Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 08

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 08

 Chương 8: Thử thách 

Yến Khuynh có hơi chột dạ.

Lúc này, nàng đứng trong phòng, còn Phó Thịnh thì đứng ngoài cửa sổ. Hai người cách nhau chỉ một lớp cửa sổ, nhưng lại có cảm giác như bầu trời và đáy biển, rõ ràng gần trong gang tấc mà xa xôi vạn dặm.

Nàng giả vờ không nhìn thấy tia khác lạ trong mắt hắn, nghiêng đầu tựa vào bệ cửa sổ, nở nụ cười ngọt ngào:

"Phu quân, chàng xong việc rồi à!"

Dưới màn đêm.

Một thân bạch y bằng gấm, Phó Thịnh đứng yên trong ánh sáng lờ mờ, tĩnh lặng nhìn nàng.

Ánh trăng đầu đông soi rọi xuống, tựa như ánh sáng lấp lánh nơi mặt hồ, khiến tuyết đọng trên vai hắn phản chiếu thành một tầng ánh kim mờ ảo.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy chiếc túi thơm nằm trong lồng chim, đáy mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười nhàn nhạt thay thế.

Khóe môi khẽ nhếch, hắn cong mày, nở một nụ cười ôn hòa:

"Trễ như vậy rồi, sao nàng vẫn chưa ngủ?"

"Chờ chàng đó," Yến Khuynh lập tức giang tay, làm động tác đòi ôm, giọng nói mang theo chút làm nũng:

"Không có phu quân bên cạnh, làm sao người ta ngủ được chứ?"

Nữ chính Yến Khuynh, trình độ diễn xuất: MAX.

Phó Thịnh từ tốn bước tới gần nàng, nhưng không giống như mọi khi kéo nàng vào lòng, mà chỉ nhẹ nhàng nhéo nhéo chóp mũi nàng:

"Ngoan."

Một cơn đau nhẹ chợt ập đến, Yến Khuynh “chít” một tiếng, nhanh chóng rụt về sau, đáng thương ôm lấy mũi.

Đau quá trời ơi!

Hắn có biết thương hoa tiếc ngọc gì đâu?!

Mũi của nàng sắp bị hắn chọc hỏng rồi!

Hành động thân mật này, nhưng giọng điệu của hắn lại hoàn toàn không có chút cưng chiều nào.

Một chữ “ngoan” bật ra từ kẽ răng, nghe mà chói tai đến lạ!

Phó Thịnh nhẹ nhàng nhấc chiếc lồng chim lên, đặt lại vào trong phòng:

"Bên ngoài lạnh, chim nhỏ không chịu nổi rét."

Yến Khuynh mím môi, thè lưỡi đầy áy náy.

Hóa ra hắn giận vì nàng để con hoàng yến chịu lạnh!

Không ngờ hắn cũng biết yêu thương động vật như vậy!

Nàng vội vã kéo hắn vào trong phòng.

Không biết do trời lạnh hay do nàng suy nghĩ nhiều, nhưng Yến Khuynh cảm giác khí thế của Phó Thịnh hôm nay đặc biệt trầm lặng và lạnh lẽo.

"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."

Như thể có một cơn sóng ngầm đang bị hắn cố nén xuống, chỉ chực chờ bùng nổ.

Hai người đơn giản nói vài câu chuyện phiếm, rồi Yến Khuynh cởi áo ngoài, chui vào trong chăn, rất ngoan ngoãn dạt hẳn vào mép giường, nhường vị trí bên ngoài cho hắn.

Nhưng Phó Thịnh lại không vội đi ngủ.

Ánh mắt hắn quét qua đầu giường trống trơn, sau đó lại nhìn về phía chiếc túi thơm nằm trong lồng chim, giọng điệu có chút mơ hồ:

"Nàng có phải quên làm gì không?"

Yến Khuynh nghiêng đầu nghĩ ngợi, sau đó bừng tỉnh "ồ" một tiếng, rồi càng rúc ra xa hơn.

"Chờ ta làm ấm chăn xong rồi chàng hãy lên giường nhé! Không cần vội, một lát nữa thôi!"

Ánh mắt Phó Thịnh càng tối sầm.

Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ vung tay áo, dập tắt nến trong phòng, để lại duy nhất ánh sáng xanh nhàn nhạt từ viên dạ minh châu trên đầu giường.

Ánh sáng từ viên ngọc không chói mắt như lửa nến, mà tạo thành một lớp sương mờ mịt.

