Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 61

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 61

 Chương 61

Thanh Trúc Viện.

Trong phòng ngủ, Phó Thịnh đang ngồi cạnh bàn, lật xem một quyển sổ nhỏ.

Dưới ánh đèn dầu mờ nhạt, đường nét môi của hắn mím chặt, cả người như bao trùm bởi một cơn bão trước giờ bùng phát, không khí ngột ngạt đến khó thở.

Câu đầu tiên trong sổ khiến hắn khựng lại.

"Ta đã sống lại rồi."

"Chuyện này nghe có vẻ hoang đường, nhưng thật sự đã xảy ra với ta."

"Ta nhớ rõ tất cả những gì của kiếp trước."

Phó Thịnh híp mắt, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

Hắn hít sâu một hơi, đôi mắt rũ xuống, che giấu đi cảm xúc khó đoán bên trong. Sau đó, hắn tiếp tục đọc.

Hắn đã từng thấy chữ viết của Yến Khuynh, không thể xem là đẹp đẽ gì cho cam, nhưng ít ra ngay ngắn, rõ ràng.

Nhưng chữ trong quyển sổ này...

Toàn là hình tròn méo mó, nét xiêu xiêu vẹo vẹo, thi thoảng còn chen thêm mấy nhánh cây cong queo, một con rùa, một cái mặt khóc. Tuy vẫn đọc được, nhưng nhìn vào là biết ngay người viết lúc đó có tâm trạng gì.

"Kiếp trước ta bị tên khốn đó kéo chết chung, kiếp này ta tuyệt đối không để hắn sống yên!"

"Lần đầu gặp mặt, ta đã tặng hắn vô số cái tát! Đây là lần đầu tiên ta đánh người đó nha, tuyệt vời!"

"Chỉ là... hơi đau tay chút xíu..."

Sắc mặt Phó Thịnh lập tức đen như đáy nồi.

Hắn lạnh lùng liếc qua Yến Khuynh một cái, ánh mắt đáng sợ đến mức nàng suýt nữa co giò bỏ chạy.

Nhưng hắn vẫn chưa phát tác, chỉ tiếp tục lật trang.

"Cái tên chết bầm này, dám muốn lợi dụng ta!"

"Hừ, ta cố ý giả vờ đáng yêu, để hắn chỉ có thể nhìn mà không chạm được, tức chết hắn luôn!"

Phó Thịnh "rầm" một tiếng, đập quyển sổ xuống bàn!

Yến Khuynh giật bắn mình, dán chặt vào cửa, tròng mắt suýt chút nữa bay ra ngoài.

Hắn sắp nổi điên rồi!

Nhưng sau một lúc im lặng, Phó Thịnh lại chậm rãi cầm quyển sổ lên, tiếp tục xem.

Yến Khuynh đứng như trời trồng bên cửa.

Hắn biết nàng sống lại rồi, nhưng sao vẫn chưa chất vấn nàng? Lẽ nào định đọc xong rồi mới từ từ tính sổ?

Nàng nhìn sắc mặt của Phó Thịnh ngày càng lạnh, bàn tay cầm quyển sổ khẽ run lên, cảm giác giống như có một đao phủ to béo đứng sau lưng nàng, giơ cao đại đao, nhắm ngay gáy nàng mà chực chờ...

Tình hình này không ổn rồi!

Nàng cắn răng, bước lên một bước, nở nụ cười gượng gạo:

“Phu quân, hay là... chàng đừng đọc nữa?”

Sổ này toàn ghi xấu hắn, lật tiếp thì chắc chắn sẽ bực bội hơn thôi!

Phó Thịnh quét mắt nhìn nàng, ánh mắt sắc bén như thể muốn nhìn thấu suy nghĩ trong đầu nàng.

Yến Khuynh lập tức cụp vai, dán chặt vào cửa, cứng đờ như tấm ván gỗ.

Từng giây trôi qua nặng nề.

