Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 63

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 63

 Chương 63: Nàng có ý tưởng rồi

Không khí thoải mái trong điện Thừa Càn bỗng chốc tan biến. Nhóm lão thần đang cười nói vui vẻ cũng lập tức nhận ra mình lỡ lời, cúi đầu không dám nhìn Phó Thịnh.

Từ Lạc Thiên khẽ phe phẩy quạt xếp, lặng lẽ đứng bên cạnh Triệu Cảnh, tỏ rõ thái độ "chuyện này không liên quan đến ta, ta chỉ là người qua đường vô tội."

Phó Thịnh nheo mắt, nhìn lão thần đang đổ mồ hôi lạnh trước mặt, giọng điệu nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo đến mức khiến sống lưng người ta phát run.

“Không được lấy thế tử phi ra làm trò đùa, lần sau sẽ không đơn giản thế đâu.”

Lão thần vội vàng gật đầu như giã tỏi, lắp bắp nhận lỗi.

Phó Thịnh thu lại ánh mắt lạnh lẽo, khẽ nhấc tay kéo nhẹ dây đai lưng, để lộ lớp áo trong mềm mại bên trong, rồi đặt khuôn mặt nhỏ nhắn của Yến Khuynh lên đó.

Sau đó, hắn quay sang phân phó với Cao Viễn: “Sau này, quần áo của ta không cần thêu hoa văn nữa, cứ chọn màu trơn là được.”

Những người có mặt trong điện lập tức hiểu ra. Đây đâu chỉ là sủng ái đơn thuần, mà rõ ràng là coi thế tử phi như châu báu mà nâng niu trong lòng bàn tay!

Lúc này, một tiểu thái giám bước vào bẩm báo:

“Khởi bẩm thế tử, tiểu sa di của Bạch Mã Tự mang đồ đến cho thế tử phi. Hắn nói là do tỷ tỷ của thế tử phi gửi đến, cần đích thân giao tận tay cho nàng.”

Yến Khuynh vốn đang ngủ say, nhưng vừa nghe đến hai chữ “tỷ tỷ”, lập tức mở bừng mắt. Nàng nhớ rõ tỷ tỷ từng nhắc trong thư rằng sẽ gửi một món quà vô cùng quý giá cho nàng.

“Đưa đây nhanh lên!”

Yến Khuynh thò đầu ra khỏi vòng tay Phó Thịnh, đôi mắt mơ màng còn chưa kịp tỉnh hẳn, nhưng vẻ háo hức đã lộ rõ. Nhìn bộ dạng đáng yêu này, cả đám người trong điện đều bật cười.

Mãi đến lúc này, Yến Khuynh mới nhận ra mình đang bị ôm trong điện Thừa Càn, trước mặt toàn là nam nhân!

Nàng lập tức đỏ bừng tai, muốn đẩy Phó Thịnh ra, nhưng càng giãy giụa, vòng tay của hắn càng siết chặt hơn.

Bàn tay to lớn của Phó Thịnh đặt lên eo nàng, siết nhẹ một cái đầy cảnh cáo. Hắn hơi nheo mắt, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng, nhưng đáy mắt lại lạnh đến thấu xương.

“Dậy rồi?”

Yến Khuynh lập tức đổi giọng, mềm mại như bông, cực kỳ ngoan ngoãn:

“Phu quân, Khuynh Khuynh muốn qua bên kia chơi một lát nha.”

Còn tiện thể xem thử tỷ tỷ gửi gì cho nàng.

Từ trước đến nay, Phó Thịnh không cho phép nàng gọi hắn là “thế tử”, bất kể khi nào, nàng chỉ được gọi hắn là “phu quân.”

Bị nhiều người nhìn như vậy, Yến Khuynh thấy ngại muốn chết. Dù biết có Phó Thịnh ở đây thì chẳng ai dám nhìn lén, nhưng vẫn có những ánh mắt tò mò liếc qua, khiến nàng căng thẳng không thôi.

Đặc biệt là khi nàng nhìn thấy long bào của hắn hơi xộc xệch, áo trong thì nhăn nhúm do bị nàng dụi vào, cảm giác xấu hổ lại càng dâng trào.