Dưới ánh sáng mông lung ấy, Yến Khuynh không nhìn rõ gương mặt Phó Thịnh, chỉ thấy hắn chậm rãi bước tới mép giường, cúi người xuống, bóng dáng hắn chặn đi chút ánh sáng ít ỏi còn sót lại.

Giọng hắn khàn đi vài phần, mang theo ý vị sâu xa:

"Nàng biết ta không nói chuyện này."

Yến Khuynh vừa nghe giọng điệu đầy dụ hoặc đó, trong đầu lập tức nhớ lại cảnh tối qua bị hắn lôi kéo cởi áo ngoài. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Không xong rồi!

Hôm qua nàng còn có cớ "tay đau" để thoát thân, hôm nay khỏe mạnh như heo, lấy cớ gì đây?!

Nàng lập tức ngồi bật dậy:

"Thiếp giúp phu quân thay y phục!"

Phó Thịnh hơi khựng lại, ánh mắt có chút thất vọng.

Nhưng khi bàn tay nhỏ bé lướt qua eo hắn, cẩn thận cởi đai lưng cho hắn, hắn cũng khẽ thở dài một hơi, khí lạnh quanh người dần dần tan đi.

Yến Khuynh không có kinh nghiệm, loay hoay một lúc lâu mới giúp hắn cởi bỏ áo ngoài.

Nàng nhớ rõ tối qua hắn mặc nguyên trung y đi ngủ, chắc chắn là do sợ lạnh.

Vậy nên hôm nay nàng rất tự hào với sự "chu đáo" của mình.

Vỗ vỗ tay, chuẩn bị chui tọt vào chăn ngủ, nhưng lại bị Phó Thịnh bắt lấy cổ tay.

Hắn nhìn nàng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy ẩn ý:

"Tiếp tục."

Yến Khuynh mặt đơ mất ba giây, sau đó cứng đờ vươn tay tháo trung y của hắn.

Nhưng nàng tháo mãi không ra!

Quanh eo hắn có một dải lụa mỏng cột phía sau, thế mà nàng loay hoay thế nào cũng không cởi được!

Bàn tay nhỏ mò mẫm hết một lượt, vô tình vuốt qua vòng eo rắn chắc của hắn không biết bao nhiêu lần.

Không khí trong phòng càng lúc càng kỳ lạ.

Dưới ánh sáng lờ mờ, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.

"Thình thịch... thình thịch..."

Càng lúc càng nhanh.

Bên ngoài, gió bắc vẫn rít lên từng cơn, nhưng chẳng thể thổi đi cơn nóng bừng bừng trên mặt Yến Khuynh.

Cảm giác được hô hấp của Phó Thịnh dần trở nên nặng nề, cơ thể cũng cứng đờ lại, Yến Khuynh bắt đầu hoảng.

Nếu cứ tiếp tục thế này, không chừng sẽ xảy ra chuyện mất!

Rốt cuộc cũng cởi xong!

Nàng thẳng lưng, vươn tay giãn gân giãn cốt, cười nhẹ nhõm:

"Xong rồi, phu quân ngủ ngon nhé!"

Thế nhưng Phó Thịnh hoàn toàn phớt lờ, trực tiếp giữ lấy tay nàng, ấn chặt lên eo mình.

"Còn chưa xong."

Nhịp tim Yến Khuynh lỡ mất một nhịp.

Nàng giữ nguyên tư thế bị hắn nắm lấy tay, không dám nhúc nhích.

Nàng chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng sách vở, thoại bản nàng đọc cũng không ít, tự nhiên biết hắn đang có ý gì. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Lòng bàn tay hắn không còn lạnh lẽo như trước, mà nóng rực, giống như một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt đến mức khiến nàng cảm giác tê dại.

Hắn siết nàng chặt hơn, giọng nói khàn đặc, như thể đang kiềm chế đến cực hạn:

"Nàng còn chưa dỗ xong ta đâu, Khuynh Khuynh."

Nhưng Yến Khuynh không dám đi xa thêm một bước nào nữa.

Nàng có thể dỗ dành, có thể trêu chọc, nhưng tất cả đều là để hành hạ hắn, khiến hắn khó chịu, chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thật sự làm gì với hắn!

Sao có thể đi quá giới hạn chứ?!

Nghĩ đến đây, nàng lập tức ngẩng đầu, tặng cho hắn một ánh mắt long lanh đầy đáng thương, sau đó nũng nịu rúc vào lòng hắn, kéo dài giọng mềm nhũn:

"Phu quân~~"

Kế sách: Dùng nũng nịu để cầu tha!