Nàng không dám nhúc nhích, cũng không dám quấy rầy hắn, cảm giác giống như bị nhốt trong phòng kín, mà ngay sau lưng có một con mãnh thú đang chực chờ vồ tới bất cứ lúc nào...

Rất lâu sau đó, lâu đến mức Yến Khuynh phát hiện Phó Thịnh đã xem đi xem lại quyển sổ nhỏ đến bốn, năm lần, hắn mới chịu đặt xuống. Hắn im lặng nhìn ra bầu trời đêm tối đen ngoài cửa sổ.

Dưới màn trời tĩnh lặng, khắp kinh thành đều đã tắt đèn đi ngủ, chỉ riêng Thanh Trúc Viện vẫn sáng rực. Trong mắt hắn, dường như phủ lên một tầng sương mỏng, khiến mọi thứ trước mặt trở nên mơ hồ.

Qua vài nhịp thở, hắn chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía Yến Khuynh.

Những cảm xúc cuộn trào lúc trước không biết từ khi nào đã tan biến.

“Ta là tên còn thua cả con rùa? Còn bị mắng là đồ xấu xa?”

“Khẩu khí khi nóng giận thôi mà…” Nàng cười gượng.

“Ta trên giường không quan tâm đến cảm xúc của nàng?”

“Ơ… cái đó… nói quá rồi, ta đùa thôi…” --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

“Hành hạ ta khiến nàng cảm thấy sung sướng?”

Yến Khuynh cúi đầu, không dám trả lời.

Ban đầu đúng là như vậy, nhưng về sau nàng nhận ra mình không mưu mô bằng hắn, không đấu trí lại hắn, trốn cũng không thoát, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn nhận mệnh.

Phó Thịnh nhếch môi, đôi mắt đầy ý cười nhưng lại chẳng hề vui vẻ.

“Ta đã xem thường nàng rồi.”

Không hiểu sao, hắn không giận dữ, không bùng nổ, nhưng điều này lại khiến Yến Khuynh cảm thấy căng thẳng hơn.

Trực giác mách bảo nàng, dường như hắn đã từ bỏ điều gì đó. Nhưng rốt cuộc là từ bỏ cái gì, nàng lại không thể nói rõ.

Hắn vẫy tay, giọng điệu thản nhiên, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

“Lại đây.”

Yến Khuynh nhíu mày, chậm rãi dịch từng bước về phía hắn.

Phó Thịnh không vội, kiên nhẫn chờ nàng đến trước mặt mới kéo nàng ngồi lên đùi, giam cầm nàng trong vòng tay.

“Khuynh Khuynh, phu quân hỏi gì, nàng trả lời cái đó. Được không?”

Yến Khuynh gật đầu.

Ít nhất hắn còn chịu nói chuyện với nàng, không chiến tranh lạnh đã là một dấu hiệu tốt rồi.

Nàng vòng tay ôm lấy eo hắn, gò má áp lên ngực hắn, cố gắng nịnh nọt một chút.

“Khuynh Khuynh cho rằng kiếp trước ta là nguyên nhân khiến nàng phải chết chung?”

“Chẳng lẽ… không phải sao?”

“Vậy tức là kiếp trước nàng không hề cam tâm cùng ta chung mộ, cũng không yêu ta?”

Yến Khuynh mím môi, mặc nhận.

Từng câu từng chữ trong quyển sổ nhỏ đều đã viết quá rõ ràng, nàng không muốn tìm cách chối cãi, cũng không muốn khiến hiểu lầm giữa hai người càng lúc càng lớn.

Nhưng điều kỳ lạ là, Phó Thịnh dường (tr|uy|en|nha|bo.com) như không hề ngạc nhiên khi biết nàng sống lại, cứ như thể… chuyện này quá bình thường vậy.

Hắn khẽ nhướn mày, ánh mắt xa xăm như một tia sáng không thể gom lại thành điểm, mông lung, tản mát khắp nơi.