Phó Thịnh không trả lời ngay, chỉ chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Yến Khuynh vội vã chỉnh lại y phục cho hắn, rồi khẽ kéo vạt áo giúp hắn buộc dây đai, giọng điệu nũng nịu:

“Phu quân~ được không nè? Khuynh Khuynh đảm bảo ngoan mà~”

Bên cạnh, Từ Lạc thiên đang phe phẩy quạt bỗng khựng lại.

Rõ ràng, thế tử phi vừa làm gì đó "rất không ngoan" khiến thế tử không vui. Mà nếu đoán không lầm, chắc chắn là lại có ý định… bỏ trốn.

Từ Lạc thiên bất đắc dĩ thở dài. Cái tính này của thế tử phi, không quản không được.

Có lẽ là vì thái độ lấy lòng của Yến Khuynh khiến Phó Thịnh dễ chịu hơn đôi chút, khí lạnh quanh người hắn cũng dần tan đi. Nhưng dù vậy, nàng vẫn phải đợi một lúc lâu, đến khi nàng sắp dài cổ ra chờ, hắn mới hờ hững mở miệng:

“Năm trượng, không được quá.”

“Được ạ!”

Yến Khuynh nhanh chóng trượt xuống khỏi đùi hắn, còn thuận tiện đặt một nụ hôn chụt lên má hắn, giọng vui vẻ: 

“Cảm ơn phu quân nha~!” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Yến Khuynh ôm chặt chiếc hộp gỗ nhỏ mà tỷ tỷ gửi đến, chạy ngay vào sau bình phong.

Bên ngoài, gương mặt của Phó Thịnh vẫn còn lưu lại hơi ấm từ nàng. Khóe môi hắn bất giác cong lên, tạo thành một đường nét đầy ý vị.

Nhóm lão thần vừa rồi còn tán gẫu, giờ bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó.

Hóa ra, đây chính là lý do tại sao thế tử lại coi trọng thế tử phi đến vậy.

Nàng xinh xắn, mềm mại, lại hay làm nũng, đúng độ tuổi đáng yêu nhất. Đừng nói đến một người có tính chiếm hữu mạnh như thế tử, ngay cả bọn họ nếu có một tiểu nương tử đáng yêu thế này trong phủ, cũng muốn nhốt lại mà cưng chiều hết mực.

Ở phía sau bình phong, Yến Khuynh hất tay đuổi hết đám hầu hạ, rồi cẩn thận mở chiếc hộp gỗ ra.

Bên trong, nằm ngay ngắn một chiếc ngọc tỷ màu vàng.

Ngọc tỷ hình vuông, mỗi cạnh dài khoảng bốn tấc, năm con rồng uốn lượn trên thân, rõ ràng là thứ tượng trưng cho hoàng quyền. Bên dưới còn khắc tám chữ "Thụ mệnh ư thiên, ký thọ vĩnh xương" (Nhận mệnh trời, vạn thọ trường tồn).

Yến Khuynh sững sờ, tim đập mạnh một cái.

Nàng nhận ra thứ này!

Trước kia, khi còn nhỏ, nàng từng thấy cữu cữu (cậu ruột) dùng nó để phê duyệt thánh chỉ. Khi đó nàng nghịch ngợm, tò mò đòi mượn chơi, còn quấn lấy cữu cữu năn nỉ suốt mấy ngày.

Sau này lớn lên, nàng mới biết đây chính là bảo vật tượng trưng cho ngôi vị hoàng đế, không thể tùy tiện động vào. Nhưng vì từng quan sát rất kỹ, nàng thậm chí có thể nhắm mắt lại mà vẫn nhớ được trên thân rồng có bao nhiêu hoa văn.

Yến Khuynh hít sâu, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía Phó Thịnh.

Lúc này, hắn đang cùng các trọng thần bước đến cửa đại điện, dường như đang thảo luận chuyện gì đó. Xem chừng, triều thần sắp lui xuống rồi.

Trên long án mà Phó Thịnh vừa ngồi, cũng có một ngọc tỷ y hệt.