Không ai có thể cưỡng lại khi nữ nhân mềm giọng nũng nịu!

Nhưng nàng không biết, trong hoàn cảnh này, thái độ này chính là một đòn chí mạng.

Ánh mắt Phó Thịnh tối sầm.

Cúi người xuống, hắn khẽ lướt chóp mũi qua cổ nàng, hít sâu một hơi, giọng nói khàn khàn tràn đầy nguy hiểm:

"Khuynh Khuynh, ta muốn."

Yến Khuynh: !!!

Cấp báo! Cấp báo!

Sự việc nghiêm trọng! Toang thật rồi!

Nàng mắt rưng rưng, hoảng sợ đến mức suýt khóc.

Cái tên này hôm nay bị gì vậy?!

Tối qua hắn còn bình thường, sao bây giờ không giống trước nữa?!

Phó Thịnh thật sự đã kìm nén đến cực hạn.

Hắn không có ý định làm gì quá đáng, nhưng hơi thở của nàng, ánh mắt của nàng, dáng vẻ của nàng, tất cả đều khiến hắn muốn nhấm nháp thử.

Hắn cúi đầu, muốn thử xem đôi môi ấy có mềm mại như hắn tưởng tượng không.

Nhưng đúng lúc đó, Yến Khuynh vội vã nghiêng đầu, tránh đi.

Nàng lắp bắp:

"Phu quân... e là... e là không được đâu."

Phó Thịnh dừng lại một chút, sau đó trầm giọng hỏi:

"Không tiện? Hửm?"

Lời này nghe qua có vẻ quan tâm, nhưng thực chất ẩn chứa một sự nguy hiểm ngầm.

Yến Khuynh gấp gáp lắc đầu, lại nhanh chóng gật đầu, mắt ầng ậng nước:

"Không phải... chỉ là... ta chưa chuẩn bị tinh thần!" Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Hắn nhìn nàng, bỗng nhiên bật cười, giọng trầm thấp, mang theo chút trêu chọc:

"Ngốc, cần chuẩn bị gì chứ?"

"Làm quen vài lần là được."

Yến Khuynh: ???

Nàng mắt trừng lớn, cả người hóa đá.

Này này này! Đây là kiểu nói chuyện gì vậy hả?!

Thấy nàng ngây người, Phó Thịnh một lần nữa cúi đầu.

Nhưng lần này, hai bàn tay nhỏ của Yến Khuynh nhanh chóng đặt lên lồng ngực hắn, đẩy mạnh ra!

"Không được mà, phu quân!"

Giọng nói của nàng vừa kiên quyết, lại vừa hoảng loạn.

Ánh mắt Phó Thịnh chợt tối sầm lại.

"Không muốn? Hay không chịu?"

Giọng hắn trầm xuống, nguy hiểm hơn hẳn.

Tựa như chỉ cần nàng nói sai một chữ, hắn sẽ lập tức làm điều gì đó không thể cứu vãn.

Yến Khuynh: "!!!"

Nàng hoảng loạn đến mức mất hết suy nghĩ.

Khoảnh khắc này, nàng bỗng nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi bị ép bồi táng ở kiếp trước.

Lúc đó, bất kể nàng có la hét thế nào, Phó Thịnh cũng chỉ một mực cho rằng nàng "rất muốn, rất cam tâm tình nguyện."

Tủi thân và bất mãn đột nhiên trào dâng.

Nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

Nàng giơ tay đánh mạnh lên lưng hắn, vừa đánh vừa khóc nức nở:

"Tại sao? Tại sao chàng lúc nào cũng ép ta làm những chuyện ta không muốn?!"

Tất cả mọi người đều nói:

"Khi nữ nhân nổi điên, sẽ không còn quan tâm đến hình tượng hay thể diện nữa!"

Quả thật không sai!

Yến Khuynh không thèm suy nghĩ gì nữa, đánh tới tấp, đạp mạnh, khóc rấm rứt, còn cào hắn mấy cái.

Mỗi một cái đánh, mỗi một cú đạp, Truyện 🅝hà 🅑ơ mỗi một cái cào, đều giống như một gáo nước lạnh, dập tắt toàn bộ "tâm tư" trong đầu Phó Thịnh.

Cuối cùng, hắn chỉ có thể nằm yên, hết cách.

Mọi hy vọng mong manh trong lòng Phó Thịnh, Yến Khuynh đều dập tắt sạch sẽ.

Trong câu nói của nàng, hắn chỉ nghe thấy đúng ba chữ: "Không muốn."

Hắn không nhớ mình đã nghĩ gì vào khoảnh khắc đó.

