Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 31

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 31

 Chương 31

Phó Thịnh nhanh chóng đặt bút xuống, viết một bức giấy cam kết.

Huệ Vân đại sư nhận lấy, gấp đôi tờ giấy lại rồi nhét vào tay áo.

Nhưng ngay khi giấy vào tay áo, nó lập tức biến nhỏ rồi nhẹ nhàng rơi xuống tay Yến Khuynh.

Nàng mở giấy ra, một mùi mực nhàn nhạt tỏa ra, nét mực trên giấy vẫn còn chưa khô hoàn toàn. Chữ viết mạnh mẽ, từng nét bút khắc sâu vào giấy, giống như Phó Thịnh đang dịu dàng thì thầm bên tai nàng.

Trên giấy viết:

"Ta sai rồi, nàng đừng trách."

Nàng: ???

Không phải! Câu này sai quá sai rồi!

Đọc tiếp…

"Tất cả tài sản của ta thuộc về nàng."

Hắn không chỉ giao chìa khóa kho bạc phủ thế tử, mà còn cả sổ sách nhà đất đứng tên hắn, toàn bộ đều để nàng quản lý.

"Sinh tử có nhau, đời này kiếp này, ta chỉ yêu một mình nàng."

Yến Khuynh: …

Càng đọc, lòng nàng càng trĩu nặng.

Không phải nàng không thể tha thứ cho hắn.

Mà là nàng không dám.

Nếu Phó Thịnh thật sự yêu nàng đến vậy, với tính cách chiếm hữu cực mạnh của hắn, một khi hắn không còn trên đời nữa, hắn chắc chắn sẽ kéo nàng theo.

Nàng không muốn bị chôn cùng.

Nàng không muốn vì tình yêu của hắn mà đánh đổi mạng sống của mình.

Vì vậy, nàng ném tờ giấy đi.

Tờ giấy rơi xuống bàn đá, khôi phục kích thước ban đầu.

Nàng không nói gì, nhưng thái độ của nàng đã quá rõ ràng.

Không khí chợt trở nên căng thẳng.

Gương mặt Phó Thịnh lập tức tối sầm.

Huệ Vân đại sư thở dài:

"Lão nạp không hiểu chuyện tình cảm, nhưng cũng biết cưỡng ép chẳng thể có được tình yêu."

Lão nhìn Phó Thịnh, từ tốn nói:

"Chi bằng Phó thế tử buông tay, cũng là buông tha cho chính mình?"

Phó Thịnh trầm giọng:

"Không bao giờ."

Huệ Vân đại sư híp mắt:

"Vậy phải làm sao đây?"

Lão cười đầy thâm ý:

"Chi bằng để phu nhân ở lại đây vài ngày, đợi nàng nguôi giận rồi thế tử quay lại đón?"

Gân xanh trên trán Phó Thịnh giật giật:

"Hôm nay ta nhất định phải gặp nàng."

"Haizz, con người đau khổ, phần lớn cũng vì một chữ tình."

Huệ Vân đại sư khẽ vuốt râu, bất đắc dĩ nói:

"Thôi được, nếu phu nhân không chịu ra ngoài, vậy để Phó thế tử đích thân vào mời vậy!"

Lời vừa dứt, lão vung tay áo nhẹ nhàng.

Ngay lập tức, Phó Thịnh biến mất.

BÊN TRONG HANG ĐỘNG…

Khi Yến Khuynh nhìn thấy Phó Thịnh đột ngột xuất hiện trước cửa động, nàng hoảng sợ đến suýt hét lên. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Nàng bản năng lùi lại, nhưng chưa kịp chạy được bước nào thì Phó Thịnh đã lao đến, một tay siết chặt nàng vào lòng.

Cái ôm này… đến quá muộn.

Hắn ôm chặt lấy nàng, không cho nàng bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Cánh tay hắn vòng qua eo nàng, siết chặt đến mức gần như muốn khảm nàng vào lồng ngực.

Hơi thở của hắn gấp gáp, mang theo mùi lá trúc nhàn nhạt, bao trùm lấy nàng một cách bá đạo và mạnh mẽ, khiến nàng bị mắc kẹt hoàn toàn trong thế giới của hắn.