Yến Khuynh cau mày, lật qua lật lại ngọc tỷ trong tay, nhìn một lúc lâu rồi đi đến kết luận—thứ mà tỷ tỷ đưa cho nàng là thật, còn ngọc tỷ trên bàn của Phó Thịnh là giả.

Còn tại sao tỷ tỷ lại lấy được ngọc tỷ thật?

Dựa vào trí nhớ, Yến Khuynh đoán có lẽ cữu cữu của nàng đã để lại ngọc tỷ cho thái tử, và tỷ tỷ bằng cách nào đó đã lấy được nó từ chỗ thái tử.

Nhưng không quan trọng, quan trọng là Phó Thịnh chắc chắn không còn cách nào khác nên mới phải dùng ngọc tỷ giả.

Yến Khuynh lập tức cẩn thận cất kỹ ngọc tỷ, thầm nghĩ chờ đến khi chỉ có hai người, nàng sẽ đưa nó cho hắn.

Mùa đông năm nay lạnh hơn những năm trước.

Ngoài điện, trên mái hiên, những dải băng dài treo lơ lửng, từng bông tuyết mỏng nhẹ rơi xuống mặt hồ đã đóng băng, tạo thành một lớp băng mờ ảo như sương khói.

Bên ngoài trời lạnh như cắt, nhưng trong điện có lò than sưởi ấm, vẫn còn chút hơi ấm.

Ngay lúc đó, một chú chim sẻ bị gãy cánh mắc kẹt trên cây mai ngoài cửa sổ.

Con chim nhỏ run rẩy bám vào cành, thỉnh thoảng hót lên vài tiếng yếu ớt. Đôi mắt đen láy ướt át của nó trông đáng thương vô cùng.

Yến Khuynh chớp mắt, nhón chân định giúp nó. Nhưng nhánh mai cách cửa sổ hơi xa, nàng với không tới, đành phải lôi một chiếc ghế thấp lại, bước lên trên.

Yến Khuynh vén váy, nửa người nghiêng ra ngoài cửa sổ, cố gắng với tay về phía con chim sẻ nhỏ.

“Nàng đang làm gì đó?!” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Một tiếng quát giận dữ vang lên.

Chưa kịp phản ứng, nàng đã cảm thấy thân mình bị kéo mạnh xuống, rồi bị siết chặt trong vòng tay quen thuộc.

Phó Thịnh trong nháy mắt đã lao đến bên cạnh nàng, sắc mặt lạnh lẽo đến mức khiến người ta run sợ.

Hắn siết chặt nàng, lồng ngực phập phồng dữ dội, cứ như thể vừa trải qua một cơn hoảng loạn.

Ánh mắt hắn đỏ ngầu, phảng phất như một con sư tử phát cuồng đang bị dồn ép đến giới hạn.

“Nàng muốn trốn?”

“Muốn rời khỏi ta?”

“Ngoài cửa sổ có thị vệ canh giữ, nàng trốn không thoát đâu!”

Yến Khuynh bị tiếng quát làm cho đơ cả người.

Trong trí nhớ của nàng, Phó Thịnh rất hiếm khi nổi giận.

Khi không vui, hắn chỉ dụ dỗ nàng ngoan ngoãn phục tùng hoặc lặng lẽ phớt lờ, dùng chiến thuật lạnh lùng.

Nhưng trong cả ba lần hắn thực sự giận dữ—lần nào cũng vì nàng muốn chạy trốn.

Lúc này, nàng mới nhận ra, người đàn ông này yêu nàng đến tận xương tủy, yêu đến mức bất an, sợ hãi, thậm chí là không thể kiểm soát cảm xúc của mình.

Mà cảm giác này… lại chính là do nàng từng lần từng lần đẩy hắn vào.

Nhìn thấy đáy mắt hắn đầy tổn thương và lo lắng, lòng nàng bỗng chùng xuống.

Nàng chớp mắt, rồi chậm rãi mở tay ra.

Một con chim sẻ nhỏ run rẩy nằm trong lòng bàn tay nàng.

“Phu quân, Khuynh Khuynh không định trốn đâu.”

“Khuynh Khuynh chỉ muốn giúp nó thôi.”

Phó Thịnh sững lại.

Hắn nhìn nàng một lúc, rồi ánh mắt dần dịu xuống.

