữ trong cung, nhưng nàng lại là người duy nhất dám yêu cầu chuyện này.

Nàng vẫn nhớ những tiếng cười rúc rích xung quanh. Nhưng không ngờ, Phương ma ma chỉ nhìn nàng từ đầu đến chân, sau đó… gật đầu đồng ý!

Lần thứ hai, nàng bắt đầu thấy buồn chán vì cuộc sống như bị "giam lỏng" này, nên nhân lúc rảnh rỗi, liền chạy ra sân… tập quyền cước.

Phụ thân nàng là một võ quan, tinh thông đao thương, mỗi lần dạy ca ca luyện tập, nàng đều tò mò chạy theo học lỏm. Tuy không có binh khí trong tay, nhưng những đường quyền của nàng cũng coi như có bài bản.

Đám tú nữ nhìn nàng mà hoảng sợ, cung nữ lập tức chạy đi báo cho Phương ma ma.

Phương ma ma nheo mắt nhìn Diêu Hoàng, giọng điệu chẳng rõ vui buồn:

“Ngươi đang làm gì vậy?” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Diêu Hoàng chớp mắt, giọng vô tội:

“Dạo này chắc có hơi tròn ra một chút, vận động chút cho nhẹ người.”

Phương ma ma nhìn dáng người nàng một lượt, rồi gật gù tán thưởng:

“Giờ này như vậy là vừa đẹp rồi, đúng là không nên tròn thêm nữa. Nhưng mà đánh quyền coi chừng đụng trúng người khác, thôi thì bớt một chén cơm đi.”

Diêu Hoàng: “……”

Những tú nữ khác, chỉ cần làm gì không vừa ý Phương ma ma là bị đuổi ngay, không cho lấy một cơ hội để nói năng hay sửa sai. Nhưng tới lượt nàng, sao bà lại dễ dãi vậy chứ?

Khi số tú nữ bị loại chỉ còn đúng một trăm người, Diêu Hoàng bắt đầu cố tình ngủ nướng, mỗi ngày đều là người ra sân trễ nhất.

Một hôm, Phương ma ma kêu nàng lại, giọng điệu lững lờ:

“Ăn được, ngủ được là có phước. Ra sân trễ một chút cũng chẳng sao, nhưng mà đừng có để tới trễ. Nếu ngay cả quy củ tối thiểu cũng không giữ, người ta sẽ nghĩ ngươi coi thường hoàng thất, cố tình làm vậy để bị loại. Lời đồn mà tới tai mấy vị quý nhân, nhà ngươi phải mang tội bất kính .”

Diêu Hoàng là người bà ta đã nhắm trúng. Nếu là tú nữ khác, chỉ cần phạm lỗi nhỏ, bà có thể ra lệnh đuổi ngay, không chút do dự. Nhưng với nàng, bà lại tìm cách châm chước.

Mà cách dễ nhất để bớt phiền chính là ép nàng ngoan ngoãn nghe lời.

Diêu Hoàng nghe xong thì hiểu ngay. Nàng cũng dẹp luôn cái ý định giả vờ phạm lỗi để bị loại ra khỏi cung.

Ở Trữ Tú Các, mấy cô tú nữ sống dưới sự giám sát của Phương ma ma, của cung nhân và cả của những tú nữ khác. Một cử chỉ sơ suất, một câu nói vô ý, cũng có thể trở thành lý do khiến họ bị đuổi ra ngoài, mất luôn cơ hội đổi đời.

Vậy nên, lúc nói chuyện, ai nấy đều phải cẩn thận từng chữ từng câu. Khi nhắc tới mình thì khiêm tốn, khi nói về người khác thì toàn lời ngọt ngào tâng bốc.

Diêu Hoàng không thích kiểu khách sáo đó. Nàng cũng không ưa nghe mấy câu nói qua nói lại chẳng có ý nghĩa gì. Đa phần thời gian, nàng đều thích ở trong phòng một mình, khi nào ngồi lâu mỏi người thì ra sân đi dạo vài vòng. Trong đám tú nữ, người duy nhất có thể xem là thân cận với nàng, chỉ có Trần Doanh.