Hắn ôm nàng thật lâu, thật lâu…

Mãi đến khi nàng sắp không thở nổi, hắn mới chậm rãi nới lỏng vòng tay, giọng nói khàn khàn không giống bình thường chút nào.

"Khuynh Khuynh, chúng ta làm hòa, có được không?"

Hắn khẽ cọ vào tai nàng, giọng nói trầm thấp xen lẫn chút van nài.

Hơi thở của hắn phả lên cổ nàng, nóng rực, nhưng lại mang theo chút gì đó run rẩy—một loại cảm giác mà trước đây nàng chưa từng thấy ở hắn. 

"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."

Nàng cảm nhận được rất rõ, hắn đang sợ hãi.

Sợ mất nàng.

Sợ nàng sẽ rời đi.

Như thể nếu buông tay, nàng sẽ tan biến mãi mãi.

Khoảnh khắc đó, tim nàng bất giác đau nhói.

Nàng chưa từng thấy Phó Thịnh yếu đuối như vậy.

Nàng chưa từng thấy hắn bất lực đến thế.

Giây tiếp theo, nàng không thể kiểm soát được nữa, "òa" một tiếng khóc lớn.

Nước mắt trào ra như vỡ đê, rơi từng giọt từng giọt trên vạt áo tím thẫm của hắn.

Phó Thịnh lập tức hoảng loạn, luống cuống đưa tay lau nước mắt cho nàng, nhưng càng lau, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Cuối cùng, hắn cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên khóe mắt nàng.

"Đừng khóc, được không?"

Giọng nói hắn khàn khàn, chứa đầy nỗi bất an.

Hắn hôn lên mắt nàng, lên trán nàng, dọc theo hàng mi dài vẫn còn ướt nước.

Nụ hôn của hắn…

Vừa bá đạo, vừa cuồng nhiệt.

Như muốn khắc sâu nàng vào tận xương cốt.

Những ấm ức và tủi thân mà nàng phải chịu đựng suốt thời gian qua như cơn thủy triều dâng trào, cuốn thẳng vào lòng nàng, khiến nàng không thể kìm nén được nữa.

Nước mắt tuôn rơi như từng chuỗi ngọc trai đứt dây.

“Ta không muốn làm hòa! Không muốn!”

Nàng vừa khóc vừa cố sức đẩy hắn ra.

“Ngươi xấu xa! Ngươi bắt nạt ta! Ngươi ức hiếp ta!”

Nhưng người trước mặt vẫn đứng vững như núi, mặc cho nàng đánh, mặc cho nàng khóc, không phản kháng, cũng không ngăn cản.

Chỉ khi nàng đánh đến mệt, khóc đến mức không còn sức, hắn mới rung rẩy chạm môi lên gò má đẫm nước mắt của nàng.

“Là lỗi của ta… tất cả đều là lỗi của ta…”

“Là phu quân hiểu lầm nàng trước, đều là ta sai.”

Nàng hít sâu, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn, phồng má giận dữ:

“Không có hiểu lầm gì hết! Ta thích Lạc Thiên ca ca, chính là thích Lạc Thiên ca ca!”

Nói đến chuyện này, nàng lại cảm thấy vừa tức vừa uất ức.

Chỉ vì nàng gọi một tiếng "Lạc Thiên ca ca", hắn không chỉ hoài nghi lòng trung thành của nàng, mà còn hành hạ nàng suốt một đêm, không thèm nghe nàng giải thích, cũng chẳng chịu tha thứ!

Nàng hận hắn chết đi được!

Phó Thịnh hơi khựng lại, (truyennhabo.com) nhưng rất nhanh đã cười nhẹ, chậm rãi nâng mặt nàng lên, dịu dàng hôn lên trán nàng.

Hắn rất kiên nhẫn, từng chút một rắc những nụ hôn êm ái lên đôi mày thanh tú của nàng.

“Nàng đang nói dối.”

“Nàng cố ý chọc giận ta.”

Hắn cười khẽ, trong giọng nói không hề có chút tức giận nào.