Nhưng cánh tay vòng qua eo nàng {bơ bui bặm} vẫn không nới lỏng, cứ như sợ chỉ cần hắn thả tay, nàng sẽ biến mất ngay lập tức.

Hắn cắn răng, giọng nói trầm thấp mang theo chút tức giận chưa tan hết:

“Người đâu! Đóng hết tất cả cửa sổ trong điện lại!”

Ngoài cửa đại điện, Tần Chân và Cao Viễn nhìn nhau, im lặng ba giây.

Trong lòng cả hai đều hiểu rõ: Thế tử của bọn họ đã bị dọa sợ thật rồi.

Bên cạnh, Triệu Cảnh và Từ Lạc Thiên vẫn đứng yên quan sát.

Từ Lạc Thiên khẽ day trán, vẻ mặt mang theo chút bất đắc dĩ.

Hắn quay sang Triệu Cảnh, thấp giọng hỏi:

“Huynh thấy sao?”

Triệu Cảnh nhìn thoáng qua cặp phu thê bên trong điện, trầm ngâm nói:

“Tâm bệnh thì phải dùng tâm dược mà chữa.”

Dễ thấy, thế tử của bọn họ rất yêu thế tử phi, nhưng lại quá mức bất an, sợ hãi đến mức gần như phát điên.

Mà người có thể chữa khỏi bệnh này… chỉ có thế tử phi thôi.

Từ Lạc Thiên suy nghĩ một chút, rồi khẽ phe phẩy quạt, cười đầy ẩn ý:

“Thực ra… nam nhân chỉ cần được dỗ dành vài câu, mọi suy nghĩ linh tinh đều bay biến hết.”

Triệu Cảnh liếc hắn một cái:

“Vấn đề là… thế tử không phải loại người dễ dỗ dành.”

“Chuyện đó thì đúng rồi. Nhưng mà… huynh có nghĩ đến chuyện giúp thế tử phi một chút không?”

Từ Lạc Thiên vừa nói, vừa đưa mắt nhìn về phía Yến Khuynh.

Triệu Cảnh chắp tay sau lưng, trầm mặc một lúc lâu.

Sau đó— Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

“Không bằng ngươi đi nhắc nhở nàng ấy?”

Từ Lạc Thiên: “…”

Đại ca đây là muốn hại ta à?

Hắn hít sâu một hơi, nhẹ nhàng phe phẩy quạt, giọng điệu như vừa được khai sáng:

“Thôi bỏ đi, ta còn muốn sống lâu một chút.”

Ở chuyện liên quan đến thế tử phi, thế tử của bọn họ luôn luôn trong trạng thái đề phòng cao độ. Nếu hắn dám có hành động gì mờ ám, chắc chắn không còn đường sống.

Bên trong điện, Yến Khuynh ôm con chim sẻ nhỏ, ngước mắt lên nhìn người trước mặt, trong lòng hơi dao động.

Nàng thật sự… chỉ định giúp con chim mà thôi!

Triệu Cảnh trầm giọng nói:

“Người của chúng ta tạm thời chưa tìm thấy tung tích của Nhị Thế Nhân.”

Nói cách khác, Phó Thịnh vẫn phải tiếp tục làm T𝓻u̴yện | n𝓱à Bơ̳ "hòa thượng" thêm một thời gian dài. Nếu không thể khiến Yến Khuynh thay đổi thái độ, chẳng những Phó Thịnh chịu khổ, mà tất cả mọi người cũng đừng mong được yên thân.

Từ Lạc Thiên suy nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc đề xuất:

“Không bằng… chúng ta chia ra hành động?”

Hai huynh đệ bí mật vỗ tay một cái, xem như đạt thành hiệp nghị.

Triệu Cảnh tìm một cái cớ, kéo Phó Thịnh qua một bên, nói là có chuyện hết sức quan trọng cần bàn bạc.

Còn Từ Lạc Thiên thì lén lút huấn luyện Yến Khuynh.

“Thời gian không còn nhiều, ta nói ngắn gọn thôi.”

“Muội mà còn coi ta là ca ca, thì nhất định phải làm theo lời ta!”