Trần Doanh là con gái của một tri huyện nhỏ miền Tây Nam, tính tình nhút nhát, ít nói. Hồi mới bị xếp chung phòng với Diêu Hoàng, nàng ta còn không dám mở miệng bắt chuyện. Nhưng sau khi thấy cảnh Diêu Hoàng đòi thêm cơm, lại còn ngủ dậy trễ, không biết sao, Trần Doanh lại thấy nàng dễ gần hơn. Dần dần, nàng ta bắt đầu chủ động lại gần, thỉnh thoảng nhỏ giọng tâm sự đôi câu, khi thì nhắc tới nhà cửa, khi thì lo lắng cho mai sau.

Chiều xuống, sau bữa cơm tối, đám tú nữ lục tục trở về phòng.

Diêu Hoàng không vội, nàng thong thả đi dạo quanh sân cho dễ tiêu.

Vừa đi được ba vòng, nàng đã thấy Trần Doanh lững thững bước tới, mặt mày đầy tâm sự.

Thấy vậy, Diêu Hoàng không nói hai lời, chọn ngay một góc khuất trong viện, vừa ít người qua lại, vừa khó bị nghe lén. Đợi khi Trần Doanh lại gần, nàng mới hỏi:

“Có chuyện gì hả?”

Trần Doanh hạ giọng nói thật khẽ:

“Ban ngày ta có nghe người ta nhắc tới ba vị vương gia.”

Nàng sinh ra ở một huyện nhỏ xa xôi, bình thường chẳng bao giờ có cơ hội nghe chuyện về mấy vị hoàng tử. Sau khi vào kinh, mấy bà ma ma cũng nghiêm cấm tú nữ bàn tán về chuyện quý nhân. Chỉ có hôm nay là ngày cuối cùng, một số tiểu thư nhà quyền quý lớn gan hơn một chút, mới dám nói chuyện đôi câu.

Diêu Hoàng sống ở kinh thành từ nhỏ, tuy phụ thân chỉ là một bách hộ chính lục phẩm, mà trong bốn doanh trại lớn ở ngoại thành có tới hai ngàn người mang chức quan nhỏ như vậy, nhưng nhờ gần gũi hoàng thành, nàng cũng biết sơ sơ về vài vị hoàng tử.

Đại hoàng tử – Khang Vương: Là con trai duy nhất của Hiền phi họ Lưu. Vương phi mất sớm, lần này mở kỳ tuyển tú chính là để chọn kế thất cho hắn.

Nhị hoàng tử – Huệ Vương: Là dưỡng tử của Quý phi họ Đỗ, danh tiếng lẫy lừng nhờ võ nghệ cao cường, nhiều lần lập chiến công. Chỉ tiếc năm ngoái bị thương nặng trên chiến trường, mất đi hai chân.

Tam hoàng tử – Khánh Vương: Là con trai của Như phi họ Thẩm, năm nay vừa tròn hai mươi, nghe nói văn võ song toàn, rất được Hoàng thượng sủng ái.

Ngoài ra, Đỗ Quý phi còn có một đứa con ruột – Tứ hoàng tử, mới chỉ mười hai, mười ba tuổi, chưa tới tuổi lập gia đình.

Theo suy nghĩ của Diêu Hoàng, nếu có thể chọn, đương nhiên gả cho Khánh Vương là tốt nhất. Văn võ song toàn, có tiền đồ T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, mà cuộc sống sau này cũng dễ chịu. Hai vị kia, một người thì cưới về làm kế thất, phải thay người khác nuôi con, một người thì mất đi hai chân, hôn nhân chắc chắn không được suôn sẻ.

Nhưng mà, kể cả có là chính thất của một vương gia bị tật hay chỉ là kế thất, tám phần mười cũng đều là các tiểu thư danh giá trong kinh thành, còn những người có xuất thân thấp như Diêu Hoàng, nhiều lắm cũng chỉ có thể được chọn làm trắc phi.