“Sau khi sống lại, nàng mang lòng oán hận, không muốn ở bên ta, cho nên liên tục tìm cách chạy trốn?”

“Hai lần đầu đúng là như vậy, nhưng lần thứ ba thì không! Thật sự không! Lần đó huynh oan uổng ta rồi!”

“Nói cách khác, nàng căn bản không yêu ta.”

Rõ ràng hắn đang hỏi, nhưng giọng điệu lại như đang khẳng định.

Yến Khuynh há miệng, muốn nói ra chữ "yêu", muốn thừa nhận rằng "ta đã yêu huynh rồi", nhưng chưa kịp mở lời thì Phó Thịnh đã tiếp tục.

"Không sao cả, phu quân yêu nàng."

Câu nói ấy dường như đã lấy đi tất cả sức lực của hắn.

Yến Khuynh rõ ràng cảm nhận được hắn khựng lại, đôi vai hắn hơi cong xuống.

Nàng bỗng thấy tim mình nghèn nghẹn.

Ngay sau đó, hắn bật cười, nhưng tiếng cười vừa chua xót, vừa lạc lõng. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, ánh lên một tầng nước mỏng.

"Khuynh Khuynh, tối nay nàng định chạy nữa phải không?"

"Không! Không có! Tuyệt đối không có!"

Yến Khuynh giơ hai ngón tay, thề sống thề chết đảm bảo, thậm chí còn thật thà khai báo suy nghĩ trong lòng.

"Thiên hạ này là của phu quân, dù ta có muốn chạy, cũng chạy không thoát..."

"Ừ, Khuynh Khuynh nói rất đúng."

Phó Thịnh nhẹ giọng tán thành, rồi cúi xuống lấy từ ngăn tủ dưới bàn ra một sợi xích vàng sáng choang.

...

Khoan.

Khoan khoan khoan!

Cái gì đây???

Sợi xích này to hơn cả cổ tay nàng, nhìn kiểu dáng còn rất giống với chiếc vòng sắt dưới chân nàng... Lẽ nào, hắn đã chuẩn bị từ lâu rồi???

Yến Khuynh rùng mình, chỉ tay run rẩy về phía sợi xích, lắp bắp:

"Phu… phu quân, huynh lấy cái đó… cái đó làm gì vậy?"

"Làm gì à?"

Phó Thịnh vô cùng thuần thục, chụp lấy cổ tay nàng, một vòng "cạch" một tiếng khóa lại, sau đó kéo đầu kia cố định vào chiếc cột trụ trong phòng.

"Đây là lễ vật cưới của Hòa thượng Huệ Vân tặng chúng ta. Rất bền chắc, dù là cao thủ nội lực thâm hậu cũng không thể phá vỡ."

"Dùng để giữ Khuynh Khuynh lại, vừa hay thích hợp."

"Yên tâm, nó đủ dài để nàng đi lại trong phòng."

Chờ chút!

Gì mà "lễ vật cưới" chứ?!!

Nàng có chọc giận hòa thượng Huệ Vân bao giờ đâu mà ông ấy lại tặng nàng cái này?!

Yến Khuynh hoảng hốt đến muốn khóc.

Quả nhiên, tên này trước giờ vẫn nhịn nhịn nhịn, là vì đã nghĩ ra được cách chỉnh nàng rồi!

Hắn xích nàng lại làm chi?!

Xích thế này thì đi đứng khó khăn, tay chân bất tiện, mà quan trọng nhất là bị người ta cười chết mất!

"Phu quân, đừng như vậy mà!"

"Khuynh Khuynh hứa với huynh, ta sẽ không chạy nữa!"

"Cho dù huynh không khỏe lại, ta cũng đồng ý cùng huynh…"

Chưa kịp nói xong, cằm nàng đã bị hắn nâng lên.