Thanh Trúc Viện.

Trời vừa tối, Phó Thịnh liền mang ra sợi xích vàng quen thuộc.

Yến Khuynh vừa nhìn thấy, lập tức hiểu ngay—

Chắc chắn là hắn đang bực mình, không muốn ngủ chung với nàng, nhưng lại sợ nàng chạy mất, cho nên muốn trói nàng lại như mọi khi.

Nhưng hôm nay… nàng đã có bí kíp!

Nàng nhớ lại những lời của ca ca Lạc Thiên lúc ban ngày.

Ca ca nói, Phó Thịnh bất an như vậy là vì trên giường nàng quá thờ ơ.

Nàng cần phải chủ động!

Nàng cần phải nhiệt tình!

Nàng phải cho hắn biết nàng mê hắn muốn chết, không thể nào rời xa hắn được!

Vừa nghe đến đây, mặt Yến Khuynh đỏ bừng như tôm luộc.

Một nam nhân mà dạy nàng mấy chuyện khuê phòng này, đúng là… quá xấu hổ!

Nhưng nàng biết, ca ca và Triệu Cảnh đều muốn tốt cho nàng, muốn giúp nàng và Phó Thịnh hòa hợp hơn.

Huống hồ, ca ca Lạc Thiên là người thông thạo chuyện tình trường, thường xuyên ra vào Xuân Phong Lâu, chắc chắn hiểu rõ hơn ai hết.

Lúc đó, nàng đã hỏi một điều quan trọng nhất—

“Nhưng… Quách thần y bảo chúng ta phải kiềm chế mà?”

Từ Lạc Thiên nghe vậy, liền cầm quạt gõ mạnh lên trán nàng.

“Muội sợ cái gì?! Hắn tự biết chừng mực!”

“Việc của muội là cứ ra sức quyến rũ!”

“Quyến rũ càng dữ dội càng tốt!”

Ca ca Lạc Thiên đúng là không hổ danh là khách quen của Xuân Phong Lâu, kiến thức phong phú, lại còn dạy nàng rất nhiều chiêu trò.

Yến Khuynh ho khan một tiếng, kéo lại suy nghĩ đang bay xa.

Bây giờ chính là lúc để thực hành lý thuyết!

Phó Thịnh lấy ra chìa khóa vàng, chuẩn bị khóa nàng lại.

Nhưng trước khi hắn kịp hành động, nàng đã nắm lấy tay áo hắn, giọng nói mềm mại ngọt ngào.

“Phu quân, Khuynh Khuynh muốn bàn với chàng một chuyện.”

Phó Thịnh nheo mắt, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

“Không được.”

“Không phải là chuyện cái xích!” Yến Khuynh vội vàng giải thích, sợ hắn hiểu lầm. “Mà là chuyện khác.”

Phó Thịnh nhìn nàng chằm chằm: “Muốn giở trò?”

“Không có mà! Người ta không có!”

Yến Khuynh chớp mắt vô tội, sau đó mạnh dạn nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, đặt lên lồng ngực mềm mại của mình.

Đôi mắt nàng lấp lánh như nước, giọng nói dịu dàng, mang theo chút ẩn ý:

“Phu quân, ở lại với Khuynh Khuynh đi.”

Nàng nhẹ nhàng ngả người ra sau, tựa như một đóa hồng phấn nở rộ, quyến rũ mê người.

Phó Thịnh: “…”

Cả Thanh Trúc Viện lập tức rơi vào trầm mặc.

Ở cửa, Từ Lạc Thiên và Triệu Cảnh đứng hóng hớt từ xa.

Triệu Cảnh nhíu mày, hỏi:

“Thế nào?”

Từ Lạc Thiên xếp quạt lại, nở nụ cười đầy thâm thúy:

“Tốt lắm. Được dạy dỗ một chút là khác hẳn.”

Triệu Cảnh trầm ngâm:

“Ngươi không sợ Phó Thịnh phát hiện ra ngươi dạy nàng?”

Từ Lạc Thiên lạnh sống lưng, lập tức phủi tay:

“Đại ca à đừng hại ta! Ta còn muốn sống!”

Bơ: "Mật khẩu giống nhau nha."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box