Tệ nhất là nếu tất cả vương gia đều đã chọn xong, nàng lại bị Hoàng thượng – một người đàn ông hơn năm mươi tuổi – nhìn trúng, giữ lại cung làm tần phi cấp thấp!

Trần Doanh siết chặt lấy tay nàng, giọng run run:

“Diêu Diêu, ta sợ lắm.”

Nàng không ngờ, hoàng gia to lớn như vậy mà có tới hai trong ba vương gia không phải nơi tốt để gả vào. Làm chính phi đã khó, làm trắc phi càng khổ hơn gấp bội.

Diêu Hoàng biết Trần Doanh cũng muốn bị loại, muốn trở về với phụ mẫu và người thân, nhưng nàng không thể thuận theo mà an ủi, càng không thể bàn luận về ba vị vương gia hay đưa ra bất kỳ lời khuyên nào.

Điều duy nhất nàng có thể làm chính là vỗ nhẹ tay Trần Doanh, giọng nhỏ nhẹ:

“Chuyện không thể thay đổi thì đừng nghĩ nữa, suy nghĩ nhiều cũng đâu giải quyết được gì, chỉ làm đau đầu thôi.”

Trần Doanh nhìn về phía cửa phòng, cố gắng nuốt hết nỗi bất an vào lòng.

Trời dần tối.

Nằm trên giường, Diêu Hoàng nghe thấy bốn người còn lại không ngừng trở mình qua lại.

Nàng kéo chăn lên, nhắm mắt lại, trong đầu chỉ nghĩ đến phụ mẫu, huynh trưởng, nghĩ đến cái tây sương phòng riêng của mình ở nhà. Không biết từ lúc nào, nàng đã ngủ mất.

Ngày Tuyển Tú.

Mặt trời đỏ rực nhô lên, ánh sáng xuyên qua khung cửa sổ lấp lánh như ngọc.

Hôm nay là ngày quan trọng quyết định cả cuộc đời của các tú nữ, nhưng với Hoàng đế Vĩnh Xương mà nói, đây chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác.

Ngài lên triều sớm, sau khi bãi triều thì về ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, bàn luận chính sự với vài vị đại thần. Đến khi công việc xong xuôi, Hoàng đế mới đi tới bên cửa sổ, duỗi tay, vươn vai, liếc mắt nhìn canh giờ, rồi hỏi công công họ Uông đang cúi người chờ lệnh bên cạnh:

“Huệ Vương vào cung chưa?”

Uông công công tươi cười đáp:

“Dạ vào rồi ạ, vương gia tới từ nửa canh giờ trước, đang ở trung cung trò chuyện với các nương nương.”

Hoàng đế khẽ lắc đầu:

“Nó xưa nay không thích trò chuyện nhiều, giờ chân tàn phế rồi, còn có tâm trạng mà hầu chuyện ai? Trước mặt trẫm cũng chưa từng gượng cười nữa là.”

Uông công công thoáng xót xa.

Hoàng thượng chưa lập thái tử, ai cũng không đoán được trong lòng ngài thực sự thiên vị vị hoàng tử nào. Nhưng có một điều chắc chắn, dù Huệ Vương không thể làm thái tử, thì với tài năng võ nghệ của hắn, làm đại tướng quân phò tá tân đế trong tương lai cũng là chuyện dễ dàng.

Ai ngờ…

Huệ Vương bị thương nặng, mất đi đôi chân, người đau lòng nhất, ngoài chính hắn ra, còn có Hoàng thượng.

Về tình riêng, phụ thân thương con ruột là chuyện đương nhiên.

Về lý, tướng quân vì nước hy sinh trên chiến trường, hoàng đế có trách nhiệm bù đắp.

Bởi vậy, nếu các hoàng tử khác đều để mẫu phi lựa chọn chính phi, thì đến Huệ Vương, Hoàng đế đặc biệt ban ân, cho phép tự mình chọn vương phi!

Dù sao thì chân cũng không cử động được, tốt xấu gì cũng phải chọn một người mà bản thân vừa mắt, còn có thể cùng nhau sống quãng đời sau này.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box