Chỉ một câu "Ta không giận.", lại khiến nàng khóc càng to hơn.

Nàng vung nắm đấm, dùng hết sức đấm vào ngực hắn, sau đó còn dùng móng tay nhéo hắn, rồi cuối cùng mạnh mẽ cắn lên cổ hắn một phát!

Răng nàng nhỏ nhắn, nhưng lực cắn lại rất mạnh.

Mùi máu tươi nhàn nhạt lan ra trong miệng nàng.

Nhưng…

Hắn vẫn đứng yên, từ đầu đến cuối không nhíu mày dù chỉ một chút.

Nàng không nhịn được nữa, bật khóc thảm thiết hơn.

Và rồi…

Hắn đột nhiên hôn nàng.

Nước mắt, tiếng nức nở, tất cả đều bị hắn nuốt trọn.

Nàng ngẩn người.

Đôi môi hắn dịu dàng, mềm mại, nhưng cũng quá mức bá đạo.

Ban đầu, hắn chỉ nhẹ nhàng hôn nàng, từng chút một.

Tay hắn đặt lên eo nàng, hơi ấm áp đến kinh người, như thể đang cố gắng kiềm chế bản thân.

Giống như một con thú săn mồi nhẫn nhịn, chỉ đợi con mồi từ từ quen với sự hiện diện của hắn.

Yến Khuynh hoàn toàn ngơ ngác.

Hắn không phải chưa từng hôn nàng, nhưng trước đây chỉ là những cái chạm môi thoáng qua, thường là để đút thuốc.

Chứ không phải… như bây giờ.

Lúc này đây, hắn đang quấn quýt lấy nàng, không chút vội vã, chỉ chăm chú đắm chìm vào nàng.

Nàng ngây ngốc, mắt mở to, tròn xoe nhìn hắn chằm chằm, như thể chưa từng thấy hắn gần đến vậy bao giờ.

Thậm chí nàng còn…

Quên cả khóc.

Chỉ đến khi hắn luyến tiếc buông nàng ra, nàng mới giật mình.

Nàng ngơ ngác liếm môi, như muốn nếm thử chút dư vị còn sót lại.

Khoảnh khắc đó, Phó Thịnh siết chặt vòng tay, đôi mắt tối sầm lại.

Nàng không biết, biểu cảm này của nàng quyến rũ chết người đến mức nào.

Ánh mắt nàng hơi híp lại, mơ màng nhìn hắn.

Trong đôi mắt long lanh của nàng, chỉ phản chiếu mỗi dáng hình của hắn.

Phó Thịnh nuốt khan một cái, giọng nói trầm thấp:

“Nàng có biết… mình trông thế nào không?”

Yến Khuynh: ???

Nàng trông thế nào?

Nàng… chẳng qua chỉ liếm môi một cái thôi mà?!

Nàng tròn mắt ngây thơ nhìn hắn, nhưng trong lòng chuẩn bị sẵn tư thế bỏ chạy.

Khoan đã! Tình hình này có gì đó không ổn!

Hắn… sao lại nhìn nàng bằng ánh mắt như vậy?!

Nàng vô thức lùi về sau, nhưng Phó Thịnh đã vòng tay siết chặt.

Hắn cúi xuống, thì thầm bên tai nàng, giọng nói mang theo một tia cám dỗ nguy hiểm:

“Nàng không muốn làm hòa?”

Yến Khuynh gật đầu thật mạnh:

"Không muốn!"

Hắn cười nhẹ, ngón tay khẽ vuốt ve cằm nàng, giọng điệu thong thả:

“Vậy… ta phải làm sao mới có thể khiến nàng đồng ý?”

Yến Khuynh: !!!

Trời ơi, ai cứu ta với!

Ngón tay Phó Thịnh rung nhẹ, khẽ vuốt qua đôi môi đỏ mọng hơi sưng của nàng, giọng nói khàn đặc, như có chút si mê đến cực đoan:

“Khuynh Khuynh, gọi ta là phu quân.”

“Gọi ta là phu quân.”

Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một ngọn lửa cháy rực, như đang thiêu đốt toàn bộ lý trí.