Ánh mắt Phó Thịnh sâu không thấy đáy, trong đôi mắt ấy là sự tuyệt vọng, là sợ hãi, là đau lòng.

Hắn bật cười, nhưng giọng điệu như thể đã sớm đoán trước được điều này.

"Khuynh Khuynh cũng từng nói như thế rồi."

"Phu quân sợ lắm."

"Nàng có thể không yêu ta, nhưng nàng không thể rời khỏi ta."

Hắn dịu dàng đặt tay lên môi nàng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống má nàng.

Hắn cất giọng chậm rãi, như đang tự kể với chính mình, cũng như đang tuyên thệ với nàng.

"Ta sẽ để nàng làm hoàng hậu, để nàng đứng trên vạn người."

"Nàng là của ta."

"Dù có là đời đời kiếp kiếp, nàng vẫn là của ta."

Lúc này, Yến Khuynh --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com có nói gì đi nữa, Phó Thịnh cũng không tin nàng nữa rồi.

Nhìn ánh mắt điên cuồng của Phó Thịnh, Yến Khuynh vừa giận vừa xót xa.

Giận vì hắn yêu quá mức cố chấp, một khi phát điên lên thì hoàn toàn chẳng để ý đến cảm xúc của nàng. Nhưng đau lòng vì… hắn trở nên thế này, chẳng phải đều do nàng mà ra sao?

Nàng nắm lấy vạt áo hắn, gần như dùng giọng điệu cầu xin:

"Phu quân, huynh tin ta một lần đi, chỉ một lần thôi, được không?"

Phó Thịnh cong môi, lướt mắt xuống đôi chân nàng, giọng điệu vô cùng bình thản.

"Được thôi! Nếu chặt chân Khuynh Khuynh đi, nàng sẽ không chạy được nữa."

Yến Khuynh giật bắn mình, lập tức thu chân vào trong váy, ôm chặt lấy chính mình.

Không được! Không thể! Thà bị xích lại còn hơn mất chân!

Đêm rất dài.

Mà bị xích lại rồi, đêm lại càng dài hơn.

Nàng không nhớ Phó Thịnh đã rời đi lúc nào, chỉ nhớ trước khi đi, hắn kiểm tra khóa xích rất cẩn thận như thể sợ nàng có thể tháo ra vậy.

Hắn không ở lại qua đêm, giống như mọi lần hắn tức giận.

Thỉnh thoảng Yến Khuynh tự hỏi, có phải nam nhân đều như vậy không? Bình thường chiều chuộng nàng vô đối, nhưng một khi nàng chạm đến giới hạn của hắn, thì sẽ trở thành một con người hoàn toàn khác, vừa lạnh lùng vừa đáng sợ.

Sáng hôm sau.

Cầm Họa bưng chậu nước vào phòng, vừa nhìn thấy Yến Khuynh lê lết với sợi xích vàng trên tay, sắc mặt liền thay đổi, vội vàng đặt chậu xuống, đỡ nàng ngồi xuống trước gương.

Tối qua, Hoàng thượng một mình đứng ngoài trời tuyết suốt cả đêm, mái tóc và tấm áo choàng dày bị phủ một tầng tuyết trắng xóa, suýt nữa hòa làm một với nền tuyết.

Tần Chân và Cao Viễn thay phiên nhau khuyên can, nhưng vô ích.

Mãi đến khi trời sáng, hoàng thượng mới chịu quay vào thư phòng.

Mà trong thiên hạ này, người duy nhất có thể khiến hoàng thượng đau lòng như vậy, cũng chỉ có Hoàng hậu nương nương.

Cầm Họa cứ nghĩ hai người chỉ đang giận dỗi nhau, nhưng khi nhìn thấy sợi xích vàng dài ngoằng trên tay Yến Khuynh, nàng lập tức hiểu ra, lần này Hoàng thượng thật sự tức giận rồi.

Nàng vội dùng khăn ấm đặt lên cổ tay Yến Khuynh.