Hắn chỉ biết rằng, sau khi nàng khóc đến mệt lả, đánh đến kiệt sức, cuối cùng thiếp đi trong sự yên tĩnh, hắn mới hoàn hồn lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt say ngủ bên cạnh, trên làn da mịn màng vẫn còn vương lại dấu vết của nước mắt.

Ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng lướt qua chiếc cổ trắng nõn của nàng.

Chính tại nơi này, ở kiếp trước, nàng đã bị buộc ba tấc lụa trắng.

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc, sau đó bất ngờ siết chặt bàn tay.

Yến Khuynh trong cơn mơ màng khẽ rên một tiếng, nhưng bàn tay hắn lại càng siết chặt hơn.

Sắc mặt nàng bắt đầu đỏ bừng, hơi thở trở nên gấp gáp, đến khi gần như không thở được nữa, hắn mới khẽ cười, từ từ buông lỏng tay.

Ngón tay hắn lại chạm lên môi nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, tạo ra đủ loại hình dáng mà hắn muốn thấy.

"Nàng nói xem, tại sao lại không muốn?"

Lòng bàn tay hắn siết lại, phát ra tiếng “răng rắc.”

Sau cùng, hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người xuống giường, mở cửa rời đi giữa trời đông lạnh giá.

Sáng hôm sau khi Yến Khuynh tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.

Vị trí bên cạnh nàng lạnh ngắt, hiển nhiên là Phó Thịnh đã rời đi từ lâu.

May mà tối qua hắn không làm gì quá đáng, nếu không nàng nhất định sẽ tức chết!

Nhưng có một chuyện nàng có thể khẳng định chắc chắn—

Mặc dù Phó Thịnh có bệnh, nhưng nam nhân nên có thứ gì thì hắn có thứ đó, mà quan trọng hơn là…

Hắn còn vô cùng mạnh mẽ.

Nghĩ đến đây, mặt nàng bỗng dưng đỏ bừng.

Trời ạ!

Lúc trước nàng còn nghi ngờ khả năng của hắn, đúng là quá ngây thơ rồi!

Nhưng có một điều kỳ lạ—

Kiếp trước, hắn dường như không hề hứng thú với chuyện nam nữ, thế mà tối qua lại...

Chẳng lẽ, mọi chuyện đều là do chiếc túi thơm kia?

Ánh mắt nàng liền dừng lại trên chiếc túi thơm trong lồng chim.

Không sai! Chắc chắn là nó!

"Mau đem vứt đi!" Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Yến Khuynh lập tức gọi Cầm Họa đến, chỉ vào lồng chim:

"Mau mang túi thơm này đi vứt thật xa, càng xa càng tốt!"

Cầm Họa có chút do dự:

"Nhưng... không phải Thái tử phi tặng cho người sao?"

Yến Khuynh cười tít mắt:

"Chính vì thế nên phải lặng lẽ vứt đi, đừng để ai phát hiện!"

Cầm Họa nhíu mày.

Tối qua, Thế tử gia đứng giữa trời đông suốt cả đêm, đến khi ho dữ dội không chịu nổi, gia đinh mới đưa hắn vào thư phòng.

Đây là lần đầu tiên từ khi hắn mang bệnh, hắn lại hành hạ bản thân như vậy.

Cần lý do sao?

Người ngu cũng biết là vì Thế tử phi.

Cầm Họa cầm lấy túi thơm, định bước ra ngoài, nhưng đi được vài bước lại quay lại:

"Hay là... Thế tử phi nghĩ lại đi?"

Yến Khuynh chớp mắt:

"Nghĩ gì nữa? Không cần nghĩ! Cứ đem vứt đi, nhanh nhanh nhanh!"

Cầm Họa vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cổ nàng.

Sau một lúc, nàng từ trong tủ lấy ra một chiếc khăn lông hồ ly trắng tinh, nhẹ nhàng quàng lên cổ Yến Khuynh.

"Hôm nay trời đặc biệt lạnh, nếu ra ngoài, người nhất định phải mang theo cái này."

"Biết rồi, biết rồi!"

Yến Khuynh đẩy Cầm Họa ra cửa, hối thúc:

"Đi nhanh lên, nhớ là phải vứt thật xa!"

Nhưng ngay khoảnh khắc đó—

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên ngoài cửa:

"Khuynh Khuynh muốn vứt cái gì?"

Cửa phòng bị đẩy ra.

Phó Thịnh đứng ngay bên ngoài, ánh mắt tối tăm, mang theo cơn giận khó che giấu.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box