Yến Khuynh vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn ngơ ngác, thì Phó Thịnh đã ép nàng vào tường đá, ánh mắt sắc bén như một con dã thú đang truy đuổi con mồi.

Hắn gần như ra lệnh:

“Gọi ta.”

“Gọi ta là phu quân!”

Yến Khuynh theo bản năng lắp bắp:

“Phu… phu quân…”

Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, thì hắn đã đột ngột lao tới.

Nụ hôn của hắn đến như bão tố.

Không hề báo trước, không cho nàng đường trốn chạy.

Hắn hôn nàng thật sâu, thật mãnh liệt, cướp đoạt tất cả hơi thở và tiếng nức nở của nàng.

Trong lúc hỗn loạn, bàn tay nhỏ của nàng Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm vô tình chạm vào bàn cờ, khiến những quân cờ lăn lộn trên mặt đất, tạo nên những tiếng lách cách vang vọng khắp hang động.

Yến Khuynh cảm thấy mình như bị nướng chín.

Lưng nàng áp vào vách đá lạnh buốt, nhưng phía trước lại là một mảng hơi nóng hừng hực.

Như thể nàng bị vùi lấp giữa hai thế giới đối lập—

Một bên là băng tuyết lạnh lẽo.

Một bên là biển lửa cuồng nhiệt.

Hơi thở của nàng rối loạn, thân thể vô thức run lên, nhưng ngay lúc nàng nghĩ mình sẽ nghẹt thở, Phó Thịnh mới chịu chậm rãi buông nàng ra.

Giọng nàng nghẹn ngào, vừa tức giận vừa uất ức:

"Ngươi… ngươi điên rồi…!"

Nhưng hắn chưa chịu dừng lại.

Người đàn ông trước mặt như một con dã thú nhịn đói đã lâu, không chút do dự lại tiếp tục trêu chọc nàng.

Hắn cắn nhẹ lên vành tai nàng, giọng nói khàn khàn, trầm thấp, mang theo sức hút đầy nguy hiểm:

“Tha thứ cho ta, Khuynh Khuynh.”

Nàng sợ hãi, lắp bắp muốn mắng chửi hắn là đồ vô sỉ, là kẻ chuyên bắt nạt người khác.

Nhưng vừa mở miệng, câu mắng chửi lại biến thành một câu khác.

“Ngươi… ngươi không được phép nghi ngờ ta nữa!”

Hắn lập tức gật đầu:

“Được.”

Nàng chớp mắt, vội vàng nêu thêm yêu cầu:

“Không được… không được trói ta lại nữa!”

Hắn tiếp tục gật đầu:

“Được.”

Nàng cắn môi, cảm thấy đây là cơ hội hiếm có, bèn mạnh dạn ra điều kiện tiếp:

“Cũng không được… không được viết bậy lên người ta!”

Hắn cười khẽ, giọng nói mang theo ý cười:

“Được.” Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Bất kể nàng đưa ra yêu cầu gì, hắn đều sảng khoái đồng ý.

Thậm chí, ngay cả khi nàng hờn dỗi nói rằng sau này Lạc Thiên ca ca đến tìm nàng chơi, hắn cũng đáp ứng, chỉ là thêm một điều kiện nhỏ—hắn phải có mặt.

Cuối cùng, nàng hừ nhẹ, kiêu kỳ nghiêng đầu, môi khẽ nhếch lên, cằm nhỏ cũng hơi hất lên.

“Vậy… vậy thì tạm tha cho ngươi!”

Phó Thịnh khẽ nhếch môi, chậm rãi thở ra một hơi dài, như thể tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Nàng tha thứ cho hắn rồi.

Nàng thật sự tha thứ cho hắn rồi.

Phó Thịnh lại một lần nữa áp sát.

Yến Khuynh vất vả đẩy hắn ra, giọng nói run rẩy, đứt quãng:

“Ngươi… ngươi gạt ta! Rõ ràng đã nói… Ưm!”

Câu nói chưa kịp hoàn thành đã bị hắn dùng cách mạnh mẽ nhất chặn lại.

Hắn không hề lừa nàng.