Làn da Yến Khuynh vốn mềm mại, dù sợi xích không quá nặng, nhưng bị ma sát cả đêm vẫn khiến cổ tay nàng đỏ rực lên.

Cầm Họa thổi phù phù lên cổ tay nàng, giọng đầy thương xót:

"Nương nương, (tr|uy|en|nha|bo.com) hay người nói vài lời dễ nghe với hoàng thượng đi?"

Hoàng thượng yêu nương nương đến mức nào, Cầm Họa là người rõ nhất.

Chỉ cần nương nương chịu xuống nước, nói vài lời ngọt ngào, Hoàng thượng nhất định sẽ bỏ qua cho nương nương ngay thôi!

Yến Khuynh thở dài:

"Nói rồi, vô dụng."

Vấn đề không phải là nàng có chịu nhận lỗi hay không, mà là… Phó Thịnh không tin nàng nữa.

Nàng biết hắn đang giận cái gì, nhưng hắn đã không tin thì nàng còn có thể làm gì đây?

Cầm Họa thấy nương nương không hề có ý oán trách Hoàng thượng, lúc này mới ý thức được chuyện nghiêm trọng hơn tưởng tượng.

Mà Yến Khuynh cũng không coi nàng là người ngoài.

Từ sau khi Lục Y đi rồi, Cầm Họa là người gần gũi với nàng nhất, nên nàng có gì trong lòng, chỉ cần không phải chuyện bí mật, nàng đều có thể nói ra.

Nàng lắc lắc sợi xích vàng trên tay, lại đá nhẹ vào chiếc lục lạc nhỏ xinh trên cổ chân.

"Hoàng thượng sợ ta chạy, ta đã giải thích rồi, nhưng hắn không nghe."

"Giờ ta chẳng còn cách nào nữa cả."

"Cầm Họa, muội nói xem, ta phải làm gì để hắn tin ta thật lòng thích hắn?"

Đúng là gió đổi chiều!

Ba tháng trước, nàng chỉ muốn hắn tin rằng nàng không yêu hắn.

Còn bây giờ, nàng lại muốn hắn tin rằng nàng yêu hắn…

Cầm Họa suy nghĩ một lúc, rồi bỗng vỗ tay:

"Hay là hỏi công tử họ Từ đi? Nghe nói ngài ấy rất hiểu về chuyện tình cảm giữa nam nữ, chắc chắn sẽ có cách giúp nương nương!"

Yến Khuynh cũng thấy có lý, nhưng mới gật đầu được một giây, liền lập tức bỏ ngay ý nghĩ đó.

"Không được!"

"Hoàng thượng hẹp hòi lắm, hay ghen lắm, chắc chắn không cho ta nói chuyện riêng với Lạc Thiên ca ca đâu!"

"Vậy còn phu nhân thì sao?"

Cầm Họa nhớ rất rõ, lần trước ở Hầu phủ, mẫu thân của nương nương đã "chỉnh đốn" nàng một cách vô cùng lợi hại!

Yến Khuynh mỉm cười, gật đầu tán thành.

"Được, vậy để nô tỳ đi mời phu nhân sang đây."

Phó Thịnh có thể không tin nàng, nhưng chẳng lẽ lại dám cấm mẫu thân nàng đến thăm con gái?

Yến Khuynh suy tính rất kỹ: có mẫu thân ruột làm hậu thuẫn, Phó Thịnh chắc chắn phải kiêng nể đôi phần!

Cầm Họa vừa rời đi, Phó Thịnh đột nhiên xuất hiện.

Ánh sáng buổi sớm chiếu lên bóng dáng cao lớn của hắn, kéo bóng hắn dài ra trước cửa.

Hắn khoanh tay, lười biếng tựa vào khung cửa, nhìn nàng đầy thâm thúy.

"Sao vậy, Khuynh Khuynh định tìm viện binh à?"


Danh Sách Chương

Nhận xét Box