Chẳng qua là lúc nãy… hắn chưa nói hết câu mà thôi.

Nếu nàng tha thứ cho hắn… thì hắn sẽ đòi lại tất cả với cấp độ cao hơn!

Yến Khuynh không biết mình đã bị hắn "hành" bao lâu, chỉ biết đến lúc môi nàng tê rần, còn có chút sưng, thì hắn mới luyến tiếc buông ra, sau đó thuận thế bế bổng nàng lên.

Cánh tay hắn vững vàng ôm lấy eo nàng, một bàn tay đỡ dưới lưng, còn tay kia đặt ở vị trí… vô cùng vững chãi.

Nàng hoảng loạn, hai tay theo bản năng vòng chặt qua cổ hắn, sợ mình bị rớt xuống.

Lúc này, nàng mới phát hiện, từ góc nhìn của mình, nàng chỉ có thể thấy hai chân nhỏ lơ lửng giữa không trung.

Trên đôi giày lông cừu của nàng, có hoa văn thêu màu vàng nhạt, chính giữa là một nhụy hoa màu đỏ, mỗi khi khẽ động, nó lại lay động theo, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Cảm giác này…

Quá mức mờ ám!

Mặt nàng đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu.

Nhưng Phó Thịnh lại rất thoải mái, hoàn toàn không có ý định thả nàng xuống, ôm nàng đi sâu vào hang động.

Nhưng chưa đi được mấy bước, cảnh tượng xung quanh bỗng thay đổi.

Hang động trống trải biến mất. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Thay vào đó, nơi này đã trở thành gian phòng ngủ quen thuộc của nàng trong Thanh Trúc Viện!

Chiếc cửa sổ được cẩn khắc tinh tế, bên cạnh là một chiếc ghế dựa mềm mại, kế đó là một chiếc bàn nhỏ để sách.

Phía sau tấm bình phong, có thể nhìn thấy bóng dáng của chiếc giường chạm trổ tinh xảo, màn che rủ xuống, bên trên có những sợi tua rua tím nhạt lấp lánh.

Phó Thịnh hất nhẹ chân, cánh cửa “cạch” một tiếng đóng chặt.

Yến Khuynh sững sờ:

“Phu quân… rốt cuộc chúng ta đang ở đâu?”

Phó Thịnh nhẹ giọng trấn an:

“Đừng sợ.”

Hắn đặt nàng xuống giường, bình tĩnh giải thích:

“Những gì nàng đang thấy đều là ảo cảnh. Chúng ta vẫn đang ở trong tay áo của Huệ Vân đại sư.”

Hắn nói, nếu tâm trí đủ mạnh, thì có thể điều khiển ảo cảnh theo mong muốn của mình.

Và việc hắn biến nơi này thành phòng ngủ của hai người, cũng chính là…

Sự thật lòng của hắn.

Yến Khuynh ngơ ngác chớp mắt, mãi mới hiểu ra vấn đề.

Nói cách khác, nơi này là do Phó Thịnh tưởng tượng ra?!

Nàng bỗng cảm thấy hơi lạnh, theo bản năng ôm lấy cánh tay.

Nhưng ngay giây tiếp theo—

“A!!!”

Nàng hét lên một tiếng chói tai, chui thẳng vào trong chăn.

Khoan đã, nàng…

Nàng sao lại mặc đồ kiểu này?!

Tấm áo ngủ mỏng manh, vạt áo chỉ được giữ lại bởi những sợi dây nhỏ xíu, chỉ cần hơi động một chút là sẽ…

Trời ơi! Cái này còn không bằng mặc y phục bình thường!

Mặt nàng đỏ rực, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Đúng lúc này, Phó Thịnh bước tới, ánh mắt sáng rực.

Hắn hơi cúi đầu, giọng nói trầm khàn, mang theo một tia nguy hiểm:

“Phu quân dạo này không ngủ ngon.”

Hắn nhẹ nhàng kéo chăn xuống, cúi sát nàng hơn, giọng điệu mang theo sự cám dỗ đầy ẩn ý:

“Khuynh Khuynh, nàng có biết ta đang nghĩ gì không?”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box